Tịnh Ngôn tỉnh dậy từ rất sớm, thứ mà cô nhìn thấy đầu tiên không phải là ánh sáng mặt trời mà là chiếc áo da màu đen của Khổng Dịch Nhân dưới cuối giường. Thực ra, cả đêm hôm qua Tịnh Ngôn không ngủ được, mãi đến gần sáng cô mới chợp mắt được một lúc. Do chưa kịp đeo kính nên ngay cả áo da cô cũng nhìn không rõ.
Tịnh Ngôn nhắm mắt lại và khẽ ngẩng đầu lên, cô thấy ngạt mũi và hơi rát họng, hai vai đau nhức, cổ mỏi khiến cô không sao nhấc nổi đầu dậy. Tiếng chuông báo thức quen thuộc vang lên, nhưng không hiểu sao hôm nay Tịnh Ngôn cảm thấy rất khó nghe, cô đưa tay tắt chuông rồi ngủ tiếp.
Một lát sau, Tịnh Ngôn cố gắng ngồi dậy và đi vào phòng tắm, dùng hai tay vỗ nước vào mặt cho tỉnh táo. Cô tự nhủ, “Một đêm mất ngủ thì thấm vào đâu chứ, lần trước trong khi bàn kế hoạch về nước làm ăn với Phương Tòng Vân mình đã mất ngủ mấy đêm liền, lần này chỉ mất ngủ có một đêm thì thấm vào đâu”.
Mặc dù nói vậy, nhưng phải một lúc lâu sau Tịnh Ngôn mới hoàn toàn tỉnh táo, cô đi ra phía ban công hít thở không khí trong lành, sau đó thay quần áo và đi làm.
Do đi làm muộn nên bị tắc đường, phải mất hơn một tiếng Tịnh Ngôn mới đến được trung tâm, như thường lệ mỗi lần nhìn thấy Tịnh Ngôn, Lệ Sa đều niềm nở chào hỏi, “Chị Tịnh Ngôn, buổi tiệc tối qua vui chứ?”
“Cũng vui nhưng tôi có việc bận nên phải về trước, Lệ Sa, cô nói nhỏ một chút có được không?” Tịnh Ngôn cảm thấy hơi đau đầu nên yêu cầu Lệ Sa nói nhỏ một chút.
Lệ Sa thấy sắc mặt của Tịnh Ngôn không được khoẻ nên nói rất nhẹ nhàng, “Hôm nay ông chủ đến rất sớm, ông ấy nói khi nào chị đến thì lên gặp ông ấy”.
“Vậy sao? Tôi lên ngay đây.” Tịnh Ngôn gật đầu và đi thẳng lên phòng Phương Tòng Vân.
Lệ Sa gọi với theo, “Chị Tịnh Ngôn, sắc mặt của chị không được tốt, chị bị cảm phải không? Hôm nay trời lạnh hơn mọi khi, chị nên chú ý giữ gìn sức khoẻ”.
Tịnh Ngôn quay lại nói, “Cảm ơn em, Lệ Sa”. Đúng vậy, sau khi tham dự bữa tiệc tối hôm qua, Tịnh Ngôn thấy trời bắt đầu lạnh hơn.
Trong phòng làm việc, Phương Tòng Vân vừa nghe nhạc vừa cầm bút ký từng tờ văn bản, Tịnh Ngôn bước vào mỉm cười và nói, “Hiệu trưởng, nghe nhạc trong khi làm việc là nét văn hoá mới của trung tâm chúng ta sao?”.
Phương Tòng Vân ngẩng đầu lên nhìn mặt Tịnh Ngôn giải thích, “Không phải như vậy, tôi phải ký một đống văn bản thế này, vừa nghe nhạc vừa ký sẽ thấy dễ chịu hơn”.
“Do sếp đi Đan Mạch lâu quá, văn bản của Trung tâm chất thành đống chờ sếp về ký.” Tịnh Ngôn vẫn cảm thấy đau đầu, cô vặn nhỏ âm thanh và nói tiếp, “Nếu sếp cảm thấy tinh thần không được sảng khoái tại sao lại nghe những bài hát buồn bã như vậy, nghe những bài hát vui vẻ có tốt hơn không?”.
“Cô nhầm rồi.” Phương Tòng Vân lắc đầu, nói, “Những bài hát vui vẻ lúc này chỉ phản tác dụng, khi nghe những bài hát buồn sẽ nhắc nhở chúng ta rằng trên thế giới này vẫn còn người đau khổ hơn mình, khi đó tôi cảm thấy vui hơn. Tối hôm qua cô có sao không?”.
“Tôi không sao, khi kết thúc bữa tiệc tôi cũng đã gọi điện cho anh đó thôi. Đúng lúc đó có một người bạn đi qua nên đã đưa tôi về nhà.” Tịnh Ngôn biết rất rõ Phương Tòng Vân đang quan tâm đến mình.
“Vậy thì tốt.” Phương Tòng Vân ngồi xuống ghế, cầm lấy chiếc túi giấy lên và nói, “Áo khoác của cô đây”.
“Cảm ơn.” Tịnh Ngôn nhận lấy chiếc túi giấy và nói. “Nếu không còn việc gì nữa thì tôi xin phép về phòng làm việc”.
“Cô chờ chút.” Phương Tòng Vân vội ngăn Tịnh Ngôn lại và hỏi, “Tịnh Ngôn, tiểu thư nhà họ Khổng hôm qua là...?”.
“Sao cơ?” Tịnh Ngôn chau mày nhìn Phương Tòng Vân.
“Trong buổi tiệc hôm qua có người nói chuyện với tôi về cô ấy, cô có biết bố cô ấy là ai không?”
“Tôi biết.” Tịnh Ngôn gật đầu và nói, “Đó là Khổng Dịch Nhân, một thương gia rất nổi tiếng”.
“Thôi không có chuyện gì nữa, cô có thể về phòng làm việc.” Phương Tòng Vân định hỏi về tấm ảnh trên tạp chí Bát quái nhưng thấy sắc mặt của Tịnh Ngôn không được khoẻ nên ông không nói gì nữa.
Tịnh Ngôn ra khỏi phòng của Phương Tòng Vân, nhưng chợt nhớ ra điều gì đó nên quay lại hỏi, “Hiệu trưởng, những người tham dự buổi tiệc của Thương hội đều là người quen của gia đình họ Khổng đúng không?”.
“Giám đốc khách sạn trực tiếp gửi giấy mời cho Khổng Dịch Nhân nhưng ông ấy không tham dự mà cho con gái và con rể tham dự.”
“Khách sạn? Khách sạn nào vậy?” Tịnh Ngôn hỏi.
“Hình như là Khách sạn Bốn mùa, nhưng nghe nói hai ba hôm nữa họ mới về nước, có chuyện gì sao?”
“Không có chuyện gì cả, tôi về phòng làm việc đây”. Nói xong Tịnh Ngôn quay người đi về phòng làm việc.
Phương Tòng Vân gọi với theo, “Tịnh Ngôn, thế còn Chu Thừa Khải…?”.
Tịnh Ngôn không quay đầu lại, giọng lạnh lùng, “Hiệu trưởng, lần sau đừng nhắc đến tên anh ta, hiện tại tôi và anh ta không còn liên quan gì với nhau nữa”.
Sau một ngày làm việc bận rộn, lúc gần hết giờ làm, điện thoại của Tịnh Ngôn vang lên, cô nhấc điện thoại lên nghe, người ở đầu dây bên kia là Uy Liêm.
“Tịnh Ngôn, tối nay cậu có rảnh không?”
“Hiện tại thì chưa có kế hoạch gì, tôi muốn về nhà sớm để nghỉ ngơi, Uy Liêm, có chuyện gì thế?”
Uy Liêm đáp, “Tôi có chút việc muốn nhờ cậu giúp nhưng không tiện nói qua điện thoại”.
Uy Liêm là một người sống độc lập, tương đối thành công trong sự nghiệp, chưa bao giờ anh ấy cầu xin sự giúp đỡ của Tịnh Ngôn, không hiểu lần này có chuyện gì quan trọng mà tìm đến cô vậy. Tịnh Ngôn vừa suy nghĩ vừa cúi xuống đồng hồ rồi nói, “Tôi cần phải giải quyết một vài việc nữa, hãy nói cho tôi biết chúng ta hẹn gặp nhau ở đâu?”.
*******
Nhà hàng được xây dựng toàn bằng kính, khung cửa gỗ nên có thể nhìn thấy rõ những món ăn trên bàn, Uy Liêm mặc áo da, trên cổ quàng một chiếc khăn màu đỏ. Tịnh Ngôn đến nhà hàng rất đúng hẹn, mặc dù buổi sáng đã uống thuốc cảm nhưng vừa ngồi xuống bàn ăn vẫn cảm thấy hơi đau đầu, cô thả lỏng hai vai và xoa bóp nhẹ lên hai thái dương cho đỡ đau.
Hai người ngồi ăn ở chiếc bàn sát cửa sổ, Tịnh Ngôn không muốn ăn, một tay cầm đũa một tay chống xuống bàn lắng nghe Uy Liêm tâm sự.
“Âu Dương đã đem lòng yêu cậu?” Sau khi nghe Uy Liêm giãi bày một thôi một hồi, Tịnh Ngôn liền ngắt lời và hỏi một câu như tổng kết.
Uy Liêm nói tiếp, “Đúng ra tôi cũng phải có trách nhiệm, tôi không nên...”. Tịnh Ngôn bắt đầu hình dung khuôn mặt đầy cảnh giác của Âu Dương đã bị Uy Liêm đánh bại.
Tịnh Ngôn tiếp lời anh ta, “Lẽ ra cậu không nên hôn cô ấy có đúng không?”, Tịnh Ngôn vẫn cảm thấy hơi đau đầu, cô cầm ly nước lên uống và nói tiếp, “Cậu không có chút cảm tình gì với cô ấy sao?”.
“Cậu là người hiểu tôi nhất, cần gì phải hỏi nữa chứ.” Uy Liêm nhìn Tịnh Ngôn và nói.
“Tôi biết, người mà cậu không sao quên được vẫn đang ở Nhật Bản đúng không?” Tịnh Ngôn đặt đũa xuống bàn chau mày nhìn Uy Liêm và nói tiếp, “Đã vậy tại sao cậu còn đưa cô ấy về nhà làm gì?”
“Hôm đó tôi và Âu Dương cùng ăn cơm với mấy người ở Thương hội, chỉ có một mình cô ấy là nữ nên mọi người đều mời cô ấy uống, như vậy làm sao tôi không đưa cô ấy về được?”
Tịnh Ngôn bắt đầu cảm thấy hơi bực mình với Uy Liêm, “Cậu đưa cô ấy về nhà cũng được nhưng cậu hôn cô ấy làm gì?”
“Cô ấy uống say, khi cười rất giống người yêu cũ của tôi...” Nói đến đây Uy Liêm tỏ vẻ rất hối hận.
Tịnh Ngôn lớn tiếng, “Cậu đúng là dại dột, nhưng hai người đều đã lớn rồi, cậu chỉ cần giải thích cho cô ấy hiểu là được mà.”
“Cậu bảo tôi phải giải thích như thế nào chứ? Lẽ nào tôi nói với cô ấy rằng, Trưởng khoa Âu Dương, xin lỗi, lần trước tôi đã nhầm cô với người yêu cũ của tôi nên đã hôn cô, chỉ là hiểu lầm thôi, cô đừng để bụng nhé...”
“Trưởng khoa? Cô ấy năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Cậu đừng nói với tôi là năm nay cô ấy ngoài bốn mươi đấy nhé.”
“Không, năm nay cô ấy mới hơn hai mươi tuổi, vừa mới được bổ nhiệm phó trưởng khoa.”
“Tôi hiểu rồi, cậu không dám đắc tội với cán bộ nhà nước phải không? Uy Liêm, đến Trung Quốc chưa lâu mà sao cậu giỏi quan hệ thế?” Tịnh Ngôn mỉm cười và nói.
“Sáng nay, cô ấy đến công ty chúng tôi để trao đổi một số việc.”
“Trao đổi một số việc hay là đến tìm cậu? Con gái bây giờ quá mạnh dạn.” Tịnh Ngôn mỉm cười.
Uy Liêm vò đầu bứt tai và nói, “Trước khi ra về cô ấy đã đến phòng làm việc của tôi và nói, tối mai cô ấy sẽ tổ chức sinh nhật ở nhà hàng và chính thức mời tôi. Tịnh Ngôn, hãy giúp tôi, cậu đi cùng tôi nhé!
“Tôi ư?” Tịnh Ngôn chau mày nhìn Uy Liêm và nói, “Cậu đã nói gì với cô ấy?”
“Tôi không nói gì cả.” Uy Liêm vội vàng giải thích.
“Nhưng cô ấy làm ở phòng Công thương, tôi không muốn làm ảnh hưởng đến mối quan hệ với cô ấy. Hơn nữa, đó chỉ là buổi tiệc sinh nhật thôi mà, chỉ cần cậu đi cùng tôi đến đó là cô ấy tự hiểu ra thôi.”
“Hóa ra cậu cầu cứu tôi là vì chuyện này.” Tịnh Ngôn mỉm cười, nói, “Uy Liêm, cậu có chắc là tôi đi cùng với cậu đến đó sẽ giải quyết được vấn đề không?”
“Tịnh Ngôn!” Uy Liêm thở dài, “Nhìn thấy cậu, có tới 99% đàn ông cũng rút lui chứ nói gì là phụ nữ.”
“Cậu đang nịnh tôi đấy à, cảm ơn.” Tịnh Ngôn phá lên cười.
Bên ngoài cửa sổ ánh đèn đường rất sáng, trên phố người qua lại nhộn nhịp, hai người nói chuyện với nhau say sưa đến mức không để ý gì đến cảnh tượng ngoài phố. Bỗng nhiên, Tịnh Ngôn nhìn thấy phía bên kia đường có một đám người đang xách túi lớn túi nhỏ và hỏi, “Tiểu thư, cô có muốn đi dạo nữa không? Hay là gọi lái xe đến đưa cô về?”
“Tôi không muốn đi dạo nữa, tôi muốn về khách sạn.” Khổng Hy Âm quay đầu lại mỉm cười và nói với đám người đi theo.
Khi Khổng Hy Âm bước vào tiền sảnh của khách sạn, tất cả nhân viên của khách sạn đều cúi chào cung kính, “Khổng tiểu thư.”
Khổng Hy Âm không đáp lại, cô đi thẳng vào thang máy lên tầng thượng, phòng của Khổng Hy Âm là phòng VIP chuyên dành cho các quan chức, đứng bên cửa sổ có thể nhìn ngắm toàn bộ cảnh đêm của thành phố, nhưng do đã quá quen thuộc với nơi này nên Khổng Hy Âm không để ý. Cô chạy sang phòng Khổng Dịch Nhân và gọi, “Bố ơi, bố!”
Cánh cửa phòng mở, ánh sáng đèn màn hình vi tính hắt ra, một giọng nói trầm ấm cất lên, “Bố đang đọc tin tức trên mạng.”
“Bố, con có cái này muốn cho bố xem.”
“Gì thế?” Khổng Dịch Nhân gật đầu, đóng cửa lại và đi về phía con gái. Khi còn trẻ, Dịch Nhân quá bận rộn nên không có thời gian chăm sóc cô con gái lớn của mình. Thời gian hai cha con ở bên nhau là rất hiếm nên ông có chút chiều chuộng cô, mọi yêu cầu hợp lý đều được ông đáp ứng.
Khổng Hy Âm mở máy ảnh ra chỉ từng bức ảnh cho Dịch Nhân xem, Dịch Nhân không thấy bất ngờ.
“Đó là Hoa Tịnh Ngôn, hôm nay con nhìn thấy Tịnh Ngôn rất thân mật với bạn trai trong một nhà hàng. Bố, hôm qua con đã nói rằng cô ta là người lẳng lơ nhưng bố không tin, mỗi ngày cô ta thay một bạn trai mới, con người này thật đúng là...”
“Hy Âm!”
Hy Âm nói rất hưng phấn, cô hoàn toàn không để ý đến phản ứng của ông, Khổng Hy Âm nói tiếp, “Bố nhìn điệu bộ cô ta cười này, lát nữa con sẽ đưa cho Chu Thừa Khải xem, để xem anh ấy có còn coi cô ta như vàng nữa không?”