ốt nhất ở cổng trường mà tuyệt thực – bụng rỗng nhìn người ta ăn thức ăn ngon, lại hứng gió lạnh, cô bé bán diêm cũng đã vì chuyện này mà tức chết, Du Nhiên nghĩ, chuyện này làm mình khóc hẳn không thành vấn đề.
Thế nhưng liên tục chiến đầu vài ngày, nước mắt vẫn không rơi xuống.
Ngược lại, quán ăn nhỏ lại vắng đi không ít người – người ta đang ăn ngon lành, liếc mắt nhìn thấy một cô gái bắn ra ánh mắt phóng xạ màu xanh, ở bên cạnh nuốt nước miếng, đúng là dọa người.
Cuối cùng, ông chủ quán ăn chủ động lấy ra lợi nhuận của hai ngày, khóc xin Du Nhiên đừng tới gần đây nữa.
Tiếp đó, Du Nhiên dùng một loạt phương pháp để hành hạ bản thân: đeo kính áp tròng loại không thoải mái nhất, thái hành tây, lau nước ép ớt…
Tất cả các biện pháp đã dùng một lần, nước mắt ngay cả dấu hiệu chảy ra cũng không có.
“Vì sao phải khóc mới được chứ?” Bạn cùng phòng không hiểu.
Du Nhiên cũng không giải thích, vì sao lại phải khóc chứ.
Chính là, chỉ muốn khóc thôi.
Hôm nay là ca trực câu lạc bộ kịch của Du Nhiên, chờ mọi người đi hết, Du Nhiên tắt tất cả đèn đi, kéo kín rèm cửa lại, ánh sáng trong phòng sinh hoạt lập tức mờ xuống, chỉ nhìn thấy bóng người không nhìn rõ mặt mũi.
Gần đây, có người mua một bể cá nhỏ nuôi trong phòng sinh hoạt, Du Nhiên đặt bể cá lên sân khấu, hai tay chống cằm, lẳng lặng quan sát.
Hai con cá vàng ở bên trong đang chơi đùa, vô tri vô giác, sung sướng thanh thản.
Có người nói, trí nhớ cá vàng chỉ có bảy giây.
Du Nhiên nghĩ, có lẽ chính vì vậy bọn chúng mới có thể nhanh chóng vui vẻ như vậy, chỉ có bảy giây, dù đau khổ lớn đến thế nào, đều có thể hoàn toàn quên đi.
Thật tốt… Thật khiến người ta ghen tỵ.
Đang chăm chú nhìn, đỉnh đầu đột nhiên bị người ta gõ mạnh một cái, đau đến nhe răng.
Ngẩng đầu, theo tia sáng mờ mờ, Du Nhiên nhận ra người tập kích chính là Tiểu Tân.
Quên đi, là báo ứng.
Du Nhiên nhẹ nhàng liếc mắt nhìn Tiểu Tân một cái rồi lại tiếp tục ngắm cá vàng.
“Cốp”, lại một cái nữa, người công kích đương nhiên không cần phải nói.
Du Nhiên thở sâu, cô nhịn.
“Cốp”, lại một cái nữa, Tiểu Tân dường như chơi trò này thành nghiện,
Du Nhiên im lặng nhìn cá, như hòa thượng ngồi thiền.
“Cốp” một cái, theo đó là giọng nói lạnh lạnh của Tiểu Tân: “Lý Du Nhiên, gần đây vì sao không ở cùng với thầy giáo nhà cô? Bị đá rồi à?”
Đôi mắt Du Nhiên, vẫn nhìn cá.
“Xem ra là thật rồi, nói như vậy, anh ta sẽ không đến bảo vệ cô nữa rồi?!”
“Vậy mới nói, con gái ác độc không có ai thích.”
“Thật thảm, đáng đời cô còn dùng nhiều trò như vậy đuổi theo anh ta, kết quả vẫn là bị đá.”
“Nói mới nhớ, gần đây đúng là tôi có thấy anh ta đi cùng một đại mỹ nữ, chậc chậc chậc, so với người ta, cô thật sự kém xa, nếu là tôi tôi cũng không chọn cô.”
“Lý Du Nhiên, cô…”
Long Tường vốn định ác độc nói hai ba câu nữa, nhưng nhìn người trước mặt lại cố nuốt lời định nói xuống.
Bể cá vốn rất yên ả, bỗng một giọt nước nhỏ xuống, tạo thành một rung động hình tròn, rung động còn chưa yên, liên tiếp, rất nhiều giọt nước lại nhỏ xuống, phá hủy bình yên lúc đầu.
Đó là nước mắt của Du Nhiên, từng giọt, rơi hết vào bể cá.
Sự yên bình của cá vàng bị phá vỡ, bọn chúng bất an bơi sát vào thành bể.
Nhưng không sao, chỉ bảy giây sau, chúng sẽ quên đi cơn hoảng loạn này.
Con người thì không may mắn như thế.
Cô gái có vẻ mặt lòe loẹt như pháo hoa đã cô đơn nói, phiền não lớn nhất của con người chính là trí nhớ quá tốt.
Có lẽ, con người ở đây, chỉ dùng để chỉ phụ nữ.
Nước mắt từng giọt rơi vào bể cá, chiếc bể cá nho nhỏ không đựng được quá nhiều bi ai.
“Này, cô… không phải là khóc đấy chứ.” Trên mặt Long Tường có chút hoảng loạn, cậu ta giơ tay lên, vươn ra giữa không trung, lại không biết nên làm gì.
Nước mắt của Du Nhiên cứ im lặng rơi xuống, không một tiếng động.
“Sợ cô rồi, đừng… đừng khóc nữa, cùng lắm thì tôi không bắt nạt cô nữa là được.” Long Tường do dự một lúc lâu, cuối cùng đưa tay lên vuốt lưng Du Nhiên, vuốt một cách ngốc nghếch.
Du Nhiên giống như động vật cô đơn đã lâu tìm kiếm đồng loại có cùng nhiệt độ, cô cầm lấy tay áo Tiểu Tân, che kín đôi mắt.
Chậm rãi khóc.
Đây là bài học thứ mười bảy mà Khuất Vân dạy cho Du Nhiên – Khả năng hồi phục của đàn ông, là rất tốt.