Tiểu Tân kéo ghế, ngồi gần vào chỗ cô, Du Nhiên không để ý, tiếp tục ăn.
Tiểu Tân chống má, nghiêng đầu nhìn dáng ăn của cô, Du Nhiên không để ý, tiếp tục ăn.
Tiểu Tân khẽ thở dài, cho thấy mình đang đầy tâm sự, muốn kể lể với người ta, Du Nhiên không để ý, tiếp tục ăn.
Tiểu Tân cầm lấy bàn tay đang cầm đũa, không cho nó tiếp tục gắp, cái này, Du Nhiên đành phải để ý.
“Cô không có gì muốn hỏi à?” Tiểu Tân hỏi.
Du Nhiên nhìn miếng thịt đang gắp trên đũa, im lặng một lát rồi nói ra nghi hoặc đã chôn sâu trong lòng từ lâu.
“Bữa cơm này, là bố mẹ cậu trả tiền chứ?”
Tiểu Tân dường như hít thở không thông trong nháy mắt, chậm rãi hít thở, cậu ta tức giận nói: “Ý tôi nói về tình huống nhà tôi, cô có gì muốn hỏi không?”
“Hỏi rồi cậu sẽ lại mời tôi ăn chứ?” Trong mắt Du Nhiên hiện lên vẻ chờ mong.
Gân xanh trên trán Tiểu Tân nổi hết cả lên, vô cùng nguy hiểm: “Lẽ nào cuộc đời cô chỉ còn mỗi việc ăn này thôi à?!”
“Đương nhiên không phải.” Du Nhiên bổ sung một cách vô cùng có nhu cầu: “Còn có uống rồi thải nữa.”
Ăn uống rồi thải, đây là nhu cầu chân thực nhất, cao thượng nhất của con người.
Lúc này Tiểu Tân thật sự hiểu được hai từ báo ứng, cũng đoán rằng bố mẹ mình vừa rồi cũng có tâm trạng như của cậu ta hiện tại.
“Bọn họ muốn trục lợi từ hôn nhân của tôi, để giúp bọn họ phát triển chuyện làm ăn.” Tiểu Tân đã bỏ cuộc với ý định để Du Nhiên chủ động hỏi thăm.
“Thật ra cô gái kia rất phong cách, lấy làm vợ cũng không tệ.” Lời Du Nhiên nói chính là lời nói thật.
“Cô ấy tốt, nhưng tôi cố tình không thích.” Tiểu Tân rót một chén rượu, tự uống một mình.
“Vậy cậu thích người thế nào?” Du Nhiên giơ ra cái chén trong tay, ý bảo cậu ta rót đầy.
“Tôi thích…” Tiểu Tân liếc mắt nhìn Du Nhiên, một lúc lâu sau mới lộ ra một nụ cười nhạt: “Ngực lớn, chân dài, cằm nhọn, tóc ngắn, tính cách dịu dàng, nhã nhặn.”
Du Nhiên cẩn thận suy nghĩ, rất biết mình biết ta mà nói: “Vậy chính là người hoàn toàn trái ngược với tôi.”
Tiểu Tân cười, không nói gì.
“Được rồi, chỉ cần nói vậy là được, cậu cần gì phải chán ghét bố mẹ mình như thế?” Du Nhiên hỏi.
“Thật ra từ nhỏ đến giờ, thời gian tôi ở chung với bọn họ không nhiều, cơ bản tôi là do ông nội tôi nuôi lớn.” Tiểu Tân bắt đầu hồi tưởng: “Bố mẹ tôi là sự kết hợp dựa trên hôn nhân chính trị, hai người tuy đã kết hôn nhưng vẫn có niềm vui riêng của mình, thỉnh thoảng ở chung một chỗ cũng chỉ để nói chuyện làm ăn. Bọn họ đều không chịu bị thiệt thòi, ngay cả tình cảm cũng tính toán từng chút một. Tôi thừa nhận tôi bất hiếu, nhưng bọn họ đối với tôi cũng không có tình yêu. Nhớ khi còn bé, ông nội quy định mỗi tháng bọn họ phải đưa tôi tới công viên trò chơi chơi một lần, thuận tiện tăng tình cảm cha con, mẹ con, nhưng bọn họ sợ phiền phức nên đã hẹn trước, mỗi người cứ cách tháng lại đưa tôi ra ngoài. Có một lần, bố tôi và cô nàng thứ ký thứ năm của ông ta đang quấn lấy nhau, không thoát ra được, nên gọi cho mẹ tôi, bảo bà giúp ông ta một lần, đến giờ tôi còn nhớ kỹ đoạn đối thoại lúc đó của bọn họ.”
” “Tháng sau và tháng sau nữa tôi sẽ đưa nó đi, còn không được sao?”, “Ngày mai tôi đã hẹn bạn đi mua sắm rồi, lấy đâu ra thời gian? Đến lượt anh thì làm đi, đừng tìm tôi”, “Cô đã nói vậy, tôi sẽ vứt nó ở nhà”, “Vứt thì vứt đi, cũng chẳng phải con của một mình tôi, ngày đó tôi đã không muốn sinh, đều tại nhà anh ép tôi, còn nói chỉ cần tôi sinh bọn họ sẽ có trách nhiệm nuôi dưỡng, kết quả thì sao? Lúc thì họp gia đình, lúc lại muốn tôi dẫn nó đi chơi, lúc nào cũng làm lỡ thời gian của tôi”, “Này này, làm như tôi xin cô sinh nó không bằng, tôi còn chưa chơi đủ, tôi cũng không muốn có con, có trách thì trách bố tôi đi”.” Tiểu Tân vốn là một người tâm trạng rất rõ ràng, giống như một bức tranh dày đặc màu sắc nhưng được phân khối rõ ràng, nhưng lúc này, cậu ta hạ thấp tầm mắt, trong đôi mắt có rất nhiều cô đơn: “Lúc đó, tôi đứng ngoài cửa thư phòng, nghe thấy rõ ràng những lời này, thì ra, đối với bọn họ, tôi chỉ là một sự trói buộc. Từ lúc đó, tôi không bao giờ muốn ra ngoài với bọn họ nữa, ông nội cũng bỏ ý định đó, còn bọn họ cũng thoải mái hơn nhiều… Đây là gia đình của tôi, một gia đình không bình thường.”
Du Nhiên đã dừng đũa từ lâu, chờ Tiểu Tân nói xong, cô vươn tay, xoa đầu cậu ta, chân thành nói một câu.
“Có thể gặp một người còn thảm hơn tôi…. Chị đây thật sự thỏa mãn.”
Quá trình biến hóa của lông mày Tiểu Tân:
“╰ ╯ “
“— — “
“╯╰ “
Đã biết cô nàng này vô tâm, vô đạo đức từ lâu, Tiểu Tân chấp nhận số phận mà thở dài, cúi đầu múc một bát canh ba ba hầm với gà.
Đang múc, cậu ta bỗng nghe Du Nhiên nhẹ giọng gọi tên mình, là tên thật: “Long Tường.”
“Ừ?” Tiểu Tân lười biếng đáp, không muốn nói chuyện.
Du Nhiên nhẹ giọng nói: “Nếu ngày nào đó cậu muốn đi công viên trò chơi, nói với tôi một tiếng, tôi sẽ đưa cậu đi.”
Nghe vậy, bàn tay Tiểu Tân dừng lại một chút, cậu ta vẫn cúi đầu, nước canh trong bát phản chiếu cái bóng của đôi mắt cậu ta, lay động không rõ.
Một lúc lâu sau, cậu ta nhìn thấy đôi mắt trong bát canh cong lên như đang cười.
Tiểu Tân uống bát canh, uống cạn nụ cười kia, trong lòng đột nhiên sinh ra một loại cảm giác vững vàng.
“Được.”
Cậu ta cũng nhẹ giọng trả lời.
Bữa tiệc này, hai người đều ăn rất ngon miệng, đương nhiên, cũng uống không ít rượu.
Mỗi ngày cứ ngây ngốc trôi qua, mỗi ngày Du Nhiên vẫn tới phòng lưu trữ để dọn dẹp, cũng như trước, mỗi ngày Khuất Vân đều tới. Nhưng Du Nhiên đã chuẩn bị tốt, lấy cái chết để đe dọa, ép ba người bạn cùng phòng phải tới giúp mình.
Đương nhiên, chết ở đây chính là nhằm vào sinh mệnh của mấy người bạn cùng phòng.
Có người ngoài ở đây, Khuất Vân tạm thời không có hành động gì đặc biệt, tốc độ dọn dẹp của Du Nhiên cũng nhanh hơn nhiều, đến thứ Ba, nhiệm vụ đã hoàn thành, quét dọn phòng lưu trữ gần đến trình độ không còn một hạt bụi.
Du Nhiên vốn tưởng rằng cô đã có thể đại công cáo thành, ai ngờ trời nổi phong vân.
Là phong thật, vân thật, còn có cả mưa to tầm tã cũng là thật.
Tấm ván cửa sổ phòng lưu trữ bị gió thổi bay, mưa to táp vào, khiến những thứ bên trong trở nên hỗn loạn.
Chuyện này xảy ra vào chiều thứ Tư.
Khi Du Nhiên nhận được điện thoại của Khuất Vân gọi tới kiểm tra, ngay cả ý nghĩ muốn chết cũng có.
Tâm trạng này, giống như đứa con gái như hoa như ngọc mình vất vả nuôi dưỡng mười tám năm bị một đám côn đồ không biết tên làm nhục.
“Là ai làm!!!” Du Nhiên trợn đến gần như rách mắt.
Khuất Vân bình tĩnh trả lời câu hỏi của cô: “Ông Trời.”
Được lắm, ông Trời lớn nhất, Du Nhiên thu hồi cơn giận, âm thầm lau nước mắt, lại thu dọn lần nữa.
Nhưng nhìn một đống hỗn loạn này, đoán chừng có dọn suốt đêm cũng không xong được, Du Nhiên vô cùng đau khổ, cắn răng, bắt đầu phấn đấu.
Rất nhiều thứ trên giá gỗ bị gió thổi xuống, Du Nhiên đành phải trèo lên thang, cất chúng lại.
Rất không may là hôm nay cô mặc váy, vừa bước lên chắc chắn váy sẽ bị gió tốc lên.
Du Nhiên thần kinh thô, mới đầu cũng không cảm thấy gì, cho đến khi vô tình cúi đầu mới phát hiện đôi mắt đen của Khuất Vân đang biến đổi không ngờ, mới ý thức được có điều không đúng, vội vàng dùng tay chặn váy lại, cả giận nói: “Anh làm gì vậy?”
“Ngắm phong cảnh.” Khuất Vân dựa vào giá gỗ, mười đầu ngón tay thon dài đang gõ theo tiết tấu, nhìn có vẻ tâm tình không tệ.
“Thầy giáo, phiền thầy đi đi, để em tự mình dọn dẹp là được!!!” Trong mắt Du Nhiên hiện lên sự hung ác.
“Xin lỗi, tôi phải nhìn thấy em dọn dẹp xong mới yên tâm đi được.” Đôi môi nở nụ cười, ấm áp động lòng người, mà đôi mắt vẫn nhìn về phía “cảnh đẹp” kia.
Ánh mắt Du Nhiên lóe lên tia lạnh lẽo, giây tiếp theo, cầm một thứ gì đó trên giá lên, dùng sức ném về phía Khuất Vân
Phản ứng của Khuất Vân rất nhanh, tốc độ né tránh cũng thuộc hạng nhất, rõ ràng mắt thấy thứ mang lực sát thương kia sẽ đập lên người, nhưng anh luôn có thể tránh né trong thời khắc vừa đúng.
Động tác của anh rất nhanh, nhưng lại không hề hoảng hốt, có cảm giác nhàn hạ ung dung.
Sự nhàn nhã của anh giống như đổ thêm dầu vào lửa, Du Nhiên hoàn toàn quên dưới chân mình đang là cái gì, ôm lấy một đống lớn, ném mạnh về phía trước.
Vì vậy, cái thang nghiêng đi, Du Nhiên không kịp bám lấy cái thang gỗ, cứ thế thẳng tắp ngã từ trên xuống.
May mà khả năng cân bằng của cô tương đối tốt, Du Nhiên coi như đứng ổn định trên mặt đất, nhưng cái thang gỗ cồng kềnh lại bị Du Nhiên kéo theo, dưới ảnh hưởng của trọng lực và lực quán tính, trực tiếp đập về phía đầu Du Nhiên.
Tất cả xảy ra quá nhanh, Du Nhiên căn bản chưa kịp có bất cứ phản ứng gì, đành phải trơ mắt nhìn thứ to lớn kia đập vào cái đầu vốn không thông minh lắm của mình.
Nhưng một bóng người chợt xuất hiện trước mắt Du Nhiên, mặt cô chạm vào một lồng ngực quen thuộc, ngay sau đó, một tiếng “rầm” trầm thấp vang lên.
Sau khi tất cả kết thúc, mọi thứ im lặng trong nháy mắt, Du Nhiên chậm rãi ngẩng đầu, phát hiện tay trái Khuất Vân đang ôm lấy mình, che chở cô trong lòng, còn tay phải, trực tiếp đỡ lấy cái thang gỗ vừa đổ xuống.
“Không sao chứ.” Anh cúi đầu, trong đôi mắt tối tăm như có những gợn nước lăn tăn lấp lánh.
Khuất Vân cứu cô.
Sau khi ý thức được chuyện ấy, Du Nhiên bắt đầu tự hỏi nên trả lời thế nào.
Nên nói cảm ơn? Hay nên trách anh lo chuyện bao đồng?
Cuối cùng, Du Nhiên chọn cách an toàn nhất, trả lời một câu vô nghĩa nhất: “Thầy, nóng quá.”
Nói xong, cô tránh ra khỏi vòng tay anh, lùi về phía sau hơn một mét.
Khuất Vân cười cười, không nói gì.
Du Nhiên dời ánh mắt, cúi đầu nhặt những thứ rơi trên mặt đất, định tiếp tục dọn dẹp.
Ôm lấy một đống sách, Du Nhiên đứng dậy, nhưng nhìn thấy Khuất Vân vẫn đứng tại chỗ, còn cái thang gỗ vẫn dựa vào cánh tay phải của anh.
Nói cách khác, anh vẫn duy trì tư thế đỡ cái thang vừa rồi.
“Đưa cái thang cho em.” Du Nhiên nói.
“Chuyện này, chỉ sợ hơi khó.” Khuất Vân trả lời.
“Em không muốn lãng phí thời gian với thầy.” Giọng nói Du Nhiên có chút mất kiên nhẫn.
“Nói chuyện với tôi là lãng phí thời gian sao?” Khuất Vân hỏi.
Du Nhiên nhếch miệng, không muốn nhiều lời với anh, trực tiếp đi qua, định giàng lấy cái thang.
Nhưng khi đến gần, Du Nhiên mới phát hiện không phải Khuất Vân cố ý đùa cô, mà anh thật sự không có cách nào đưa cái thang gỗ cho cô.
Bởi vì – một cái đinh dài rỉ sắt trên cái thang đang cắm vào tay phải của Khuất Vân.
Nơi Khuất Vân đứng ngược sáng, vì vậy Du Nhiên không phát hiện, nhưng nhìn gần mới nhận ra trên trán Khuất Vân đầy những giọt môt hôi hột nhỏ li ti, mà cánh tay phải của anh đã bị máu làm ướt đẫm, dưới ánh sáng mờ mờ, vừa ướt vừa dính.
Cái thang gỗ đã cũ, cái đinh trên đó phải thò ra tới năm phân, toàn bộ cắm vào cánh tay phải của Khuất Vân.
Nhìn thấy tình trạng như vậy, nét mặt Du Nhiên “xoạt” một cái đã trắng bệch, tay chân cũng bắt đầu run run.
“Đừng sợ, đưa thùng dụng cụ bên kia cho tôi.” Khuất Vân chậm rãi, thoải mái nói.