Cửa đột nhiên mở ra, một bàn tay bất thình lình đặt trên vai của Hành Chi Nhược.
Trái tim của nàng thiếu chút nữa đã nhảy ra ngoài.
“Làm sao…. bị dọa thành như vậy.” Tay hắn chậm chạp nhích lên trên, chạm vào hai má nàng, nhẹ nhàng lướt qua đường cong ở quai hàm, Yêu Chi sáp đầu lại gần, ánh sáng phản chiếu trong đôi bích mâu, lăn tăn giống như mặt hồ gợn sóng, tựa như đang cười mà lại tựa như không phải, “Bất thình lình cả kinh cũng không phải là chuyện tốt.”
“Bằng không….” Yêu Chi khép lại mi mắt, hai hàng lông mi thật dài che khuất ánh sáng trong đôi mắt, miệng của hắn bất giác nở nụ cười, hắn nhích người lại gần một chút, ái muội dán vào bên tai Hành Chi Nhược nói, “Bằng không ngươi khác còn tưởng em thật sự bị bệnh.”
Hắn cười đến yêu dã, diễm lệ đến mức khiến người ta hoảng sợ.
Hành Chi Nhược tâm lại càng cảm thấy thật lạnh, thật lạnh.
Hắn sớm nhìn ra…. nàng giả bệnh?
Màn thoát y vừa rồi…. là hắn thử nàng….
- -|| Chẳng lẽ một kẻ bị điên thật thì nên đần độn, đứng đực ra nhìn hắn thoát y xong, thay một bộ kimônô mới, sau đó giở trò lưu manh, vỗ tay kêu thoát lại lần nữa sao….
Nếu quả thực là phải vậy,
Còn không bằng điên thật cho rồi.
Nhìn hắn cười đến như vậy hữu hảo mà còn rất khêu gợi.
Hành Chi Nhược không tình nguyện môi giật giật, muốn biên ra lời nói sạo…. ánh mắt lại cực nhạy bén chăm chú nhìn theo Yêu Chi đưa ngón tay trỏ lên, mưu toan đặt lên môi nàng…. ngoan ngoãn…. nàng lập tức lấy hai tay che miệng.
Tiện nghi cho ai cũng được, nhưng không thể tiện nghi cho tên yêu nghiệt biến thái này.
Yêu Chi khẽ bật cười, nháy mắt một cái với nàng, ngẩng mặt lên thong thả bước đi, giẫm trên guốc gỗ lướt qua bên cạnh nàng, khí chấn cao quý.
Hôm nay hắn mặc một bộ kimônô thuần trắng pha trộn với màu xanh lá, mỗi một động tác đều toát lên vẻ tao nhã, lại cực quyến rũ, vài năm không gặp hắn có vẻ trầm ổn hơn rất nhiều, đối với hắn…. Hành Chi Nhược trong lòng vẫn nảy sinh cảm giác bài xích.
Về hắn, nàng vẫn còn nhớ rõ…. tuy chỉ là chút ít trí nhớ vụn vặt, ngắt quãng nhưng vẫn có thể chắp vá lại thành một bức tranh, ví dụ tuy nàng đã quên hết chuyện của bốn năm qua, nhưng lại nhớ rõ trong bốn năm qua Yêu Chi ở tại tòa thành này.
Nàng biết, Yêu Chi giúp nàng trị bệnh.
Càng khiến cho người ta cười sặc sụa chính là, những dòng chữ Hành Chi Nhược lúc còn nhỏ đã miêu tả Yêu Chi, thêm nữa….
Quyển ký sự tuổi thơ, đã thuật lại rất rõ ràng, trình bày đủ loại khuyết điểm của Yêu Chi, ví dụ như guốc gỗ luôn phát ra thanh âm chói tai, miệng của yêu nghiệt thật sự không tốt, thích chuyện thị phi, lại khoái châm ngòi, gây rắc rối….
Tóm lại, từ những dòng nhật ký có thể suy ra được, Dã cục cưng sâu trong lòng bài xích Yêu Chi.
Bất quá, không thể phủ nhận,
Yêu Chi tuy rằng tính tình khiến cho người ta chán ghét, nhưng khuôn mặt của hắn lại làm cho người ta gặp một lần là không thể quên.
Rõ ràng là con lai, nhưng lại cứ khăng khăng thích mặc kimônô, tướng mạo cùng khí chất của hắn rất tương đồng với người thời xưa.
Hành Chi Nhược nhìn hắn bước đi trầm ổn, tư thế cùng dáng vẻ đều rất đẹp mắt, nhịn không được cười trộm, tên này cho dù không làm bác sĩ tâm lý, đi đóng phim hay làm ca sĩ, tiền đồ cũng sẽ rất sáng lạn nha.
“Còn không mau đi theo.” Yêu Chi đã đi được một quãng khá xa, hắn quay đầu lại, vừa lúc nhìn thấy Hành Chi Nhược đang cười gian trá, hắn nghiêm túc nhìn nàng, trong đôi bích mâu hiện lên tia hài hước cùng kinh ngạc, còn có một loại cảm xúc phức tạp, hắn nhếch môi cười, “Em một chút cũng không gấp gáp.”
Gấp cái gì….
Đập phá, quăng ném đồ đạc.
Yêu Chi ngươi có thể làm gì ta, nhiều nhất là bị ngươi vạch trần giả bệnh, Hành Chi Thiên không thể ép buộc ta….
Nhiều nhất thì bị các ngươi bức điên, ngươi không phải đặc biệt vì trị bệnh cho ta mà đến sao.
Hành Chi Nhược vừa suy nghĩ, ngẩng mặt lên nhìn hắn, nở nụ cười càng lúc càng chói lọi, cười nhưng lại mang theo một chút gì đó…. làm cho người ta nhịn không được lo lắng, tim thắt lại.
“Cười so với khóc càng khó coi.” Yêu Chi xoay lưng về phía nàng, một câu nhận xét đơn giản, rất phù hợp với tình cách của hắn, sắc bén, chua ngoa không hề có giới hạn.
Trong phòng khách,
Người hầu đã sớm bày trí tốt, bức màn cửa cổ, xa hoa đã được kéo lên.
Yêu Chi thoải mái tựa người vào ghế sô pha, nhìn quanh bốn phía, sau đó chính là nhìn nàng cười, nụ cười này…. ý tứ xâu xa nha, làm cho người ta nảy sinh rất nhiều xúc cảm….
Hành Chi Nhược trương ra bộ mặt lạnh lùng, đứng ở đại sảnh.
Nàng rất ít xuống lầu đúng vậy….
Tuy là thỉnh thoảng nàng có đập phá tan hoang căn phòng của mình…. nhưng đám người hầu dụng tâm cũng không cần phải công khai như vậy….
Chỉ thấy trong đại sảnh những vật có thể thuận tay chạm đến, di chuyển được đều được đổi thành những thứ không dễ phá không dễ vỡ, đặc biệt là khi Hành Chi Nhược nhìn đến nguyên bản pho tượng Ưng Đại Vệ đặt ở chính giữa phòng đã bị đổi thành tiểu Vệ bằng plastic, nàng không thể không toát mồ hôi….
— —||
“Được rồi, chúng ta nói ngắn gọn, lần này đến là chịu sự ủy thác của anh trai em, đặc biệt trị liệu cho em.” Hắn đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “đặt biệt”…. Hai bàn tay đan vào nhau, chống dưới cằm, Yêu Chi cười đến quá mức yêu nghiệt, hắn nói, “Đến đây đi, để ta giúp em làm một cuộc kiểm tra toàn thân, cởi hết toàn bộ quần áo ra đi.”
Hả…..
A! ! ! ! ! !
Hành Chi Nhược vẻ mặt đều đen ngòm, nàng cố kiềm lại khóe miệng run rẩy, gằn từng tiếng nói, “Tôi lại không nhớ rõ anh là bác sĩ ngoại khoa.”
Yêu Chi cười xảo trá, đứng dậy, chậm rãi đi tới trước mặt nàng, “Những chuyện em không nhớ rõ chỉ sợ là còn….”
Ý cười tràn đầy trong đôi bích mâu của hắn, không giống có ác ý, nhìn thế này thì…. câu nói đùa lúc nãy rõ ràng là chọc tức người ta.
Chỉ có điều câu nói cuối cùng….
Hành Chi Nhược liếc hắn một cái, cúi đầu cân nhắc, rõ ràng trong thoại có thoại, làm cho người ta phải nghiền ngẫm.
“Bác sĩ Yêu muốn ở đại sảnh giúp tiểu thư trị liệu?” Trần thẩm quan sát Yêu Chi, vô cùng có trách nhiệm bưng lên một đĩa hoa quả thịt nguội cùng ít đồ uống.
Yêu Chi đảo mắt xem xét bốn phía, trong đại sảnh những người hầu cúi đầu làm việc, đều dựng thẳng lỗ tai lên, thỉnh thoảng lại trộm liếc mắt về hướng này, đám người hầu tụ tập càng lúc càng nhiều, hắn cười, hừ nhẹ, “Thế nào? Nhiều người như vậy canh chừng, sợ ta cải tạo tiểu thư nhà các ngươi hay vẫn là sợ bị ta ăn mất?”
Thanh âm của Yêu Chi rất mềm nhẹ, đặc biệt từ “Ăn” phát âm đủ thấp, giống như rên rỉ.
Hành Chi Nhược cả kinh, toàn thân phát run, nàng ngẩng đầu lên, liền phát giác…. cả đám người hầu đều đã lặn mất tăm, một cái bóng cũng không thấy, — —|| đáy lòng không thể không bội phục công lực biến thái của hắn.
Đang lúc Hành Chi Nhược vẫn còn đang cảm thán, bàn tay của Yêu Chi đã chậm rãi bò lên thắt lưng của nàng, nàng nhất thời sửng sốt…. bàn tay của tên Yêu Nghiệt kia càng lúc càng làm càn, trắng trợn, cợt nhả áp sát vào lớp vải áo, cảm giác âm ấm thẩm thấu qua lớp vải, lan tỏa, muốn gạt ra cũng gạt không được, “Vết thương ở nơi này như thế nào rồi?”
Hành Chi Nhược cả kinh! Gạt bàn tay càn rỡ của hắn ra.
Thụt lùi về sau….
Hắn, hắn hắn hắn đang nói gì, hắn làm sao biết trên người nàng có vết thương.
Hắn, hắn hắn hắn đang nói gì, hắn làm sao biết được trên người nàng có vết thương.
Yêu Chi từng bước ép sát lại, khóe môi của hắn nhếch lên hài lòng nở nụ cười, đột nhiên bàn tay của hắn lướt qua đầu nàng chống ra phía sau, “kẹt” giống như tiếng cánh cửa bị đẩy ra, thân mình hắn ép sát lại, đẩy nàng lọt vào trong một gian phòng.
Âm thanh “kẽo kẹt” vang lên, cửa bị đóng lại.
Hành Chi Nhược bị ép dán người vào cánh cửa, Yêu Chi cười duỗi tay ra, cả thân mình dán sát vào nàng, sờ soạng ổ khóa, khóa cửa lại.
Căn phòng tối mờ, bức rèm cửa sổ màu tím tử la lan.
Nàng cứng người lại,
Phòng của cha mẹ….
Nàng có chút hoảng thần nhìn Yêu Chi, không biết trong hồ lô của hắn bán thuốc gì, căn phòng của cha mẹ đối với nàng mà nói là một cơn ác mộng, kỳ thật nàng cũng không sợ Yêu Chi định làm gì nàng, hắn chẳng qua là chỉ là một người khách mà Hành Chi Thiên mời đến, chỉ có điều, vì sao người nào cũng thích mang nàng vào trong này.
Yêu Chi chỉ nhìn nàng không nói gì, khóe miệng hơi cong lên tựa như đang cười mà tựa như không phải.
Một kẻ không an phận, luôn vô cùng có khả năng làm chuyện không an phận.
Hành Chi Nhược cảm thấy khó nhẫn nhịn, cả người hơi co giật, xoay người chụp lấy tay cầm, muốn thoát khỏi đây.
Yêu Chi cười khẽ, xoa nhẹ vào bên hông nàng, cố ý lại như vô ý tăng thêm vài phần lực đạo, trọng lực của toàn thân đều dán trên người Hành Chi Nhược, giọng nói của hắn rất khẽ, “Chỗ này của em có vết thương….” Bàn tay của hắn chỉ bị ngăn cách bởi một lớp vải áo mỏng manh, hơi thở ấm áp phả lên trên mặt nàng, hắn dừng lại một chút, cười khúc khích, thanh âm êm ái đến mức giống như tình nhân đang tán tỉnh nhau, “Ta đoán…. không chỉ sưng đỏ mà còn có một vết bần tím lớn bằng ngón tay út, đêm qua mười hai giờ quá ba phút, em nhất định đang chui ở trong ổ chăn tự mình thoa thuốc, đừng nói tới Hành Chi Thiên…. ngay cả ta nhìn thấy cũng đau lòng.”
Ngón tay cái của hắn ấn vào ngay đúng vị trí của vết thương, Hành Chi Nhược mím môi, sắc mặt tái nhợt, kinh hoàng lại mê màng nhìn hắn.
“Vẻ mặt này so với trong tưởng tượng của ta còn điềm đạm đáng yêu.” Yêu Chi cười bỏ tay ra, vén ống tay áo để lộ ra khủy tay trơn mượt, trắng nõn, hắn giật giật đuôi tóc, từ tốn nói, “Em rất ngạc nhiên vì sao ta có thể biết rõ?”
Động tác của hắn ung dung thong thả, một mùi hương thanh lịch tao nhã phảng phất theo ống tay áo của hắn bay ra, dường như có tác dụng an thần, Hành Chi Nhược chỉ đứng ngây ra nhìn hắn, quên mất chuyện giục hỏi.
Hắn kéo ra ở giữa búi tóc lấy ra một vật, bàn tay nắm lại, duỗi về phía nàng, những ngón tay thon dài xinh đẹp, một vật màu đen lặng lẽ nhét vào trong tay nàng.
Hành Chi Nhược nâng tay lên, tỉ mỉ quan sát…. đó là một máy camera loại nhỏ….
Suy nghĩ suy nghĩ…. cái này thật tinh xảo, nhỏ nhắn, nhét ở trong tóc cũng không bị ai nhìn thấy.
“Biết gì không….” Yêu Chi cố ý kéo dài giọng, cúi đầu miệng kề sát vào bên tai nàng nói, “Mỗi chỗ trong tòa thành này từ đại sảnh, hành lang, phòng ngủ, phòng tắm tất cả những chỗ em có thể nán lại đều được lắp đặt thứ này.”
Hành Chi Nhược mở to hai mắt, khiếp sợ nhìn hắn.
“Ca ca em thực quan tâm em, thật lâu thật lâu về trước hắn đã cho lắp đặt những thứ này, nhất cử nhất động của em cả ban ngày lẫn ban đêm hắn đều muốn xem đi xem lại rất nhiều lần, mà không khéo bốn năm trước lúc ta rời đi, thật không cẩn thận có động tay động chân một chút vào những thiết bị theo dõi đó….” Hắn cười đến phá lệ thuần khiết, “Ngay lúc ca ca em bật màn hình lên, ta thật vinh hạnh trở thành người thứ hai được xem trực tiếp hiện trường.” (Cesia: o_O, hai tên này đều biến thái ngang nhau)
Hành Chi Nhược bưng hai tay lên che miệng, kinh hoàng, trái tim