Nhưng chỉ ngưỡng mộ được khoảng vài giây, lại bắt đầu nghĩ xem nên nói lời tạm biệt với Người đẹp số 6 thế nào cho có phong độ.
“Họ nhất định sẽ bên nhau dài lâu,” Người đẹp số 6 đột nhiên cất tiếng.
“Đây lại là dự cảm kỳ lạ của bạn à?” tôi ngờ vực hỏi.
“Không,” Người đẹp số 6 lắc lắc đầu, “không phải là dự cảm, có căn cứ đấy.”
“Căn cứ gì?”
“Hai người tay nắm tay, nhìn từ phía sau, hai cánh tay tạo thành chữ V, cũng giống như đánh một dấu móc ấy.” Người đẹp số 6 chỉ vào bóng Tiểu Thiến và Lại Đức Nhân ở phía xa xa. “Thế tức là đúng, họ sẽ bên nhau dài lâu.”
“Vậy thế nào là sai?” tôi hỏi.
“Nếu hai người ôm eo nhau, nhìn từ phía sau, hai cánh tay sẽ đan thành hình chữ X, cũng giống như đánh một dấu gạch chéo,” Người đẹp số 6 giải thích. “Thế là sai, sớm muộn cũng chia tay.”
“Ồ…” Tôi há hốc miệng, không biết nên nói gì.
“Nói thực với bạn, hồi nhỏ mình cũng là đứa trẻ sợ cái nồi mà chẳng hiểu vì sao ấy.” Người đẹp số 6 cười cười. “Vì vậy cũng mong bạn thông cảm cho.”
Người đẹp số 6 thỉnh thoảng hay nói những câu khó hiểu không đâu, dù vậy tôi vẫn thường cảm thấy Người đẹp số 6 có một vẻ đáng yêu rất khó tả.
Lý do ta thích một người thông thường đều rất khó giải thích, giống như bây giờ bỗng dưng trong tôi đang dâng lên một ý nghĩ lạ kỳ, rất muốn nắm tay Người đẹp số 6, đi đến một nơi kỳ lạ, sống một cuộc đời cũng thật lạ kỳ.
“À phải rồi, tại sao bạn lại đặt cho Giai Kỳ biệt danh là Tiểu Thiến thế?” Người đẹp số 6 hỏi. “Tuy cậu ấy rất xinh, nhưng có giống Vương Tổ Hiền tẹo nào đâu.”
“Có lẽ tại mình yếu bóng vía, mỗi lần gặp Tiểu Thiến vào buổi tối, chẳng hiểu sao đều thấy lạnh gai cả người.”
“Lạnh?” Người đẹp số 6 có vẻ thắc mắc. “Tiểu Thiến có lạnh lùng đâu, cậu ấy sôi nổi hoạt bát lắm mà.”
“Nói thế này nhé, những lần gặp Tiểu Thiến vào buổi tối, mình đều có cảm giác cậu ấy không thuộc về không gian này.”
“Không gian này?”
“Tức là trần gian ấy.”
Người đẹp số 6 thoáng ngẩn ra, phải một lúc sau mới bật cười thành tiếng.
“Một cô gái xinh đẹp như thế, sao bạn lại thấy người ta giống ma được nhỉ?” Nàng cười.
“Ma nữ thường thường đều rất đẹp.”
“Nhưng cậu ấy hoàn toàn khác mà. Ý nghĩa này của bạn thật khó hiểu quá đi.”
“Vì vậy mình mới nói, mình là mẫu trẻ con sợ nồi đó mà.”
“Không,” Người đẹp số 6 lại lắc đầu, “chỉ là mắt bạn hơi có vấn đề thôi.”
“Ừm, có lý đấy,” tôi nói. “Thế nên hồi đó mình mới không bầu cho bạn.”
“Giờ thì sao?”
“Mình sẽ bầu cho bạn cả mười phiếu.”
“Thế là phạm quy đấy.”
“Cho dù phạm quy, bao nhiêu phiếu mình cũng bầu hết cho bạn.”
“Cảm ơn.”
“Đừng khách sáo.”
Tôi nghĩ Người đẹp số 6 hình như cũng không vội đi, bèn chỉ vào băng ghế ven đường cho người đi bộ: “Có muốn ngồi xuống không?”
“Ưm.” Nàng gật đầu.
Chúng tôi ngồi xuống băng ghế, mặt trời sắp lặn, màu nắng trở nên vàng thẫm lạ thường.
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Nếu mình không là Người đẹp số 6, bạn sẽ đặt biệt danh gì cho mình nhỉ?”
“Ừm…” tôi nghĩ giây lát, “Yên Cưu.”
“Yên Cưu?” Người đẹp số 6 thắc mắc. “Đó là tên một loài chim à?”
“Không phải chim, nhưng cũng có cánh.”
“Thế là cái gì vậy?
“Angel.”(16) Tôi nói, “vì thế bạn cũng không thuộc về không gian này, bởi vì bạn là thiên sứ.”
16. Âm đọc của từ Yên Cưu trong tiếng Trung rất giống với từ angel trong tiếng Anh.
Người đẹp số 6 không nói gì, chỉ quay sang chăm chú nhìn tôi. Hồi lâu sau, nàng mới hỏi: “Bạn nghĩ thế thật à?”
“Ừ,” tôi đáp, “có lúc mình còn như thấp thoáng trông thấy sau lưng bạn có đôi cánh màu trắng nữa.”
“Mắt bạn quả là có vấn đề thật.” Nàng bật cười khúc khích.
“Chắc vậy rồi.”
“Cảm ơn,” nàng nói. “Tuy rằng mình không dám nhận điều ấy đâu.”
Chúng tôi không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ nhìn màu nắng từ vàng sậm chuyển sang nhạt dần, cuối cùng nhuốm màu lên sắc xám. Không hiểu nhìn từ phía sau chúng tôi sẽ thành hình chữ gì? Hoặc hình dạng gì?
“Mặt trời xuống núi rồi, chỉ chốc nữa là trời sẽ tối,” tôi đứng lên nói. “Đi thôi.”
“Ưm.” Người đẹp số 6 cũng đứng lên.
Tôi đi với nàng ra chỗ để xe đạp, dặn dò nàng đi xe cẩn thận.
“Bye bye,” tôi vẫy vẫy tay, “tiểu thư Yên.”
Người đẹp số 6 bật cười, tôi bỗng thấy xung quanh như bừng sáng.
“Bye bye.” Người đẹp số 6 cũng vẫy vẫy tay.
Tôi phóng xe về trường, vào căng tin ăn cơm trước, rồi mới đi bộ về ký túc.
Tuy rất muốn biết cuộc hẹn của Người đẹp số 6 tối nay là thế nào nhưng hiện giờ tôi chẳng có tư cách gì để hỏi nhiều, vì vậy không biết có lẽ tốt hơn.
Tối hôm ấy trôi qua trong bình lặng, lên diễn đàn không bị sexbeauty quấy rầy, Lại Đức Nhân cũng phải đến lúc tôi ngủ rồi mới về.
Tôi có nguyên một buổi tối, để ngâm nga hồi tưởng lại từng li từng tí khoảng thời gian ở bên nàng.
Sáng hôm sau ngủ dậy, tôi phát hiện thời tiết hình như đã chuyển lạnh.
Từ khi cảm nhận được mùa thu, tôi liền trở nên rất nhạy bén với sự thay đổi thời tiết.
Mùa thu sắp hết rồi, không khéo trong nhận định của một số người, mùa thu đã chấm dứt từ lâu.
Tôi bất chợt trào dâng một niềm thương cảm và lo âu, thương cảm vì mùa thu đã trôi qua, lo âu vì không biết mối quan hệ của tôi và Người đẹp số 6 liệu có tiếp tục được đến mùa đông hay chăng?
Lễ Tạ ơn, Tiểu Thiến nhờ tôi hẹn Người đẹp số 6 đi ăn uống, nàng đã nhận lời.
Người đẹp số 6 còn rủ cả Muỗi Con đến, vậy là tôi, Người đẹp số 6, Muỗi Con, Tiểu Thiến, Lại Đức Nhân, tổng cộng năm người đến quán đồ Tây tên là Mộc Miên ở phố Nam Môn.
Thật trùng hợp là, mỗi tối thứ Năm hằng tuần Tuệ Hiếu đều hát ở Mộc Miên.
Năm chúng tôi mỗi người chọn một bài hát viết vào tờ giấy, Tuệ Hiếu ở trên sân khấu lần lượt hát từng bài một.
Tôi hơi khuôn sáo, chọn bài Lòng biết ơn của Âu Dương Phi Phi, coi như hợp cảnh hợp tình; Người đẹp số 6 thì chọn bài Bách hợp dại cũng có mùa xuân của La Đại Hựu.
“Bài hát này có vẻ không hợp với bạn lắm nhỉ,” tôi ngoảnh đầu khẽ nói với Người đẹp số 6. “Bạn là hoa thủy tiên kiều diễm, người nên chọn Bách hợp dại cũng có mùa xuân phải là Muỗi Con mới đúng, em ấy cũng hơi hoang dại thật.”
Người đẹp số 6 cười cười, liếc nhìn sang Muỗi Con.
“Anh Bình,” Muỗi Con nói, “có phải đang nói gì em không đấy?”
“Hả?” Tôi hơi giật mình.
“Phải là phải, không phải là không phải. Đàn ông con trai phải thẳng thắn chứ.”
“Phải.”
“Nhất định là nói hôm nay anh muốn mời em ăn bữa này chứ gì.”
“À…”
“Muốn là muốn, không muốn là không muốn. Đàn ông con trai phải thẳng thắn chứ.”
“Muốn.” Tôi thở dài.
“Cảm ơn anh nhé.” Muỗi Con cười hì hì.
“Tớ cũng cảm ơn,” Lại Đức Nhân nói.
“Tớ có mời cậu ăn đâu.” Trường hợp này thì tôi hết sức thẳng thắn.
“Hôm thi giữa kỳ cậu mượn máy tính của tớ, giờ có nên báo đáp không?”
“Nên.” Tôi lại thở dài.
“Cảm ơn,” Lại Đức Nhân cười khì khì nói.
“Nếu là vậy, thì tớ cũng phải cảm ơn,” Tiểu Thiến nói. “Nếu không có tớ đề nghị, hôm nay cậu chẳng thể gặp Huệ Đình được.”
“Đúng thế.” Tôi lại thở dài.
“Cảm ơn.” Tiểu Thiến cũng cười cười.
Tôi cảm thấy mình như con gà Tây trong Lễ Tạ ơn vậy.
Sau 9 giờ, buổi biểu diễn kết thúc, Tuệ Hiếu cũng đến nói chuyện với cả hội.
Bọn tôi đều khen Tuệ Hiếu hát hay, khiến chúng tôi cảm thấy Lễ Tạ ơn này rất có ý nghĩa.
10 giờ, bạn trai Tuệ Hiếu đến đón cô về, năm chúng tôi ngồi đến mười rưỡi mới tan cuộc.
Ngoài cửa nhà hàng, năm người chào nhau qua loa, rồi Lại Đức Nhân và Tiểu Thiến đi trước.
Sau khi họ đi, Muỗi Con bèn nói: “Chị Huệ Đình, em còn chút việc, phải chạy ra đằng này một lúc đã.”
“Vậy chị làm sao về đây?” Người đẹp số 6 hỏi.
“Dĩ nhiên là để anh Bình chở chị về rồi,” Muỗi Con nói. “Không thì việc gì anh Bình phải mời em ăn cơm, anh nhỉ?”
“Đừng nói nhảm.” Người đẹp số 6 vỗ một cái lên vai Muỗi Con.
“Anh Bình,” Muỗi Con nói, “anh nói xem, có muốn chở chị Huệ Đình về không?”
“Ờ…”
“Muốn là muốn, không muốn là không muốn. Đàn ông con trai phải thẳng thắn chứ.”
“Muốn.”
“Vậy là xong rồi.” Muỗi Con cười khì khì.
Muỗi Con lấy mũ bảo hiểm đưa cho Người đẹp số 6, rồi nổ máy xe phóng đi luôn.
Tôi và nàng ngẩn ra nhìn theo bóng Muỗi Con, cho đến khi khuất hẳn mới thôi.
“Ngại quá,” tôi nói, “để mình chở bạn về nhé.”
“Người ngại phải là mình mới đúng chứ.” Người đẹp số 6 cười cười.
Chúng tôi lặng lẽ tới chỗ để xe, tôi nổ máy, động cơ gầm lên những tiếng thấp trầm.
“Bạn lên xe đi,” tôi nói.
“Cảm ơn.”
Đây là lần đầu tiên chở Người đẹp số 6, tôi cảm thấy cực kỳ căng thẳng.
Dù thời tiết lúc này rất mát mẻ, thậm chí còn hơi lành lạnh, tôi vẫn thấy tay mình đang vã mồ hôi.
Tôi đi xe rất chậm, trong ấn tượng của tôi thì dường như từ sau khi lấy được bằng lái đến giờ, tôi chưa bao giờ chạy với tốc độ này.
Nhìn bóng hắt dưới đất tôi có thể đoán, Người đẹp số 6 tuy hơi ngả người về phía trước, nhưng hai tay vẫn bám vào phía sau xe.
Tôi nghĩ có lẽ nàng cũng thấy không được thoải mái cho lắm, vì vậy dọc đường chúng tôi đều không nói gì.
Cuối cùng cũng đến dưới nhà nàng thuê trọ, tôi dừng xe, tắt máy, thở phào một tiếng.
“Cảm ơn nhé,” Người đẹp số 6 xuống xe, nói.
“Chúc mừng Lễ Tạ ơn,” tôi nói.
“Chúc mừng Lễ Tạ ơn.” Người đẹp số 6 cũng nói.
“Trời hơi lạnh rồi đấy, bạn mau lên nhà đi.”
“Ừ.”
“Chúc mừng Lễ Tạ ơn.”
“Bạn vừa nói rồi mà.”
“Nếu là rất rất muốn tạ ơn, thì phải nói hai lần.”
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Chúc mừng Lễ Tạ ơn.”
“Bạn cũng nói rồi mà.”
“Vì mình cũng rất rất muốn tạ ơn mà.”
Người đẹp số 6 mỉm cười, rút xâu chìa khóa quay người mở cửa, rồi ngoảnh đầu nói bye bye với tôi.
Cánh cửa sắt lại đóng vào, phát ra những tiếng kin kít khe khẽ. Sau đó tôi nổ máy phóng đi.
Tôi quen với Người đẹp số 6 khi mùa thu vừa mới bắt đầu, giờ tiết trời sắp sang hoặc vừa mới sang mùa đông. Đã qua một mùa rồi, thật không ngờ tôi vẫn có thể là một phần trong cuộc sống của nàng.
Thật là tạ ơn trời đất.
Tạ ơn.
Ba ngày sau, luồng không khí lạnh đầu tiên bao trùm cả đảo Đài Loan.
Luồng không khí lạnh này hết sức hung hãn, nghe nói còn kéo dài liên tiếp mấy ngày.
Tôi chuyển sang mặc áo khoác dày, cất cái áo khoác mỏng vẫn mặc mùa thu vào tủ.
Có lẽ vì trời lạnh lười ra ngoài, thời gian lên mạng của tôi và Người đẹp số 6 đều nhiều hơn hẳn.
Số lần tình cờ gặp nhau trên mạng, gửi tin nhắn qua lại cũng nhiều lên.
“Tối nay mình nhờ bạn một việc nhé,” Người đẹp số 6 gửi tin nhắn cho tôi.
“Bạn nói đi.”
“11 giờ 55 phút, có thể phiền bạn đến dưới nhà mìn