“Mình đi tìm quản lý tòa nhà hỏi xem hôm nay có ai khả nghi đi vào đây không, sau đó đi báo cảnh sát, được không?”
Sự việc dù sao đã xảy ra rồi, có hoảng loạn cũng chẳng được gì, nghĩ ra cách giải quyết mới là lựa chọn đúng đắn nhất.
Đôi má lạnh căm căm dần ấm trở lại, nỗi sợ hãi qua đi, lý trí của cô nhanh chóng quay trở lại.
Cô phải bảo vệ chính mình và cũng là bảo vệ tình yêu của chính mình.
Ánh mắt Dương Duệ bỗng chuyển sang sắc lẹm, sát khí lắng đọng trong con người anh âm thầm dậy sóng, anh rút tay lại và nói: “Em không thể hiểu hết về ông ta đâu, bên cạnh ông ta phần lớn đều là những người từng phục vụ trong quân ngũ hoặc trải qua quá trình luyện tập đặc biệt, bọn họ hành sự rất kín đáo, tuyệt đối không bao giờ để lại chút dấu vết nào. Có biết điều lớn nhất anh học được từ ông ta là gì không? Chính là tác phong làm việc không được để lộ dấu vết. Đáng tiếc là anh học không đến nơi đến chốn…”
“Không phải là anh học không đến nơi đến chốn, mà là trái tim anh không cứng rắn được như ông ta.”
Dương Duệ không kể tỉ mỉ chi tiết cho cô biết những gì anh đã trải qua trong sáu năm qua và cô cũng không gặng hỏi. Tuy nhiên, ngay từ lần gặp đầu tiên ngày anh quay trở lại, cô đã nhận ra sự thay đổi của anh: cậu thiếu niên trong sáng như trăng, hiền dịu như gió năm nào nay đã trở thành một người đàn ông mang vẻ ngoài trầm ngâm và sống nội tâm nhiều hơn, nếu như phải nói còn có gì không hề thay đổi ở anh nữa không, e rằng chỉ có tình yêu đẹp đẽ từng được trải qua thôi.
Đây là điểm tốt, mà cũng không tốt chút nào.
Nắm tay nhau đi lên nhà, Dương Duệ gọi điện cho ban quản lý tòa nhà đến xử lý vết sơn trên tường nhà Tô Tiểu Lương.
Lên đến nhà, đồng hồ đã điểm 9 giờ tối.
Sợ hãi làm cô chẳng thiết ăn uống gì mặc dù dạ dày vẫn đang trống rỗng, cô lên giường đi ngủ sớm.
Dương Duệ tự ngâm cho mình một bát mì tôm, kiểm tra một lượt khắp mọi nơi trong nhà, ngồi trong phòng khách gọi mấy cuộc điện thoại rồi bưng bát canh vào trong bếp. Chỉ đến khi thấy Tô Tiểu Lương đang đờ đẫn ngồi tựa trên thành giường trong bộ đồ ngủ màu xanh mới thay, ánh mắt lạnh lẽo cô quạnh như thể đang để ở một nơi tối tăm xa xôi nào đó của anh mới sáng lên chút hơi ấm.
“Em ăn một chút cháo đi, cả đêm không ăn gì chịu làm sao được?” Có hàng ngàn hàng vạn lời muốn nói, nhưng tất cả chỉ trở thành một câu duy nhất, anh nói rất nhẹ nhàng, vì sợ làm cô sợ.
“Có phải ông ta nắm rõ nhất cử nhất động của chúng ta không?” Ánh mắt hơi chuyển động, Tô Tiểu Lương nắm chặt mép chăn, nói tiếp: “Nói cho em biết, bao giờ thì cuộc sống kiểu này mới kết thúc?”
Cánh tay đang cầm chiếc thìa bỗng khựng lại trong không trung, Dương Duệ không biết phải làm sao, mà cũng không biết trả lời cô thế nào.
Vừa nói dứt lời, Tô Tiểu Lương cũng nhận ra câu trả lời cho câu hỏi này thật là khó biết bao.
Thế nhưng, cô không muốn thu mình lại.
Cho dù là chết thì cũng phải có một câu trả lời rõ ràng, huống hồ là bị dằn vặt giày vò vì những trò khủng bố tinh thần.
Thế nhưng, từ những điều này cô lại phát hiện ra một điều, đó là cái chết được báo trước thực ra không đến nỗi đáng sợ bằng việc bị khủng bố không báo trước suốt ngày như thế này.
Từ đó có thể thấy, Vu Chấn thâm hiểm thế nào.
Không có người bình thường nào có thể chịu được những kiểu dằn vặt thế này đâu, về lâu về dài, sớm muộn gì rồi sẽ phát điên lên mất.
“Anna đã hồi phục dần rồi, ngày mai anh sẽ đi gặp ông ta nói chuyện. Nhóc à, đừng sợ, anh sẽ không để xảy ra chuyện gì đâu.”
Câu trả lời tuy không được nói thẳng ra nhưng cũng đã hàm chứa bên trong, cơ thể Tô Tiểu Lương trượt dần xuống dưới, cô vùi đầu trong gối, lạnh tanh nói: “Có nói đến cùng được không?”
“Điểm yếu của ông ta là Anna.”
“Anh định làm gì?”
Ngữ điệu bỗng nhiên vút lên cao làm người ta thấy sợ, cô chợt nhớ tới vẻ mờ ám từng phát ra từ con người anh, bất chợt cô thấy hoảng loạn.
Đặt bát canh lên đầu giường, một tay nắm tay Tô Tiểu Lương, một tay đặt lên trán cô, Dương Duệ dịu dàng vỗ về: “Anh biết em đang nghĩ gì, anh cũng có thể khẳng định với em rằng, không phải như em đang nghĩ đâu. Cho dù mấy năm nay anh đã trở nên cứng rắn hơn nhiều, nhưng đối với cô ấy, lúc nào cũng có cảm giác tội lỗi. Vì thế, anh chỉ định tìm cô ấy nói chuyện thôi.”
“Nói chuyện?” Khuôn mặt tinh tế của Anna bỗng thấp thoáng hiện lên trong đầu cô, Tô Tiểu Lương chợt nhận ra Dương Duệ định lợi dụng trái tim yếu mềm của cô ấy, cô nói: “Dương Duệ, làm như vậy tàn nhẫn quá…”
Cô ấy tự sát là để tác thành cho anh, bây giờ đã thoát chết rồi, chẳng lẽ anh lại muốn cô ấy cầu xin bố mình tác thành cho chính chồng của cô ấy với người phụ nữ khác sao?
Trong biển tình này, đối với một người phụ nữ mà nói, như vậy đau đớn có khác nào bị dùi đâm vào tim, khác nào bị thiêu đốt trong lửa.
“Rất tàn nhẫn. Nhưng nếu anh không tàn nhẫn thì chúng ta sẽ bị người khác đối xử tàn nhẫn hơn.”
“Không, Dương Duệ, mình không nên làm như vậy với cô ấy. Hành động của Vu Chấn không liên quan gì đến cô ấy. Nếu anh lên tiếng, cô ấy sẽ không từ chối và cũng không nỡ từ chối, nhưng đối với cô ấy thì đó là núi đao bể lửa đấy anh biết không? Anh cũng nói mình có lỗi với cô ấy, vậy sao nỡ nhẫn tâm làm vậy?”
Thở dài một tiếng, Dương Duệ trùng mắt xuống, đôi lông mi cũng cụp lại thành hai vòng đen thẫm như để che đậy tâm tư trong ánh mắt của anh:
“Nhẫn tâm, hoặc bị nhẫn tâm. Nhóc, em nói anh phải làm thế nào đây?”
Tại khách sạn Shangri-la.
Gương mặt trắng ngần như thể có thể nhìn xuyên thấu trên cơ thể gầy guộc của Anna nhoẻn miệng cười với bố khi cô bước vào trong phòng.
Vu Chấn kéo tay con gái cùng ngồi xuống ghế sô pha, thân tình hỏi cô:
“Anna, con gầy đi nhiều đấy, chuẩn bị về Úc thôi, ở bên đó có nhiều bác sĩ hiểu rõ tình trạng bệnh tình của con hơn.”
“Về Úc…” Anna lí nhí, tinh thần cô có chút hoảng loạn, bất giác bàn tay bên phải đặt lên vết thương chỗ cổ tay vẫn chưa tháo băng ở tay còn lại, cô nói tiếp: “Có lẽ, đã đến lúc phải về Úc rồi, vốn dĩ đây là nơi con không nên đến.”
“Không phải là nơi con nên đến sao? Anna, sao tự nhiên lại nói vậy?” Làm con gái ông trở nên thất thần thế này chỉ có thể là Dương Duệ, Vu Chấn biết Dương Duệ đã đến tìm Anna, nhưng ông không biết chúng nói với nhau những chuyện gì. Theo tình hình hiện tại mà nhận định, chắc chắn câu chuyện về một vấn đề nào đó ngoài sức tưởng tượng, nếu không thì không có chuyện cô con gái luôn luôn tỏ ra hoạt bát vui vẻ trước ông lại trở nên trầm ngâm thế này.
Đôi môi phơn phớt hồng của Anna mỉm cười, cô nhướn mày hỏi: “Daddy, có phải nếu muốn duy trì một cuộc hôn nhân thì đứa con là một nhân tố rất quan trọng phải không?”
“Đúng.” Không muốn lừa gạt con gái, Vu Chấn trả lời thật với lòng mình, ông cũng nhanh chóng đoán ra câu trả lời của riêng mình. Khuôn mặt trắng bệch của cô con gái làm cơn giận khó lắm mới kìm được xuống của ông lại bắt đầu bốc lên nghi ngút, ông không nghĩ Dương Duệ lại thâm như vậy đâu. Sau khi chúng kết hôn, Anna đã nhắc đến chuyện muốn mạo hiểm sinh con không chỉ một lần, lần nào lần nấy Dương Duệ đều nói sức khỏe của Anna không thích hợp với chuyện sinh nở nên từ chối, nó còn thể hiện là không có con cũng không sao. Lúc đó, Vu Chấn cảm động lắm, con gái ông mà sinh con sẽ nguy hiểm cho nó không nói làm gì, đứa trẻ sau này rồi cũng sẽ có nguy cơ mắc bệnh di truyền từ mẹ rất cao.
Chắc chắn hôm nay cậu ta đã nói chuyện con cái với Anna, chứng tỏ không phải là không muốn, mà là đã nghĩ đến chiêu chí mạng từ rất lâu rồi. Với tình trạng sức khỏe hiện tại của Anna, có con là chuyện không thể. Trước nay chỉ có ông đi lợi dụng người khác, bây giờ đến lượt con gái ông bị cậu ta lợi dụng, tội lớn không thể tha.