h từ bỏ, nàng liền cầm kiếm, đi về hướng vách núi nơi “Li” bị ném.
Gió quét từng đợt, cỏ dại mọc um tùm, cao bằng nửa đầu người, che đi hết thảy những thứ âm u, ô trọc.
Lần theo trí nhớ, Việt Cẩm mò mẫm khắp xung quanh thì thấy một chút ánh sáng le lói lập lòe lúc ẩn lúc hiện giữa đám cỏ.
Nàng mừng rỡ, sải bước theo hướng phát ra ánh sáng, quả nhiên nhìn thấy “Li” nhưng, nàng bỗng dừng lại.
“Li” đang nằm trong tay một người. Là Nhai Xế.
Nhai Xế đang ngồi trên mặt đất, đám cỏ xung quanh đã bị dọn sạch sẽ, tạo thành một khoảng trống khá rộng. Trước mặt hắn là một hồ nước không rộng lắm nhưng giữa trời đêm, nước hồ âm u không hề có sức sống.
Thanh kiếm dài ba thước đã bị rút lại không đến một tấc, đang không ngừng nhảy múa trong lòng bàn tay Nhai Xế, như muốn giãy giụa, lại giống như đang reo ca.
Nhai Xế không quay đầu lại: “Nàng muốn tự đi qua đây hay là để ta bắt nàng qua?”
Thanh âm đó vang lên cũng là lúc Việt Cẩm cảm thấy hối hận, ước chi mình đừng đến đây: “Còn sự lựa chọn nào khác không?”
“Nàng nói xem?” Nhai Xế không đáp mà hỏi lại.
Việt Cẩm đành tiến lên phía trước: “Thực ra muội chỉ là thích thanh kiếm này…”
Nhai Xế cười trào phúng: “Có phải nàng còn định nói là thực ra nàng cũng thích chủ nhân của thanh kiếm này không?”
Ý châm chọc trong lời nói của hắn quá rõ, Việt Cẩm xấu hổ, lúc nãy, nàng định nói thế thật.
“Việt Cẩm.” Không biết có phải do đang đêm hay không mà giọng Nhai Xế có chút gì đó bất lực, trống rỗng: “Vì sao đến cả thử một chút nàng cũng không chịu?”
Việt Cẩm do dự một lúc rồi cười: “Có g hay mà thử chứ? Muội cũng đâu có thích…” Nàng đột ngột không nói tiếp nữa vì Nhai Xế đã nắm chặt lấy tay nàng, “Không thích?”
Việt Cẩm đờ người.
Nhai Xế châm chọc: “Nếu lúc này nàng hất tay ra luôn thì ta sẽ tin.”
Trong một tích tắc nàng liền thấy hối hận. Nhai Xế cũng không muốn nói nhiều thêm nữa, kéo tay nàng ngồi xuống, đoạn giữ chặt “Li” vốn đang không chịu nằm yên, đưa cho Việt Cẩm: “Đừng từ chối, thứ này vốn là ta lấy về cho nàng mà.”
Việt Cẩm lặng lẽ tiếp nhận “Li”, trong một tích tắc, chút ánh sáng le lói bỗng chiếu sáng thế giới trong lòng bàn tay hắn.
Nàng ngập ngừng một lúc: “Bị thương… có nặng không?”
Ngập ngừng lâu hơn, cuối cùng Việt Cẩm mới thở dài một hơi như vứt bỏ đi thứ gì đó: “Muội hỏi huynh.”
Người bên cạnh thoắt cái tươi tỉnh hẳn lên: “Không nặng.”
Việt Cẩm nhìn sang rồi không nhịn được bật cười: “Ngực bị đâm một lỗ?”
Nhai Xế vênh mặt đáp: “Sao có… Thôi được, mặc dù nhân phẩm của Vân Hàn Cảnh chẳng đâu vào đâu, nhưng tu vi cũng chẳng kém.”
Nhân phẩm chẳng đâu vào đâu? Việt Cẩm phì cười.
“Ta nói thật mà.” Có ai đó đưa lời bất mãn.
Việt Cẩm cười tủm tỉm gật đầu: “Muội tin là huynh nói thật. Nhưng để có thể lấy được thanh kiếm này… Lúc đầu huynh ngự kiếm đi đúng không?”
“Đúng.” Nhai Xế sảng khoái đáp, cười lạnh đế thêm một câu, “Thanh kiếm này vốn cũng chẳng phải của hắn.
Tay Việt Cẩm sững lại.
Nhai Xế không để ý, chỉ chỉ về “Li” đang nằm im trên tay Việt Cẩm, nói: “Có phát hiện ra điều gì không?”
Việt Cẩm không đáp, đưa tay ra, “Li” chầm chậm bay lên trong vầng sáng nhấp nháy không ngừng, nó từ từ khôi phục lại hình dạng vốn có ban đầu.
Nó không phải là kiếm, cũng không có một hình thái cụ thể, chỉ là một chùm sáng, một cột nước tụ lại, long lanh, mềm mại khiến người ta mê mẩn.
Việt Cẩm ngẩng đầu, mãi một lúc lâu mới nói: “Bên trong có chữ.”
Nhai Xế kinh ngạc nhìn nàng, giọng điệu tán thưởng: “Nàng luận ra được à?”
Trời không trăng, vài ánh sao lác đác, rải rác trên thân “Li”, là những điểm sáng lay lắt, thoắt ẩn thoắt hiện, nhảy nhót không ngừng.
Việt Cẩm chăm chú nhìn rồi khẽ nhếch môi: “Ý nghĩa của những biểu tượng này… đã từng được học.”
Nhai Xế gật đầu: “’Tặng nữ nhi Cẩm Tâm’, nói đúng ra thanh kiếm này là của Việt Đế tặng cho…”
Tặng cho…
“Biểu muội của ta… Việt Cẩm?” Nhai Xế nói.
Việt Cẩm nhanh chóng định thần: “Hả?… Sức cuốn hút của thanh kiếm này thực quá lớn.”
Nhai Xế cười: “Thứ đồ được làm từ nguyên liệu tốt nhất, do bàn tay của đại sư luyện kiếm tài hoa nhất, đương nhiên không phải thứ tầm thường.” Hắn trầm ngâm một lúc, “Mặc dù không thể sánh với các thần khí thời thượng cổ, nhưng nếu xếp hạng, thanh kiếm này tuyệt đối nằm trong mười vũ khí đứng đầu.”
Nhai Xế lim dim mắt, giọng bình thản: “Nếu nàng muốn, kể cả là vũ khí đứng thứ nhất cũng không thành vấn đề.”
Việt Cẩm cười khổ: “Thôi, không muốn rước họa vào thân.” Nói rồi, nàng thu “Li” lại, rồi đột nhiên hỏi: “Nếu nó vốn là của công chúa Cẩm Tâm thì huynh giữ chẳng phải tốt hơn sao?”
Nhai Xế nói giọng gần như vô cảm: “Người chết còn cần thứ này để làm gì?”
Tim Việt Cẩm thoắt run lên.
Có vẻ như thấy quá mệt mỏi, Nhai Xế day trán: “Năm đó… cũng đã hơn mười năm rồi. Năm Thiên Thịnh thứ mười hau, Việt quốc bị diệt, thiên hạ phân li, bạo loạn lên đến đỉnh điểm, giết người, ăn thịt người xảy ra như cơm bữa, đến cả những yêu tộc bình thường cũng dần ẩn mình khỏi nhân gian… Cũng chính vào năm đó, ta rốt cuộc cũng nghe được tin tức của muội ấy.”
“Là một vùng đầy chướng khí phía nam, gần Hoang Sơn. Khi hay tin ta liền lập tức đến đó, nhưng tất cả đã quá muộn. Không may quân đội đã vây kín, bọn họ bị vây lại cùng một chỗ, trước hết bị người ta dùng tên bắn, bắn bị thương rồi bọn lính mới xông lên dùng dao chém, từng dao, từng dao một, những đứa trẻ lớn nhất chỉ mới mười ba, mười bốn trong nháy mắt đã bị chém thành từng mảnh nhỏ…”
“Bọn họ ở cùng nhau.” Giọng Việt Cẩm khàn đặc.
“Ừ.” Giọng Nhai Xế đều đều, “Những đứa con của dì Dao, tất cả ở cùng một chỗ. Cẩm Tâm được bảo vệ ở giữa, hẳn là người cuối cùng… Đầu của chúng bị chém xuống, treo trên tường thành, rốt cuộc khi ta đến nơi, đến thi thể cũng chẳng gom đủ.”
“… uynh có đến.” Giọng của Việt Cẩm rất mơ hồ, mơ hồ đến nỗi chính bản thân nàng cũng không nghe rõ.
Lúc này Nhai Xế đã đắm chìm trong dòng cảm xúc: “Thực ra ta và Văn Hàn Cảnh cũng coi như có quen biết.” Hắn thở ra một hơi với vẻ ghét bỏ, “Năm đó Văn Hàn Cảnh đến bái Việt Đế làm thầy để học nghệ, ta và hắn vì thế có gặp nhau mấy lần, thậm chí cũng đã từng so chiêu. Thanh kiếm này sở dĩ trong tay hắn, hẳn là Việt Đế giao cho.”
Mặc dù tình nghĩa năm nào đã chẳng còn, nhưng khi Nhai Xế nhắc đến những hồi ức đã qua ấy cũng là nói đến những điểm cốt lõi.
“Việt Đế giao cho huynh ấy…” Việt Cẩm lầm bầm.
Lần này, Nhai Xế nghe không sót chữ nào, tưởng là nàng không hiểu, hắn lục lại trí nhớ rồi giải thích: “Năm đó dường như Việt Đế có ý định gả Cẩm Tâm chi Vân Hàn Cảnh.”
“…”
“Ta nhớ là đã nghe dì Dao nói…” Nhai Xế nhớ lại.
“…?”
“À, hình như hồi đó dì Dao cũng có ý như vậy…” Nhai Xế vẫn đang lục tìm trong trí nhớ của mình.
“…???”
“Việt Cẩm?” Rốt cuộc Nhai Xế cũng phát hiện ra sắc mặt của người bên cạnh đã xanh lét tự lúc nào, hắn nghi hoặc: “Nàng làm sao vậy?”
“Không sao.” Việt Cẩm cười gượng, “Gió lạnh quá.”
“Gió lạnh á?” Nhai Xế ngạc nhiên.
“Ừm.” Sắc mặt Việt Cẩm càng xanh hơn, “Muội run hết cả người lên rồi đây này…”
Nhai Xế: “… Không phải nàng thích Vân Hàn Cảnh đấy chứ?”
Việt Cẩm nổi da gà: “Làm gì có chuyện đó! Muội thà thích huynh còn hơn là thích huynh ấy!”
Nói xong, hai người chìm vào im lặng.
Một lúc sau, ánh mắt của Nhai Xế nhìn là lạ: “Nghe được đáp án này, ta có nên vui không nhỉ?”
“À… Thực ra muội muốn hỏi huynh nhìn thấy thi thể của mấy người họ, rồi sau đó sao nữa?” Việt Cẩm gượng gạo chuyển đề tài.
Hài lòng với câu nói buột miệng lúc nãy của Việt Cẩm, Nhai Xế rất đại lượng, không tính toán chi li với việc chuyển đề tài gượng gạo của nàng: “Cũng chẳng có gì, ta giết những kẻ đó, thu lượm xương cốt rồi về.”
Việt Cẩm sững người: “Xương cốt cũng thu lượm?”
“Đương nhiên.” Nhai Xế đáp. Đợi mãi một lúc lâu sau không thấy Việt Cẩm nói gì, Nhai Xế bất giác quay sang nhìn nàng, đập vào mắt hắn là một vẻ mặt ngơ ngác, không biết là đang nghĩ cái gì.
“Nàng làm sao thế?”
“Không sao.” Việt Cẩm lấy lại bình tĩnh, trào phúng nói: “Muội chỉ đang nghĩ, thịnh thế càn không là vậy mà nói mất là mất ngay được… Nguyên do chẳng qua chỉ là một mệnh lệnh bộc phát trong một bữa tiệc rượu, thậm chí đến cả Thiên dụ chính thức cũng chẳng có.”
Nhai Xế chăm chú nhìn Việt Cẩm một lúc lâu rồi khẽ nói: “Nàng có vẻ cũng biết nhiều nhỉ… Năm đó chắc chắn thân phận nàng cũng không thấp phải không?”
Việt Cẩm cúi đầu, hàng mi cong chớp khẽ, mang đến cảm giác yếu mềm: “Ừm. Là con gái của quân vương.” Ngừng một lúc, nàng tiếp lời: “Vốn dĩ vì trùng tên với công chúa Cẩm Tâm nên đã đổi thành tên khác, sau đó xảy ra bao nhiêu chuyện, để tránh truy sát nên đã được đổi trở lại.”
Nhai Xế thu lại tầm mắt, đáy mắt ánh lên tia thất vọng, giọng đều đều: “Hồi đó chỉ cần họ Việt đều gặp nạn.”
Việt Cẩm cười: “Những kẻ như bọn muội, không thể giữ gìn cơ nghiệp của tổ tông đã là bất hiếu lắm rồi, nay nếu còn vứt bỏ cả tổ tông thì có khác gì những cái xác biết đi?”
Lần này đến lượt Nhai Xế im lặng.
Không ai nói chuyện, chỉ có âm thanh nơi sơn dã, gió vẫn thổi, nước vẫn róc rách thì thầm, chim chóc côn trùng cùng cỏ cây hợp tấu, một khung cảnh thanh bình, yên ả… Giống như trước đây, từ nàng, hắn loáng thoáng cảm nhận được điều gì đó.
Bỗng hắn hiểu ra thứ cảm giác đó là gì. Là rốt cuộc cũng tìm thấy một người đủ kiên cường, một người có thể ở bên cạnh nắm tay hắn cùng hướng về phía trước, có thể ở bên cạnh, nắm tay hắn cùng hướng về phía trước, có thể cùng hắn đối mặt với hết thảy, hết thảy bão táp mưa sa, hết thảy bi thương, gian khổ. Và rốt cuộc không còn phải cô đơn nữa.
Bởi vì còn có một người cùng với hắn, cùng nỗ lực hết sức, đến chết cũng không thay đổi, vì cùng một mục đích.
“Việt Cẩm…” Nhai Xế đột ngột cất tiếng “Mặc dù nói thích là thích, không thích là không thích. Nhưng quả thực cũng có lí do của nó… Trước đây chẳng phải nàng đã từng hỏi ta rằng ta thích nàng ở điểm nào còn gì.”
Không nghĩ Nhai Xế đột nhiên nhắc đến chuyện này, Việt Cẩm mặc dù đã chẳng còn để tâm mấy, nhưng quả thực vẫn khá mơ hồ, tiện thể hỏi luôn: “Điểm nào?”
Nhai Xế cười, không trả lời thẳng mà lại nói: “Mấy bản kế hoạch cho tương lai nàng đưa cho ta dạo gần đây rất được.”
Việt Cẩm nghe xong chẳng lấy làm mừng, ngược lại, tâm trạng vốn đang vui vẻ cũng nguội lạnh không ít, chỉ bình tĩnh đáp một tiếng lấy lệ.
Nhai Xế cũng không để bụng, tiếp tục nói: “Đáng tiếc là thể lực song phương chênh lệch rõ ràng, yêu tộc người đơn thể mỏng, không thể tiếp tục kéo dài… Không gì ngoài một chữ mệnh.” Nói đến đây, rốt cuộc Nhai Xế cũng không giấu được sự mệt mỏi.