Yêu Chi thuận thế ôm lấy nàng, giống như đang chọc ghẹo tiểu nương tử đè chặt nàng xuống.
“Em cũng rất nhớ học trưởng, nhưng tình huống có biến, tạm thời không thể chuyển đến sống cùng anh.” Yêu Chi gằn từng chữ, ngón tay ấn mấy cái, hừ một tiếng, “…. Bạch Lạc Hề? !”
Cả người nàng cương cứng, giựt lại điện thoại di động, xóa tin nhắn, bỏ trở lại vào túi.
“Chi Nhược, em thích cái tên nhóc thuần khiết như thỏ con kia?” Yêu Chi tựa như buông lỏng tâm, nhấc tách trà lên, hớp một ngụm, thanh âm trầm thấp, “Hắn không cùng loại người với chúng ta, em có lẽ là nhất thời thích hắn, nhưng hắn vĩnh viễn cũng không đấu lại Hành Chi Thiên….” Hắn trầm giọng, bích mâu có chút nghĩ ngợi nhìn nàng, bổ sung thêm một câu, “…. cùng ta.”
Rét lạnh, nàng run cầm cập,
Nuốt nuốt nước miếng.
Cánh cửa giấy bị đẩy ra, một cô gái mặc áo kimônô thẹn thùng hành lễ, quỳ gối bên cạnh Yêu Chi, che miệng nhỏ giọng thì thầm gì đó, luồng mắt không nhịn được nhìn về phía Hành Chi Nhược, trong mắt còn mang theo ý cười.
Yêu Chi gật đầu, chậm rãi đứng dậy, “Theo ta.”
Hắn cứng rắn lôi kéo Hành Chi Nhược ra khỏi cửa, trên hành lang rẽ ngoặt mấy lần, lướt qua mấy cô gái mặc áo kimônô đứng ở một bên hành lễ, trong mắt của những cô gái này không hề che dấu vẻ kinh diễm cùng hâm mộ.
Yêu Chi, vô luận ở bất kỳ đâu đều có thể trở thành tiêu điểm, bất quá tính tình cùng với tướng mạo của hắn quả thật cũng yêu nghiệt đến cực đoan.
Hành Chi Nhược hoảng hốt suy nghĩ.
Yêu Chi bất thình lình dừng phắt lại, trên mặt nở rộ ra nụ cười vô cùng xinh đẹp, hắn đẩy nàng vào một gian phòng hẹp, ngón tay chỉ về phía cô gái mặc kimônô nãy giờ vẫn đi theo bọn họ, ý bảo nàng cũng đi vào.
Hương hoa cỏ….
Phảng phất mang theo mùi hương của tre trúc.
Trong phòng bày biện rất giản dị, một bình thúy trúc, trên bức tường màu trắng treo một bộ kimônô đẹp đến mức khiến cho người ta hít thở không thông, áo choàng dài thuần một màu trắng, trên thân áo thêu hoa anh đào quyện với màu đỏ ướt át của Chu Tước, cực kỳ bắt mắt, đẹp đến đến thảng thốt.
- -|| vì sao là kimônô. . . chán ghét.
Cô gái mặc áo kimônô lấy xuống bộ phục sức hoa lệ trên tường, nâng hai tay lên, cung kính quỳ gối. Không giải thích mà cởi bỏ quần áo của nàng ra, thủ pháp vô cùng lưu loát, thật giống y tú bà trong kỹ viện.
“Cô muốn làm gì….”
“Bộ kimônô này được đặt cho cô, vì thế cô nên mặc thử.”
Cô gái giúp Chi Nhược mặc vào áo kimônô, đem toàn bộ nội y che ở bên trong, nàng kéo cổ áo lên để điều chỉnh chiều dài vạt áo, ngẩng đầu, tỉ mỉ đánh giá Hành Chi Nhược, khóe miệng lộ ra ý cười, động tác ở tay cũng thật cẩn thận, “Vị tiên sinh kia đối xử với cô thật tốt.”
- -||
Tốt sao?
Là ảo giác đó!
“Đây là lần đầu tiên cô đến sao? Tuy nhiên…. lại cảm thấy rất quen.” Nàng cúi đầu, bàn tay vuốt lại vết nhăn ở thắt lưng, động tác thuần thục, vẻ mặt bình thản, ngẫu nhiên lại dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu trộm liếc Hành Chi Nhược, bị Hành Chi Nhược phát hiện nàng lại ra vẻ như không có việc gì tiếp tục công việc của mình, trong chốc lát phần eo được buộc vào một sợi dây lưng mảnh bằng lụa thượng đẳng, dây lưng được thắt nút ở phía sau, nàng đứng ở phía sau Hành Chi Nhược nói, “Bộ y phục xinh đẹp này chỉ được mặc trong những nghi thức phi thường long trọng.”
Hành Chi Nhược sửng sốt, nhìn vào hình bóng phản chiếu trong gương.
Không thi phấn điểm trang, tóc dài buông rũ xuống thắt lưng, hoa văn Chu Tước đỏ rực giống như sự hòa trộn giữa máu và nước mắt, chói lọi, rực rỡ, đan xen cùng với những cánh hoa anh đào phân tán theo gió, rõ ràng là màu trắng thuần khiết lại làm cho người ta có loại cảm giác yêu dã động lòng người.
Nghi thức long trọng….
Cô gái mặc kimônô quỳ xuống giúp nàng buộc lại vạt áo, sau đó vỗ nhẹ vào lưng nàng, mỉm cười nói, “Nếu là nam nhân tặng cho cô gái mình yêu, như vậy y bào này thích hợp mặc vào nghi lễ kết hôn.”
Trong lúc nhất thời, người nàng có cảm giác như bị câu nói kia đốt phỏng, cả người đều không thoải mái.
Hành Chi Nhược thầm nghĩ kéo bộ y phục xuống khỏi người.
Sầm một cái, quái lạ….
Tiếng kéo cửa.
Cửa mở ra.
“Để ta xem, mặc thế nào….”
Yêu nghiệt, chỉ có yêu nghiệt mới có thể làm chuyện khác thường này, nếu còn chưa mặc xong, chẳng phải là tiện nghi cho hắn nhìn đã mắt sao, thật may mắn cô gái kia tay chân nhanh nhẹn.
Cô gái mặc kimônô chắp tay cung kính hành lễ rồi sau đó lui ra, trước khi kéo cửa lại trong mắt của nàng tựa hồ xẹt qua chút khác lạ….
Yêu Chi cũng đã thay một bộ kimônô khác, đen tuyền, tay áo bên trái có vẽ hoa văn, nhìn kỹ là hoa văn hình rồng kim sắc, đai lưng có màu xanh biếc đến choáng váng.
Bất quá nhìn hình ảnh của hai người trong gương, thật đúng là….
“Quả nhiên giống như trong tưởng tượng của ta rất xứng đôi.” Ánh mắt của Yêu Chi có chút si mê, bàn tay đặt trên vai của Hành Chi Nhược, đôi bích mâu nhìn vào trong gương không hề chớp.
Giãy giụa đẩy tay hắn ra, thụt lùi về phía sau một bước, ánh mắt của Hành Chi Nhược có chút lạnh, “Mang tôi tới chỗ này, bắt tôi thay y phục, anh làm như vậy, đến tột cùng là muốn làm gì?”
Hiển nhiên việc nàng cự tuyệt làm cho Yêu Chi khó chịu, mặt hắn tuy đang cười, đôi bích đồng lại từ nông bỗng chốc chuyển thành sâu không thấy đáy, càng lúc càng cô đặc lại…. Hành Chi Nhược cả kinh, né tránh ánh mắt của hắn, ý đồ muốn chạy trốn, hắn đuổi theo, một tay túm lấy thắt lưng của nàng, kéo nàng sát vào người, gian phòng vốn không rộng lắm, cùng với sự xâm nhập của hắn lại làm cho nó càng trở nên ngột ngạt, chật hẹp. hắn ấn nàng vào vách đá, nhẹ giọng nói, “Em chẳng phải muốn khôi phục trí nhớ sao….”