c, tốt nhất nên đưa tiểu thư đến bệnh viện để chụp X-quang”.
“Vậy ư?” Dịch Nhân chau mày sau đó quay sang nói với Tịnh Ngôn, “Anh ra đây một chút nhé”.
“Em cũng muốn sang thăm Khổng Dịch Quần.” Tịnh Ngôn vội vàng xuống khỏi giường.
Dịch Nhân lắc đầu và nói, “Em không được đi, hãy chờ anh ở đây”.
Tịnh Ngôn vội giải thích, “Nhị tiểu thư vì em mà ra nông nỗi này, ít nhất thì em cũng phải đến thăm và cảm ơn cô ấy chứ”.
Nhìn Dịch Quần có vẻ rất đau, vết bầm tím dưới cằm đã đỡ sưng hơn, cẳng chân của cô được băng bó, khi nhìn thấy Dịch Nhân và Tịnh Ngôn, Dịch Quần đang ngồi trên ghế liền mỉm cười nói, “Em đang trong bộ dạng thế này, có lẽ không tham dự đám cưới của hai người được rồi”.
“Hay là em đến bệnh viện kiểm tra xem, như thế sẽ yên tâm hơn.” Dịch Nhân nói với em gái.
Tịnh Ngôn bước lên phía trước nhưng vai của cô bị Dịch Nhân giữ chặt nên không bước đi được, Tịnh Ngôn nói, “Là do tôi không cẩn thận, xin lỗi, cảm ơn cô nhiều lắm!”.
“Tịnh Ngôn không cần phải khách sáo thế đâu, sau này đều là người một nhà cả mà.” Dịch Quần mỉm cười đáp, mái tóc dài buông xuống ngang vai che đi vết bầm tím ở phía dưới quai hàm.
“Dịch Quần, em nghỉ ngơi đi, anh sẽ thường xuyên điện thoại cho em, cảm ơn em nhiều.”
Thấy Dịch Nhân cảm ơn, Khổng Dịch Quần liền ngẩng mặt lên nhìn hai người, đưa tay vuốt tóc mỉm cười và nói, “Anh khách sáo thế? Người một nhà cả mà, chỉ cần anh vui thì em cũng vui rồi”.
Trước khi đi ra khỏi phòng, Tịnh Ngôn quay đầu hỏi Dịch Quần, “Cô thấy trong người thế nào rồi?”.
“Không có chuyện gì cả.”
Tịnh Ngôn kết luận hiện tượng đó là ảo giác được tạo ra bởi lượng đường trong máu thấp. Cô chuyển sang chủ đề khác, “Đã nói là sáng sớm hôm nay đi, làm sao bây giờ?”.
“Họ sẽ đợi chúng ta, em có cần nghỉ thêm chút nữa không?” Dịch Nhân hỏi Tịnh Ngôn.
“Họ sẽ đợi ư?”
“Bác sỹ sẽ đi cùng với chúng ta”. Dịch Nhân vừa nói vừa suy nghĩ điều gì đó.
Buổi chiều, khi chiếc xe vào sân bay ở ngoại ô London, mối nghi hoặc của Tịnh Ngôn về câu nói “Họ sẽ đợi” đã được giải đáp.
Sau khi bước xuống xe, phía trước mặt là một chiếc máy bay thương mại màu trắng sữa, hành khách đã ổn định chỗ ngồi, những chiếc ghế được bọc da màu trắng đục, cơ trưởng và cơ phó đều đã sẵn sàng, các tiếp viên đang bận rộn chuẩn bị đồ uống cho khách ở phía cuối máy bay.
Tịnh Ngôn ngẩng đầu lên nhìn Dịch Nhân, từ sáng sớm đến giờ, vẻ mặt của Dịch Nhân rất lo lắng. Tịnh Ngôn hích nhẹ vào tay ông và hỏi với giọng rấy thoải mái, “Hôm qua Hy Âm và Phương Ngẫu trở về… rồi phải không?”.
“Phải.”
Tịnh Ngôn nắm chặt tay Dịch Nhân mỉm cười và nói, “Khổng tiên sinh, bây giờ em mới có cảm nhận thực sự là được gả cho một gia đình giàu có”.
Dịch Nhân nhìn vào mắt Tịnh Ngôn và nói, “Tịnh Ngôn, hôn lễ có thể hoãn được mà”.
“Anh thả lỏng một chút có được không?” Vẫn không được sao? Từ trong sâu thẳm ánh mắt của Dịch Nhân, Tịnh Ngôn nhận thấy mình đã làm tổn thương đến lòng tự tôn của Dịch Nhân, cô nói tiếp, “Đừng ép buộc em nói ra bí mật tại sao em muốn chúng ta nhanh chóng kết hôn”.
“Công chúa bé bỏng của anh, em nói sai rồi.” Dịch Nhân mỉm cười nói, “ Chính anh mới là người muốn được kết hôn ngay với em”.
Máy bay hạ thấp độ cao, phong cảnh thành phố hiện dần qua ô cửa kính của máy bay, Tịnh Ngôn cảm thấy buồn ngủ, cô dựa đầu vào vai Dịch Nhân ngủ một giấc, khi mở mắt ra nhìn xuống mặt đất thì thấy toàn một màu xanh và những ao hồ dày đặc trôi qua rất nhanh, những tòa thành màu trắng, phong cảnh hữu tình đẹp như mơ.
“Chính là nơi đó ư?” Tịnh Ngôn nhìn xuống mặt đất và luôn miệng khen, “Đẹp quá”.
Trên bầu trời trong xanh của Scotland, khuôn mặt của Tịnh Ngôn được ánh nắng phản chiếu càng trở nên trắng trẻo và xinh đẹp hơn. Cảnh đẹp của nơi đây dần dần hiện rõ trước mắt khiến Tịnh Ngôn cảm thấy hấp dẫn và ấm áp. Dịch Nhân nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài óng mượt của cô và nói, “Em có thích không? Anh tặng cho em đó”.
*******
Sân bay cách tòa thành không xa, chỉ mất khoảng 30 phút ô tô. Con đường rộng trải dài dưới những bóng cây, tòa tháp nhọn màu trắng đặc trưng của tòa thành thoắt ẩn thoắt hiện.
Khi chiếc xe xuống cái dốc cuối cùng thì mặt hồ rộng mênh mông hiện ra trước mắt, xanh biếc và phẳng lặng như gương, xung quanh hồ là những hàng cây, xen giữa là những thảm cỏ và ngôi nhà ôm sát lấy mặt hồ, tòa thành màu trắng giống như một thanh kiếm sắc sừng sững soi bóng xuống mặt hồ lung linh huyền ảo.
Chiếc xe đi qua một con phố dài, hai bên đường phố là những bức tường, tòa thành hình cánh cung gắn liền với một chiếc cổng thành rất lớn, trong tòa thành là những ngôi nhà cổ kính trang nghiêm ẩn hiện dưới những hàng cây xanh xum xuê cành lá được cắt tỉa rất công phu. Chiếc xe dừng lại trước cửa một ngôi nhà được thiết kế theo lối kiến trúc cổ, hai người giúp việc mặc quần áo đồng phục đứng đón ở cổng, người quản gia là một phụ nữ trung niên với bộ mặt nghiêm nghị đứng đầu tiên, khi thấy Dịch Nhân bước xuống xe, cả ba người đều cúi chào chủ nhân của mình.
“Chào mừng Khổng tiên sinh đã đến, tất cả đã được chuẩn bị chu đáo thưa ông.”
“Mọi người vất vả quá.” Khổng Dịch Nhân gật đầu nói, sau đó ông quay người lại đưa tay đỡ Tịnh Ngôn xuống xe, tháng Năm ở Scotland không khí trong lành ấm áp, Tịnh Ngôn không nói gì mà chỉ mỉm cười nhìn Dịch Nhân.
“Xin chào phu nhân đã đến với thành Tusman”, người quản gia cúi đầu chào trước, tiếp đó là những người giúp việc trong gia đình cũng đồng thời cúi chào Tịnh Ngôn.
Còn hai ngày nữa là đến ngày tổ chức hôn lễ, đã có một số người thân trong gia đình đến đây trước. Ngôi nhà được bài trí rất sang trọng, khi đến giờ ăn tối mọi người đều tập trung sự chú ý vào nữ chủ nhân mới của gia đình họ Khổng. Tịnh Ngôn xuất hiện với một nụ cười rất tươi trên môi, cô tự giới thiệu mình với mọi người, tất cả các ánh mắt, tò mò, hiếu kỳ, khâm phục, đố kị đều đổ dồn về phía Tịnh Ngôn. Tịnh Ngôn luôn im lặng, cô chỉ trả lời những câu hỏi bắt buộc. Sau bữa tối, nam giới tập trung ở phòng khách trao đổi về các chủ đề như việc cải tổ của một công ty nào đó hoặc sự biến động về tài chính của các nước hoặc cuộc khủng hoảng tiền tệ thế giới…
Nữ quản gia tiến lại gần nói với Tịnh Ngôn, “Phu nhân, để tôi đưa phu nhân lên phòng nghỉ ngơi”.
“Tôi không thấy mệt.” Tịnh Ngôn đưa mắt nhìn Dịch Nhân ngồi bên cạnh và nói.
Dịch Nhân mỉm cười, “Em có muốn nữ quản gia đưa đi tham quan tòa thành không? Anh cần phải nói chuyện với họ một lát, sẽ nhanh thôi”.
“Được.” Tịnh Ngôn trả lời rất thoải mái
Nữ quản gia vui vẻ dẫn Tịnh Ngôn đi tham quan tòa thành, những chậu hoa tươi liên tiếp được chuyển đến, toàn bộ tòa thành dường như chìm ngập trong hoa tươi, hương thơm tỏa khắp mọi nơi. Để chuẩn bị cho đám cưới giữa Dịch Nhân và Tịnh Ngôn, hơn một tháng qua nơi đây có sự thay đổi hoàn toàn mới, các ngóc ngách của tòa thành đều sáng đèn, Tịnh Ngôn bước đi dưới ánh đèn không thê tưởng tượng ra nơi đây đã có mấy trăm năm lịch sử.
Chiếc cầu thang dài hình xoắn ốc trở nên lộng lẫy dưới ánh đèn điện, Tịnh Ngôn chăm chú lắng nghe nữ quản gia giới thiệu sơ lược về lịch sử của tòa thành, cô bỗng hỏi, “Ở đây có thư viện không?”.
“Có, ở phía trước kia.” Đi được vài bước, nữ quản gia dẫn Tịnh Ngôn đẩy cửa bước vào một căn phòng. Trước mặt Tịnh Ngôn là những giá sách cao xếp đầy sách, chỗ cao nhất chạm tới trần nhà, Tịnh Ngôn bước tới giá sách, cầm một cuốn lên đọc, đó là một cuốn sách cổ rất quý.
“Đúng là một bảo tàng.” Tịnh Ngôn tự nhủ. “Rốt cuộc mình được gả cho một gia đình thế nào đây?”.
“Đây là những cuốn sách do chủ cũ của tòa thành để lại”, nữ quản gia nhẹ nhàng giải thích.
“Chủ cũ ư?”
“Đúng vậy, giới quý tộc của Scotland chẳng phải là đã suy tàn rồi hay sao, ngay cả nhà của họ cũng đã bị bán.”
Tịnh Ngôn rất vui, cô tiến sát lại phía bức tranh sơn dầu và tấm ảnh treo trên tường.
Nữ quản gia giới thiệu, “Trong này cũng có hình của ông ấy, ngoài ra còn có tẩm ảnh của lão tiên sinh lưu lại”.
Trên cùng là bức tranh sơn dầu được vẽ rất công phu, nhân vật trong tranh là những người đàn ông Scotland ngồi trên lưng ngựa và đeo gươm; những người phụ nữ Scotland trong những bộ lễ phục truyền thống, phía dưới là những bức tranh đen trắng đã quá cũ.
Tịnh Ngôn nhìn theo hướng chỉ tay của nữ quản gia, cô ngẩng đầu lên nhìn thấy hình ảnh của một thanh niên trẻ đẹp rất giống Khổng Dịch Nhân khi còn trẻ, khuôn mặt rất nghiêm khắc, đôi mắt như dao, Tịnh Ngôn đoán, “Đây là cha của Khổng Dịch Nhân?”.
“Đúng vậy, đây là ảnh thời trẻ của lão tiên sinh.”
Tịnh Ngôn nhìn xuống phía dưới, rất ít những tấm ảnh chụp tập thể, chủ yếu là ảnh cá nhân. Cuối cùng là tấm ảnh chụp ba người, một người phụ nữ trẻ bế cậu con trai khoảng ba bốn tuổi ngồi bên cạnh chồng, chiếc váy rộng xòe ra che lấp ống quần của người chồng.
Tịnh Ngôn chưa kịp hỏi, nữ quản gia liền giới thiệu, “Đây là phu nhân của lão tiên sinh, cậu bé phu nhận đang bế trên tay chính là Khổng Dịch Nhân tiên sinh”.
Cậu bé đó là Khổng Dịch Nhân ư? Tịnh Ngôn thấy rất thú vị, cô tiến lại gần nhìn kỹ tấm ảnh, Tịnh Ngôn không nghĩ rằng khi còn nhỏ Dịch Nhân có dáng người nhỏ bé và yếu ớt như vậy, cô mỉm cười và chạm tay vào tấm ảnh, dường như cô đã yêu Dịch Nhân từ khi còn nhỏ, một lát sau Tịnh Ngôn rút tay khỏi tấm ảnh và hỏi nữ quản gia, “Thế còn ảnh của Nhị tiểu thư?”
“Nhị tiểu thư?”
“Chính là tiểu thư Dịch Quần đó.” Tịnh Ngôn nhắc lại.
“Phu nhân, ở đây không có hình của Nhị tiểu thư.” Nữ quản gia không nhìn vào tấm ảnh mà chỉ trả lời Tịnh Ngôn một cách lạnh lùng.
*******
‘Tôi mệt rồi, hôm nay chúng ta dừng lại tại đây.” Tịnh Ngôn xuống lầu và dừng lại ở cửa phòng khách, cánh cửa vẫn đóng, có tiếng người nói chuyện vọng ra từ bên trong phòng.
“Phu nhân, có cần tôi vào nói với Khổng tiên sinh không?”, nữ quản gia lễ phép hỏi Tịnh Ngôn.
Tịnh Ngôn thở dài quay lại nhìn nữ quản gia và nói, “Không cần đâu, tôi sẽ về phòng trước”.
Trong khi Tịnh Ngôn đang nói thì có người từ phòng đi ra, cửa ở phía sau lưng ông ta vẫn mở, mọi người trong phòng đều nhìn thấy hai người.
“Tịnh Ngôn”, giọng của Dịch Nhân vừa gần nhưng vừa xa.
Không biết Dịch Nhân đã nói gì mà tất cả mọi người trong phòng đều đứng dậy đi ra ngoài, khi đi ngang qua Tịnh Ngôn mọi người đều cung kính cúi đầu chào, tiếng bàn tán xôn xao trong phòng họp bỗng im bặt.
Dịch Nhân đứng bên trong vẫy tay hiệu cho Tịnh Ngôn vào trong phòng, nữ quản gia nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.
Trong phòng họp lúc này chỉ còn hai người, xung quanh yên tĩnh, Khổng Dịch Nhân ngồi xuống ghế mỉm cười hỏi, “Em đi tham quan về rồi ư?”.
Tịnh Ngôn đưa mắt nhìn xung quanh không thấy có người, cô vội vàng chạy đến bên Dịch Nhân, tiếng bước chân của Tịnh Ngôn rất gấp gáp.
“Sao thế?” Dịch Nhân không mỉm cười mà nắm chặt hai vai của Tịnh Ngôn, sau đó ông xoa tay vào lưng và bụng của Tịnh Ngôn.
Hai cơ thể chạm vào nhau, Tịnh Ngôn như lấy lại được sức lực, cô nắm chặt tay Dịch Nhân, nhắm mắt lại mỉm cười và nói, “Anh đừn