mình và nụ cười quyến rũ của Lý Y Nhân năm lần bảy lượt xuất hiện trong đầu cô, sự dằn vặt âm thầm này có sức sát thương mạnh hơn bất kỳ lời nói nào. Người thứ ba chen vào đã dẫn đến trận hỏa hoạn cướp đi sinh mệnh của ba con người năm đó, ngày nay, lại một sinh mệnh nữa đang nguy kịch.
Có lẽ, đây chính là kết cục cho thứ được gọi là tình cảm không chính ngôn không thuận ý: Đổ máu thậm chí là mất mạng và cũng không thể xóa được nỗi đau cùng vết sẹo đen tối nó để lại.
Mở cuốn sổ công tác ra, cô tiện tay cầm lấy cây bút cùng tờ giấy A4, bắt đầu viết báo cáo trong tình trạng trái tim đau đớn và xót xa vô cùng.
Cách kết hợp tay chân và đầu óc thế này cuối cùng cũng khắc chế được những suy nghĩ lung bung trong đầu cô, viết hết một trang rồi lại một trang giấy nữa, trong hai tiếng đồng hồ, cô miệt mài viết, miệt mài làm việc, cuối cùng cũng hoàn thành sơ sơ bài báo cáo. Dạ dày bắt đầu lên tiếng, cô nhớ ra mình chưa ăn trưa, liền mở ngăn bàn ra, lấy hộp mì ăn liền đi ngâm, vừa ăn vừa kiểm tra, sửa chữa những chỗ chưa hợp lý trong bản báo cáo.
Vừa ăn được mấy miếng thì điện thoại của cô đổ chuông. Cầm lên xem, thì ra là Dương Duệ gọi đến.
Ngẩn ngơ nhìn tên anh xuất hiện trên màn hình, lưỡng lự một lát rồi cô mới nghe máy: “Alô, cô ấy thế nào rồi?”
“Tế bào bệnh trong máu của cô ấy diễn biến rất khó lường, từ lúc phẫu thuật xong vẫn nằm trong phòng tăng cường bảo vệ, anh và Thạch Nhất thay phiên nhau canh chừng bên cạnh. Bác sĩ nói trường hợp như này rất hiếm gặp, nên tạm thời chưa thể xác định được bao giờ cô ấy sẽ tỉnh lại. Em có đang ở công ty không? Anh vừa gọi điện cho Hạ Thần, anh ấy nói đã đưa em đi làm rồi. Anh bảo anh ấy gọi điện hỏi kết quả xét nghiệm của em, người ta bảo nhanh nhất là sáng ngày kia mới có kết quả”.
“Thế… thế đến giờ ăn trưa rồi, các anh ăn đi còn tận dụng thời gian nghỉ ngơi”. Chẳng hiểu miệng lưỡi lanh lợi thường ngày biến đâu mất, Tô Tiểu Lương chỉ biết ấp a ấp úng như gà mắc tóc.
“Nhóc, anh có chuyện muốn nói với em”.
Ngữ điệu của anh bỗng trầm hẳn xuống như thể biến thành một con người khác, Tô Tiểu Lương giật mình tự hỏi chẳng lẽ giây phút chia tay lại đến nhanh như vậy sao.
Nếu số mệnh đã chủ định phải mất nhau, tại sao lại có sự gặp gỡ ban đầu đẹp đẽ đến vậy?
Nếu sự gặp gỡ ấy đã được chủ định phải tan vỡ, tại sao lại có ngày tái ngộ vừa ngọt ngào vừa cay đắng thế này?
Vạn vật xung quanh trở nên cô quạnh vô cùng, cô ngả người tựa vào chiếc ghế xoay, đưa mắt trống rỗng qua khung cửa kính màu ngăm đen nhìn về những đám mây lững lờ trôi không phương hướng trên bầu trời. Không còn là cô thiếu nữ trẻ trung có thể cười toe toét mà cũng có thể mặc sức khóc lóc bừa bãi nữa, giờ đây chỉ còn có lý trí đang điên cuồng nhắc nhở bản thân mình không được phép ngã gục, đồng thời cũng tạo ra một lực ép cuống họng cô phải thốt ra mấy tiếng khô khan: “Anh nói đi, em đang nghe đây”.
Một sự im lặng kéo dài, tưởng như không thể chịu đựng được mà lại như giai đoạn chuẩn bị tinh thần.
Cuối cùng, sau một tiếng xin lỗi bình thản, anh khẽ nói: “Helen đã nói chuyện Anna tự tử với bố của Anna là Richard, ông ấy sẽ đích thân đến đây, sáng ngày kia máy bay sẽ hạ cánh. Vốn dĩ anh định không đến sân bay đón ông ta, nhưng nghĩ thấy Anna sống chết thế nào vẫn chưa nói trước được, suy đi tính lại, anh thấy mình nên gặp ông ấy sớm, để tránh xảy ra những chuyện trở tay không kịp về sau. Vì thế, anh không thể đưa em đi lấy kết quả xét nghiệm được. Nhóc ơi, kết quả có thể sẽ không được như những gì em muốn đối mặt, anh cũng biết sáng ngày kia em cần có anh ở bên, nhưng vì tương lai của chúng ta, anh phải đi gặp ông ấy”.
Tương lai, chúng ta còn có tương lai sao?
Cô có thể tưởng tượng ra được, ắt hẳn Richard không hề đơn giản chút nào mới có thể khiến người đàn ông vốn bình tĩnh như Dương Duệ đây phải lo âu đến vậy.
“Không sao, anh cứ làm việc của anh đi”. Không nỡ gây thêm nhiều phiền muộn cho anh nữa, Tô Tiểu Lương tiếp tục nói thêm một câu, nửa như động viên anh, nửa như thuyết phục chính bản thân mình:
“Vì tương lai của chúng ta”.
“Anh biết tính em vốn hay quan tâm đến người khác, có điều anh vẫn phải nói xin lỗi. Bất kể kết quả có như thế nào thì em đừng thất vọng, cũng đừng đau khổ nhé. Tiểu Lãng là đứa trẻ do chính tay em nuôi nấng trưởng thành, tình thân được bồi đắp nhờ thời gian sẽ không thay đổi vì vấn đề huyết thống đâu, em hiểu không? Còn nữa, trong thời gian này em nhớ hạn chế ra ngoài nhé, càng ít càng tốt, nhớ chú ý an toàn, chú ý bảo vệ bản thân, có được không?”. Mang tâm trạng bất an, Dương Duệ dặn dò cô cẩn thận một lượt, nghe tiếng cô nói đồng ý rồi anh lại dịu dàng thủ thỉ:
“Nhóc ơi, anh nhớ em”.
Không hiểu tại sao vô duyên vô cớ anh lại dặn dò mình phải chú ý an toàn, nhưng Tô Tiểu Lương vẫn nhận lời.
Dông bão sắp ập tới, có thể làm anh yên tâm được phần nào thì hay phần đấy.
Hai ngày trời ăn không ngon ngủ không yên đã trôi qua, ngày hẹn lấy kết quả xét nghiệm rơi đúng vào cuối tuần. Sáng hôm đó, hai chị em không hẹn mà cùng nhau dậy từ rất sớm.
Biết Dương Duệ không có thời gian đi cùng nên Hạ Thần chủ động lái xe đến đón hai chị em Tô Tiểu Lương.
Ánh sáng mặt trời lọt qua tấm rèm cửa sổ lẻn vào trong căn phòng, chúng chiếu thẳng vào khuôn mặt đang ngồi quay mặt về phía cửa sổ của Tô Tiểu Lương. Cô hơi chếch cằm lên, mắt hơi nheo lại vì ánh sáng chói quá, tiếng đập ngổn ngang hỗn độn của trái tim như truyền lên tận tai cô. Phong bì đựng kết quả xét nghiệm đang được đặt trên bàn, viện trưởng bỗng đẩy nó đến ngay trước mặt cô. Cánh tay phải của cô có phần run rẩy khi chạm vào chiếc phong bì, năm ngón tay thon dài của cô chẳng khác gì mấy cây hành tăm biết chuyển động. Di di chiếc phong bì được nửa chừng thì cô dừng lại, đưa ánh mắt cẩn trọng về phía viện trưởng nói: “Viện trưởng, hay là… hay là chú đọc kết quả cho bọn cháu”.
Mấy ngón tay viện trưởng vừa chạm tới phong bì thư, Tô Tiểu Lãng đang ngồi đối diện với Tô Tiểu Lương bỗng nhổm dậy, kéo phong bì lại về phía mình, giữ chặt nó trước ngực và nói:
“Ra ngoài kia ngồi đi, em có câu chuyện muốn kể”.
Thế rồi ba người cùng nhau sang khu công viên đối diện viện xét nghiệm tìm chỗ ngồi nói chuyện. Cẩn trọng quan sát kỹ ánh mắt người chị gái vẫn im lặng nãy giờ, Tô Tiểu Lãng cúi đầu, hai tay cậu không ngừng cấu véo lẫn nhau để những ký ức mơ hồ xa xưa còn đọng lại trong tim chầm chậm được sống lại. Bắt đầu nói từ đâu bây giờ? Cậu không biết, thế nhưng, giờ đã đến lúc phải nói ra những điều cần nói rồi.
“Chuyện em muốn nói có liên quan đến kết quả phải không?”
Thực ra Tô Tiểu Lương đã tự mình đoán ra kết quả, chỉ là không hiểu từ “câu chuyện” mà Tô Tiểu Lãng nói là ám chỉ điều gì.
Ánh nắng mặt trời xuyên qua bóng cây để tạo thành những hình tròn trắng lóa dính chặt dưới mặt đất, mùi hương của hoa cỏ, cây cối ngập tràn trong không khí, bốn phía đều mang hương vị thật trong lành và tươi mới. Tô Tiểu Lãng chậm rãi gật đầu, rồi không còn đủ dũng khí để ngước mắt lên nhìn thẳng vào Tô Tiểu Lương nữa, cậu chỉ đăm đăm nhìn vào đôi bàn tay xương xẩu của mình, nhẹ nhàng mấp máy môi: “Mẹ em đã từng yêu say đắm một người đàn ông, ông ấy chính là bố ruột của em, tên là Từ Triển Bằng”.
Lờ mờ thấy cái tên Từ Triển Bằng quen quen, hình như đã nghe được ở đâu rồi thì phải, Tô Tiểu Lương nghĩ đi nghĩ lại nhưng vẫn không thể nào nhớ ra nổi.
Ngồi dưới bóng cây, Tô Tiểu Lãng phóng ánh mắt lơ đãng ra xa, hình như đang trở lại thuở ấu thơ – trong căn nhà nhỏ xanh rợp bóng cây ấy, hai mẹ con cậu đang ngồi dưới giàn nho sum sê những quả, ánh trăng tròn trịa, trắng sáng trên đầu như đang tỏa những tia bạc lấp lánh xuống mặt đất. Cậu ngồi tựa trên đôi chân trắng nõn nà của mẹ, nghe bà kể lại những câu chuyện trong những năm tháng không thể quên của bà.
Đôi môi khẽ nở một nụ cười nhàn nhạt, Tô Tiểu Lương nói: “Bố em có biết mình có một người con trai không?”
“Không biết, trước khi em được sinh ra ông ấy đã mất rồi. Mẹ em nói, vốn dĩ bà đã định tự tử để đi theo ông ấy, nhưng rồi lại phát hiện ra đã mang thai em”.
“Bố em còn người thân nào không? Cho dù có chuyện đáng tiếc xảy ra với ông ấy, nhưng gia đình ông ấy cũng phải có trách nhiệm với mẹ con em mới phải chứ”.
“Không phải là chuyện đáng tiếc, mà là bị tuyên án”.
Mấy tiếng nặng nề cuối cùng làm Tô Tiểu Lương và Hạ Thần cùng quay sang nhìn nhau dò hỏi, Từ Triển Bằng chết trong tù sao?
Có cơn gió ào ào thổi qua, lá cây cất lên những tiếng xào xạc quen thuộc của chúng. Ánh mặt trời cũng lắc lư theo bóng lá đang dao động, thỉnh thoảng trải xuống vài chùm nắng dài chói mắt và cũng rọi thẳng vào đáy mắt của Tô Tiểu Lãng. Cậu khom lưng ngồi xuống đầu bên phải chiếc ghế băng, khuôn mặt không có nhiều biểu cảm, như thể đang kể lại câu chuyện của một người khác, thậm chí còn chẳng hề có chút cảm xúc gì khi nhắc đến cái tên Từ Triển Bằng. Có lẽ, người đàn ông đã chết trước khi sinh ra cậu chính là toàn bộ thế giới của bà Lý Y Nhân, nhưng với cậu thì lại chẳng là gì cả. Tâm tư tình cảm lúc này vô cùng rối bời, Tô Tiểu Lương rất muốn được vỗ vào má cậu ấy mấy cái để an ủi như trước kia, thế nhưng, cứ nghĩ tới ông bố bị lừa dối mấy năm trời cùng người mẹ đáng thương của mình, cánh tay cô lại trĩu xuống.
“Ông ấy mắc tội gì?”
Ông ấy là trùm buôn ma túy ở biên giới Trung Quốc – Mianma, trong một lần đi lấy hàng đã đụng độ với cảnh sát và chết dưới họng súng của cảnh sát, rơi xuống vực thẳm và mất xác luôn”.
Hình như muốn kể một mạch cho xong câu chuyện, Tô Tiểu Lãng chỉ dừng lại mấy giây rồi tiếp tục: “Mẹ em nói đó là một vụ án liên quan đến buôn ma túy rung động cả nước, ông ấy cùng người anh em tên Từ Triển Côn là những tên trùm ma túy khét tiếng ở vùng biên giới giáp với Mianma, họ đã tổ chức sản xuất và buôn bán ma túy trong nhiều năm trời, lúc nào trong người cũng trang bị mấy khẩu súng. Hai anh em họ không chỉ là những tên tội phạm ma túy mà còn là cơn ác mộng của cảnh sát bài trừ ma túy trong khu vực. Cảnh sát đã nhiều lần cho quân đến dẹp đường dây buôn bán ma túy của bọn họ nhưng lần nào cũng phải tháo chạy, cho đến một ngày, cảnh sát phát hiện ra ông ấy thầm mê mẩn một người con gái trong gánh hát, người đó chính là mẹ em”.
Từ Triển Bằng, Từ Triển Côn…
Thầm lẩm nhẩm mấy cái tên này trong đầu, cuối cùng thì Tô Tiểu Lương đã nghĩ ra tại sao mới nghe qua mình đã có ấn tượng với chúng.
Nếu cô nhớ không nhầm thì vụ án này xảy ra khi cô khoảng tám chín tuổi. Năm đó nhà cô mới mua một chiếc tivi màu hiện đại, chuyện mà tivi đưa tin nhiều nhất, hàng xóm bàn ra tán vào nhiều nhất trong thời điểm đó chính là vụ án cảnh sát tấn công trùm ma túy Từ Triển Bằng và bắt giữ tên Từ Triển Côn. Thường xuyên nghe mọi người nhắc đến cái tên Từ Triển Bằng với Từ Triển Côn, nhưng do còn nhỏ tuổi nên cô không hiểu thế nào là buôn bán ma túy. Về sau, bố cô đã phải dùng những từ ngữ dễ hiểu nhất để giải thích cho cô biết thế nào là buôn bán ma túy, tại sao nó có thể làm người ta mang đau đớn, hận thù lẫn nhau. Cuối cùng, ông còn tổng kết lại một câu: Buôn bán ma túy chính là bán nước hại dân, bất cứ ai có liên quan đến hoạt động này đều phải chịu sự trừng phạt nghiêm khắc c