“Ta có thể một mình đi vào.” Đông Phương Dực kiên định.
“Kia…Ngươi nhất định phải nhớ rõ, phải mời đại phu đến khám nha!” Tây Môn Nguyên Bảo nhìn Đông Phương gia bất đồng cùng Tây Môn gia nghèo nàn rách nát, nơi này phòng ốc ngay ngắn lại sách sẽ, chỉ nhìn bên ngoài cũng biết được cuộc sống của bọn giàu có thế nào, không biết đến thiếu thốn. Chỉ nhìn thấy nơi này, nàng cũng không đủ dũng khí để nhìn tới nhà của hắn ở, thậm chí cũng không dám tưởng tượng nơi hắn ở sẽ phú quý, hoa lệ cỡ nào.
Quên đi, cho dù là long sàng cũng không bằng ổ chó của nàng, huống hồ chỗ ở của hắn cùng ăn, mặc…cùng không quan hệ với nàng.
“Ta sẽ, ngươi một người trên đường trở về trăm ngàn phải cẩn thận.” Đông Phương Dực lo lắng luôn mãi dặn dò, khi nào hắn trở nên dong dài như vậy? Hơ nữa lại chỉ dong dài đối với một mình nàng.
“Ngươi yên tâm, chỉ có ta khi dễ người ta, chứ chưa có ai dám khi dễ ta á” Tây Môn Nguyên Bảo cười đến đắc ý không kiềm chế được.
“Nguyên Bảo, ngươi nhất định phải cẩn thận, đừng quên mười ngày sau, gặp mặt tại chỗ cũ” Đông Phương Dực không sợ nàng cười hắn dông dài, lại nhắc nhở lần nữa, sợ nàng quên mất ước hẹn mười ngày sau.
“Ta biết, ngươi chỉ cần đừng quên còn thiếu ta mười tám lượng bạc là được” Nàng ra vẻ thoải mái, muốn hắn đừng quên mang theo bạc là quan trọng nhất.
“Ta sẽ không quên, ngươi cũng đừng quên chiếu cố tốt cho Hắc Câu, đừng để nó đi theo người nhà ngươi đi đánh cướp”
“Đã biết, bất quá nó kêu Tiểu Hắc!” Nàng hướng hắn giả trang cái mặt quỷ, phi thường kiên trì, Không kêu Tiểu Hắc là Hắc Câu.
“Hắc Câu.” Nàng kiên trì, hắn cũng kiên trì.
“Ngươi thật thích so đo” Tây Môn Nguyên Bảo bất mãn than thở, lại lấy hài đá mấy hòn đá trên đường. Đáng giận, tất cả là tại hắn, làm cho tâm tình của nàng trở nên kém.
Ngu ngốc! Ngu ngốc! Ngu ngốc! Nàng làm chi tâm tình không tốt a? Không cần lại chiếu cố hắn, không cần sẽ đem con mồi cùng hắn chia sẻ nàng nên vui vẻ mới phải, vì sao phải tâm tình không tốt?
Không đạo lý! Hoàn toàn không đạo lý! Nàng mới không có nguyên nhân vì sẽ cùng hắn chia lìa mà tâm tình không tốt, không có! Nàng chán ghét người Đông Phương gia, cho nên cũng chán ghét hắn! Nàng mới không có tình cảm với hắn. Không có!
“Nguyên Bảo, trên đường cẩn thận.”
“Đã biết, quả thật dong dài, so với nương ta còn dong dài hơn” Nàng không kiên nhẫn khoát tay, đôi mắt to sáng trừng lớn, cuối cùng trong tâm trạng rối bời, buông lỏng cánh tay hắn, mím môi rời đi.
“Nguyên Bảo!” Đông Phương Dực đột nhiên lên tiếng gọi nàng.
“Cái gì?” Tây Môn Nguyên Bảo xoay người nhìn hắn, mặt cười tràn ngập quật cường. Hắn còn có cái gì muốn nói? Phải biết rằng, hắn gọi nàng lần nữa sẽ làm nàng không thể bước đi tiếp, nàng không muốn giống như các bà các chị, giống như thê tử ngóng trông hắn.
“Không có việc gì.” Hắn chính là muốn hảo hảo mà nhìn lại nàng…… Không, nếu hắn đủ thành thực, hắn nên thừa nhận, nhiều lần gọi nàng như vậy thật ra là muốn nàng ở lại, nhưng trong lòng bọn họ đều hiểu rất rõ là nên đi, hắn không thể lưu lại nàng mà nàng cũng sẽ không lưu lại.
Nàng cho tới giờ vẫn không muốn như các bà các chị mà muốn làm giống như các nam tử hán, ưỡn ngực, hiên ngang rời đi. Muốn là như vậy nhưng cả người lại khí hư vô lực nhìn về phía hắn nói lời từ biệt “ Ta phải đi rồi”
“Ân.” Đông Phương Dực nhìn theo nàng rời đi, nhìn thân ảnh của nàng từ lớn biến thành nhỏ, từ rõ ràng đến mơ hồ, cuối cùng phương lưu luyến dời ánh mắt, đi trở về nhà.
Đông Phương Dực bình an trở về làm cho không ít người trở tay không kịp, dù sao hắn mất tích nhiều ngày không có tin tức, nhiều người đều cho rằng hắn đã chết nên ngấm chuẩn bị thay thế chức vị tộc trưởng, không ngờ được hắn còn sống mà quay trở về. Tuy rằng tướng mạo có chút tiều tụy, lại bị thương nhưng vẫn đủ để chứng minh hắn còn sống. Mộng đẹp của rất nhiều người thất bại không khỏi trừng mắt há miệng nhìn hắn đang đi về phía đại trạch Đông Phương gia, ngay cả bộ mặt giả tạo thường ngày cũng quên bày ra.
Y Thư Ngọc biết được yêu tử bình an trở về, cao hứng vừa cười vừa khóc, mà Hà tổng quản đang tính đi nhờ tiêu cục tìm người cũng nhanh chóng chạy về phía trước đỡ Đông Phương Dực.
“Dực nhi, ngươi cuối cùng đã trở lại!” Nhìn con một thân chật vật, lại bị thương, nàng liền đau lòng như cắt. Bọn họ gần đây gặp phải vận xui gì mà Dực nhi nhiều lần bị thương như vậy?
“Nương, thực xin lỗi, con làm cho người lo lắng.” Rời đi Tây Môn Nguyên Bảo, trở lại Đông Phương gia, gánh tránh nhiệm trên vai được dỡ xuống mấy ngày qua giờ lại nhanh chóng trở lại.
“Ông trời ơi, chân ngươi không có việc gì chứ?là ai làm cho ngươi bị thương?” Y Thư Ngọc nhìn thấy chân của hắn, không kiềm được mà la to.
“Nương, người yên tâm, con bất quá chỉ bị thương nhẹ, không có gì đáng ngại”
“Bất thành, bất thành! Hà tổng quản, ngươi còn sửng sờ ở nơi đó làm cái gì? Còn không mau đi thỉnh đại phu đến chẩn trị cho thiếu gia” còn chưa nghe đại phu chẩn trị, Y Thư Ngọc nói cái gì cũng không yên tâm.
“Dạ, phu nhân.” Hà tổng quản đỡ Đông Phương Dực ngồi xuống xong, vội vàng phái người đi thỉnh đại phu.
“Con của ta a! Ngươi đến tột cùng là ra chuyện gì? Vì sao lại bị thương trở về? Rốt cuộc là ai đả thương ngươi?” Y Thư Ngọc chịu đủ! Con trai bảo bối của nàng vừa ra cửa liền gặp chuyện không may, như vậy biểu nàng lần sau sao có thể yên tâm nhìn hắn rời đi? Nhớ lại chuyện hai mẹ con tranh chấp trước khi hắn rời đi, lòng nàng lại cảm thấy khó chịu.
“Nương, ta đụng phải một đám đạo phỉ, bị thương, tĩnh dưỡng vài ngày, thế này mới trở về, không có việc gì.” Đông Phương Dực nói qua loa, tránh cho mẫu thân càng thêm lo lắng.
“Đạo phỉ?! Sẽ không là Tây Môn gia kia giúp thổ phỉ cường đạo đi?!” Y Thư Ngọc đối với hai từ “Đạo phỉ” phi thường mẫn cảm, lập tức liền liên tưởng đến Tây Môn gia làm nàng nghiến răng nghiến lợi
“Không phải, không phải bọn họ.” Đông Phương Dực lập tức làm sáng tỏ.
“Làm sao có thể không phải? Dực nhi, ngươi có thể nhìn rõ bộ dáng kẻ đả thương ngươi sao? Nương cho rằng ngoài trừ bọn họ thì không còn ai nhẫn tâm đả thương ngươi” Nàng vẫn luôn cho rằng toàn gia Tây Môn gia đều là ác nhân.
“Nương, kẻ cứu ta chính là ác nhân trong miệng người nói a” Đông Phương Dực không muốn tiếp tục nghe mẫu thân bình luận Tây Môn gia, hơn nữa vẻ khinh miệt trên mặt nàng làm hắn cảm thấy chói mắt, giống như là mẫu thân đang thương tổn Nguyên Bảo.
“Ngươi có phải là đang nói giỡn với nương hay không? Chắc không phải là thật đâu” Y Thư Ngọc thở gấp, không thể tin được Tây Môn gia cũng có thể làm được chuyện tốt, chắc là trời sụp a!
“Ta nói là sự thật, vẫn chưa nói giỡn.”
“Không có khả năng, không có khả năng! Bọn họ toàn gia đều là ác nhân, làm sao có thể cứu người? Dực nhi, ngươi nghĩ xem có phải là do bọn họ sắp đặt không, đầu tiên là cho một vài người đả thương ngươi, sau lại phái người cứu ngươi, làm cho ngươi cảm kích bọn họ” Y Thư Ngọc suy đoán, càng nghĩ càng cảm thấy đáng sợ.
“Nương ta không nghĩ người của Tây Môn gia lại có thể nghĩ ra được âm mưu quỷ kế gì” Mẫu thân suy đoán như vậy không quả là quá khen tặng Tây Môn gia sao.
“Làm sao có thể không có khả năng? Lòng người ác độc, chúng ta làm sao hiểu được tâm tư họ đang nghĩ cái gì” Yh Thư Ngọc nói thế nào cũng không tin người của Tây Môn gia.
“Nương, sẽ có một ngày người sẽ thấy lời ta nói là thật”
“Dực nhi, ta thấy ngươi vẫn nên bỏ qua ý nghĩ đám hỏi với Tây Môn gia, dù sao ngươi cũng chưa đề cập qua chuyện này với bọn họ, vậy coi như là không có chuyện gì đi” Y Thư Ngọc thừa cơ thuyết phục lần nữa.
“Không, trải qua lần này, ta càng thêm kiên định với suy nghĩ của mình, sẽ cùng Tây Môn gia kết thân” Hơn nữa trong lòng hắn cũng đã chọn được tân nương.
“Cái gì?!” Y Thư Ngọc cảm thấy nàng sắp té xỉu, Dực nhi cái gì cũng tốt, chỉ là rất cố chấp, một khi đã hạ quyết tâm thì ai nói gì cũng không lay chuyển được.
“Nương cảm thấy chúng ta đều nên tỉnh táo lại, chờ ngươi cẩn thận suy nghĩ, có thể ngươi sẽ thay đổi tâm ý” Y Thư Ngọc hít sâu một hơi cho trấn tỉnh, đáy lòng ôm một tia hi vọng.
“Nương, con lúc trước đã có nói qua, từ giờ trở đi người hãy chấp nhận chuyện cô nương Tây Môn gia làm con dâu đi” Hắn thật hi vọng tân nương của hắn được hoan nghênh.
“Ngươi không thể đối với ta như vậy. Ngươi cố ý lấy cô nương Tây Môn gia làm vợ, ta hiểu được kỳ thật trong lòng ngươi đã sớm tính toán đem Diễm nhi gả vào Tây Môn gia phải không? Ngươi chính là yêu quý Tú oa, không muốn để nàng gả vào Tây Môn gia chịu khổ phải không?” Y Thư Ngọc vừa khóc, vừa oán giận nói.
“Ta đã nói rồi, là Diễm nhi hay Tú oa gả vào Tây Môn gia, ta sẽ hỏi qua ý các nàng rồi mới quyết định” quả thật là đã bị mẫu thân nói đúng, hắn thật có ý để Diễm nhi gả vào Tây Môn gia. Thứ nhất là vì hắn yêu thương Tú oa, không đành lòng để nàng chịu khổ. Thứ hai là hầu hết các sản nghiệp của Đông Phương gia đều do nàng quản lý, Tú oa rất thông minh nên hắn không muốn để nàng rời nhà quá sớm, đây chính là sự ích kỷ của một huynh trưởng cũng là tộc trưởng.
“Tóm lại, ta mặc kệ ngươi muốn thương lượng như thế nào với các nàng, chính là không được bạc đãi Diễm nhi đáng thương của ta”. Nàng càng nghĩ càng thấy ấm ức thay Diễm nhi, có ca ca nhẫn tâm như vậy, nếu nàng làm nương mà cũng không thể giúp đỡ, Diễm nhi chẳng phải sẽ rất thảm sao.
“Ta sẽ không.” Xem ra ở trong mắt mẫu thân, hắn nhất định là một huynh trưởng ác độc.
“Quên đi, ta không muốn nhắc lại chuyện này làm cho ngươi phiền lòng, trước mắt việc quan trọng nhất là chữa khỏi thương trên người của ngươi”. Chỉ cần nói đến chuyện hai nhà kết thông gia là nàng lại thấy không thoải mái, vẫn là miễn bàn, coi như không có chuyện gì.
“Nương, ta hy vọng ngươi phóng khoáng tâm, đừng nghĩ nhiều.”
“Nếu thật có thể làm được, ta làm sao không muốn?” Y Thư Ngọc lắc đầu cảm thán.
Hà tổng quản vừa lúc đưa đại phu được mời đến để chữa trị cho Đông Phương Dực vào, phá tan sự căng thẳng giữa hai mẹ con.
Giờ phút này Y Thư Ngọc lại toàn tâm toàn ý nhớ tới vết thương trên người yêu tử, cũng không nghĩ tới chuyện hôn sự khiến nàng tâm phiền ý loạn nữa.
Mà Tây Môn Nguyên Bảo vẫn nghênh ngang trở về nhà như trước, sau khi nhìn thấy Đông Phương gia nhà cửa cao lớn, ngay hàng thẳng lối lại nhìn về phía nhà mình cũ nát, xập xệ, nàng không khỏi mím môi.
“Đông Phương gia nhờ có mỏ vàng mà cuộc sống quả nhiên thật sự thoải mái, ta phải nói cho cha cùng các ca ca đánh cướp của Đông Phương gia nhiều một chút” Tây Môn Nguyên Bảo vừa đi vừa lẩm bẩm, trong lòng còn nói thêm: cha cùng các ca ca muốn đánh cướp thế nào cũng được, chính là không được đụng đến Đông Phương Dực. Hắn thoạt nhìn yếu đuối lại bị thương, hơn nữa đã có một đám người muốn đoạt mạng của hắn, nếu cha cùng các ca ca cũng tham gia vào thì hắn thật đáng thương. Hắn đã chịu nhiều vất vả rồi, nàng không muốn hắn thêm bi thảm hơn nữa, không cần.
“Ôi trời ơi, là Nguyên Bảo, Nguyên Bảo đã trở về” đang nhàm chán ngồi ngẩn ngơ dưới đất, Tây Môn Bảo Đệ thấy Nguyên Bảo đi vào lập tức lớn giọng thông báo cho mọi người.