- Ngày hôm đó, tôi bỗng cảm thấy muốn sống chung với một người.
- Thảo nào. - Cô nói. - Đó chính là ngày anh gặp Kim Na đúng không?
Anh gật đầu, lấy chiếc thìa khuấy trong bát canh nóng, nhẹ nhàng nói:
- Hôm đó, tôi không chỉ tình cờ gặp cô ấy mà còn tình cờ gặp cả cô. - Anh bỗng ngẩng đầu lên nhìn cô.
Cô ngơ ngác nhìn anh, tay run run, không cẩn thận làm đổ bát canh nóng phía dưới. Ðồ ăn nóng té lên khắp người cô. Cô vẫn không hề nhúc nhích.
- Cô không sao chứ? - Đặng Bành vội vàng đứng lên, lo lắng bước đến trước mặt hỏi cô.
Cô sực tỉnh, ngơ ngác xua tay với anh:
- Tôi không sao. - Cô nói. Nhưng tay phải cô rõ ràng đã bị bỏng rồi.
- Cô đi theo tôi. - Anh kéo cô vào nhà bếp vặn vòi nước lạnh xả lên vết bỏng đỏ ở tay phải. Tay anh cứ nắm chặt lấy tay cô như không hề có ý buông ra.
- Tôi vào nhà vệ sinh xả nước lạnh lên là được mà. Cô lúng túng quay đầu nhìn anh.
- Cô đứng yên. - Anh ra lệnh cho cô. - Sao cô lại bất cẩn như thế chứ. Bị bỏng thật thì phải làm thế nào?
- Không đến mức thế đâu. - Cô cười với anh.
- Ai bảo không đến mức thế? - Anh quát lên với cô như thể người bị bỏng là anh vậy.
Cô nhìn anh với ánh mắt vô tội, không biết làm thế nào mới được.
- Tôi xin lỗi. - Anh xin lỗi. - Chỉ là tôi không muốn thấy cô bị thương.
- Chỉ là tôi bất cẩn thôi mà.
- Bất cẩn đủ để làm người ta đau lòng đấy.
Cô cười chế giễu anh:
- Giờ còn có ai đau lòng vì tôi chứ?
- Tôi đau lòng.
Cô bàng hoàng vội vàng rút tay ra khỏi tay anh:
- Cảm ơn anh đã an ủi tôi. - Cô nói.
- Tôi không đùa đâu.
- Tôi phải về nhà rồi. - Cô cúi đầu chạy ra cửa.
- Tại sao em không thể thẳng thắn đối diện với tình cảm của mình chứ? - Anh đứng chặn cô ở cửa.
- Người ở bên tôi đều không có kết cục tốt đẹp đâu.
- Tôi nguyện vì em mà vào nơi nước sôi lửa bỏng.
Cô gắng sức vùng vẫy, hai tay vung lên liên tục.
- Rốt cuộc anh mướn thế nào?
- Tôi muốn được ở bên em.
- Nhưng Kim Na là bạn tôi.
- Chúng tôi đã ly hôn rồi. Huống hồ, bảy năm trước chúng tôi quyết định ở bên nhau là một sai lầm. Thật sự tôi rất yêu em. Chính là em đấy, Bối Nhĩ ạ. - Tâm trạng của anh lộ rõ vẻ kích động.
Anh chưa bao giờ nói với ai rằng, bảy năm trước, người thật sự thu hút anh trên sân khấu lại là một cô gái khác. Cô ấy tên là Bối Nhĩ, một cô gái có nụ cười thuần khiết. Sau khi buổi diễn hôm đó kết thúc, bạn bè đã lôi anh đến nhà hàng để nhậu. Trước đó, có một nữ diên viên vừa biểu diễn trên sân khấu cũng đến. Đó là Kim Na. Hôm đó, anh chỉ nghe bạn bè nói chuyện với nhau, còn miệng anh thì chẳng thốt ra nửa lời. Rõ ràng tâm hồn anh đang treo ngược cành cây. Kim Na chủ động tiếp cận anh, mời anh uống rượu. Trước sự cổ động của mọi người, anh đã uống hết ly này đến ly khác, đến tận khi men rượu đã khiến anh mất hết cảm giác. Anh gục xuống bàn.
Hôm sau, khi tỉnh đậy, anh phát hiện mình không mặc gì và đang nằm bên cạnh một cô gái.
- Tối qua anh uống nhiều quá đấy! - Cô gái đó cười khúc khích nhìn anh, chẳng có chút ngại ngùng gì cả.
- Tôi xin lỗi. Ý tôi là tôi đã làm chuyện gì đó không nên làm ư? - Anh hỏi cô.
- Anh có chịu trách nhiệm với em không? - Mặt cô gái đó bỗng bao phủ một tầng mây u ám.
Lúc đó, anh chỉ muốn đập đầu vào tường. Không lâu sau, họ đã kết hôn. Tình một đêm trở thành cuộc hôn nhân vô số người ngưỡng mộ, thực ra chỉ là một vở kịch hoang đường không có tình cảm được sắp đặt. Tất cả mọi người đều cho rằng sự kết hợp của họ giống như một hoàng tử và một nàng công chúa xinh đẹp trong truyện cổ tích. Thực ra, sau khi kết hôn, cuộc sống của họ không hề hạnh phúc. Kim Na biết rõ người con gái anh yêu thật sự không phải là cô. Anh đã cưới cô, nhưng tâm tư của anh lại không hề ở bên cô. Từ khi bắt đầu đã một “tảng đá” chặn ngay ở cửa trái tim cô. Cô tìm mọi cách thuyết phục anh, ghét bỏ anh. Thậm chí khi anh hoàn toàn thờ ơ trước những hành động của cô, cô đã cãi nhau với anh. Cuối cùng, anh đã mệt mỏi, buồn bã đề nghị ly hôn.
Đặng Bành kể những điều này cho Bối Nhĩ nghe. Cô hoang mang xua tay, không ngừng lẩm bẩm.
- Không thể nào, không thể nào…
- Bối Nhĩ, em nhìn tôi đi. - Anh giữ chặt vai cô, cầu xin. - Em cho tôi một cơ hội và cũng là cho em một cơ hội, được không?
- Anh làm tôi đau đấy. Anh buông tôi ra. - Cô gạt tay anh ra khỏi vai mình, lao ra xe, vội vã bỏ chạy để lại anh đứng một mình thẫn thờ trên con phố lớn, những giọt nước mắt không kìm nén được cứ thế nhỏ xuống đất, vỡ tan.
Lý Bối Nhĩ dừng xe bên đường. Cảnh tượng vừa xảy ra quá bất ngờ khiến cô không có thời gian để nghĩ thật kỹ xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Bảy năm trước, nói lâu cũng không phải là lâu nhưng nó đủ để khắc vào cuộc sống một người đàn ông ưu tú những bản nhạc “ướt át”. Đặng Bành muốn dùng tấm lòng chân thành của mình đề bày tỏ tình yêu với cô. Anh nói, anh luôn yêu cô. Bảy năm rồi, tình yêu của anh không hề thay đổi. Cô có cảm động không? Hay là cảm kích? Cô cũng không rõ nữa. Cô gục đầu vào vô lăng. Cô cảm thấy rất mệt, mệt mỏi đến mức chỉ muốn ngủ thiếp đi.
Anh cánh sát giao thông vô cùng trách nhiệm, đã dán phiếu phạt đỗ xe sai quy định lên xe cô. Cô ngẩng đầu lên giận dữ, xuống xe nói lý với anh cảnh sát. Cô cũng không biết tại sao mình lại có thái độ như vậy, chắc là cô muốn tìm ai đó để cãi nhau. Những uất ức dồn nén trong lòng cô bao nhiêu năm nay đã khiến cô vô cùng mệt mỏi, cô muốn xả hết chúng ra bên ngoài.
- Anh biết mùi vị của việc bị người khác hiểu lầm, bị người khác bỏ rơi không? - Cô thét vào cảnh sát.
Anh cảnh sát đứng trước mặt cô tốt bụng nhắc nhở:
- Cô có thể căn cứ theo thông tin trên giấy phạt này đi nộp phạt.
- Ði cái đầu anh ấy. - Cô bỗng mở miệng ra mắng anh ta.
- Cô làm sao vậy?
- Tôi làm sao? Ai bảo anh chọc giận tôi chứ? Bảy năm thì có gì ghê gớm nào. Nếu ban đầu đã bỏ rơi thì sao giờ còn quay lại với tôi? Tại sao lại muốn xen vào cuộc sống của tôi chứ? Anh là đồ tồi!
- Ðồ thần kinh! - Anh cảnh sát mắng một câu rồi hậm hực bỏ đi.
Cô giật tờ biên lại phạt trên cần gạt nước xuống và xé vụn ra rồi ném chúng lên bầu trời đen như mực. Cô bỗng cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn. Khi cô rơi vào trạng thái hoàn toàn tuyệt vọng, cô đã không khóc vì ý chí của cô cũng chẳng còn gì nữa, chỉ còn lại một chiếc bình rỗng không.
Bỗng bà Hách Huệ Tử gọi điện cho cô, hỏi:
- Tại sao muộn như vậy rồi mà con vẫn chưa về nhà?
Cô biết anh Lý Bối Lỗi đã gọi điện nhờ mẹ cô. Lòng cô se lại, cảm động rồi lại buồn bã. Cô nói:
- Con chỉ muốn ra ngoài hít thở không khí thôi.
- Con đừng đi chơi quá khuya. Con làm mẹ lo lắng đấy. - Bà Hách Huệ Tử dịu dàng nói.
Ðây đúng là một đêm khiến người ta mệt mỏi. Cô đang đứng cô đơn bên đường thì mẹ cô gọi điện đến, cô như kẻ chết đuối vớ được cọc, cô bỗng rất muốn nghe giọng mẹ mình. Cô nói:
- Mẹ, mẹ đã bị hiểu lầm bao giờ chưa?
- Rồi. - Bà Hách Tuệ Tử đáp. - Có rất nhiều việc, chúng ta không thể làm hoàn hảo hết tất cả mọi thứ. Có nhiều lúc, chúng ta bị người khác hiểu lầm. Đương nhiên, cũng có lúc chúng ta hiểu lầm người khác. Nhưng những điều đó đều không quan trọng. Điều quan trọng là khi đối diện với những vấn đề này, chúng ta cần phải giữ một thái độ lạc quan. Phàm là những chuyện không cần quá bận tâm thì càng không cần phải theo đuổi nó.
- Nếu như là người thân hiểu làm thì sao ạ?
- Ðể tất cả cho thời gian.. Rồi sẽ có ngày anh ấy hiểu con.
- Mẹ nghĩ yêu là gì? - Cô lại hỏi.
- Yêu là hiểu, bao dung và cả tác thành nữa.
- Hiểu, bao dung và tác thành... - Cô lặng lẽ nhắc lại lần nữa.
- Đúng như vậy đấy. - Bà Hách Huệ Tử nói tiếp. - Yêu một người là nếu con không thể đem đến hạnh phúc cho anh ta thì đừng nên làm phiền anh ta nữa. Yêu một người là nếu con trở thành gánh nặng của anh ta thì con nên rời xa anh ta đi. Yêu một người là đừng nên lấy tổn thương để làm cái giá phải trả cho đối phương. Như vậy thì nhiều năm sau, hai người vẫn có thể mỉm cười với nhau. - Bà giống như một người mẹ bình thường đang dạy con gái mình yêu như thế nào. Đây là lần đầu tiên bà kiên nhẫn dạy con gái làm việc gì đó. Sau khi ly hôn với ông Lý Dân Hưởng, bà bỗng hiểu ra những thứ này. Toàn bộ bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ bà đều đã dành cả cho sự nghiệp nhưng bà lại không hề để ý đến người luôn lặng lẽ bên bà. Bây giờ, khi bà đã bước vào tuổi trung niên, bà bỗng phát hiện ra những thứ mà bà đã dùng tuổi trẻ của mình để đổi lấy không hề đem lại hạnh phúc như bà nghĩ. Bà cũng thử cứu vãn. Bà đến nơi họ đã từng nghỉ tuần trăng mật để tìm lại những ký ức đã mất, sau đó, cứ đến đêm bà là lại gọi điện cho ông và kể cho ông nghe rất nhiều chuyện đã từng xảy ra với họ. Nhưng cuối cùng, ông chỉ nói xin lỗi bà, ông không thể nói chuyện với bà được nữa, vợ ông đang gọi ông. Bà nhận ra rằng người đàn ông đó không còn thuộc về mình nữa, bà chẳng có lý do gì để bắt ông không chung thủy với người vợ hiện tại của ông. Từ sau lần đó, bà không gọi điện cho ông nữa. Cuối cũng, sau khi bà đã hiểu tình cảnh của mình dành cho ông, bà lựa chọn rút lui. Chính vì yêu ông nên bà không muốn quấy rầy cuộc sống của ông. Ông đã từng yêu bà mãnh liệt là vậy, từng cùng muốn sống bên bà đến trọn đời, nhưng bà đã không trân trọng nó. Sau này, khi ông rơi vào lòng người phụ nữ khác, bà chỉ có thể chúc ông hạnh phúc mà thôi.
- Trước đây, mẹ chưa từng nói với con những điều này. - Bối Nhĩ thở dài.
- Là mẹ đã không để ý đến cảm nhận của con, anh trai con và bố con nữa. Mẹ nợ bố con con tấm chân tình này. E là cả đời này, mẹ cũng không thể trả hết được. - Bà Hách Huệ Tử buồn bã nói.
Trước đây, bà dùng vật chất để tạo cho họ một cuộc sống xa xỉ. Bà có cảm giác là bà luôn cố gắng phấn đấu và hy sinh vì họ, nhưng đến ngày hôm nay, bà mới phát hiện ra rằng, tất cả những gì bà đã làm chẳng qua chỉ mượn cớ vì người khác mà làm nên những thành công cho bà thôi. Bà không thật sự quan tâm đến họ, thậm chí bà cũng chưa từng chứng kiến sự trưởng thành của con gái mình.
- Không phải là mẹ cho con quá ít mà là những gì con đòi hỏi quá nhiều. - Bối Nhĩ dựa vào thành ghế trong xe nhìn ánh đèn lấp lánh ngoài cửa sổ, bỗng cô nói. - Anh Bối Lỗi nói đúng, con luôn sống trong oán hận nên con chỉ nhìn thấy nỗi thù hận mà không thấy được tình yêu.
- Chúng ta đều rất yêu con. - Bà Hách Huệ Tử an ủi cô.
- Nhưng con lại luôn làm cho mọi người đau lòng.
- Con là công chúa nhỏ của chúng ta, không ai trách cứ con đâu.
- Nhưng anh Bối Lỗi không còn để ý đến con nữa rồi.
- Vớ vẩn! Anh con vừa gọi điện cho mẹ, và bảo mẹ hỏi sao muộn như vậy mà con vẫn chưa về. Điều đó chứng tỏ nó vẫn rất quan tâm đến con.
Bối Nhĩ nấc lên như có thứ gì đó bỗng mắc trong cổ khiến cô không thể nói nên lời.
Sau khi gác điện thoại, cô khởi động xe và ngoan ngoãn về nhà. Anh Lý Bối Lỗi nghe thấy tiếng mở củửa thì lặng lẽ đứng lên, một mình đi lên nhà. Lần này, cô không chạy đến phòng anh cãi cọ to tiếng nữa mà cúi đầu lầm lũi bước về phòng mình.
Gió đêm thổi qua khung cửa sổ vào phòng đem theo cái lạnh tận xương tuỷ. Cả thành phố đều đã ngủ say, chỉ có hai anh em họ vẫn thức tr