Vốn là, nếu cái mông Du Nhiên lướt sát qua mặt đất, vậy đầu của cô có thể lướt qua ngay bên dưới đũng quần Khuất Vân.
Đáng tiếc, bởi vì sức lực của Khuất Vân đủ lớn nên có thể túm lại thân thể cô lại, cách mặt đất còn hai mươi phân.
Nói cách khác, đầu của Du Nhiên, cao hơn kế hoạch hai mươi phân.
Vì vậy, mặt cô, đập thẳng vào cậu em trai nhà Khuất Vân.
Đó là một vật cứng, làm cho cái mũi của Du Nhiên đau nhức.
Vừa chịu đau khổ, Du Nhiên vừa an ủi chính mình: quên đi, quên đi, coi như ăn đậu hũ của anh ta một lần là được.
Lực tác động lẫn nhau, mặt Du Nhiên cũng làm Khuất Vân đau, lúc này, anh thả lỏng sự kiềm chế đối với Du Nhiên ra.
Nhân cơ hội này, Du Nhiên vội vàng cúi người, chui qua đôi chân dài của Khuất Vân, vắt chân chạy về phía phòng bệnh của Cổ Thừa Viễn.
Đang đau đầu suy nghĩ phải an ủi Cổ Thừa Viễn thế nào, khi bước vào phòng bệnh, Du Nhiên lại phát hiện không cần phải đau đầu vì vấn đề này nữa.
Bởi vì sẽ không có ai nghe lời an ủi của cô – Cổ Thừa Viễn đã không thấy đâu nữa.
Thân thể Du Nhiên lạnh đi một nửa, biến mất với sự đả kích đó, có trời mới biết Cổ Thừa Viễn sẽ xảy ra chuyện gì.
Du Nhiên vội vàng báo cho bệnh viện, mọi người tìm khắp các ngóc ngách một lần, vẫn không tìm thấy dù chỉ là cái bóng của Cổ Thừa Viễn.
Cuối cùng, là Khuất Vân đưa ra đề nghị kiểm tra máy ghi hình an ninh mới phát hiện sau khi Du Nhiên ra khỏi phòng bệnh nói chuyện với Khuất Vân được một hai phút, Cổ Thừa Viễn liền mặc áo khoác vào, rời khỏi phòng bệnh, từ một cầu thang bên cạnh phía bên kia hành lang đi xuống, ra khỏi bệnh viện.
Du Nhiên vội vàng báo với bố mẹ, nói rõ tình hình với họ, ba người bàn bạc chia nhau ra tìm.
Mấy chỗ như nhà ở, nhà bạn bè, nhà bạn làm ăn của Cổ Thừa Viễn, chỉ cần Du Nhiên biết, bọn họ đều đi tìm, nhưng không có thu hoạch gì.
Du Nhiên biết, Khuất Vân vẫn đi theo cô từ nãy đến giờ, nhưng cô không muốn để ý tới anh.
Thất vọng đi ra khỏi nơi cuối cùng mà cô cho rằng Cổ Thừa Viễn có thể đến, Du Nhiên giẫm phải một hòn đá, nghiêng đi một chút.
Khuất Vân lập tức tiến lên đỡ lấy cô, nhưng Du Nhiên đẩy mạnh tay anh ra.
Cô hoàn toàn nổi giận rồi.
Không chỉ giận Khuất Vân mà còn giận chính mình.
Vì sao lại rời khỏi Cổ Thừa Viễn trong lúc thế này, thật là điên rồi.
Du Nhiên cho rằng, cô ngu ngốc đến mức không đáng sống trên đời nữa.
Ra vẻ thánh mẫu khuyên Cổ Thừa Viễn bỏ qua thù hận, hiến gan cứu cha, cô tưởng đây là một bộ phim truyền hình cũ rích hay sao?
Mà ngay lúc Cổ Thừa Viễn đang suy yếu nhất lại vẫn không để ý rời khỏi phòng bệnh của anh ta, còn không để ý tới cảm nhận của anh ta.
Đúng vậy, cô ngu ngốc đến mức ngay cả chính cô cũng phải ghét bỏ bản thân.
“Đừng đi theo tôi, nhìn thấy anh tôi lại càng không vui.” Du Nhiên đẩy Khuất Vân ra.
Sau đó, cô chặn một chiếc taxi, nhanh chóng đi tới, đóng cửa lại, tùy tiện nói một địa chỉ cho tài xế.
Cho đến khi tách ra một khoảng cách tương đối, Du Nhiên mới dám quay đầu lại.
Cô nhìn thấy, Khuất Vân vẫn đứng tại chỗ, giống như điêu khắc từ đá, không nhúc nhích.
Du Nhiên cảm thấy thân mình cứng lại.
Cô thực sự đã làm mọi thứ rối loạn.
Sau khi xuống xe, Du Nhiên đứng ven đường, suy nghĩ như lạc vào mê cung.
Những nơi nghĩ đến đã tìm hết một lượt, vẫn không tìm thấy tung tích của Cổ Thừa Viễn, bước tiếp theo nên làm gì?
Đúng lúc này, di động vang lên, sau bốn tiếng, Du Nhiên mới như tỉnh lại từ trong mơ, nhận điện.
Ai ngờ bên kia lại là giọng nói của Cổ Thừa Viễn.
“Du Nhiên.” Giọng nói của anh ta thật yếu ớt, gần như bị bao phủ bởi hoàn cảnh ầm ĩ xung quanh.
“Anh, anh ở đâu?” Du Nhiên kêu to, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của người đi đường.
Cổ Thừa Viễn không trả lời, anh chỉ cúi đầu nói thầm: “Du Nhiên, giờ anh đang rất lạnh.”
“Anh, xin anh nói cho em biết, anh đang ở đâu, em sẽ đến ngay lập tức!” Du Nhiên nhìn trái nhìn phải trên đường, tóc mái trên trán đung đưa.
“Rất lạnh, giống như khi đó em rời khỏi anh, lạnh như vậy.” Giọng nói đông cứng của Cổ Thừa Viễn mang theo chút mờ ảo.
Xem ra Cổ Thừa Viễn không chịu nói cho cô biết anh ta đang ở đâu.
Du Nhiên sốt ruột, nhưng cô ép mình phải bình tĩnh lại, cố gắng nghe những âm thanh xung quanh phía bên kia điện thoại.
Dường như có rất nhiều tiếng cười, nghe như phần lớn là tiếng trẻ con, còn có tiếng nhạc.
Tiếng nhạc du dương loáng thoáng truyền đến, chạm đến một chỗ nào đó sâu trong ký ức của Du Nhiên.
Đó là trong công viên trò chơi, tiếng nhạc của vòng quay ngựa gỗ.
Du Nhiên còn nhớ, sinh nhật năm mười tám tuổi đó, Cổ Thừa Viễn đã đưa cô tới công viên trò chơi nằm ở tận cùng phía Bắc thành phố.
Ngày hôm đó, Du Nhiên đã ngồi vòng quay ngựa gỗ hết lần này đến lần khác, còn Cổ Thừa Viễn, luôn ở bên cạnh cô.
Tiếng nhạc đó, giống hệt như tiếng nhạc đang truyền qua ống nghe.
Có lẽ Cổ Thừa Viễn đang ở đó.
Du Nhiên dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới công viên đó, sau khi mua vé, cô chạy thẳng tới vòng quay ngựa gỗ.
Khi vừa đến được khu ghế dựa bên cạnh rào chắn, Du Nhiên nhìn thấy Cổ Thừa Viễn.
Cô xông lên, nhưng khi cách anh ta một đoạn lại đứng lại.
Ánh mắt Cổ Thừa Viễn đang nhìn hai đứa bé ngồi cùng nhau trên một con ngựa gỗ trong vòng quay, nhưng anh ta biết, Du Nhiên đang ở ngay bên cạnh mình.
“Em còn nhớ không? Chiều hôm đó, em chỉ thích ngồi cái này, để anh nhớ lại xem, em đã ngồi con ngựa màu trắng kia phải không?”
“Anh, vết mổ của anh còn chưa lành, chúng ta về bệnh viện trước đi.” Du Nhiên khuyên nhủ.
“Ngày đó, anh đã ở bên cạnh rào chắn này, nhìn em, trên gương mặt em là ngàn vạn ánh mặt trời. Anh mỉm cười với em, nhưng trong lòng luôn bị chút do dự gặm cắn.” Cổ Thừa Viễn nhẹ giọng kể lại: “Anh đã nghĩ, nếu anh làm chuyện tiếp theo, anh sẽ không còn nhìn thấy gương mặt tươi cười của em nữa.”
“Nhưng khi đó em đã nói một câu, em nói khi em còn bé, mỗi cuối tuần bố mẹ đều đưa em đi chơi vòng quay ngựa gỗ.”
“Em biết không? Trước đây, mẹ cũng thường đưa anh đi chơi vòng quay ngựa gỗ, chỉ có mẹ và anh, đó là quãng thời gian vui vẻ nhất của anh… Nhưng những chuyện đó, đều là trước khi em ra đời.”
“Trong một giây đó, anh bỗng nảy sinh ra rất nhiều thù hận đối với em, vì vậy, anh đã lôi em xuống vực sâu.”
“Em là người duy nhất yêu thương anh, nhưng anh đã dùng chính tay mình đẩy em ra. Giống như em từng nói, anh sẽ cô đơn cả đời.”
Không biết vì suy yếu hay vì nguyên nhân gì khác, giọng nói của Cổ Thừa Viễn chậm rãi thấp xuống.
“Anh, đó là em lỡ lời, anh đừng tưởng thật.”‘ Du Nhiên vội vàng giải thích.
“Đó là sự thật, mẹ đã buông tay anh, còn em, cũng buông tay anh, sẽ không ai nắm lấy tay anh nữa, đều do anh tự làm tự chịu.” Cổ Thừa Viễn nở nụ cười, mỏng manh, giống như một đóa hoa trong suốt bằng băng.
Rất nhanh sẽ tan chảy dưới ánh mặt trời.
Du Nhiên nắm lấy vai Cổ Thừa Viễn, muốn nâng anh ta dậy, nhưng bàn tay Cổ Thừa Viễn lại trùm lên bàn tay cô: “Du Nhiên, em sẽ đi cùng Khuất Vân sao?”
Du Nhiên không có thời gian để trả lời vấn đề này, bởi vì cô cảm giác được bàn tay của Cổ Thừa Viễn dính dính, ướt đẫm.
Cô rút mạnh tay ra, ngạc nhiên nhìn thấy trên mu bàn tay mình đầy máu!
Đi nhanh tới trước mặt Cổ Thừa Viễn, Du Nhiên nhìn thấy, miệng vết thương trên bụng anh ta đang thong thả chảy máu.
Du Nhiên quá sợ hãi, lấy điện thoại ra định gọi xe cứu thương, nhưng Cổ Thừa Viễn cầm chặt lấy tay cô.
“Buông tay, anh không muốn sống nữa sao!” Du Nhiên vô cùng lo lắng,
“Du Nhiên, em không hiểu, sống cô đơn như vậy còn sống làm gì.” Đóa hoa bên môi Cổ Thừa Viễn ngày càng mỏng manh.
“Em, và cả bố mẹ nữa, đều ở bên cạnh anh mà!” Du Nhiên kiềm chế mình, bởi vì dùng quá nhiều sức để giãy dụa sẽ làm vết thương của Cổ Thừa Viễn rách lớn hơn.
“Tình cảm đó không sưởi ấm được cho anh, điều anh muốn, chỉ là em, là vợ của anh.” Cổ Thừa Viễn bỗng lấy một chiếc nhẫn kim cương từ trong túi ra, những ngón tay nhuốm máu ánh lên một màu hồng trên viên kim cương sáng bóng: “Du Nhiên, đồng cảm với anh cũng được, thương hại anh cũng được, đừng rời khỏi anh lần nữa, đừng buông tay anh nữa.”
“Giờ không phải lúc nói những chuyện này!” Nhìn máu nhỏ xuống mặt đất, trong lòng Du Nhiên như có lửa đốt.
“Hứa với anh.” Môi Cổ Thừa Viễn ngày càng tái nhợt: “Giờ, anh chỉ còn mình em.”
Máu chảy ra khỏi thân thể càng ngày càng nhiều, đôi mắt của Cổ Thừa Viễn càng ngày càng mờ nhạt, bàn tay cầm lấy tay cô cũng càng ngày càng lạnh.
Du Nhiên không còn cách nào khác, chỉ có thể cắn răng giật lấy chiếc nhẫn, xỏ mạnh vào ngón áp út.
Cảm giác lạnh lẽo giống như xiềng xích.
Cuối cùng, Cổ Thừa Viễn cũng thả cô ra, Du Nhiên vội vàng gọi xe cứu thương, cũng nhờ nhân viên của công viên trò chơi giúp cô nâng anh ta đi.
Cho dù đã hôn mê, Cổ Thừa Viễn vẫn nắm chặt tay Du Nhiên.
Sau khi đưa Cổ Thừa Viễn vào phòng phẫu thuật, Du Nhiên rất nhanh đã gặp bố mẹ và… Khuất Vân.
Bố mẹ kéo tay Du Nhiên, cẩn thận hỏi mọi chuyện.
Trong lòng Du Nhiên là một mảnh hỗn loạn, ngay cả chính mình nói gì cô cũng không nhớ.
Nhưng cô nhìn thấy, Khuất Vân vẫn đứng cách đó không xa, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bàn tay cô.
Du Nhiên vô thức nắm chặt tay, viên kim cương trong lòng bàn tay vừa cứng vừa lạnh, giống như ánh mắt Khuất Vân.
Sau khi hỏi han xong, Bạch Linh và Lý Minh Vũ bị y tá gọi đi nộp viện phí, bên ngoài phòng phẫu thuật chỉ còn một mình Du Nhiên đối mặt với Khuất Vân.
Du Nhiên dùng tay kia che khuất chiếc nhẫn kim cương, nhưng không ngờ như vậy càng giấu đầu hở đuôi.
Khuất Vân chậm rãi đi tới trước mặt cô, nhìn về phía bàn tay cô, nhẹ giọng nói: “Xem ra, em đã cho tôi đáp án.”
“Cái gì?” Du Nhiên hỏi.
“Giữa tôi và cậu ta, em chọn cậu ta, em coi cậu ta là một người đàn ông.” Khuất Vân nói, giọng nói thật chậm.
Du Nhiên cố gắng sắp xếp những từ ngữ trong đâu, muốn nói rõ với anh những chuyện vừa xảy ra.
Nhưng Khuất Vân không cho cô cơ hội mở miệng.
Anh vươn tay, vuốt ve gương mặt Du Nhiên, mang theo một cảm giác thật nặng nề: “Du Nhiên, tôi thừa nhận, tôi đã thua, tôi đã đánh mất em, tôi không có khả năng để thắng trở lại. Tôi đã cố gắng, nhưng kết quả vẫn là vô dụng. Em yên tâm, từ nay về sau, tôi sẽ không làm phiền em nữa, sẽ không cản trở bước chân của em nữa… Vậy, tạm biệt.”
Nói xong, anh xoay người, bỏ đi.
Đây là bài học thứ hai mươi mà Khuất Vân dạy cho Du Nhiên – Rốt cuộc, anh cũng có thể bị đánh bại.