Đây là hắn bảo phối hợp sao, như thế nào cũng cảm thấy quen thuộc…. nhưng lại quái quái.
Hành Chi Nhược nằm ở ghế dài, nhỏm người muốn ngồi dậy, cảnh giác nhìn về phía Yêu Chi.
Một bàn tay đặt trên vai nàng, y bào trắng như tuyết thêu hoa văn xanh thẳm, trông cực kỳ phóng đãng, ánh mặt trời thiếp lên cả người hắn một màu vàng rực, lóa mắt khiến cho người ta thần trí trở nên mê muội, lực đạo của hắn vừa phải, đè nàng nằm xuống trở lại ghế.
“Này, anh… không phải lại muốn thôi miên tôi chứ.” Hành Chi Nhược nheo mắt liếc xéo Yêu Chi một cái, nhịn không được làu bàu.
Ngoài ban công, Yêu Chi nghiêng người dựa vào thành lan can, tư thế biếng nhác mang theo điểm yêu mị, cực giống như một yêu tinh đang tắm dưới ánh mặt trời để hấp thụ tinh hoa của trời đất, hắn híp mắt cười, ánh sáng trong đôi bích mâu lay động giống như một thứ bùa mê hấp thụ tất cả màu sắc, “Nhắm mắt lại.” Ngón trỏ của hắn điểm vào trán nàng, đem cái đầu không chịu an phận kia đặt xuống gối nằm mềm mại, sau đó mới nói, “Mau ngủ một giấc thật ngon.”
Này….
Yêu Chi không nói thêm, chỉ là từ bỏ vị trí ưa thích ở lan can, chậm rãi đi đến bên ghế Hành Chi Nhược đang nằm, bóng của hắn đổ xuống người nàng, ngón tay trắng nõn, thon dài che đi ánh mặt trời lóa mắt, những tia sáng màu vàng ấm áp len lỏi qua khe hở giữa những ngón tay của hắn, làm cho mọi thứ trước mắt nàng trở nên mông lung, bàn tay của hắn che lại tầm mắt, làm cho hai mắt nàng khép lại.
Hành Chi Nhược cả người cực độ khẩn trương, bàn tay của Yêu Chi vẫn bất động, không có động tác tiếp theo.
Nàng vụng trộm mở mắt ra, liếc nhanh một cái.
Hắn vẫn đứng ở một bên người nàng, nếu đứng từ phía sau nhìn Yêu Chi cúi xuống, tư thế giống như đang im lặng quan sát nàng rất gần, nhưng chỉ có Hành Chi Nhược biết tầm mắt của hắn căn bản không hề dừng ở trên người nàng, tên yêu nghiệt này đang nhìn xuyên thấu qua nàng, mông lung nhìn về nơi xa xăm nào đó, suy nghĩ trôi dạt, biểu tình cực kỳ quái dị…. gồm có không kiên nhẫn, buồn phiền, thất vọng lại bất đắc dĩ.
Tên này bộ có bệnh sao….
Một kẻ đang còn sống sờ sờ ra đó, dùng thân mình để che nắng còn không tính, lại còn mang theo một bộ tẫn hết nghĩa vụ, nhìn vào khiến cho người…. — —||
Đợi chút.
Hắn bảo nàng phối hợp….
Mà Hành Chi Thiên gọi hắn về để điều trị tâm lý cho nàng.
Nếu hắn biết rõ trong tòa thành này chỗ nào có gắn camera, chỉ cần che khuất góc nhìn, làm bộ như giúp nàng chữa bệnh…. có thể lừa dối qua được cửa….
Hành Chi Nhược nhịn không được lại liếc xéo hắn.
Nhưng, hắn vì sao muốn giúp nàng? !
Tầm mắt của Hành Chi Nhược lang thang quét qua trên người hắn vừa lúc bị Yêu Chi nhìn thấy, hắn hơi động đậy, rút tay về nhìn nàng, trên mặt cười đến yêu dã, đôi bích đồng tràn ngập mê hoặc mang theo một loại bỡn cợt, phù phiếm, đôi bích đồng bỗng nhiên co rút lại, Hành Chi Nhược cả kinh, không kịp thu hồi tầm mắt, ngẩn người bị cuốn vào trong đáy mắt của hắn, trong thoáng chốc đồng tử của hắn trở nên dày mà đặc sệt, đặc đến không thể tan chảy, sâu không thấy đáy, tựa như một lốc xoáy hút lấy linh hồn của nàng….
Má ơi….
Hành Chi Nhược ai thán một tiếng, ngoảnh mặt sang một bên, nhắm chặt hai mắt.
Giỡn chơi sao, tiếp tục nhìn, không phải bị hắn thôi miên, cũng bị ép tới xương cốt không còn.
Đầu rất nặng,
Buồn ngủ quá.
Thời gian tích tắc trôi qua….
Nàng cư nhiên rất không có khí phách, thật sự ngủ mất.
Vào lúc nàng thức dậy, Yêu Chi đã rời đi, bầu trời bên ngoài ban công đầy sao, ánh trăng cực mê người.
Đầu của nàng có chút choáng váng, bất quá từ sau khi xảy ra sự kiện kia nàng đã lâu cũng chưa có được một giấc ngủ trọn vẹn, khoan khoái lại an ổn như thế.
Đại sảnh không có bóng người, phòng ăn được thắp nến, ánh sáng lung linh chiếu rọi.
“Tiểu thư, cô đã tỉnh?” Trần thẩm cười chỉ huy đám người hầu bày biện đồ ăn, “Tôi muốn gọi cô thức dậy, nhưng Bác sĩ Yêu Chi nói cô nên tự mình tỉnh dậy.”
Yêu Chi….
Hành Chi Nhược đầu óc mờ mịt, vịn vào ghế, trừng mắt liếc hắn một cái.
Ta đã nói như thế nào ngủ lâu như vậy.
Châm ngôn quả nhiên là đúng, cẩu không đổi được ăn phân 0…. nhất định là do hắn động tay động chân, cái đôi bích mâu kia quả thật không thể tùy tiện nhìn vào… Hành Chi Nhược nhăn mày, chậm rãi nhắm hai mắt, lấy tay nện vào đầu mấy cái.
0 Nguyên bản ‘cẩu cải bất liễu cật thỉ’: ý chỉ những kẻ không thay đổi được thói hư tật xấu.
Yêu Chi còn rất nhàn nhã rót một ly rượu, nhẹ nhàng đưa lên trên môi, đôi bích mâu câu hồn tựa như đang nhìn nàng, “Tiểu thư, buổi chiều ngủ có thoải mái không?”
Tiểu thư….
Tiểu thư cái đầu ngươi.
Bất quả quả thật…. cũng không cảm thấy có gì không ổn, tâm tình cũng khoan khoái hơn rất nhiều.
Yêu Chi, con người này quả là một bí ẩn.
“Tiểu thư, buổi tối hôm nay là món Pháp, cô có muốn đặc biệt thêm món gì không?” Trần thẩm đúng lúc hợp thời chặn lại tầm mắt đang “quyến rũ” nhau giữa hai người, không vội không chậm nói, “Chờ thiếu gia trở về là có thể dọn đồ ăn lên.”
Này, nhắc tới mới thấy có chút đói bụng.
Hành Chi Nhược hơi chép miệng, nói to, “Tôi muốn ăn món salad trộn chiều hôm qua làm.”
Trần thẩm có chút giật mình, vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ nói, “Được, được, tôi đi nói đầu bếp làm.”
Người hầu đứng ở hai bên nhà ăn, trên mặt ai nấy đều lộ ra vẻ kinh ngạc, kỳ thật người nào cũng đều biết, Trần thẩm chỉ là thực hiện trách nhiệm, thuận miệng hỏi mà thôi.
Trong lòng của bọn họ, chỉ cần tiểu thư không tuyệt thực, cho dù mỗi ngày chỉ ăn có một chút cũng tốt…. hôm nay lại chủ động nói muốn ăn món gì…. thật sự là nước mắt chảy ròng ròng….
“Bà mang mấy quả táo kia đến đây, tôi muốn tự mình gọt vỏ.”
Ai ui, ai ui,
Tiểu muốn tự mình gọt vỏ táo…. thật sự là…. nhịn không được lại nước mắt ròng ròng.
“Mau đi.”
Trần thẩm vui mừng lau nước mắt đang ào ạt chảy, hấp tấp rời đi.
Ánh trăng mông lung xuyên thấu qua màn lụa trắng, rải xuống mặt đất một quầng sáng bạc, chiếu sáng cả nhà ăn.
Tiếng đàn vi-ô-lông du dương len lỏi qua mọi ngóc ngách bên trong căn phòng, trên bàn ăn, những giá nến hoa lệ bằng bạc phát ra ánh sáng mờ ảo.
Chỉ có điều, bầu không khí bao quanh hai người đang ngồi trên ghế có vẻ rất kỳ quái.
Ngón tay trắng nõn thon dài của Yêu Chi đang gõ gõ vào mặt bàn, tiếng vang thanh thúy. Gõ một hồi vẫn không chiếm được người nào đó đáp lại, hắn nhịn không được kêu to, “Nè…. em rốt cuộc có biết gọt trái cây hay không.”
Một đôi dép lê đang nằm lăn lóc bên dưới chân ghế.
Hành Chi Nhược ngồi xổm trên ghế, gối đầu ở trên đầu gối, ai oán liếc mắt về phía Yêu Chi, bóp chặt trong tay trái táo đã bị hành hạ tới hoàn toàn biến dạng, hung hăng gọt vỏ.
Điệu bộ này….
Giống như đang xem quả táo như người nào đó liều chết hành hạ.
Yêu Chi không tự chủ được dịch ghế về phía sau, biết điều không mở miệng nói tiếp.
Đáng chết, buổi chiều dám thôi miên ta.
Gọt ngươi….
Gọt ngươi gọt chết ngươi (lẩm bẩm niệm)
“Thiếu gia đã về.”
Hành Chi Nhược sửng sốt, dựa người vào ghế nhặt lên một quả táo khác.
“Chi Nhược.” Thanh âm ôn nhã vang lên.
Nàng không để ý tới, nhíu mày, nghiêm túc gọt vỏ táo, bước chân của Hành Chi Thiên từ chậm đến nhanh, vừa bước vào nhà ăn liền nhìn thấy trên tay nàng đang cầm một sợi dài ngoằng như là vỏ trái cây trơn bóng, ngoằn ngoèo, thòng xuống tới chân ghế.
Hành Chi Thiên bước dài tới trước, chờ tới khi hắn nhìn thấy rõ cái vật bằng bạc lấp lánh nàng đang cầm trên tay là vật gì, sắc mặt của hắn đại biến, “Trần thẩm, sao bà có thể để cho nàng cầm dao?”
“Tiểu thư nói cô ấy muốn tự tay gọt táo, để đầu bếp làm món salad cho các người ăn.”
Tay của Hành Chi Nhược bỗng run lên một chút, vỏ táo bị đứt, bịch một tiếng nằm một đống trên đất.
— —|| Trần thẩm lỗ tai bà như thế nào lại nghe ra được là ta muốn gọt cho bọn hắn ăn…. thà gọt thuốc diệt chuột còn hơn….
Hành Chi Thiên xăn tay áo lên, đứng ở trước mặt nàng, cười đến vô cùng hạnh phúc, ấp úng nói, “Chi Nhược, anh anh đến.”
Hành Chi Nhược lườm hắn một cái, hắn lại làm như nhìn thấy, trên mặt ôn nhu như nước, hắn ngồi xổm xuống nhìn nàng, dịu dàng nói, “Em luôn trốn tránh anh…. đã rất lâu không nhìn thẳng vào anh, hôm nay thật tốt quá…. không chỉ xuống lầu, còn tự tay gọt táo cho anh ăn.” (Cesia: o_O?!!!!)
Lúc hắn nói ‘thật tốt’, trong mắt của hắn mang theo nồng đậm sủng nịnh cùng một tia hạnh phúc nhỏ nhoi.
Hành Chi Nhược nhất thời có chút hoảng thần.
Vừa lấy lại tinh thần thì phát hiện ra quả táo trên tay đã bị Hành Chi Thiên cướp mất, bàn tay đang gọt trống trơn.
Lửa giận bùng phát….
Hành Chi Nhược giống như khi còn bé, cau mày, giương nanh múa vuốt xông lên cướp lại táo.
Yêu Chi nhàn nhã giống như đang xem diễn, hớp một ngụm rượu chát, “Chi Thiên, ngày mai ta muốn mang em gái ngươi ra ngoài.”
Hành Chi Thiên sửng sốt, quay đầu nhìn lại, tay đưa lên thật cao, di chuyển xung quanh tránh né Hành Chi Nhược bổ người tới, “Tại sao, có chuyện gì cấp thiết cần phải ra ngoài?”
“Việc trị liệu chú trọng tâm trạng.” Yêu Chi tựa như đang cười mà lại không phải, “Cứ nhốt nàng ở trong nhà cũng không phải là chuyện tốt.”
Hành Chi Thiên nheo mắt, nhìn Chi Nhược đang cố cướp quả táo trên tay hắn, trên mặt hiện lên nụ cười thật ôn nhu, hạnh phúc, “Được, ngày mai ta sẽ bảo chuẩn bị xe cho các ngươi.”
A….
Có thể ra ngoài? !
Hành Chi Nhược nheo lại mắt, cố gắng áp chế trong lòng tiếng kêu gào hưng phấn cùng với niềm vui sướng khó kìm nén.
Tiếng cười khe khẽ của những cô gái, hòa cùng với làn điệu êm dịu của cổ cầm….
Bên ngoài cánh cửa giấy, hiện lên thấp thoáng bóng dáng của cô gái mặc áo kimônô cùng với tiếng guốc gỗ rất khẽ.
Trong gian phòng nhỏ thanh tĩnh u nhã, trên bàn bày một bộ trà cụ, khói bốc lên phảng phất trên những chiếc cốc bằng gỗ đàn hương.
“Ở cùng ta mà còn có tâm trạng xem di động sao?”
Hành Chi Nhược hoảng hốt cất di động đi.
Yêu Chi gật đầu, duyên dáng vén lên ống tay áo, nhấc ấm trà bằng gốm tử sa lên rót cho nàng một chung trà, trà sôi vừa đủ độ…. toát ra mùi hương ngào ngạt.
“Về sau ta có thể thường xuyên mang em ra ngoài, nhưng chớ chọc ta mất hứng.”
Hắn hai tay bưng lên tách trà đưa cho Hành Chi Nhược, đợi ngay lúc nàng cung kính tiếp nhận, Yêu Chi vói người tới trước, đôi bích mâu tràn đầy vẻ cợt nhã không hảo ý, trong nháy mắt, mái tóc đen của hắn lay động, trên mặt tràn đầy vẻ yêu dã, nàng chỉ cảm thấy túi nhẹ hẫng, thật vất vả mới hồi lại thần, liền nhìn thấy Yêu Chi đang chống tay lười biếng tựa vào trường kỷ, dán mắt vào vật hắn đang cầm trong tay. Hành Chi Nhược trố mắt ra, trà cũng không thèm uống, cúi đầu thọc tay vào túi….
- -|| di động không thấy đâu.
“Yêu nghiệt, trả lại ta!”
Hắn nhíu mày, đôi bích đồng nheo lại, trong mắt hiện lên tia nguy hiểm ngó nàng, “Yêu nghiệt? ! Tên rất hay…. để xem em nhắn tin cho ai.”
Hành Chi Nhược nhíu mày, luống cuống tay chân…. không thèm để ý tới hình tượng, gần như phóng qua bàn trà xăn lên tay áo chuẩn bị chém giết cướp