on đường nơi có hai người đang đứng bên nhau, nhưng chẳng ai để ý thấy.
Nhìn từ đằng sau, hai người giống hệt như một đôi nam nữ đang đứng tựa vào nhau nói chuyện tâm tình.
Lớp cửa kính chầm chậm được kéo xuống, bên trong chính là khuôn mặt điển trai của Dương Duệ. Nhìn thấy cảnh này, đôi tay đặt trên vô lăng của anh nắm chặt lại, mấy ngón tay chuyển sang màu trắng tím tái. Chiều hôm qua, khi tới công ty, nghe Trần Quốc An thông báo về chuyện của Tô Tiểu Lương, gần như anh đã phát điên. Anh cấp tốc lái xe đến khách sạn Shangri-la tìm Vu Chấn, nhưng ông ta lấy cớ lo lắng cho con gái đang nằm viện mà không tiếp bất kỳ ai. Thế rồi, anh chạy đi khắp nơi để tìm Tiểu Lương, đến tất cả những nơi cô thường lui tới đều không thầy bóng dáng cô đâu cả, gọi điện cho cô thì lần nào cũng nhận được thông báo đang tắt máy. Không còn cách nào khác, anh đành đỗ xe trước cổng đợi cô về cả đêm qua, đến 4 giờ sáng bệnh viện gọi điện thông báo Anna đã tỉnh lại anh mới đi khỏi đây.
Bây giờ quay trở lại, thấy cảnh nay, xem ra tối qua Tô Tiểu Lương đã ở chỗ Hạ Thần phải không?
Trên phương diện lý trí mà nói, anh không hề có chút nghi ngờ gì về quan hệ tình bạn giữa hai người họ, nhưng trên phương diện tình cảm, thực sự anh không thể lừa dối bản thân mình.
Một cảm giác khó chịu nhỏ li ti đang mở rộng ra, lan vào trái tim anh.
Hoặc có lẽ quãng thời gian này đã quá mệt mỏi rồi, nếu không thì tại sao giờ lại thấy bức bối thế này?
Nhíu chặt đôi lông mày lại, Dương Duệ xuống xe, anh cất tiếng gọi:
“Tiểu Lương, Hạ Thần…”
Cố gắng hết sức để giọng nói mình được bình thản như thường ngày, anh còn muốn nói thêm điều gì nữa nhưng không thể nào thốt được thành lời.
Hai người đang nói chuyện gì đó với nhau, cùng nhau ngoảnh mặt lại, Tô Tiểu Lương có thể cảm nhận được rất rõ cánh tay đặt trên vai mình của Hạ Thần trở nên cứng đờ trong giây lát. Dương Duệ đang đứng cách họ mấy bước chân, chiếc áo sơ mi anh mặc có mấy nếp nhăn, trên cằm râu ria rậm rạp mặc sức tung hoành, những mạch máu đỏ ti hi hằn rõ trong đôi mắt anh, răng môi cắn chặt vào nhau, tưởng như tiếng gọi vừa rồi không phải được phát ra từ miệng anh.
Có lẽ do sự xuất hiện của anh đột ngột quá, mà trong khoảnh khắc ba người đều không biết nói gì.
Cuối cùng Hạ Thần quyết định sẽ phá vỡ sự im lặng trước.
“Grand, cậu đến thì hay quá. Tô Tiểu Lương bị gãy gót giày, cậu đưa cô ấy lên nhà đi, để tôi nhặt đồ mang lên sau.”
Cả đêm bồn chồn như ngồi trên đống lửa, trái tim bất an của anh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, suýt chút nữa anh đã phát điên lên vì sốt ruột, vì thế, anh đã rất muốn được hét toáng lên mà hỏi cô tại sao không nghe điện thoại, thế nhưng khi đứng trước khuôn mặt xanh xao và ánh mắt âu sầu của cô, suy nghĩ đó của anh bỗng tan thành mây khói và bị gió thổi tan đi. Về căn bản, thì chuyện cô bị cho nghỉ việc là bắt nguồn từ bản thân anh, đây là lần đầu tiên trong đời anh bắt đầu tự vấn bản thân mình rằng rốt cuộc việc anh ngoan cố muốn giữ Tô Tiểu Lương ở lại bên mình mãi mãi là đúng hay sai?
Nếu như tình yêu chỉ có thể mang đến một chút ít niềm vui, nhưng lại có quá nhiều nỗi đau đớn to tát, không ai có thể bảo đảm được tình yêu đó có nên tiếp tục đi tiếp hay không.
Gật đầu, Dương Duệ chẳng nói chẳng rằng, nhấc bổng cô lên, bế cô đi thẳng vào khu nhà.
Mặt đường xám đen trong đôi mắt Hạ Thần chợt trở nên mơ hồ, anh cúi xuống nhặt từng thứ đồ của Tô Tiểu Lương lên, những thứ này vốn dĩ nhẹ tênh, nhưng chẳng hiểu sao khi mắc vào tay anh lại trở nên nặng hàng nghìn cân như vậy. Mỗi lần nhặt một thứ lên, cánh tay anh lại như mất đi mấy phần sức lực. Rõ ràng đang là một buổi sáng mùa thu mát mẻ, nhưng sao anh cảm thấy thời khắc này u ám, nặng nề kinh khủng. Không biết là trời đổ mưa lất phất từ bao giờ mà áo anh đã ngấm nước, và mí mắt anh cũng ươn ướt.
Mưa mùa thu mang theo cái lạnh, rất lạnh, không chỉ là cái lạnh trong không khí, mà còn có vô số trái tim nữa.
Nhặt đồ xong, anh đứng thẳng dậy trong cơn mưa, xách chúng lên nhà.
Khi anh đi vào, Dương Duệ đang bôi dầu hoa hồng vào chân Tô Tiểu Lương. Lặng lẽ rót cho cô một cốc nước, anh biết mình không nên tiếp tục ở lại đây, liền nói: “Grand, tối qua Tiểu Lương bị sốt 39.9 độ đấy, bác sĩ dặn hôm nay phải truyền nước thêm hai lần nữa mới khỏi hoàn toàn. Tôi có chút việc ở trường nên xin phép về trước đây.”
“Hạ Thần, cảm ơn anh, nhờ anh…”
“Về Tô Tiểu Lãng thì em cứ yên tâm, tất cả đều ổn. Em cứ nghỉ ngơi dưỡng bệnh đi, chuyện công việc không cần phải gấp quá, từ từ rồi tìm cũng được.”
Bóng Hạ Thần biến mất sau cánh cửa, để lại là tiếng cửa đóng sầm lại cùng tiếng đồng hồ lí nhí tích tắc mãi không thôi ngoài phòng khách, cảm giác lạnh lẽo vô cùng.
Im lặng, có nhiều lúc sự im lặng cũng là một thứ gì đó rất đáng sợ.
Nhất là khi hai người vốn rất hiểu rõ về nhau, ấy vậy mà bây giờ lại chẳng có chuyện gì để nói với nhau, chỉ biết ngồi đó, mặc cho bầu không khí tĩnh lặng bao trùm toàn bộ không gian.
Hương dầu hoa hồng nồng nặc xông lên mũi Dương Duệ, anh đứng lên, đi vào bếp rửa tay, rồi quay ra ngồi nhìn cô mãi mới bắt đầu mấp máy đôi môi:
“Tại sao ngay từ đầu không nói cho anh biết?”
“Nói cho anh biết thì có thay đổi được gì?”
Vừa buột miệng đáp lời, Tô Tiểu Lương nhận ra câu nói của mình mang đầy tính chất trách móc, cô vội vàng hỏi tiếp: “Có phải là ông ta không?”
“Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.”
Nghĩ tới phong cách hành động thẳng tay của Vu Chấn trong nhiều năm nay, Dương Duệ trũng mắt xuống.
Những lời cô ấy nói không phải là không có lý, coi như khi vừa nhận quyết định cho nghỉ việc, cô ấy nói cho anh biết ngay từ đầu thì có thể thay đổi được gì? Từ khi Vu Chấn đến đây, anh đã gửi rất nhiều thư về Úc, điện thoại cũng gọi rất nhiều nhưng không nhận được bất cứ phản hồi nào, điện thoại cũng không liên lạc được. Cộng với những thông tin Tống Thạch Nhất nghe ngóng được, anh có lý do để tin là kế hoạch kéo Vu Chấn ngã ngựa của mình hình như đã thất bại. Trước khi trở vể Trung Quốc, không phải anh chưa nghĩ đến khả năng này, chỉ là có quá nhiều chuyện bất ngờ ngoài dự kiến đã xảy ra, vì thế, có lẽ bây giờ khó mà đi tiếp các bước được nữa.
Không ngờ anh lại diễn tả sự việc bằng cụm từ nghe nghiêm trọng và tàn độc quá, Tô Tiểu Lương thảng thốt, buồn bã nói:
“Ông ta muốn nhổ cỏ tận gốc cuộc sống của em, muốn để em thấy khó mà thoái lui? Hoặc có thể nói, đây chính là cái giá em phải trả vì đã cướp mất con rể của ông ấy.”
“Anh không nói đùa đâu.”
Nụ cười của cô chẳng những làm Dương Duệ không thể cảm thấy đỡ nặng nề hơn mà lại càng thêm bi quan, anh trầm ngâm hơn bao giờ hết:
“Có lúc anh đã tự hỏi, việc anh trở về bên em rốt cuộc là đúng hay sai. Nhóc ơi, anh biết em rất coi trọng công việc của mình…”
“Anh hối hận sao?” Chưa bao giờ thấy anh chán nản như bây giờ, Tô Tiểu Lương thấy tủi thân, hoang mang cảm nhận khoảng cách giữa hai người đang càng ngày càng xa hơn.
“Không, anh không hề hối hận khi quay lại đây, càng không hối hận khi được ở bên em. Chỉ là, anh sợ mình không thể mang hạnh phúc và niềm vui đến cho em. Từ ngày biết anh đến nay, hình như em đã phải đau khổ đấu tranh rất nhiều rồi, đến bây giờ lại càng đau khổ hơn. Nếu như không phải vì anh, em đã không mất việc và cũng không vô duyên vô cớ gặp nhiều chuyện đau đầu như thế này…”
Cúi gầm mặt xuống, Dương Duệ nhớ tới câu nói đầu tiên Vu Anna đã nói với anh khi cô ấy vừa tỉnh:
“Dương Duệ, em đã không chết được, anh phải hiểu ý nghĩa của điều đó.”
Những lời nói đáng sợ ấy làm Tô Tiểu Lương run lên vì lạnh, thế nhưng, trong thời gian này, cô hiểu rõ bản thân mình không thể thay đổi được điều gì.
Khi người đàn ông trở nên yếu mềm, người phụ nữ lại càng phải cứng rắn.
Nếu không, tất cả mọi cố gắng sẽ đều đổ sông đổ biển hết.
Tình yêu có nên tiếp tục không?
Không phải hỏi nhiều, câu trả lời chắc chắn là có.
Nếu đã là có, thì cô không được phép đầu hàng, phải dũng cảm mà bước tiếp.
Lảo đảo đứng lên giáp mặt với anh, cô vòng tay qua cổ Dương Duệ, tựa đầu xuống vai anh, nhẹ nhàng nói:
“Nếu như sự nghiệp có thể đổi lại tình yêu, thì em sẽ cố gắng coi như mọi phấn đấu trong công việc sáu năm qua chính là nỗ lực để được ở gần anh, em không hề hối hận.”
Trong nháy mắt, câu nói nặng tình đó của cô làm Dương Duệ thấy rưng rưng.
Còn có điều gì có thể cảm động hơn câu nói này của cô? Chẳng lẽ lại thế này, ngay từ quyết định đầu tiên đã không phải là sự xúc động nhất thời, đến bây giờ quyết không lùi bước cho dù có không bước tiếp được nữa.
Trái tim anh ấm dần lên, anh chầm chậm ngẩng đầu lên, ôm chặt Tô Tiểu Lương vào lòng:
“Nhóc ơi, không phải anh có ý trách móc em. Chiều qua khi đến công ty, nghe Trần Quốc An thông báo em bị Tổng công ty bên Mỹ cho thôi việc, anh đã rất tức tối chạy đi tìm Richard, nhưng ông ta tránh mặt anh. Đương nhiên, cho dù có gặp, thì ông ta cũng không nhận đâu. Sau đó anh lại đi khắp nơi tìm em, rồi đợi em ở dưới nhà đến tận nửa đêm, gọi điện cho em thì tắt máy, em biết không, không tìm được em, anh gần như phát điên.”
“Xin lỗi, tối qua em uống say rồi bị sốt, Hạ Thần đưa em về nhà anh ấy nghỉ một đêm, em không gọi cho anh, chỉ là không muốn để anh phải lo lắng.”
Cảm giác xót xa bắt đầu lan rộng đến khắp các dây thần kinh, Tô Tiểu Lương vòng tay xuống dưới, ôm chặt lấy lưng Dương Duệ.
Hai người đứng ôm nhau trong tư thế bất động rất lâu, Dương Duệ dần dần lấy lại được quyết tâm, anh đưa cô lên giường, đắp chăn cho cô rồi nói:
“Trông em còn yếu lắm, để anh đi tìm người đến tiếp nước cho em. Ăn một bát cháo nóng nhé, được không?”
“Được.”
Năm ngón tay vẫn bấu chặt lấy cánh tay Dương Duệ, ánh mắt cô vẫn dính chặt lấy anh, tưởng như chỉ cần chớp mắt, là anh có thể biến mất vào hư không. Chuyện đã đến nước này, anh không nỡ kéo tay cô ra, không muốn kéo ra và cũng không thể kéo. Nếu như nói Vu Chấn muốn nhổ cỏ tận gốc để diệt trừ tình yêu đang đe dọa cuộc hôn nhân của con gái ông, cô tin mình và Dương Duệ sẽ không nhận ra một điều: chỉ cần có hai người, có tình yêu chân thành, cho dù cuối cùng trắng tay, cũng đáng.
Khi Tô Tiểu Lương tỉnh lại lần nữa, trời đã chập choạng tối, hình ảnh Dương Duệ ngồi trên bàn lật giở mấy trang sách đập ngay vào mắt cô. Không gian yên tĩnh như trong một bức tranh sơn dầu làm Tô Tiểu Lương tiếp tục đắm chìm trong những bức họa ký ức:
Cô nhớ trước kia mình rất thích đến thư viện ngồi, không làm gì hết, chỉ yên lặng ngồi bên cạnh hoặc đối diện với Dương Duệ, lặng lẽ nhìn anh đang chúi đầu vào quyển sách.