nh mọi thứ. Dù sau này có chuyện gì xảy ra thì xin anh hãy nhớ, em mãi là người bạn tốt nhất của anh.
Anh gật đầu, dang tay ôm lấy cô. Cô vỗ nhẹ lên vai anh giống như đang an ủi một đứa trẻ vậy. Lúc đó, anh rất xúc động, nước mắt chỉ trực trào ra. Anh đã chờ đợi cái ôm này suốt bao năm nay, nhưng thứ anh có được lại là sự chia ly.
- Được rồi. Anh mau đi tìm cô ấy đi. - Cô cười, vỗ vai khích lệ anh. – Nhất định anh phải cố lên đấy.
- Bối Nhĩ, cám ơn em.
- Thực ra, em phải nói cảm ơn anh mới đúng.
Anh lắc đầu cười.
- Anh cười cái gì?
- Không có gì. Chỉ là anh nhớ lại lần đầu tiên chúng ta gặp nhau thôi.
Cô cũng cười. Đó là buổi sáng ngày Học viện Ðiện ảnh công bố điểm thi. Rất nhiều học sinh chen nhau trước bảng điểm đề tìm tên mình. Lý Bối Nhĩ cũng nằm trong số đó. Bỗng có một chàng trai chạy đến bên cạnh bế bổng có lên quay vài vòng, miệng lẩm bẩm:
- Tôi đỗ rồi. Tôi đỗ rồi.
Đến đến khi cô đứng vững trên mặt đất thì anh chàng đó đã chạy đi xa rồi.
- Lúc đó thật là thú vị!
- Anh còn nói nữa.
Anh cười lớn, ghé sát mặt cô, chân thành nói:
- Bối Nhĩ, em nhất định phải tìm được hạnh phúc cho mình đấy nhé.
- Em sẽ tìm được. - Cô gật đầu.
Họ mỉm cười tạm biệt nhau. Chia tay nhưng vẫn là bạn. Điều đó đã trở thành hẹn ước đẹp nhất của họ.
Dã Tốt đến nhà “người đẹp chân dài” tìm cô. Anh dùng chiếc chìa khoá cô đưa cho để mở cửa. Trước đây khi cô đưa chìa khoá cho anh, cô từng nói rằng:
- Anh có thể đến tìm em bất cứ lúc nào. - Vì thế, mỗi lần cảm thấy cô đơn hay những đêm mất ngủ, anh đều lê bước chân mệt mỏi đến gõ cửa nhà cô. Những lúc cô có nhà, cô sẽ mở cửa cho anh. Còn những khi cô ngủ rồi thì anh tự mở của vào. Cô sẽ ôm anh để anh ngủ giống như ôm một đứa trẻ đang bị tổn thương. Bất kể lúc nào, chỉ cần đến bên cô, lòng anh đều sẽ yên bình trở lại. Họ cứ thế ở bên nhau và tìm được cảm giác an toàn, hạnh phúc nhất.
Cô vẫn chưa về nhà. Anh đúng từ của số tầng thứ mười lăm nhìn ra ngoài, bỗng anh nhớ đến một câu cô đã từng nói trong một đêm đông lạnh, cô tựa vào lòng anh mà hỏi:
- Anh biết lúc nào thì một người cảm thấy cô đơn nhất không?
Anh lắc đầu.
Cô nói:
- Lúc cô đơn nhất chính là khi anh đứng từ của sổ tầng mười lăm nhìn ra ngoài, người anh yêu bỏ anh mà đi, anh không thể nào giữ người ta lại được mà chỉ có thể đứng nhìn người ta ra đi. Lúc đó, cảm giác cô đơn sẽ giống như có một con côn trùng cứ dần dần gặm nhấm trái tim anh.
Khi đó, anh không hề để ý đến những điều cô nói. Nhưng hôm nay, khi đợi cô quay về, đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, anh mới hiểu được ý cô nói lúc đó. Sống với nhau lâu vậy mà anh chưa hề hiểu cô. Anh bỗng có linh cảm rằng, cô sẽ không quay về nữa.
Bên ngoài có tiếng mở cửa, anh vội chạy ra xem.
- Cậu là Dã Tốt ư? - Người phụ nữ trung tuổi bước đến hỏi anh.
- Vâng ạ.
- Tôi là chủ căn hộ này. - Bà ta nói. - Cô ấy đi rồi. Trước khi đi cô ấy có dặn tôi đến nhà xem qua và cô ấy cũng nói cậu sẽ đến đây. Cậu thấy đấy, tôi vừa đánh mạt chược xong, định vào kiểm tra thì không ngờ cậu đến thật.
- Cô ấy đi đâu rồi ạ?
- Cô ấy không nói. Nhưng cô ấy đã trả trước hai tháng tiền nhà và bảo tôi nhắn cậu chuyển đến đây ở. - Bà ta vỗ vai anh. - Lúc đấy, tôi cũng thấy lo, sợ cậu là người không đứng đắn. Bây giờ nhìn thấy cậu, cậu đúng là một chàng trai tốt, tôi yên tâm rồi. Cậu cứ yên tâm ở lại đây đi. Tôi sống ở tầng trên. Có chuyện gì thì cậu cứ lên đó tìm tôi. Bà ta nói liền một mạch, nhưng hầu như anh chẳng để tâm.
- Cô có biết ở đây cô ấy có họ hàng hay người thân nào không ạ? - Anh hỏi.
- Ôi! Cái này thì tôi không biết đâu. Cô ấy sống ở đây lâu như vậy nhưng ngoài lên trả tiền nhà ra thì cô ấy rất ít khi lên tầng trên tìm tôi. - Ngưòi phụ nữ đó cười ngại ngùng. - Tôi thường xuyên ra ngoài đánh bài, ít khi ở nhà nên cũng không để ý đến cô ấy lắm.
- Vậy ạ! Cảm ơn cô.
- Khi nào cậu chuyển đến đây? Đồ đạc ở đây vẫn vậy. Tuy cô ấy đã trả trước hai tháng tiền nhà nhưng cậu vẫn phải tự trả tiền điện và tiền nước đấy...
- Vâng. Cháu biết rồi ạ. - Dã Tốt hết kiên nhẫn xua tay. - Cháu muốn ở một mình một lát được không ạ?
- Được chứ. - Người phụ nữ đó díp hết cả mắt vào. - Đồ nội thất rồi xoong nồi cậu cứ dùng tự nhiên. Ðừng gây rắc rối gì cho tôi đấy.
Anh ngán ngẩm xoay người, người phụ nữ đó hậm hực bước ra. Anh đứng bên cửa sổ gọi điện cho cô nhưng điện thoại không liên lạc được. Anh cố gắng lục lại trí nhớ để tìm những người có liên hệ với cô. Cuối cùng, anh buồn bã phát hiện ra rằng, anh chẳng biết gì về cô hết. Anh ở bên cô bao nhiêu năm nay nhưng anh không hề biết cô có bạn bè nào, không biết cô có người thân hay không, nếu có thì người ta ở đâu... Cô luôn lặng lẽ nghe anh tâm sự nhưng anh lại chẳng biết bất cứ điều gì về cô.
Thường khi đã mất đi, chúng ta mới nhận ra rằng, đối phương tốt chừng nào và cũng từ đó chúng ta phải đeo chiếc gông xiềng dằn vặt lên người. Có bao nhiêu tinh cảm sau khi mất đi mới thấy ân hận? Có bao nhiêu tình cảm có thể khiển chúng ta bất chấp tất cả để quay lại lần nữa?
Lý Bối Nhĩ về đến nhà. So với lúc cô bỏ đi thì nhà cô vẫn chẳn có gì thay đổi. Chú chó nghe có tiếng động vội chạy đến, nhìn thấy cô, nó quấn quýt dưới chân như thể gặp lại người thân sau bao ngày xa cách.
Cô ôm chú chó lên, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của nó, dịu dàng hỏi:
- Mày vẫn ổn chứ?
Chú chó như hiểu được điều đó, sủa lên mấy tiếng.
- Anh Bối Lỗi đâu rồi? - Cô hỏi nó.
Chú chó nhảy từ trên lòng cô xuống, cắn lấy gấu quần cô rồi lật đà lật đật chạy vào bếp. Cô bỏ hành lý dẹp qua một bên rồi đi theo chú chó vào trong bếp. Căn bếp thật bừa bộn, những chiếc vỏ lon bia vứt lăn lóc trên bàn, dưới đất, cửa thông gió đã được mở ra, vậy mà căn bếp vẫn ngửi thấy mùi bia nồng nặc.
Cô vội chạy về phòng, nhặt chiếc điện thoại di động trên ghế sô pha lắp pin vào và gọi cho anh Bối Lỗi. Cô vừa mở miệng ra là đã chì chiết anh:
- Lý Bối Lỗi, anh làm cho nhà cửa bừa bộn như vậy, anh định làm phản hả?
- Em đang ở đâu?
- Vậy anh đang ở đâu? - Cô hỏi lại anh. Cô nghe đầu bên kia rất ồn ào, có người nói chuyện bên cạnh, có cả tiếng gió thổi qua, rất hỗn tạp!
- Anh đang đi tìm em. - Khi nói câu này, giọng anh vừa phấn chấn lại vừa bực tức.
- Ồ! - Cô chẳng hề để ý, nói. - Em đã về nhà rồi.
- Em đợi anh ở đấy.
Anh vội vàng gác điện thoại. Khi nghe đầu dây bên kia chỉ còn tiếng “tút tút” cô bỗng cảm thấy anh thật buồn cười, nhưng cười thì cười, nước mắt cô vẫn cứ thế trào ra. Từ nhỏ tới lớn, cô luôn mang đến cho anh biết bao phiền phức, còn anh lúc nào cũng lo lắng cho cô như vậy, vì cô mà chấp nhận mọi thứ. Chuyện “bức ảnh” lần này cô đã không còn trách anh nữa. Nghĩ lại những năm qua, vì ghen tị với anh nên cô đã nghĩ ra đủ trò, đến cả cô cũng bắt đầu cảm thấy chán ngán những trò vô bổ đó.
Khi còn nhỏ, anh được mọi người rất yêu quý. Nhiều lúc, mọi người vì quá yêu quý anh mà quên mất cô, nhưng đó đâu phải lỗi của anh chứ. Anh chẳng nợ gì cô cả. Vì sao cô lại giày vò anh, làm anh bị tổn thương như vậy?
Anh bước vào cửa với bộ dạng phong trần đầy bụi bặm. Hai ngày không gặp mà trông anh tiều tụy đi rất nhiều, râu không cạo, môi khô, mặt mệt mỏi.
Anh nói:
- Em đã làm anh lo chết đi được, em có biết không hả?
Cô nói:
- Không phải em đã nói với anh từ lâu rồi sao. Nếu em đi thì anh không cần phải tìm đâu.
- Vớ vẩn! - Tâm trạng anh lộ rõ vẻ kích động, anh thở dài buồn bã nhìn cô. - Nhưng anh cũng đã nói với em rồi. Dù em có đi đâu thì anh cũng sẽ tìm được em. Em là em gái của anh. Anh không thể để cho em phải chịu bất kỳ tổn thương nào.
- Ai cần anh lo chứ? - Nước mắt cô trào ra, không thể nào ngăn lại được. Cô quay mặt đi, vẫn giữ vẻ mặt thờ ơ.
Anh nhìn cô với ánh mắt u buồn và tuyệt vọng, gật đầu rồi lại gật đầu.
Cô không dám ngẩng lên nhìn anh, bởi những điều cô nói thực ra không phải là những điều cô nghĩ trong lòng. Nhiều lúc cô rất muốn nói với anh rằng, sự tồn tại của anh đã bù đắp vào chỗ thiếu vắng tình thương yêu của bố mẹ dành cho cô. Nhưng cô đã không thể nói được, cô không biết dùng từ nào để diễn tả cảm xúc của mình, thậm chí cô còn thường xuyên dùng cách ngược lại đề bày tỏ tình cảm đó.
- Dù sao, chuyện bức ảnh cũng là do anh không đúng. Anh không nên chưa tìm hiểu kỹ sự việc đã trách móc em như thế. - Anh nói.
Nhắc đến chuyện bức ảnh, cơn giận của cô bỗng nổi lên:
- Tên bỉ ổi nào dám hãm hại em như vậy?
- Em có đoán ra ai làm việc đó không? - Lý Bối Lỗi nhìn cô, một dấu hỏi lớn hiện ra trên mặt anh.
Cô lắc đầu:
- Em cũng không biết nữa.
- Liệu có phải là...
- Không phải Đặng Bành đâu. - Cô ngắt lời anh Lý Bối Lỗi.
- Em cũng đã nghi ngờ anh ta, nhưng khi nghĩ kỹ lại, anh ta không phải là người như vậy, anh ta sẽ không làm chuyện bẩn thỉu này đâu.
- Nhưng anh ta là một thương nhân.
- Thương nhân thì sao?
- Anh luôn không có cảm tình với các thương nhân.
- Bố mẹ chúng ta cũng là thương nhân. - Cô nhắc nhở anh.
Anh nhất thời bị chặn họng, há hốc miệng không biết nên nói gì tiếp theo.
Trong lòng Lý Bối Lỗi luôn có một điều day dứt. Năm đó, bố mẹ họ vì việc làm ăn buôn bán mà gửi anh và Bối Nhĩ ở nhà bà nội. Hằng ngày, mỗi lần tan học, khi nhìn mấy bố mẹ bạn mình đến đón họ, dắt tay họ về nhà mà lòng anh thấy chua xót. Tuy bà nội rất thương anh nhưng không bao giờ có thể thay thế được tình yêu thương của bố mẹ. Từ lúc đó, anh bắt đầu ghét thương nhân, ghét họ vì mải kiếm tiền mà bỏ mặc tình thân như vậy. Sau này, khi anh lớn lên, mỗi lần tiếp xúc với các thương nhân, thấy họ tính toán hẹp hòi, anh lại càng ghét hơn.
- Phải rồi. Ngoài những bức ảnh đó ra còn có một lá thư. - Lý Bối Lỗi bỗng nhớ ra.
- Thư gì ạ
- Một lá thư đánh máy.
- Để anh đi tìm - Anh bới trong thùng rác trong bếp lấy ra một cục giấy vo tròn nhàu nhĩ đưa cho cô. - Ðây! Nó đây này.
Bối Nhĩ đọc kỹ từng chữ trên đó, bỗng như nhớ ra điều gì đó, cô thở đài mệt mỏi nói:
- Em biết là ai làm rồi.
Tỉnh Điền tham gia buổi phỏng vấn trong một chương trình giải trí theo kế hoạch đã định, trông tâm trạng trả lời phỏng vấn của anh khá nhẹ nhõm và vui vẻ.
Lúc đó, một vị phóng viên bỗng hỏi anh:
- Anh đã từng đóng chung với rất nhiều diễn viên nữ, anh cảm thấy ai là người hấp dẫn nhất.
Anh cười đáp:
- Mỗi diễn viên nữ đều có những điểm hấp dẫn riêng.
- Nói như vậy là anh đều thích họ?
- Phải! Tôi đều thích họ. - Anh nói.
- Anh không sợ mọi người có ấn tượng không tốt về sự đào hoa của anh sao?
- Không đâu. - Anh trầm tư nói. - Thích và yêu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
- Vậy người anh yêu ở đâu? - Người phóng viên dồn hỏi.
- Ở đây. - Anh đặt tay lên ngực cười đáp.
Dương Tử đứng ngoài ống kính nhìn chàng trai làm say lòng biết bao cô gái này mà lòng trào dâng một cảm xúc khó nói thành lời. Tối qua, cô đã gọi điện đến nhà anh nhưng không ai nhấc máy. Cô biết anh đi tìm cô gái có tên Lý Bối Nhĩ đó. Cả đêm, cô ngồi co ro ngoài ban công nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời, hát bài Đêm d