Mạch Tử cúp điện thoại, cơn say chếnh choáng làm cho gò má cô ửng hồng, thân thể không vững nắm tay Tả Á, một tay lắc lắc bả vai Tả Á, kể khổ: “Mình và anh ta ở bên nhau…..Anh ta lại luôn không cho phép mình làm cái gì, muốn nhảy cũng không thể nhảy…..Bây giờ thì tốt rồi, anh ta đã có người phụ nữ khác, mình cũng không cần anh ta nữa, muốn làm cái gì thì làm cái đó…..Tiểu Á, bọn mình nhảy đi, ha ha….nhảy.”
Tả Á đang mơ màng, đột nhiên bị Mạch Tử kéo đứng dậy, chân đứng không vững, cô kéo tay Mạch Tử lại nói: “Không…không nên nhảy…..Chúng ta…..chúng ta về nhà đi…..”
Mạch Tử xoay người, ánh mắt lờ đờ nhìn Tả Á, uy hiếp: “Cậu không nhảy với mình…..mình cắt đứt quan hệ với cậu…..biết không?”
Khuôn mặt của Tả Á ửng hồng, ánh mắt mê mang như bị che một lớp sương, rất mê người, cô vội vàng lắc đầu nói: “Đừng như thế! Được rồi…..được rồi, chúng ta cùng nhau nhảy, đi thôi, nhảy…..”
Tả Á đi về phía trước, băng qua sàn nhảy, hai người khoa chân múa tay loạn xạ. Tả Á nhìn thấy mấy cô gái ăn mặc khêu gợi đang nhảy nhót trên sân khấu hình tròn giữa quán rượu, cô và Mạch Tử rất ăn ý đi tới, dùng cả tay chân bò lên, trong lúc nhất thời bước chân của mấy cô gái trên sân khấu kia liền bị rối loạn mà dừng lại, âm nhạc cũng vì vậy mà dừng theo, quán rượu vốn đang ầm ĩ vô cùng lại đột nhiên im bặt. Mọi người đều nhận ra được sự khác thường, ánh mắt nghi hoặc xen lẫn chờ mong nhìn hai người đang bò lên sân khấu.
Tả Á cùng Mạch Tử bò lên được sân khấu liền vững vàng đứng dậy. Hai người phụ nữ xinh đẹp quyến rũ đột nhiên bò lên sân khấu khiến người khác không khỏi có chút chờ mong xem họ muốn làm gì. Trong mắt Tả Á cùng Mạch Tử đã không còn nhìn thấy ai nữa, chỉ cảm thấy âm nhạc đột nhiên tắt đi, Tả Á liền hô lên: “Âm nhạc, mở nhạc lên…..”
Âm nhạc lại vang lên, Tả Á cùng Mạch Tử ở phía trên bắt đầu nhảy nhót, không theo bài bản gì, chỉ tùy tiện buông thả, khua chân múa tay, đắm chìm vào trong điệu nhảy. Hai người nhảy múa vô cùng phấn khích, mang theo sự gợi cảm, mê hoặc, nóng bỏng làm bùng cháy sân khấu, có mấy người muốn trổ tài khiêu vũ cũng nhảy lên tham gia cùng Tả Á và Mạch Tử.
Kiều Trạch và A Long vừa bước vào quán rượu nhìn lướt qua một cái đã trông thấy Tả Á và Mạch Tử đang vây quanh một người đàn ông khác mà nhảy nhót, thân thể của các cô linh động uyển chuyển, giống yêu tinh quấn quanh người đàn ông kia, dán vào, cọ sát, gợi cảm, nóng bỏng, đám người phía dưới không ngừng gào hét.
Mặt của Kiều Trạch đen lại như đáy nồi, sao cô lại dám uống nhiều như vậy, không biết tửu lượng của mình kém thế nào sao? Phải làm thế nào cô mới chịu nghe lời đây? Mặc dù Kiều Trạch hận không thể đạp bay gã đàn ông trên sân khấu đang dán sát vào người Tả Á kia, nhưng anh nhất định phải khiến cho Tả Á không dám uống rượu nữa. Anh móc điện thoại di động ra, mở chức năngcamera…..
A Long đã không nhịn được nữa rồi, đẩy đám người hỗn loạn bên dưới ra, nhảy lên sân khấu, Kiều Trạch cất điện thoại di động, cũng đi tới. Lên tới sân khấu, mỗi người một người, tách hai người phụ nữ đang nhảy nhót dán sát người vào gã đàn ông kia ra, rồi sau đó ôm họ đi xuống sân khấu.
Tả Á đang nhảy hăng say, đột nhiên bị người ôm lấy như vậy, không khỏi kêu lên: “Này…..Anh làm gì thế?…..Tôi muốn nhảy…..Tôi muốn nhảy…. Mạch Tử, có cướp, Hắc Sơn Lão Yêu tới, …..mau, cậu dùng Nhất Dương Chỉ tấn công hắn đi, bắn chết bọn họ đi….., không thì…..dùng hóa cốt chưởng đi, bắn hắn…..để cho hắn không thể quay lại hại người”
Mạch Tử không tỉnh táo hơn so với Tả Á là mấy, cô uống nhiều hơn, nhưng khi cảm nhận được người đang ôm mình là kẻ bạc tình kia, cô tức giận căm phẫn kêu lên: “Tiểu Á…..Tiểu Á…..Cứu mạng…..Khủng long khổng lờ tới…..mau dùng vô ảnh cước của cậu đạp chết hắn, để cho hắn không thể đi tìm phụ nữ…..để cho hắn hết đường lăng nhăng…..cậu….. làm cho nửa người dưới của hắn không dùng được nữa, biết không, dùng sức…..”
Hai người nói nhăng nói cuội khiến cho hầu hết người trong quán rượu đang xem kịch vui không khỏi dở khóc dở cười. Kiều Trạch cùng A Long bị hai người phụ nữ say rượu này làm cho sắp phát điên. Tả Á ra sức giẫy giụa trong ngực Kiều Trạch, không chịu ngoan ngoãn bước đi, Kiều Trạch giận dữ đưa tay lên, vác Tả Á lên vai, bước nhanh ra ngoài. A Long cũng đang sứt đầu mẻ trán, thấy Kiều Trạch làm thế cũng liền vác Mạch Tử lên, nhanh chóng chấm dứt tình cảnh hỗn loạn này.
Cuối cùng hai người hợp lực đưa Tả Á cùng Mạch Tử tới một khách sạn gần đó. Bây giờ hai người này đang say như vậy không thể đưa họ về nhà Kiều Vân được. Kiều Trạch và A Long ôm Tả Á và Mạnh Tử đi vào một gian phòng, ném lên giường.
Mạch Tử tìm Tả Á, vừa quay đầu đã thấy Tả Á nằm bên cạnh, cô xoay người lại, ôm lấy cổ của Tả Á, ra vẻ thần bí nói: “Tiểu Á, mình nói cho cậu biết nha…..tên khủng long khổng lồ ấy, mình…..mình không cần anh ta nữa, đồ người phụ nữ khác đã dùng qua…..mình không thèm…..Mạch Tử mình đang tuổi thanh xuân…..làm sao mà không tìm được đàn ông chứ, mình nhất định sẽ phải tìm một người tốt hơn anh ta…..Không, không đúng, mình phải tìm nhiều người, một hai ba bốn năm người…..”
Tả Á lắc lư đầu, nói không rõ ràng: “Phải ……đúng rồi, Mạch Tử của chúng ta…..người gặp người thích…..hoa gặp hoa nở…..xe đụng xe nổ…..không lo không tìm được đàn ông, có đúng không, ha ha…..”
Mạch Tử gật đầu, vỗ vỗ bả vai Tả Á, rất có nghĩa khí nói: “Tiểu Á…..cậu yên tâm…..đến lúc đó, mình chia cho cậu mấy người, cho cậu chọn thật kĩ…..cho cậu ba người nha…..Thế nào?…Có được không?…..”
Tả Á lắc đầu, “Không được…..Không được…..Mình không cần người thừa của cậu…..”
Hai phụ nữ nói xằng nói bậy khiến hai người đàn ông bên cạnh dở khóc dở cười. Kiều Trạch lạnh lùng liếc A Long một cái, A Long vội nói: “Cậu nhỏ à, cậu đừng nghe Mạch Tử nói bậy, oan uổng cho cháu quá, là hiểu lầm, thật sự là hiểu lầm mà.”
Mạch Tử đang nằm trên giường đột nhiên bật người ngồi dậy, con mắt mơ màng nhìn A Long, cô đứng dậy, muốn đi tới chỗ A Long, nhưng suýt chút nữa ngã nhào, may mà A Long kịp thời đỡ lấy cô, Mạch Tử níu lấy quần A Long, hung dữ nói: “Hiểu lầm?…Rõ ràng tôi nhìn thấy anh thân mật với người phụ nữ kia…..Vậy thì tôi cũng đi hôn người đàn ông khác rồi nói…..hiểu lầm….”
“Em dám!”
Vành mắt Mạch Tử đỏ lên, nước mắt trào ra: “Anh có thể…..tại sao tôi lại không thể, tôi muốn hôn người đàn ông khác, tôi còn muốn ngủ cùng người đàn ông khác nữa…..có cái gì là tôi không thể. Anh là đồ đầu heo…đồ đầu heo!”
Tả Á cũng lảo đảo ngồi dậy, giơ tay muốn chỉ A Long, lại không phân biệt được người nào với người nào mà lại chỉ tay vào Kiều Trạch, “A Long…..Tôi nói cho anh biết…..hiểu lầm…..hiểu lầm mà làm tổn thương tình cảm, chính là điềm báo tan vỡ đó…..Cho nên…..cho nên, nếu anh yêu Mạch Tử….không được khiến cô ấy hiểu lầm, hai người…..hai người bình tĩnh nói chuyện đi, tôi muốn về nhà…..tôi không cản trở hai người đâu, hì hì…”
Tả Á nói xong liền tìm đến cửa phòng, muốn rời đi, nhưng mở mấy cánh cửa, lộn xộn một hồi, vẫn không đi ra được, rốt cuộc cô tìm được cửa toilet, khóe môi liền cong lên, cười nói: “Về đến nhà rồi…..Ngủ thôi…..” Nói xong cả người cô liền ngã ngay vào bồn tắm, Kiều Trạch cau mày, lạnh mặt, đỡ lấy cô, bế ngang người cô, đi tới giường lớn. Rốt cuộc cô không còn náo loạn nữa.
Sáng hôm sau, khi Tả Á và Mạch Tử tỉnh lại, trời đã sáng rồi, nhưng vì rèm cửa sổ không được mở ra, nên trong phòng còn rất âm u. Đầu Tả Á đau như muốn nứt ra, cả người đau ê ẩm, giống như bị người ta hành hạ thô bạo vậy, cô xoay người vung tay không để ý ‘bốp’ một tiếng đánh trúng mặt Mạnh Tử, Mạnh tử liền tỉnh dậy.
Hai người trợn mắt nhìn nhau, rồi đồng thời kêu lên một tiếng, ngồi dậy, không nói gì mà vội vàng nhìn quanh bốn phía, thấy Kiều Trạch và A Long mỗi người đang nằm nghiêng người trên một chiếc ghế sofa mà ngủ.
A a a, Mạch Tử gào lên trong đầu, tay Tả Á cũng chảy đầy mồ hôi. Hai người chột dạ liếc nhau một cái, miệng mấp máy không dám lên tiếng trò chuyện với nhau mà chỉ dám khoa chân múa tay,lúc hai người luống cuống đi được hai bước chợt nghe thấy giọng nói nghiêm nghị, lạnh như băng truyền đến từ phía sau: “Đứng lại!”
Tả Á và Mạch Tử nào có nghe lời như vậy, vừa định mở cửa chuồn đi thì thắt lưng đã bị người túm lấy, Tả Á bị Kiều Trạch ôm, còn Mạch Tử thì bị A Long ôm lấy, kéo về phía giường, ấn hai người ngồi xuống.
Trên gương mặt điển trai của A Long đầy vẻ tức giận, nhìn Mạch Tử đang cúi đầu, nhớ tới màn nhảy nhót nóng bỏng của cô với gã đàn ông nào đó tối hôm qua liền cảm thấy rất giận, nhưng nghĩ tới bộ dạng đau lòng của cô lại không nỡ trách móc nặng nề, chỉ ngồi xuống bên cạnh cô, nắm bả vai của cô, vô cùng dịu dàng, “Mạch Tử, về sau không được chưa nói gì mà đã bỏ đi như thế, anh lo lắng lắm, biết không?”
Mạch Tử đứng bật lên, đỏ mắt nhìn A Long: “Anh lo lắng sao? Đi mà lo lắng cho bồ của anh đi, tôi không cần anh lo.” Nói xong tức giận chạy ra ngoài, A Long vội vàng chào Kiều Trạch, cuống quýt chạy theo.
Tả Á thấy Mạch Tử và A Long đi rồi, chỉ còn lại cô và Kiều Trạch, cũng vội vàng muốn đi. Kiều Trạch lại ngăn cô lại, dáng người cao lớn đứng trước mặt cô khiến cô có cảm giác bị áp bức không ngóc đầu lên được.
“Nhảy không tồi!”
Anh hơi cúi đầu, tiếng nói trầm thấp lạnh lùng vang lên phía trên đầu cô, cô không nhịn được ngẩng đầu lên, nhìn anh khó hiểu: “Anh nói gì cơ?”
Kiều Trạch cau mày, tròng mắt đen thâm trầm khẽ nheo lại nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tả Á, lạnh lùng nói: “Anh đã nói em không được uống rượu, quên rồi sao?”
“Liên quan gì với anh chứ? Tôi phải đi, anh có thể tiếp tục ở lại.” Tả Á nói xong, lách qua Kiều Trạch mà chạy ra ngoài, Kiều Trạch nhanh chóng túm cô lại, giữ chặt trong ngực mình, sau đó chậm rãi lấy điện thoại di động ra, tìm video đêm qua đã quay, lạnh lùng nói: “Anh nghĩ em sẽ rất thích.”
Tả Á vốn đang vùng vẫy muốn thoát ra khỏi lồng ngực anh, nhưng khi tầm mắt của cô rơi vào video đang phát trước mặt, mặt cô liền đỏ lên giống như quả táo chín vậy, cô…cô…cô…Sao cô có thể uống say rồi chạy lên sân khấu, lại còn cùng Mạch Tử nhảy nhót, dán sát người vào người đàn ông xa lạ kia được, thậm chí còn vứt cả áo khoác xuống dưới sân khấu nữa chứ…..Trời ạ, lúc người đàn ông kia trùng chân xuống, cô…cô còn ngồi lên đùi anh ta nữa.
Thật là mất mặt, quá mất mặt!
Lúc còn đi học Mạnh Tử chỉ học mỗi điệu nhảy này, cô cũng được Mạnh Tử dạy lại cho, mà hai người bọn cô cũng chỉ dám lén lút nhảy thôi. Vậy mà đêm qua….Các cô điên rồi sao? Dám lên sân khấu dán người vào một gã đàn ông xa lạ mà nhảy như vậy…..Tả Á hận không được tìm một cái lổ đễ chui xuống, cả đời không xuất hiện nữa.
Thủ tiêu chứng cứ, phải nhanh chóng thủ tiêu chứng cứ, những thứ mất mặt như thế này tuyệt không thể lưu lại, Tả Á vươn tay định cướp điện thoại của Kiều Trạch, nhưng có vẻ như Kiều Trạch biết trước cô sẽ làm như vậy nên anh nhanh chóng co tay lại, cũng buông cô ra, cất điện thoại di động vào trong túi.
Điện thoại di động, video, mất mặt, Tả Á nôn nóng đến độ không biết nên làm như thế nào cho phải, hai mắt mở to c