Tình yêu là hành trang duy nhất của em, em không cần gì khác, dù anh có đi nơi đâu, tình yêu của em, em cũng nguyện đi cùng anh.
*******
Sáng sớm khi tỉnh dậy, chưa kịp mở mắt, Tịnh Ngôn đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn bốc ra từ nhà bếp.Cô xuống giường, nền nhà được trải thảm nên mặc dù không xỏ chân vào dép nhưng cô cũng không cảm thấy lạnh, cách cửa kính của nhà bếp vẫn mở làm cho mùi thức ăn lan tỏa khắp nhà.
Qua ô cửa kính, Tịnh Ngôn thấy Khổng Dịch Nhân đang cắm cúi làm đồ ăn sáng trên kệ bếp, cô nhẹ nhàng bước vào, vòng tay ôm lấy người Khổng Dịch Nhân.
"Anh đang làm gì thế?" Khổng Dịch Nhân quay đầu lại, nhìn nghiêng nét mặt của ông rất nghiêm khắc, nhưng nụ cười vẫn luôn ôn tồn hòa nhã.
"Là em ư?"
Quả trứng ốp lết đang bốc khói trên đĩa, Khổng Dịch Nhân đưa đĩa trứng cho Tịnh Ngôn.Cô đỡ lấy đĩa trứng đặt lên bàn ăn, ngồi xuống ghế, mỉm cười và nói, "Thơm quá!"
Khổng Dịch Nhân trong lòng cảm thấy rất vui, ông nói với Tịnh Ngôn, "Em ăn nhiều một chút", một lát sau Khổng Dịch Nhân lại nói tiếp, "Nhưng đừng quên bữa trưa nay nhé".
"Tiễn anh ra sân bay rồi chúng mình tính tiếp."
"Không cần đâu, Lão Mạch sẽ đưa anh ra sân bay, em không nên đi xa như vậy."
"Hôm nay là ngày nghỉ mà, em sẽ không sao đâu."
Khổng Dịch Nhân định nói thêm điều gì đó, nhưng khi thấy Tịnh Ngôn cầm dao và dĩa chuẩn bị ăn ông lại thôi.Tịnh Ngôn ngồi ăn ngon lành, có vẻ cô rất hài lòng với bữa sáng hôm nay.
Chỉ còn hai ngày nữa là đến Tết Nguyên đán, đây là ngày lễ lớn nhất trong năm, khắp nơi đều treo cờ hoa câu đối. Mọi người dù ở rất xa cũng mau chóng trở về nhà đòan tụ gia đình, trên đường ra sân bay xe cộ tấp nập. Những hàng cột điện bên ven dường thẳng tắp, vụt qua rất nhanh khiến người ngồi trong xe có cảm giác những chiếc cột này được đặt sát nhau.
Lão Mạch lái xe vào hầm, trời rất lạnh, từ hầm xe đến phòng chờ sân bay chỉ cách một đoạn đường rất ngắn, nhưng Tịnh Ngôn vẫn cảm thấy xa vời vợi.
"Em có lạnh lắm không?" Khổng Dịch Nhân ôm vai Tịnh Ngôn hỏi.
"Em không lạnh lắm."
Nhìn qua cửa kính, Tịnh Ngôn thấy trong phòng chờ rất ít người, ai cũng bận rộn với chiếc máy tính xách tay. Sau khi vào phòng chờ, Khổng Dịch Nhân lấy cho Tịnh Ngôn một ly cà phê nóng, uống xong, cô cảm thấy ấm áp hơn.
"Qua tết em có bận không?". Khổng Dịch Nhân vừa đưa mắt nhìn ra ngoài cửa kính vừa hỏi Tịnh Ngôn.
"Tết Nguyên Đán là lễ hội truyền thống lớn nhất của người Trung Quốc, đã là người Trung Quốc dù công việc bận đến mấy cũng phải tạm gác lại để đón Tết mà." Tịnh Ngôn mỉm cười đáp.
"Thế còn anh?"
"Rất may thời gian này công việc của anh không bận lắm, anh có thể sắp xếp được, không bị chi phối bởi công việc nữa."
Tịnh Ngôn thấy Khổng Dịch Nhân có vẻ khiêm tốn, ánh mắt của cô lấp lánh tinh nghịch, "Anh là chủ, ai dám chỉ đạo anh chứ?"
Hiểu ý của Tịnh Ngôn, Khổng Dịch Nhân mỉm cười nói, "Đã đến lúc anh phải về Mỹ rồi, có lẽ giờ này mọi người cũng đã về hết".
"Họ đã quen với việc phải đợi anh chưa?"
"Họ quen rồi, nhưng lần này có lẽ anh về hơi muộn, nhưng không sao, anh sẽ xin lỗi và giải thích nguyên nhân với mọi người.”
Tịnh Ngôn chau mày hỏi,"Anh làm được điều đó chứ?"
Khổng Dịch Nhân vừa là ông chủ của một công ty lớn vừa là anh cả trong gia đình, chỉ cần nhìn thái độ cung kính của mọi người đối với ông là có thể biết được uy tín và vai trò của ông trong gia đình như thế nào rồi.
Khổng Dịch Nhân mỉm cười, đưa tay lên vuốt mái tóc dài óng ả của Tịnh Ngôn, được nghỉ Tết rồi, Tịnh Ngôn không phải tất bật lái xe đi làm như mọi khi.Mái tóc dài của cô xõa ngang lưng, trông rất nữ tính và quyễn rũ.
Khổng Dịch Nhân bỗng thở dài, "Tịnh Ngôn, anh muốn ở lại bên em".
Thực ra Tịnh Ngôn cũng không muốn rời xa Khổng Dịch Nhân ngay từ sáng sớm, cô đã chuẩn bị sẵn về tinh thần. Bao nhiêu năm qua cô đều phải đón tết một mình và đã quen với điều đó, nhưng lần này mặc dù biết rất rõ Dịch Nhân không thể đón tết cùng với cô ở Thượng Hải nhưng trong lòng cô vẫn muốn ông ở lại cùng mình, cô cảm nhận được rằng chính tình yêu đã làm cho cô trở nên mềm yếu.
Bỗng có tiến gõ cửa nhẹ, một cô gái bước vào à nói. "Ông Khổng, đã đến giờ lên máy bay rồi"
"Em yên tâm, anh không sao đâu.". Dịch Nhân nói. Mặc dù trong lòng rất buồn nhưng Tịnh Ngôn vẫn cố gắng nở một nụ cười trên môi.
*******
Khổng Dịch Nhân vội đứng dậy nhìn Tịnh Ngôn. Cô mặc chiếc áo khoác màu đen càng làm tôn lên dáng người và vẻ đẹp duyên dáng của cô, có thể do nhiệt độ trong phòng quá ấm áp nên mặt của Tịnh Ngôn đỏ bừng, cô nhìn Khổng Dịch Nhân với ánh mắt say đắm. Thực ra, lúc này Tịnh Ngôn rất buồn nhưng cô cố gắng kìm nén trong lòng không biểu lộ ra ngoài. Khổng Dịch Nhân giang tay ôm lấy Tịnh Ngôn, thời gian hai người ở bên nhau không còn nhiều, ông càng ôm Tịnh Ngôn chặt hơn.
"Anh sẽ sớm quay về với em, giữ gìn sức khỏe nhé", giọng của Khổng Dịch Nhân trầm xuống
"Anh cứ yên tâm!"
Trên đường từ sân bay về, Lão Mạch chăm chú lái xe không nói câu nào, đường phố không còn đông đúc như khi vào sân bay.Sau khi lái xe ra khỏi cổng sân bay, Lão Mạch liền hỏi Tịnh Ngôn, "Hoa tiểu thư, bây giờ cô muốn đi đâu?"
"Tôi muốn về nhà, cảm ơn!"
Tịnh Ngôn rất tôn trọng, lịch sự và có ấn tượng tốt với Lão Mạch, ông ta cũng rất quan tâm đến cô, "Hoa tiểu thư, cô không về Canada sao?".
Tịnh ngôn mỉm cười đáp," Tôi sống ở Thượng Hải quen rồi."
"Cả Tết Nguyên Đán cô cũng không về Canada ư?" Lão Mạch hỏi tiếp.
"Không."
Thấy giọng của Tịnh Ngôn có vẻ buồn, Lão Mạch không hỏi gì nữa.
Tịnh Ngôn xuống xe, tạm biệt Lão Mạch và đi vào tòa nhà chung cư. Sau khi mở cửa vào nhà cô chỉ nhìn thấy chiếc chìa khóa xe nằm im trong bình sứ, không khí rất lạnh, căn phòng bỗng trở nên cô đơn, trống trải.
Thực ra, Tịnh Ngôn đã quen sống một mình, cô mở máy tính để check mail, hộp thư đến có thư chúc mừng năm mới của Phương Tòng Vân và Tiểu Long, trong thư có viết, "Tịnh Ngôn, chúng tôi đang chuẩn bị đón năm mới ở nhà, cô chuẩn bị đón Tết đến đâu rồi? Chúc mừng năm mới, sau Tết chúng ta gặp lại", phía dưới là tấm ảnh của hai người, họ cười rất tươi, đúng là một gia đình hạnh phúc.
Tịnh Ngôn nhìn tấm ảnh và mỉm cười, không khí trong nhà bắt đầu ấm dần lên, cô đi ra phòng khách, sau khi suy nghĩ rất lâu, cô cầm điện thoại lên gọi cho mẹ
"Mẹ đã nhận được quà của con chưa?"
"Con vẫn khỏe, chú Lý và Khải Lệ có khỏe không?"
"Mọi người vẫn bình thường."
"Vậy thì tốt."
"Con không về được, mẹ cũng biết đấy, vào dịp Tết máy bay thường rất đông."
"Chúc mẹ năm mới sức khỏe và vui vẻ."
Tịnh Ngôn đặt điện thoại và quay lại bàn vi tính mở hòm thư ra đọc. Cô tự nhủ, "Mẹ, mặc dù con không có vị trí trong gia đình đó, nhưng chỉ cần mẹ được hạnh phúc là con cảm thấy vui rồi, con cũng sẽ cố gắng làm cho mình được hạnh phúc".
*******
Mùa đông ở New York trời tối đen như mực, ngôi biệt thự của gia đình họ Khổng nằm trên một hòn đảo nhỏ, phía trước là vườn cây xanh.Khổng Dịch Nhân và Charlie ngồi đối diện nhau trong phòng khách, giọng của Charlie có vẻ nghi ngờ, "Khổng Dịch Nhân, cậu nói thật chứ?"
"Sao? Có vấn đề gì không?". Trước mặt người bạn cũ, mặc dù khuôn mặt của Khổng Dịch Nhân vẫn thản nhiên, nhưng ánh mắt của ông không dấu được niềm hạnh phúc.
"Cậu đã thông báo cho tất cả mọi người chưa?"
" Tôi mới chỉ thông báo được cho vài người thôi."
"Họ phản ứng như thế nào?", giọng của Charlie có vẻ khó chịu.Suy nghĩ một lúc, Charlie nói tiếp, "Nhưng mấy năm nay đều do cậu đứng ra tổ chức, họ không dám đâu".
"Mặc dù vất vả nhưng vất vả cũng có cái hay." Khổng Dịch Nhân mỉm cười nói
"Nhưng như vậy là rất bất ngờ, thời gian cũng rất gấp, e rằng hơi khó..." Charlie chau mày nói.
"Cậu là luật sư mà".
"Chúng ta phải đàm phán với nhà họ Vệ."
"Tôi sẽ đàm phán với họ."
"Gặp được cô ta không phải là chuyện dễ đâu."
"Cậu nghĩ kỹ mà xem, trên thế giới này không có chuyện gì dễ dàng cả."
"Đúng vậy, cậu nói rất đúng." Charlie mỉm cười nói, "Thực sự tôi muốn gặp cô gái đó, nhất định phải là một người rất đặc biệt".
"Sẽ có cơ hội." Khổng Dịch Nhân vừa nháy mắt nói vừa tiễn Charlie ra cửa.
Hai người đi xuống cầu thang thì nhìn thấy Khổng Dịch Quần đang cắm hoa ở góc nhà, người giúp việc đang cầm hoa đứng bên cạnh, nhìn thấy Khổng Dịch Nhân và Charlie, Dịch Quần liền cúi đầu chào.
"Charlie, anh về à?" Khổng Dịch Quần ngẩng đầu lên chào Charlie, lọ hoa bách hợp trắng càng tôn thêm làn da trắng hồng của cô.
"Vâng, Khổng Dịch Nhân ra lệnh, con ngựa già như tôi phải chạy thôi, phải tranh thủ thời gian để giải quyết công việc." Là luật sư chuyên trách của Khổng Dịch Nhân nhiều năm, qua nhiều lần đi lại Charlie đã quá quen với Khổng Dịch Quần, khi thấy Khổng Dịch Quần chào, Charlie liền mỉm cười đáp lại.
"Chuyện gì mà gấp gáp thế? Anh không đón tết sao?"
"Đó là chuyện tốt lành cần phải làm ngay, cô phải chuẩn bị về mặt tâm lý nhé."
"Dịch Nhân?" Khổng Dịch Quần nhìn ánh trai với ánh mắt thăm dò, chỉ thấy vẻ mặt thản nhiên của Khổng Dịch Nhân, nhưng ánh mắt của ông vẫn ánh lên niềm hạnh phúc. Khổng Dịch Nhân đưa ánh mắt nhìn em gái rồi cúi đầu mỉm cười, Dịch Quần cũng bật cười và nói, "Em hiểu, em đã chuẩn bị tâm lý rồi".
Theo thói quen, Tịnh Ngôn dậy rất sớm, đây là buổi sáng đầu tiên của năm mới, Tịnh Ngôn vẫn dậy sớm như thường ngày. Trời có vẻ âm u hơn mọi ngày, Tịnh Ngôn ra lan can tưới nước cho cây Tiểu hạnh phúc, mặc dù lan can có kính quây xung quanh nhưng không khí ngoài trời vẫn khiến Tịnh Ngôn cảm thấy lạnh.
Tịnh Ngôn quay trở về phòng, ngồi xuống ghế bật ti vi xem, chương trình thời sự đang đưa tin về những chuyến viếng thăm của các nhà lãnh đạo, cô chuyển sang kênh khác nhưng lại là những vở kịch vui chúc mừng năm mới như mọi khi.Nhân vật trong vở kịch tên là Phương Anh vừa khóc vừa nói, "Ước gì tôi có thêm được một vạn năm nữa". Thông thường khi xem vở kịch này, mọi người đều cười nghiêng ngả, nhưng không hiểu sao mỗi lần xem đến đoạn này. Tịnh Ngôn đều muốn khóc
Tịnh ngôn tắt ti vi và suy nghĩ một lúc, sau đó cô vào nhà bếp nấu cháo ăn, mặc dù bụng không muốn ăn nhưng cô không thể bỏ bữa.
Sau khi bật nồi cơm điện, Tịnh Ngôn quay lại phòng khách, trong phòng rất yên tĩnh, cô băn khoăn không biết có nên đi chăm sóc sắc đẹp không? Hai hôm nay cô không phải đi làm nên có thời gian nghỉ ngơi.
Tịnh Ngôn tự nhủ, "Đây chẳng phải là giai đoạn nghỉ ngơi quý giá mà mọi người mong đợi hay sao? Tại sao hàng năm cứ vào thời gian này mình lại cảm thấy cô đơn trống trải như vậy?"
Tịnh ngôn đang suy nnghĩ thì bỗng chuông điện thoại reo lên, cô vẫn chưa nghe điện thoại ngay mà nhìn vào màn hình, là số điện thoại của Văn Thù, Tịnh Ngôn vui vẻ nói, "Văn Thù, chúc mừng năm mới".
"Tịnh Ngôn!", giọng của Văn Thù có vẻ rất gấp gáp, "Chị có ở nhà không? Mau mau lên mạng xem đi..."
"Chuyện gì thế?" Tinh Ngôn giật mình hỏi lại
Tịnh Ngôn vào mạng internet, trên trang nhất của các tờ báo điện tử đều có đề mục rất nổi, "Sự thật về cô gái bí mật của gia đình học Khổng, người tình trước đây của cô gái chính là con rể của gia đình họ Khổng", "Giấc mộng hoàng kim đã trở thành hiện thực với cô gái họ Hoa", " Khổng Thị rời Thư