trăng dìu dịu, đột nhiên Việt Cẩm không cười nổi. Có lẽ do quá mệt, hoặc có thể do người trước mắt cùng với nơi mà nàng đang đứng gợi cho nàng nhớ đến một người khác. Một người trong lần đầu tiên gặp mặt đã từng quan tâm nàng như thế.
“Sư tỷ?” Cậu nhóc tò mò hỏi.
“Ta không sao… Đệ có muốn tham gia buổi tiệc không?” Việt Cẩm hỏi.
“Đương nhiên là muốn rồi ạ!” Cậu gật đầu, nhưng lại ỉu xìu ngay tắp lự, “Nhưng hôm nay là phiên đệ trực, đúng là xui xẻo.”
“Để ta trực giúp cho.” Việt Cẩm cười lại nói, “Vừa hay ta cũng không có việc gì làm, muốn nghỉ ngơi một lúc nhưng lại không ngủ được, chỗ này thanh tịnh… Hơn nữa ta cũng có mấy lời muốn nói với người bị nhốt ở trong kia.” Nhìn vẻ do dự của cậu nhóc, Việt Cẩm bổ sung thêm.
Cậu ta lúc này mới gật đầu, thẹn thùng nói cám ơn: “Đa tạ sư tỷ, đệ sẽ quay lại sớm thôi!”
“Chơi vui vẻ nhé!” Việt Cẩm nói, nhìn theo bóng cậu nhóc khuất sau lùm cây nàng mới quay lại mở cửa ngục sám hối.
Trong ngục lạnh lẽo m u.
Việt Cẩm đến bên song sắt: “Tiểu Chư Thiên Giới đã đưa tin đến, cho phép muội được vào thẳng luôn, cũng dặn đưa huynh đi cùng. Ý của họ đã rất rõ ràng!”
Đã nửa ngày trôi qua mà Nhai Xế vẫn giữ nguyên tư thế như khi Việt Cẩm rời khỏi, dường như không hề động đậy. Nghe tiếng Việt Cẩm, hắn cũng không mở mắt, chỉ đưa lời châm chọc “Tiểu Chư Thiên Giới? Cũng chẳng phải là tiên giới thật, đợi nàng thành tiên thật rồi hẵng đến thông báo với ta một tiếng cũng chưa muộn.”
“E là chẳng có cơ hội rồi.” Việt Cẩm cười, đoạn nàng quay ra đóng cự thạch trước cửa ngục rồi tìm một góc ngồi xuống, nhắm mắt lại.
Ánh sáng loe lét lọt qua khe cửa lại bị che khuất trong ngục hoàn toàn chìm vào bóng tối Nhai Xế lúc này lại mở mắt ra, bởi vì người vừa vào lúc nãy dường như… còn chưa ra ngoài. Chỉ có điều hai tai hắn chỉ toàn những tiếng gió rít gào, tầm mắt cũng bị bóng tối ngăn cản, yêu lực bị phong bế hoàn toàn, nên dù căng mắt ra nhìn, hắn cũng không thể xác định trong bóng tối mịt mùng này liệu có phải vẫn có một người đang lặng lẽ ngồi đó, không động dậy, đến cả hơi thở cùng nhạt nhòa gần như không có.
Bóng tối và sự im lặng luôn khiến suy nghỉ linh hoạt hơn. Nhai Xế không thể khống chế mình không nghĩ về Việt Cẩm. Hắn nghĩ, không biết nàng có mệt không? Hắn nghĩ, không biết nàng có lạnh không?
Hắn nghĩ, sao nàng lại có thể ngốc nghếch như vậy, rỗ ràng có thể đứng bên ngoài, không cần vào trong, không cần chịu dựng từng trận gió lạnh cắt da cắt thịt cùng với hắn.
Hắn nghĩ, rõ ràng nàng đã quá mệt mỏi, quá đau đớn, đã chùn chân, đã tuyệt vọng, nhưng tại sao, vừa mới đó nàng đã có thể nuốt hết tất cả những yếu mềm đó vào trong, rồi lại thản nhiên như không mà bước tiếp?
Hắn nghĩ nhiều lắm. Nhưng có tác dụng gì chứ?
*
Tránh bữa tiệc mừng công long trọng nhất trong vòng mười năm trở lại đây của Thiên Kiếm Môn không chỉ có mỗi mình Việt Cẩm.
Trong Vân Hồ Cư, Vân Hàn Cảnh và chủ nhân nơi này đang đối diện nhau, trước mặt là một bàn cờ được làm từ gỗ mun. Chủ nhân Vân Hồ Cư cầm quân trắng: “Từ hồi chân quân đạo đến giờ, cũng phải đến hơn một năm rồi ta và ngươi mới nhau… Chuyện giữa Thiên Kiếm Môn và yêu tộc ta cũng có nghe nói, vốn định chúc mừng ngươi, nhưng xem ra có vẻ ngươi không muốn nghe câu chúc mừng này của ta.”
Hai tay đặt trên đầu gối, Vân Hàn Cảnh chìm trong im lặng.
Chủ nhân Vân Hồ Cư đợi một lúc, sau đó mỉm cười hạ quân trắng trong tay xuống: “Đến cờ cũng không muốn đánh nữa à? Sao thế?”
Vân Hàn Cảnh lắc đầu: “Hai ngày nữa ta sẽ đi Tiểu Chư Thiên.”
“Cũng tốt.” Chủ nhân Vân Hồ Cư trầm ngâm một lúc, “Hồi đó ngươi từng nói ngươi ở lại là để bảo vệ một người, bây giờ lời hứa đó hoàn thành rồi sao?”
“Chưa.” Vân Hàn Cảnh nói, “Chỉ là người đó muốn đi Tiểu Chư Thiên.”
Nam tử mặc áo trắng, thanh khiết hơn hoa sen kia nghe vậy không khỏi sững người.
Vân Hàn Cảnh lúc này lặng cúi đầu, nhìn đôi tay cầm kiếm của mình. Khung xương đôi tay cân đối, mười ngón tay thon dài, chỉ nhẹ nhàng đặt trên đầu gối, vậy mà hệt như một tác phẩm được điêu khắc bằng ngọc, một đôi tay mạnh mẽ, chắc chắn thiên hạ khó mấy ai bì kịp.
Nhưng có mạnh mẽ, chắc chắn hơn nữa thì có tác dụng gì chứ?
Người hắn muốn giữ, không những không giữ được, lại còn tránh hắn như tránh tà, vứt bỏ hắn không thương tiếc… Nguyên nhân là do hắn ư?
Có lẽ là vậy. Bởi từ đầu đến cuối hắn không ᣨ nào quên được một thân phận khác của nàng.
“Hàn Cảnh?”
“Ta đã hứa sẽ bảo vệ nàng ấy suốt đời…”
Vân Hàn Cảnh nhắm mắt, bên tai văng vẳng tiếng cười lanh lảnh, ngọt ngào mà quyến rũ. Chỉ là đã lâu lắm rồi, lâu đến nỗi hết thảy những điều tốt đẹp ấy đã tan biến thành mây khói.
“Hình như nàng ấy chưa bao giờ cần đến ngươi.”
*
Tiểu Chư Thiên Giới dự định sẽ mở cửa vào ngày thứ ba sau lễ ăn mừng.
Lần này, Thiên Kiếm Môn chỉ âm thầm chuẩn bị chứ không cờ giong trống mở như trước, thế nên mãi đến phút chót cũng chỉ có mây đệ tử đứng làm lễ biết được tin Vân Hàn Cảnh và Việt Cẩm sẽ vào Tiểu Chư Thiên Giới.
Hôm đó, bên ngoài ngục sám hối.
Thời gian vẫn còn sớm, cửa Thiên Giới chưa mở, Vân Hàn Cảnh và Việt Cẩm cáo biệt lần cuối các đê tử khác của chưởng môn.
Vân Hàn Cảnh thân là đại đệ tử của chưởng môn, lại thêm năng lực xuất chúng, mặc dù tính cách có chút lạnh lùng, nhưng ít nhất cũng còn được mấy câu dặn dò quan tâm thật lòng.
Trái lại Việt Cẩm, thứ nhất mới nhập môn, thứ nữa vừa nhập môn chưa được bao lâu đã bôn ba bên ngoài, thâm nhập vào yêu tộc, chẳng qua lại, thân thiết với các đệ tử khác thì nói gì đến tình cảm? Thế nên mấy người kia chỉ hỏi han khách sáo vài lời rồi thôi.
Đến lượt Tả Ngôn Chấp.
Mặc dù cực kì bất ngờ khi thấy hắn cũng tham gia sự kiện chẳng mấy ý nghĩa này nhưng Việt Cẩm không hề biểu lộ cảm xúc ra mặt, nàng nhẹ mỉm cười chào: “Tả sư huynh…”
“Lần tới vào ba năm sau.” Tả Ngôn Chấp ngắt lời Việt Cẩm.
“Lần tới khi Tiểu Chư Thiên Giới lại lần nữa mở cửa, ta sẽ mang con sói kia lên.” Tả Ngôn Chấp lạnh lùng nói.
Vậy là hắn sẽ chăm sóc yêu lang cẩn thận? Việt Cẩm nhìn vẻ mặt lạnh lùng, ngạo nghễ của Tả Ngôn Chấp, sững người một chập rồi khẽ cười. Chỉnh lại y phục, hành lễ thêm lần nữa, nụ cười cũng đã trở nên chân thành hơn: “Vậy xin phiền sư huynh.”
Tả Ngôn Chấp cũng có phần bất ngờ, nhìn Việt Cẩm rồi “Ừ” một tiếng coi như đáp lời.
Dứt lời, cầu vồng bỗng từ trên không giáng xuống.
Tất cả mọi người đều nhất loạt ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy giữa hư không, cánh cửa không lồ bằng bạch ngọc từ từ mở ra, bên trong trăm hoa đua nhau khoe sắc, lầu đài tráng lệ, biến hóa khôn cùng, bao la bất tận. Bên dưới, dải sáng rộng màu vàng nhạt từ từ trải xuống đến vách đá, mưa hoa và những điểm sáng mờ mờ ảo ảo xoay tròn nhảy múa, hòa trong điệu nhạc réo rắt, đẹp như mộng ảo.
Lát sau, một nữ tử đi ra, dung nhan như ngọc, tay cầm phất trần, tay áo rộng, thân hình cực kì quyến rũ.
*
Trên đỉnh núi lặng ngắt như tờ.
Một chốc sau, không biết có tiếng ai lẩm bẩm: “Thay đổi rồi à? Phong vị đẹp nhưng dung tục thế này…”
Một câu đang dở nhưng đã nói hết nỗi lòng của tất cả những người đang đứng trên vách đá.
Nữ tử kia đã đi đến gần bên vách đá, nên đương nhiên cũng nghe được câu nói kia, nàng ta cười gượng giải thích: “Đây là do thiếu chủ nhà ta cố ý sắp đặt… À, về sau sẽ luôn là như thế này.”
Tất cả mọi người trên vách núi tức thì nín lặng.
Nữ tử đó cũng hắng giọng nói: “Vân công tử, Việt cô nương hãy đưa Yêu vương cùng ta vào Tiểu Chư Thiên.”
Vân Hàn Cảnh đứng yên tại chỗ nhìn về phía con dường rải đầy hoa với các điếm sáng, vẻ mặt đờ ra một lúc rồi phất tay áo, ngự kiếm bay lên, thoắt cái đã xa ngoài ngàn dặm
Nữ tử ra nghênh tiếp hai mắt sững sờ nhìn Vân Hàn Cảnh biến mất nơi cánh cửa đang rộng mở, trong giọng nói chứa đầy sự ngưỡng mộ: “Tu vi của Vân cổng tử quả là đáng kinh ngạc, không cần dừng ngọc bài cũng có thể xuyên thẳng qua kết giới… Trước đây nghe các thái nữ khác nói chuyện ta còn không tin.”
“Trước đây?” Không có bản lãnh như Vân Hàn Cảnh, Việt Cẩm dành yên phận dẫn Nhai Xế đi theo thái nữ kia lên dải sáng.
Mỗi bước chân, dải sáng lai gợn từng đợt sóng lăn tăn. Thái nữ cười nói: “Ta nhớ là năm năm trước Vân công tử đã từng đến Tiểu Chư Thiên Giới một lần, hồi đó không hổ là anh tài trong thế hệ trẻ, nhưng danh tiếng của Vân công tử truyền khắp Tiểu Chư Thiên Giới là do một nguyên nhân khác. Việt cô nương, cô nương biết Tiểu Chư Thiên Giới có quy định rằng phàm là người đi vào Tiểu Chư Thiên Giới thì ít nhất cũng phải ở một năm mới có thể xin rời khỏi chứ?”
“Ta biết.” Việt Cẩm gật đầu.
“Chính là điều này.” Thái nữ hào hứng kể: “Vân công tử đi vào Tiểu Chư Thiên Giới mới chỉ ba ngày đã xin hạ giới, bất chấp quy định, lại chẳng chịu nói rõ lí do, Giới chủ há có thể đồng ý? Không ngờ đến đêm, Vân công tử bèn ngự kiếm bay ra, ánh trăng lúc ấy nghe nói đã chiếu rọi khắp nửa Tiểu Chư Thiên Giới. Về sau rất nhiều thái nữ đều nói chưa bao giờ nghĩ rằng ánh trăng cũng có thể chói lóa như thế.”
“Kết quả ra sao?” Việt Cẩm hỏi xong mới cảm thấy mình đã hỏi một câu ngốc nghếch, bởi thái nữ nhìn nàng một cái đầy khinh thường, bật cười nói:
“Đương nhiên là Vân công tử phá vỡ kết giới rồi. Sau đó, Giới chủ coi trọng tu vi của Vân công tử, sau khi Thiên Kiếm chưởng môn lên thỉnh tội cũng không truy cứu nữa, rồi từ đó chuyện trở thành truyền kì.”
“Ồ, kết giới này…” Việt Cẩm còn chưa nói hết, người phía sau đã chen ngang.
“Kết giới này cũng có gì là lợi hại đâu chứ.” Nhai Xế thôi không quan sát cánh cửa nữa, hờ hững phán một câu.
Kế đó, thấy vẻ mặt thái nữ bên cạnh đã trở nên khó coi, hắn lại cười mỉa châm chọc: “Tu vi của Vân Hàn Cảnh bây giờ có thể đủ để phá kết giới chứ năm đó thì chưa chắc. Chẳng qua chỉ e là nhờ có lợi khí trong tay mà thôi.
Thái nữ tức giận nói: “Tên yêu quái kia, ý của ngươi là ngươi cũng có thể phá được kết giới giống như Vân công tử?” Nói rồi nàng ta lại mỉa mai: “Nếu ngươi có thể phá được thì giờ sao lại vào cảnh tù tội thế này?”
Nhai Xế chẳng thèm ngẩng đầu lên.
Việt Cẩm vốn định góp lời, nhưng thấy giới môn đã gần ngay trước mắt, nàng im lặng một lúc rồi quay sang cười, nói- “Đây là tân nhậm Yêu vương của yêu tộc, mặc dù yêu tộc và tu chân giới chúng ta luôn trong thế đối lập, nhưng nếu xét về tu vi thì hắn và đại sư huynh tương đương nhau, nếu đại sư huynh đủ sức phá kết giới thì hắn phá được cũng là chuyện bình thường.”
Thẹn quá hóa giận, vừa vào đến Tiểu Chư Thiên Giới thái nữ kia liền hất tay, nói một câu: “Chức trách đã tận, Việt cô nương, mời!” rồi hậm hực bỏ đi.
“Nàng cần gì phải khổ vậy.”
“Khổ cũng đã khổ rồi.” Việt Cẩm vừa nói vừa nhìn quanh.
“Tu vi của Vân Hàn Cảnh và ta cũng tương đương nhau, kết giới này nói tốt cũng đúng mà nói không tѴ cũng chẳng sai. Năm năm trước, thực sự hắn chưa có thực lực đến vậy.” Nhai Xế thong dong nói.
Việt Cẩm không nói, nàng đã thấy một đội vệ binh đang đi về phía mình để tiếp