“Mặc dù không thường xuyên giúp họ, nhưng cũng đã thành thói quen.” Lưu Bạch im lặng chờ ông Viên nói tiếp.
Đôi mắt của Lưu Bạch rất đẹp, ánh mắt trầm tĩnh, rất quyến rũ, ông Viên có thể nói tất cả mọi điều cho Lưu Bạch, ông xúc động nắm lấy hai vai cô, mỉm cười và nói, “Ngoài ra còn là vì họ đều biết rằng anh đã có em”.
Khi thấy ông Viên đặt hai tay lên vai, Lưu Bạch nghiêng đầu sang một bên, nhưng giọng nói của ông rất ấm áp và thành khẩn khiến cô cảm động, cô không còn lảng tránh tình yêu của ông mà nghe theo lời mách bảo của trái tim.
“Em và Lợi Lợi ở đây đợi anh chứ?” Ông Viên mỉm cười nói với Lưu Bạch, sau đó mở cửa bước xuống xe.
“Có lâu không?” Nơi đây rất yên tĩnh, không có người qua lại, trực giác mách bảo Lưu Bạch không nên ở trong xe một mình, Lưu Bạch lắc đầu và nói, “Em không ở lại đây đâu”, ông Viên hiểu ý liền nói, “Vậy chúng ta cùng vào nhé, trong đó cũng có một cô gái, em có thể làm quen”, nói xong ông mở cửa xe phía sau bế Lợi Lợi ra khỏi xe. “Em xuống xe đi, chúng mình cùng vào nhà nhé.”
Lưu Bạch đi cùng với ông Viên vào trong ngôi biệt thự, vừa vào đến hành lang bỗng có một người mặc quần áo bác sỹ chạy ra đón, “Viên tiên sinh, ông đến rồi ư!”, vừa chào hỏi ông Viên, vị bác sỹ vừa nhìn vào Lợi Lợi trên tay ông và nói, “Chà chà, ông còn mang theo một cháu bé rất xinh xắn”.
“Lưu Bạch, đây là bác sỹ Trương, còn đây là cháu Lợi Lợi.”
Ông Viên luôn mỉm cười, nhưng ít khi thấy ông cười tươi như vậy, bác sỹ Trương vẫn không ngớt lời khen cô bé Lợi Lợi.
Sau khi chào hỏi xã giao một vài câu, bác sỹ Trương dẫn ông Viên đi về phía phòng ngủ. Vừa đi ngang qua góc hành lang, ông Viên nghe thấy có tiếng người chào, “Bác sỹ Trương, Viên tiên sinh”.
Lưu Bạch tự nhủ, “Trong nhà cũng có một cô gái rất xinh, lẽ nào là cô gái này ư?”.
Khuôn mặt của cô gái này rất quen, mặc dù lần trước đã gặp cô ấy ở đâu đó, cô gái này đã để lại ấn tượng rất tốt với Lưu Bạch nên cô dễ dàng nhận ra, giờ gặp lại cô gái này trong một nơi bí mật như vậy Lưu Bạch không khỏi ngạc nhiên.
*******
“Hai người quen nhau ư?” Ông Viên đang định giới thiệu nhưng khi thấy thái độ của hai người dường như đã quen từ trước, ông Viên tỏ vẻ nghi ngờ.
“Không phải”, hai người nhìn nhau và đồng thanh đáp.
Khi thấy ông Viên có vẻ nghi ngờ, Lưu Bạch liền đón lấy Lợi Lợi từ tay ông và nói, “Em đã gặp cô ấy ở quán cà phê, anh vào đi, em sẽ đợi anh ở đây”.
Ông Viên gật đầu, “Lưu Bạch, đây là Hoa tiểu thư, hai người nói chuyện nhé, anh vào trong một lát”.
Bên ngoài hành lang là vườn hoa với những hàng cây xanh tốt nhưng vắng vẻ. Sau khi lễ phép chào Tịnh Ngôn, Lợi Lợi nhìn ra phía vườn hoa tỏ vẻ thích thú.
Lưu Bạch để cho Lợi Lợi đứng xuống đất, quỳ gối xuống quàng lại khăn, kéo lại áo cho cô bé và nói, “Con đi chơi đi!”.
Lưu Bạch ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt ngưỡng mộ của Tịnh Ngôn. Lưu Bạch mỉm cười nói, “Cô cũng sẽ có thôi”.
“Cám ơn.” Một người có khuôn mặt đẹp và quyến rũ như Lưu Bạch chỉ cần gặp một lần thì không thể quên được, Tịnh Ngôn không hiểu tại sao lại gặp Lưu Bạch ở đây, cô mỉm cười nhìn Lưu Bạch.
Phía sau tấm bình phong là những đồ vật trang trí nội thất rất sang trọng, trên tường có treo một vài bức tranh quý, nghe thấy có giọng người nói, Khổng Dịch Nhân ngẩng đầu lên nhìn và hỏi, “Tịnh Ngôn?”.
“Là em”, Tịnh Ngôn ngồi xuống ghế. Ông Viên cũng ngồi xuống và nói. “Xin lỗi vì đã làm cho cậu thất vọng rồi”.
Khổng Dịch Nhân mỉm cười, “Chúng tôi chuẩn bị rời khỏi đây, muốn liên hệ với cậu”.
“Cứ làm theo ý của cậu đi, tôi không có ý kiến gì, nhưng đừng quên cậu còn nợ tôi chút tình người là được rồi”.
Khổng Dịch Nhân gật đầu nói, “Yên tâm, tôi không quên ơn cậu đâu, liên tục hai lần rồi, thực sự tôi nợ cậu rất nhiều”.
“Thôi được.” Ông Viên mỉm cười đáp, “Lần đầu tiên là do tôi hiếu kỳ muốn biết cậu chọn được một cô gái xinh đẹp như thế nào; lần thứ hai thì phiền phức hơn, lúc đó đã là nửa đêm về sáng, lúc đầu tôi định không quan tâm đến sự sống chết của cậu, nhưng sau tôi nghĩ rằng tôi và cậu còn làm ăn với nhau, sợ rằng cậu chết thì lấy ai trả tiền cho tôi đây, do đó tôi mới đến cứu cậu thôi”.
Khổng Dịch Nhân đã quá quen với cách nói thẳng thắn của ông Viên nên chỉ mỉm cười đáp, “Tôi ghi nhớ điều đó là được rồi chứ gì”.
“Cậu cũng hồi phục nhanh đấy chứ.” Ông Viên nhìn sắc mặt của Khổng Dịch Nhân và nói, “Đêm hôm đó chậm chút nữa thì không cứu được mạng sống của cậu”.
“Điều đó cũng không làm cậu sợ hãi chứ?”
“Tôi không sợ nhưng có người sợ chết khiếp”, ông Viên nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy Lợi Lợi đang nô đùa vui vẻ trong vườn hoa, Lưu Bạch vừa quan sát Lợi Lợi, vừa nói chuyện với Tịnh Ngôn. Ông Viên nói tiếp, “Nói thật nhé, khi thấy Tịnh Ngôn đỡ anh trong bộ dạng như vậy, tôi cứ nghĩ là anh đã chết rồi cơ”.
Khổng Dịch Nhân đưa mắt nhìn Tịnh Ngôn đang đứng ngoài cửa sổ và nói, “Vậy ư?”.
Ông Viên vừa lắc đầu vừa nói, “Đúng vậy, cho đến lúc này tôi vẫn có thể giúp được cậu”, sau khi dừng lại một lúc ông ấy nói tiếp, “Dịch Nhân, cậu đúng là có con mắt tinh đời”.
“Cám ơn.” Khổng Dịch Nhân vẫn nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Tiếng cười đùa ngây thơ của Lợi Lợi như rót vào tai Tịnh Ngôn, cô nhìn Lợi Lợi và nói với vẻ ngưỡng mộ, “Cô bé này rất đáng yêu”.
Lưu Bạch vốn là cô gái khéo ăn nói, rất có cảm tình với Tịnh Ngôn, thấy Tịnh Ngôn có vẻ thích Lợi Lợi, Lưu Bạch mỉm cười và nói, “Có con rồi cô sẽ thấy rất vui”.
Tịnh Ngôn đứng khoanh tay trước ngực, nghĩ đến viễn cảnh trong tương lai, cô mỉm cười, “Tôi cũng nghĩ như vậy”.
Nhìn vẻ mặt hạnh phúc của Tịnh Ngôn, Lưu Bạch nói, “Hoa tiểu thư! Chúc mừng”.
“Cảm ơn, Viên phu nhân.”
Lưu Bạch lập tức lắc đầu và nói, “Không, tôi không phải là Viên phu nhân, hãy gọi tôi là Lưu Bạch”.
Tịnh Ngôn không hiểu nên hỏi lại, “Xin lỗi, vậy còn Lợi Lợi…?”.
Lưu Bạch đáp, “Có gì mà cô phải xin lỗi chứ! Lợi Lợi là con của tôi với người chồng cũ”.
Tịnh Ngôn nhớ lại ánh mắt ông Viên nhìn Lưu Bạch liền hỏi, “Viên tiên sinh rất thích cô mà”.
Lưu Bạch nhìn về phía ngôi nhà phía sau hàng cây, mỉm cười và nói, “Sẽ khó khăn lắm đấy, điều này chắc cô cũng hiểu”.
Tịnh Ngôn cũng nhìn về phía ngôi nhà, những gì diễn ra trong mấy ngày qua bỗng ùa về trong tâm trí cô, khu vườn phía trước trở nên u ám, Tịnh Ngôn thở dài nói, “Trong cuộc sống có những việc chúng ta không thể tính trước được, đã lựa chọn rồi thì phải chấp nhận thôi”.
“Nếu cô quyết định đến với Khổng Dịch Nhân thì sẽ rất vất vả đấy.”
“Chỉ cần được ở bên nhau là tôi thấy vui rồi.” Tịnh Ngôn trả lời rất dứt khoát.
Ông Viên nói rất đúng, nên làm quen với cô gái này, mặc dù vừa mới làm quen nhưng Lưu Bạch cảm thấy Tịnh Ngôn là cô gái rất thú vị, Lưu Bạch nhìn thẳng vào mắt Tịnh Ngôn động viên, “Tịnh Ngôn! Cô nhất định sẽ làm được”.
*******
Chiếc xích đung đưa dưới bóng cây, Lợi Lợi cười khúc khích, “Mẹ tung cao lên chút nữa đi”. Lưu Bạch tung chiếc xích đu lên cao, Lợi Lợi sợ quá hét lên, sau đó chiếc xích đu hạ thấp xuống rơi vào lòng ông Viên, Lợi Lợi ngẩng đầu lên nhìn thấy chú Viên đang mỉm cười thân thiện, ông đưa tay véo nhẹ vào mũi Lợi Lợi, sau đó quay lại nói với Lưu Bạch, “Chúng ta đi thôi!”.
Lưu Bạch vẫy tay chào tạm biệt Tịnh Ngôn và Khổng Dịch Nhân, Tịnh Ngôn bước lên phía trước, nói rất chân thành, “Viên tiên sinh, cảm ơn ông”.
Khổng Dịch Nhân và Tịnh Ngôn rất cảm động trước những gì mà ông Viên đã giúp đỡ cho hai người, khi chia tay, Tịnh Ngôn nhìn ông Viên với ánh mắt biết ơn, ông Viên mỉm cười nói, “Không cần phải cảm ơn đâu, chút ân tình đó tôi cho hai người nợ, biết đâu một ngày nào đó tôi lại phải nhờ hai người giúp đỡ”.
Ông Viên đi xuống chỗ để xe, sau khi ngồi vào xe và thắt dây an toàn, ông quay sang nhìn Lưu Bạch thì bắt gặp cô đang nhìn mình với ánh mắt nghi ngờ, hiểu ý của Lưu Bạch, ông Viên vội mỉm cười giải thích, “Em đừng đa nghi như vậy, sở dĩ Tịnh Ngôn nhìn anh với ánh mắt ân huệ là do trước đó hai ngày chính anh đã cứu sống bạn trai cô ấy”.
Lưu Bạch đáp, “Em có nghĩ như vậy đâu, Hoa tiểu thư là người rất giỏi”.
Ông Viên gật đầu nói, “Đúng vậy, cô ấy rất giỏi, khi có việc gấp, tay của cô ấy cũng rất cứng”. Ông Viên kéo tay áo lên giơ cổ tay cho Lưu Bạch xem và nói, “Khi nhờ anh cứu giúp Khổng Dịch Nhân, Tịnh Ngôn đã nắm chặt tay anh đến mức bầm tím đây này”.
Lưu Bạch thấy vết bầm tím đó đã mờ dần, nhưng vết nhẫn của Tịnh Ngôn vẫn rất rõ.
Ông Viên cúi xuống nhìn vết bầm tím trên tay và nói, “Lưu Bạch, em không ghen thì thôi nhưng thấy anh bị thương như vậy mà em không có phản ứng gì khiến anh cảm thấy rất đau lòng”.
Lưu Bạch vẫn không đáp lời, ông Viên quay sang nhìn Lợi Lợi và nói, “Lợi Lợi, chú bị thương mà mẹ cháu không có phản ứng gì cả”.
Lợi Lợi nhìn chú Viên với ánh mắt cảm thông và nói, “Khổ thân chú, chú có đau không? Để cháu thổi cho chú nhé”.
Lưu Bạch nắm lấy tay ông Viên, xoa nhẹ vào vết bầm tím, nhẹ nhàng nói dường như chỉ nói cho một mình ông Viên nghe, “Anh vất vả quá!”.
“Lưu Bạch”. Ông Viên nắm lấy tay Lưu Bạch mỉm cười nói. “Họ rất xứng đáng để anh giúp, anh cho họ nợ, sau này nhất định sẽ có ngày họ trả lại anh”.
Lưu Bạch biết rất rõ ông Viên không hiểu ý của mình, cô mỉm cười và nói, “Tốt nhất không nên nhờ Khổng tiên sinh, đến lúc đó em biết phải tìm ai rồi”.
Lưu Bạch nói với giọng rất cảm động, ông Viên ấn nút bật vô tuyến, sau đó quay lại đeo tai nghe cho Lợi Lợi và nói, “Lợi Lợi, cháu xem phim hoạt hình đi nhé, chú cần nói chuyện với mẹ cháu”.
Sau khi nói với bác sỹ Trương, Tịnh Ngôn quay lại phòng bệnh. Cô mở cửa bước vào, không nói câu nào, cô gập vi tính lại, chau mày nhìn Khổng Dịch Nhân.
“Anh biết.” Khổng Dịch Nhân có vẻ ngập ngừng.
“Vừa rồi em thấy có một cô gái đi với ông Viên đến đây, em cứ tưởng là phu nhân của ông ấy, nhưng hỏi ra mới biết đó là bạn gái của ông Viên, cô ấy còn mang theo cả con gái, cô bé rất xinh và đáng yêu.”
“Vậy ư?” Khổng Dịch Nhân quay sang nhìn Tịnh Ngôn với ánh mắt buồn bã, nhớ lại lời nói của ông Viên trong lòng Dịch Nhân cảm thấy rất buồn và xót thương, ông cúi xuống nâng cằm Tịnh Ngôn lên và đặt một nụ hôn lên môi cô.
Hai môi chạm vào nhau, Tịnh Ngôn ôm hai tay vào vai Dịch Nhân, trong lòng cảm thấy ấm áp hơn, sau khi buông tay ra, Tịnh Ngôn hài lòng mỉm cười và nói, “Dịch Nhân, chúng ta đi được chưa?”.
Dịch Nhân gật đầu đáp, “Anh đã đọc báo cáo gửi về từ New York và Thượng Hải rồi, có một số việc anh phải quay về để giải quyết”.
Đôi mắt nâu của Dịch Nhân nhìn Tịnh Ngôn ấm áp, chỉ có hôm đó…
Nhớ lại Tịnh Ngôn vẫn còn cảm thấy sợ hãi, cô nắm chặt tay Dịch Nhân.
Dịch Nhân xoa nhẹ vào tay cô và nói, “Em đừng sợ, chỉ là sự cố ngoài ý muốn thôi mà!”.
“Dịch Nhân, em rất sợ.” Tịnh Ngôi nhìn Dịch Nhân với ánh mắt sợ hãi, “Anh đừng động viên em như thế”.
Dịch Nhân không nói gì, cũng không đợi Dịch Nhân trả lời, Tịnh Ngôn nói tiếp, “Tuy nhiên lần này khiến em hiểu ra rất nhiều điều”.