không phải khẩu vị nhẹ hai ngày nay — cô đương nhiên biết dầu muối có hại thế nào với người bệnh tim.
Lát chanh màu vàng nhạt chậm rãi xoay tròn trong nước, cuối cùng chìm xuống dưới đáy.
Có lẽ, không chỉ là thói quen, có lẽ, cô đã bắt đầu luyến tiếc một phần dịu dàng, ngọt ngào trong cuộc sống kia, mà tương lai không xa, cô sẽ không tránh khỏi càng sa vào những quan tâm bất chợt cùng chiều chuộng kia hơn nữa….. Dung Nhược nghĩ thầm như vậy, lòng rối bời xoay xoay ly nước, mang theo chút gì đấy bối rối, bất lực, và mờ mịt.
“Ngày mai tớ phải về quê một chuyến.” Lúc dùng bữa tối, Hà Dĩ Thuần nói.
“Bao giờ lại lên?”
“Chắc khoảng tuần sau.”
“Còn cửa hàng thì sao?”
“Nếu cậu đồng ý trông, đương nhiên tiếp tục mở, nếu không đành tạm dừng buôn bán vậy.”
Dung Nhược nhấm nháp tảng thịt bò chậm rãi, sau khi nuốt xuống, lại uống một ngụm nước, mới mở miệng: “Giao cho tớ đi.”
Hà Dĩ Thuần tiếp lời rất nhanh: “Chín giờ sáng đến mười một giờ đêm, đừng có lười nhác đấy.”
“Đương nhiên.” Dao cùng nĩa chuyển động qua lại thuần thục trên chiếc đĩa sứ trắng, Dung Nhược mỉm cười như đang đối mặt với một chuyện thường tình.
“Hôm nay cậu thật khác thường.” Hà Dĩ Thuần nhướn mày, trong mắt đầy hoài nghi.
“Thế à?”
“Cậu bắt đầu có cái tự giác mình là chủ nhân của “Lam Dạ” từ bao giờ vậy?”
“Từ hôm nay trở đi, không được sao?”
Buông dao nĩa, Dung Nhược hoà vào tiếng nhạc lơ đãng lắc lắc chiếc ly chân dài trong tay.
Đi sớm về trễ, liệu có thể ngăn cản chút ít sự đắm chìm của mình không đây?
“Bắt đầu từ mai có thể khuya em mới về nhà.” Dung Nhược ngồi trước bàn trang điểm lau tóc, nhìn Vân Trạm qua gương, thấy anh đang ngồi trên giường, động tác có chút khó nhọc nằm xuống.
“Sao vậy? Có việc à?” Vân Trạm đắp chăn xong, nhìn Dung Nhược trong gương.
“Dĩ Thuần về nhà, em phụ trách trông quán.”
“Buổi tối mấy giờ đóng cửa?”
“Mười một giờ.”
Dung Nhược đi đến cuối giường ngồi xuống, nhìn Vân Trạm.
“Chuyện gì vậy?”
“Anh chưa từng nói cho em.” Cô nói một câu không đầu không đuôi.
“Nói cho em cái gì?”
“…….. Cái này.” Lấy chiếc gối mềm trên ghế cạnh đó giơ lên, cô nhìn về phía đôi chân
dưới lớp chăn của anh.
Nếu không phải vừa nãy lúc Vân Trạm tắm, người giúp việc đúng lúc tiến vào, cô căn bản không biết hoá ra khi anh ngủ dưới chân cần đặt một chiếc gối mềm. Mà mấy buổi tối nay, anh chưa từng làm như vậy.
Vân Trạm giật mình.
Trước kia đây đều là người giúp việc làm giúp anh, sau khi kết hôn, ban đêm người giúp việc sẽ không tự tiện tiến vào, hơn nữa bọn họ đều cho rằng việc này đương nhiên đã được Dung Nhược làm thay.
“Là anh quên mất.” Anh nói giọng thản nhiên. Mà trên thực tế, có hay không có, cũng quả thực không có khác biệt gì.
Dung Nhược im lặng nhấc chăn lên, dựa theo cách vừa nãy người giúp việc dạy cho, đặt chiếc gối mềm xuống dưới chân Vân Trạm.
Lên giường tắt đèn xong, cô nằm thẳng, giữa bầu không khí yên lặng, đột nhiên hỏi: “Mọi khi đều là mấy giờ đêm xoay người?”
“….. Hai, hoặc ba giờ.” Trong bóng đêm, giọng Vân Trạm rất khẽ, chất chứa sự bất lực mà chỉ anh mới hiểu.
Thật lâu không nghe tiếng đáp lại từ phía bên cạnh, anh nói thêm: “Em cứ ngủ đi, không cần cố ý tỉnh lại.” Trên thực tế, anh cũng không cho rằng một người bình thường vốn không có thói quen tỉnh lại lúc nửa đêm như Dung Nhược, có thể tỉnh giấc lúc đó, giúp anh xoay người.
Vẫn không có tiếng đáp lại, Dung Nhược chỉ thật nhẹ thật chậm nghiêng mình đi, quay lưng về phía Vân Trạm. Chăn che một nửa khuôn mặt cô, trong bóng đêm cô hơi cau mày, lòng cô có một cơn bi ai đang trào lên mãnh liệt không ngừng, chẳng phải vì bản thân cô, mà là vì con người cạnh bên.
“Mọi khi như vậy anh có tỉnh lại không?” Một lúc thật lâu sau, khi Vân Trạm nghĩ rằng Dung Nhược đã đang ngủ, đột nhiên nghe thấy cô nhẹ giọng hỏi.
“Có.” Anh vốn thính ngủ, cho dù nửa thân dưới không có cảm giác, nhưng khi có người tới gần chạm vào thân thể mình, anh vẫn có thể lập tức tỉnh lại.
“Vậy có phải anh đã quen tự động tỉnh lại vào tầm ấy hàng ngày?”
“Ừ.”
“Đêm nay lúc nào anh tỉnh lại thì gọi em.”
“….”
Mở đôi mắt vốn khép hờ, Vân Trạm ngoái đầu lại, Dung Nhược vẫn đang quay lưng về phía anh, hơn nữa không nói thêm gì. Giữa không gian tĩnh lặng, tiếng hít thở của cô rất nhỏ mà đều đều, như vừa nói xong câu nói kia, cô ngay lập tức ngủ say.
Trong lòng Vân Trạm hơi rối loạn. Anh biết rõ kế hoạch trong lòng Dung Nhược, biết một ngày nào đó cô sẽ rời khỏi anh, sẽ mang toàn bộ đau khổ của mình năm đó trả lại cho anh. Một khi đã như vậy, vì sao cô lại còn cố ý chủ động quan tâm cuộc sống của anh.
…… Quan tâm? Anh cũng không rõ có thể dùng từ này hay không.
Nhưng, vừa rồi phản ứng của Dung Nhược, quả thực đã khiến cho lòng anh cảm thấy ấm áp hơn.
Giữa tiếng hít thở đều đều bên cạnh, Vân Trạm khẽ mỉm cười.
Mười một giờ rưỡi đêm.
Sau khi dọn dẹp cùng với người phục vụ xong xuôi, Dung Nhược vừa bước ra trước cửa đã khẽ thở dài ngao ngán. Hà Dĩ Thuần đã đi được hai ngày, suốt thời gian ấy cô cũng ở trong quán từ sáng tới tối. Vì quán có thuê người phục vụ nên cô cũng không cần phải làm gì nhiều. Nhưng, hầu hết thời gian trong ngày đều gói gọn trong khoảng không gian nhỏ hẹp phía sau quầy lại khiến cô cảm thấy mệt mỏi, buồn chán vì chẳng có gì để làm.
Chả trách tại sao hồi trước cứ mỗi lần mình ghé qua đây, cô nàng kia lại luôn miệng than vãn.
Đến khi đóng cửa tiệm, cuối cùng thì Dung Nhược cũng có thể hiểu được vì sao Hà Dĩ Thuần luôn tỏ ra tức tối, bất bình mỗi khi nhìn thấy dáng vẻ thư thái nhàn nhã của cô rồi.
Không nằm ngoài dự tính, cô đã nhìn thấy chiếc xe màu đen đỗ ở góc đường, đèn sau nhấp nháy trong đêm tối mờ mịt, không biết là đẫ đợi ở đó từ bao giờ.
Ngồi vào trong xe, cảm nhận hơi ấm phả vào gương mặt. Dung Nhược cởi bỏ khăn quàng cổ, mỉm cười, khẽ gật đầu với người lái xe, ngay sau đó, xe ổn định chạy thẳng về phía trước.
“Làm phiền anh phải đợi lâu rồi.” Dung Nhược cảm thấy hơi áy náy, bình thường thì tầm này lái xe đã được nghỉ, vậy mà giờ lại phải đi đón cô giữa tiết trời đêm đông giá rét.
“Không sao.” Người lái xe trẻ tuổi cười chân thành.
Chuyển tầm mắt về phía trước, Dung Nhược điều chỉnh ghế để có tư thế ngồi thoải mái nhất. Đường phố lúc này có vẻ hiu quạnh hơn hẳn so với ban ngày, thỉnh thoảng lại thấy có xe đi ngược tới, đèn xe chiếu ánh sáng mạnh chói đến không mở mắt ra được. Dung Nhược tiện thể nhắm mắt luôn, lại nghĩ đến đêm qua, khi cô rời khỏi quán đã thấy Vân Trạm ngồi ở trong xe chờ mình. Kỳ thực, hôm qua, lúc rời nhà, cô vốn không có ý định gọi xe đưa đón, nên khi cô nhìn thấy Vân Trạm và lái xe đang đợi mình, quả thật có chút bất ngờ.
Lúc ở trong xe tối qua, Vân Trạm có nói: “Về sau, mỗi ngày cứ đến giờ này, anh sẽ dặn lái xe qua đây đón em.”
Cô muốn từ chối, nhưng nghĩ một chút rồi lại thôi. Chắc do cô cũng hiểu tính Vân Trạm, cô không nghĩ là sự phản đối của mình có hiệu lực, huống chi, cô cũng không muốn tranh cãi với anh chỉ vì chuyện nhỏ nhặt như vậy.
—— Không cần nghiêm trọng hóa vấn đề, tình trạng này cũng chỉ diễn ra trong một thời gian ngắn, ngay cả cuộc hôn nhân này cũng vậy.
Hai ngày nay, cô thường xuyên tự dặn lòng mình như vậy.
Bất giác, cô cảm thấy có phần hối hận. Nếu như khi đó không nảy ra cái ý tưởng trả thù này, nếu như trước đây, sau khi trở về nước, cô dứt khoát cắt đứt mọi quan hệ với Vân Trạm, để anh hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của mình, thì chắc hiện giờ cô đã không cần phải lo sợ về việc mình bị mắc kẹt giữa những mâu thuẫn và phải đấu tranh tư tưởng như thế này.
Có phải mọi chuyện như bây giờ đều do cô tự mình chuốc lấy phiền phức hay không?
Về đến nhà, Dung Nhược đã cảm thấy bất ngờ khi thấy phòng ngủ lạnh lẽo, trống trải. Cô biết, bắt đầu từ hôm nay, Vân Trạm sẽ đi làm lại như trước, nhưng cô không ngờ được anh sẽ làm việc mãi đến tận nửa đêm vẫn chưa chịu về.
“Thưa cô Dung.” Người giúp việc bưng khay thức ăn từ dưới bếp lên.
Mặc dù cách xưng hô này có phần không ổn, nhưng hẳn là những người giúp việc trong nhà đã quá quen với cách gọi này, chỉ có điều, Dung Nhược để ý thấy, hôm qua, khi Vân Trạm nghe thấy ba chữ này liền khẽ nhíu mày. Nhưng sau đó cũng không thấy anh có ý kiến gì, nên cô nghiễm nhiên coi như không có chuyện gì xảy ra.
“Cô tìm cậu chủ à? Cậu ấy đến công ty rồi.” Đặt khay thức ăn khuya vừa mới làm xuống bàn, người giúp việc tươi cười nói.
“Anh ấy không nói lúc nào về sao?”
“Lúc bữa tối cậu chủ đã về rồi, nhận được điện thoại, chắc là công ty có việc gấp, nên lại phải đi ngay.”
Dung Nhược nghe xong, nghi hoặc bước tới bên bàn ăn, không rõ là ở công ty đã xảy ra chuyện gì mà anh phải đích thân quay lại xử lý sau giờ tan tầm như vậy.
“A?” Khi thấy cháo dưa cải thịt bò, cô bỗng nhiên cười.
“Sao bác biết tôi muốn ăn món này?” Ban ngày lúc ăn cơm trưa, cô nhớ là đã lâu lắm rồi không được ăn cháo thịt bò do đầu bếp nhà họ Vân nấu, không ngờ là buổi tối lại được ăn khuya bằng món này.
“Cô Dung trước đây cũng rất thích ăn mà.”
Người giúp việc vừa nói dứt lời, Dung Nhược đã kịp phản ứng vì khi không lại đi hỏi một câu ngu ngốc như vậy. Những người này đã phục vụ ở nhà họ Vân hơn năm năm, sao họ có thể không biết sở thích của cô chứ?
“Có điều, đây là cậu chủ dặn làm.”
“… Anh ấy?” Tay cầm thìa hơi chựng lại.
“Vâng, lúc ăn cơm tối cậu chủ có dặn tôi chuẩn bị.”
Dung Nhược ngẩng đầu, nụ cười trên gương mặt của người giúp việc khiến lòng cô đau nhói – Nụ cười ấy rõ là đang mách cho cô biết về sự săn sóc chu đáo của Vân Trạm.
“Xe đến rồi à?” Cao Lỗi chờ tới khi Vân Trạm trả lời điện thoại xong mới hỏi anh.
“Ừ, đang chờ ở dưới rồi, chúng ta đi thôi.”
Cúi xuống chỉnh lại tấm chăn phủ trên đùi, Vân Trạm cảm thấy mệt mỏi rã rời, đầu óc cũng bắt đầu thấy choáng váng.
Nếu như không phải quản lý công ty chi nhánh nước ngoài giám sát không nghiêm, quản lý sai lầm, nhân viên cấp dưới tiết lộ tài liệu quan trọng cho đối thủ cạnh tranh, khiến công ty suýt để mất một khách hàng quan trọng thì anh cũng không cần phải gấp rút triệu tập cuộc họp khẩn với hội đồng quản trị cho tới tận khuya như thế này.
Lúc ra khỏi phòng làm việc, ngực bỗng nhiên đau thắt, Vân Trạm dừng xe lăn, nhắm mắt nhíu mày.
“Sao vậy? Thấy không khỏe à?” Cao Lỗi vẫn theo phía sau cúi xuống hỏi. Trong cuộc họp lúc nãy, nhìn sắc mặt của Vân Trạm, anh đã thấy hơi lo rồi. Với tình trạng hiện giờ của Trạm, vốn không nên chịu áp lực, mệt mỏi trong thời gian dài.
“Không sao.” Triệu chứng tim đập nhanh sau hơn mười giây đang từ từ thuyên giảm, Vân Trạm mở mắt ra.
“Có cần phải nghỉ ngơi một chút rồi mới đi xuống hay không? Mình gọi điện kêu lái xe chờ.”
“Không cần.” Thấy Cao Lỗi lấy di động ra, Vân Trạm lắc lắc đầu, “Về sớm một chút đi.”