ưng khi được nhìn thấy tận mắt cô thực sự bị cuốn hút bởi những đường nét tinh tế của chiếc váy. Người trợ lý đeo đôi găng tay trắng tháo chiếc váy ra khỏi giá quần áo, sau đó giúp Tinh Ngôn thay váy. Chất liệu vải mềm mại lướt trên làn da của Tịnh Ngôn, nhân viên bán hàng chạy trước chạy sau chỉnh lại váy cho cô. Bỗng nhiên cô có cảm giác lạnh ở sau lưng, nhân viên bán hàng đang giúp Tịnh Ngôn đính những chiếc khuy phía sau lưng, để lộ ra đôi vai trần quyển rũ.
Tịnh Ngôn không nhận ra chính mình, “Người trong gương kia là mình ư?”.
Mai Phi là người rất coi trọng yếu tố truyền thống, thực ra kiểu dáng của chiếc váy này rất cũ, cổ hình trái tim, hở ở phía trước ngực, bộ ngực của Tịnh Ngôn vốn không đầy đặn, khi mang bầu càng trở nên nhỏ hơn. Để che đi cái bụng bầu, thân váy được thiết kế hơi rộng, bó sát ở phần hông nhưng vẫn để lộ được phần eo thon thả của Tịnh Ngôn.
Những hạt cườm đính ở đường viền chiếc váy tỏa sáng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, thân váy cũng được trang trí bằng những sợi dây đăng ten màu trắng làm nổi bật đường cong tuyệt mỹ trên cơ thể của Tịnh Ngôn.
Tịnh Ngôn không tin vào mắt mình, bởi màu sắc của chiếc váy được kết hợp rất độc đáo, hợp lý che được mọi khuyết điểm trên cơ thể của cô.
“Cô nhớ đừng đi ra ngoài với chiếc váy này nhé, nếu thiên hạ nhìn thấy e rằng hàng của tôi không đủ để cung cấp cho họ đâu.” Bỗng Tịnh Ngôn nghe thấy tiếng của Mai Phi vọng đến từ phia sau, cô quay đầu lại thì thấy Mai Phi và Khổng Dịch Nhân đang đứng ở cửa, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Tịnh Ngôn.
Ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người khiến Tịnh Ngôn quay lại ngắm mình trong gương. Khi cô quay người lại, mọi người có mặt ở đó đều rất ngạc nhiên. Nhân viên bán hàng ở đây mặc dù đã quá quen khi nhìn những phụ nữ quý phái của Anh mặc những chiếc váy do Mai Phi thiết kế và họ cảm thấy rất bình thường, nhưng lần này khi thấy Tịnh Ngôn mặc chiếc váy mọi người đều trầm trồ khen ngợi và đều cảm thấy bất ngờ trước vẻ đẹp quý phái giống như công chúa của Tịnh Ngôn.
Tịnh Ngôn tự nhủ, “Không, tôi không muốn làm công chúa”.
Tịnh Ngôn ngắm mình rất kỹ trong gương và cảm thấy hãnh diện với vẻ đẹp của mình, sắc đẹp của cô bây giờ mới có dịp được thể hiện. Cô tự nhủ, “Bắt đầu từ hôm nay, mình phải cầm gương chiến đấu trong vương quốc của mình”.
*******
Mai Phi cũng cảm thấy tự hào về tác phẩm nghệ thuật của mình, tuy nhiên ông vẫn cảm thấy có chút gì đó không ổn ở chiếc váy. Mai Phi miệng vẫn ngậm kim, tiến gần lại chỗ Tịnh Ngôn, dùng kim khâu lại một số điểm không ưng ý trên chiếc váy, chỉnh lại một số chi tiết nhỏ. Ông lùi lại hai bước ngắm nhìn chiếc váy từ trên xuống dưới bằng con mắt nghệ thuật của một nhà thiết kế thời trang chuyên nghiệp, ông đề nghị Tịnh Ngôn xoay người sang bốn phía để ngắm chiếc váy từ các góc độ khác nhau và nói, “Được rồi”.
Đôi vai của Tịnh Ngôn không còn đủ sức để giữ đúng tư thế của chiếc váy, cô nhìn Mai Phi và hỏi, “Mai Phi, còn phải chỉnh sửa bao lâu nữa?”.
Mai Phi cảm thấy đến hôm nay thì chiếc váy đã rất phù hợp với Tịnh Ngôn, ông vừa đi ra ngoài vừa mỉm cười trả lời Tịnh Ngôn, “Ngày mai”.
Nhân viên bán hàng tiến về phía Tịnh Ngôn giúp cô cởi chiếc váy ra, Tịnh Ngôn ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Khổng Dịch Nhân đang đứng ở cửa nhìn cô không chớp mắt và từ từ đóng cửa lại.
“Dịch Nhân…”, giọng của Tịnh Ngôn rất nhẹ nhàng. Dịch Nhân đã nhiều lần được ngắm nhìn cơ thể của Tịnh Ngôn, nhưng hiện tại đang có người khác giúp cô thay đồ, cô không muốn Dịch Nhân có mặt ở đó.
Dịch Nhân hiểu ý liền đi ra ngoài và nói, “Mọi người tiếp tục đi”. Nhân viên bán hàng nhanh chóng giúp Tịnh Ngôn cởi bỏ chiếc váy trên cơ thể Tịnh Ngôn lúc này chỉ còn mỗi chiếc quần lót, sau đó họ đưa quần áo cho cô và lễ phép cáo từ ra khỏi phòng.
Tịnh Ngôn lên tiếng, “Hai người…”.
Tịnh Ngôn rất muốn giữ hai người ở lại nhưng cô ngẩng đầu lên nhìn thấy hai người nhân viên đang mỉm cười, mặc dù khuôn mặt của họ không biểu thị sắc thái, nhưng cô không nhìn nhầm, họ đang mỉm cười điều gì đó!
Tịnh Ngôn tự nhủ, “ Mình rất thất vọng với những người sống giả tạo”.
“Tịnh Ngôn.” Dịch Nhân từ bên ngoài bước vào.
Tịnh Ngôn bắt đầu cảm thấy hai má nóng bừng, giọng nói của Dịch Nhân giống như liều thuốc ngủ. Tịnh Ngôn không kịp mặc quần áo, cô đưa tay lên ôm ngực, toàn thân ở tư thế tự vệ, “Em phải mặc quần áo”.
“Em có lạnh không?” Vừa nói xong, toàn bội cơ thể của Tịnh Ngôn nằm gọn trong vòng tay Dịch Nhân, Tịnh Ngôn cảm thấy rất ấm áp. Cô tự nhủ, “Mình đã trúng kế rồi”, cô xấu hổ áp sát đầu vào ngực Dịch Nhân và nói, “Dịch Nhân, anh có thể về phòng của mình được không? Mai Phi vẫn đang ở bên ngoài”.
Dịch Nhân hạ giọng nhìn Tịnh Ngôn và nói, “Tịnh Ngôn, vừa rồi em rất đẹp, anh chỉ muốn được ôm em ngay thôi”.
Dịch Nhân chỉ ôm cô vào lòng nên Tịnh Ngôn cảm thấy yên tâm, tuy nhiên một lúc sau cô lại thấy thất vọng, trong người Tịnh Ngôn rất mâu thuẫn.
Ngón tay mềm mại của Dịch Nhân nhanh chóng xoa khắp cơ thể cô, mặc dù đã quá quen với giọng nói ấm áp của Dịch Nhân, nhưng mỗi khi nghe thấy giọng của Dịch Nhân, Tịnh Ngôn đều cảm thấy rất quyễn rũ và dịu dàng, “Khởi bẩm công chúa, nếu bây giờ thần hôn công chúa thì có bị chặt đầu không?”.
Quay trở lại ngôi nhà ở gần quảng trường Carlos, lão quản gia người Anh đã đứng chờ sẵn ở cổng, mỉm cười mở cửa xe cho họ, ‘Thưa ông, nhị tiểu thư đã đến rồi ạ”.
Tiểu thư? Nhị tiểu thư? Khổng Hy Âm? Tịnh Ngôn mở mắt nhìn Khổng Dịch Nhân.
Trong khi Dịch Nhân đang định giải thích thì có giọng nói xa lạ của một cô gái vọng đến từ lối nhỏ dẫn tới căn phòng chính của ngôi nhà, giọng nói dịu dàng dễ nghe.
“Bố, bố đến rồi ư?”, giọng của cô gái đầy vẻ vui mừng.
Tịnh Ngôn nhìn thấy rất rõ niềm vui trong đôi mắt nâu huyền của cô gái. Tịnh Ngôn bước xuống xe, đi ngang qua người Dịch Nhân và nhìn thấy từ xa có một bóng người mặc chiếc váy màu trắng chạy đến dang tay ra ôm lấy Dịch Nhân. Khuôn mặt của cô gái trắng trẻo, đôi mắt nâu huyền, cô gái tựa đầu vào vai cha, vẻ mặt rất hạnh phúc. Chiếc váy trắng giản dị bó sát thân người làm nổi bật thân hình thon thả của cô gái. Đây là tiểu thư Phương Ngẫu ư? Kể từ khi nghe thấy giọng hát ngọt ngào của cô gái trong đĩa CD, Tịnh Ngôn đã rất ấn tượng với cô gái này, hôm nay cô mới được gặp mặt. Tịnh Ngôn lùi lại một bước mỉm cười nhìn Phương Ngẫu. Bỗng nhiên cánh cửa mở ra, có tiếng người nói vọng ra từ sau cánh cửa, “Phương Ngẫu, để cho bố và Hoa tiểu thư vào nhà đi!”.
Nhị tiểu thư? Giọng nói quen thuộc, Tịnh Ngôn quay đầu lại nhìn từ xa, khuôn mặt trắng trẻo đến khó quên của Khổng Dịch Quần đang nép sau cánh cửa càng trở nên trắng trẻo và đáng yêu hơn.
*******
Trong suốt thời gian ăn tối, Tịnh Ngôn ngồi cạnh Dịch Nhân nhưng không nói câu nào mà chỉ chăm chú nhìn vào những bộ đồ ăn sang trọng trên bàn ăn và chuyên tâm vào việc ăn uống.
Tuy mọi người đã cố gắng giải quyết các món ăn trên bàn những lập tức những món ăn khác lại được bê lên, Tịnh Ngôn ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Dịch Nhân đang mỉm cười, ông đang định nói điều gì đó nhưng nhìn thấy ánh mắt buồn của Tịnh Ngôn, Dịch Nhân liền đổi giọng, “Em sắp làm chủ một gia đình, phải thưởng thức cuộc sống của một công chúa chứ”.
Quả nhiên, đến khi bữa tối gần kết thúc, Khổng Hy Âm mới xuất hiện với bộ mặt gượng ép, Khổng Hy Âm mở to mắt đang định nói điều gì đó nhưng thấy Dịch Nhân đang trừng mắt, cô chỉ dám nhìn Tịnh Ngôn với vẻ mặt không hài lòng, cô cảm thấy cổ họng nghẹn lại, không chịu nổi đành ho một vài tiếng.
Tịnh Ngôn rất buồn cười nhưng cũng cảm thấy đáng thương, thực lòng cô không phải không thích Khổng Hy Âm, nhưng nói ra có lẽ không ai tin.
“Cẩn thận kẻo viêm họng.” Phương Ngẫu ngồi bên cạnh nhắc nhở và đưa cho Khổng Hy Âm một ly nước.
“Hy Âm, cháu có sao không?” Giọng của Khổng Dịch Quần rất nhẹ nhàng, sau đó cô đưa mắt nhìn sang Tịnh Ngôn có ý giải thích, “ Mọi người đều có mặt đông đủ, thật hiếm thấy”.
Khổng Dịch Nhân mỉm cười đáp, “Bố hiểu ý của các con, người đáng trách nhất là bố vì bố thường xuyên không có mặt ở nhà”.
Mọi người đều đổ dồn sự chú ý về phía Tịnh Ngôn, cô không muốn nói nhiều mà chỉ mỉm cười.
“Hoa tiểu thư, cô xem mấy tháng qua, Khổng Dịch Nhân luôn quấn quýt với cô như hình với bóng, từ trước tới nay anh ấy chưa từng để ý đến cô gái nào.” Khổng Dịch Quần nhìn anh trai mình và nhẹ nhàng nói.
“Dịch Quần”, Khổng Dịch Nhân quay sang nhìn Khổng Dịch Quần và nói, “Mấy năm qua anh luôn bận rộn với công việc làm ăn, anh luôn cảm thấy cô đơn”.
Dịch Quần nhìn Khổng Hy Âm và nói, “Không đúng, anh còn có Hy Âm cơ mà”, vừa nói Dịch Quần vừa vỗ tay vào vai Hy Âm.
Thấy Khổng Hy Âm có vẻ khó chịu, Dịch Nhân vội bỏ bát đũa xuống bàn mỉm cười và nói, “Hy Âm lớn rất nhanh, nay đã có chồng rồi. Từ trước tới nay bố luôn mong muốn mọi người được sống vui vẻ, bố đã cố gắng hết sức với công việc, một mình bôn ba bao nhiêu năm qua, bố cũng đã cảm thấy mệt rồi, thời gian tới bố muốn ở lại châu Á một thời gian dài để tận hưởng khí hậu ấm áp của miền đất này”.
Giọng nói nhẹ nhàng êm ái của Phương Ngẫu bỗng vang lên, “Bố, như thế cũng tốt. Điều quan trọng là bố được vui vẻ, bố cứ sống với những gì bố muốn, Chúa sẽ ở lại với chúng con”.
Khổng Hy Âm không dám nhìn thẳng vào bố mình mà quay sang nhìn em gái, giọng của Hy Âm vẫn rất khó chịu, “Phương Ngẫu, em đừng nhắc đến Chúa nữa”.
Tịnh Ngôn không muốn để ý đến việc mọi người nghĩ gì, cô cũng không muốn biểu lộ cảm xúc trong bàn ăn, Tịnh Ngôn luồn tay xuống gầm bàn nắm chặt lấy tay Dịch Nhân. Khi Tịnh Ngôn vừa chạm vào tay Dịch Nhân, ông liền nắm chặt tay cô, Tịnh Ngôn cảm thấy trong lòng ấm áp và yên tâm hơn.
Khổng Dịch Nhân không nhìn vào Khổng Hy Âm nói, “Ngoài bố ra không có ai là người mong muốn cho các con được sống vui vẻ đâu. Tuy nhiên, có một điều bố không muốn nói ra, chắc mọi người cũng biết điều gì khiến bố cảm thấy vui vẻ không, Dịch Quần, em cũng biết chứ?”.
Dịch Quần im lặng suốt từ đầu đến giờ, nhưng khi bị Dịch Nhân nhắc đến tên, cô liền ngẩng đầu lên lặng lẽ nhìn Dịch Nhân một vài phút, sau đó gật đầu nói, “Vâng, em luôn biết điều đó nên em luôn cảm thấy vui vẻ”.
Bữa cơm kéo dài cuối cùng cũng đã kết thúc, vừa về đến phòng Tịnh Ngôn liền đóng cửa lại và thở dài.
Khổng Dịch Nhân nhìn Tịnh Ngôn mỉm cười và nói, “Xin lỗi vì đã để em phải vất vả”.
“Không có chuyện gì đâu, các tiểu thư nhà họ Khổng đều là những người lịch sự nho nhã.” Tịnh Ngôn mỉm cười nói.
“Sau này trường hợp như thế này sẽ rất ít xảy ra và cũng không có nhiều cơ hội nữa đâu.” Dịch Nhân nhìn đồng hồ, đã đến giờ phải viết báo cáo, Dịch Nhân vào phòng làm việc và nói với Tịnh Ngôn, “Em ngủ trước đi, anh quay lại ngay thôi”.
“Tại sao anh lại hoãn đám cưới lại?” Tịnh Ngôn hỏi với giọng bất mãn.
Dịch Nhân quay đầu lại mỉm cười, “Có những chuyện không thể vội vàng được em ạ”.
Tịnh Ngôn không thể đối đáp được với Dịch Nhân, cô nhìn ra bên ngoài cửa sổ, đêm tháng năm trăng rất sáng chiếu xuống vườn hoa là những giọt sương trên lá t