Sáng sớm, bác sĩ theo lệ làm kiểm tra cho Vân Trạm sau khi tỉnh dậy, dặn dò cẩn thận xong xuôi mới chịu rời đi.
Cao Lỗi tựa vào bên cửa sổ, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Vân Trạm vẫn đang suy yếu, “Bác sĩ chẩn đoán, suy tim cấp độ II.” Anh hơi ngừng lại, thấy Vân Trạm vẫn tỏ ra lạnh nhạt, chẳng có chút thái độ gì, liền nói tiếp: “Bệnh tình chuyển biến xấu cũng không phải chuyện ngày một ngày hai. Chính bản thân cậu hẳn đã sớm phát hiện đi?”
Thu về tầm mắt nhìn ngoài cửa sổ, Vân Trạm vẫn ngả lưng trên chiếc giường bệnh đã được nâng phần trên, anh thản nhiên liếc nhìn Cao Lỗi, cũng không trả lời, chỉ chậm rãi nhắm hai mắt lại, sắc mặt tràn đầy mỏi mệt.
“….. Cậu nghỉ thêm một lát đi.” Cao Lỗi cúi đầu thở dài, bước lên trước điều chỉnh lại độ cao nơi đầu giường giúp Vân Trạm, “Tớ đã báo cho Vân Hân với Dung Nhược rồi, chắc một lúc nữa hai cô ấy sẽ đến.”
Nghe thấy tên Dung Nhược, bàn tay dưới tấm chăn hơi cứng ngắc, Vân Trạm lại mở mắt ra.
“Cao Lỗi.”
“….. Gì vậy?” Thân hình thon dài của Cao Lỗi đang định rời khỏi phòng bệnh đột nhiên dừng lại bởi tiếng gọi, anh quay đầu nhìn Vân Trạm.
“Kết quả chẩn đoán không cần nói cho Dung Nhược.” Giấu mình giữa lớp chăn đệm trắng như tuyết, đôi mắt Vân Trạm sâu thẳm mà bình tĩnh, không thể nhìn ra chút cảm xúc.
Cao Lỗi khó hiểu nhướn mày, “Sao lại thế?”
“….. Cứ làm theo lời mình nói đi.” Giọng Vân Trạm ngập tràn ủ rũ.
Đến tận khi tiếng bước chân biến mất sau cánh cửa phòng bệnh, anh mới quay mặt ra phía cửa sổ.
Rét đậm, ngay cả ánh mặt trời cũng đều có vẻ lẻ loi, mỏng manh.
Không khí lạnh lẽo, trong trẻo, vài nhánh cây khô khẽ lay động trước gió, khung cảnh ấy in vào trong đôi mắt sâu trầm của Vân Trạm, tái hiện một thế giới xác xơ, tiêu điều.
————————————————�� �————-
Căn phòng ấm áp, Dung Nhược mặc áo lông màu tím nhạt lẳng lặng ngồi bên giường bệnh, tập trung gọt hoa quả.
Tuy cúi đầu, nhưng cô vẫn có thể cảm giác được rõ ràng ánh mắt Vân Trạm đang nhìn mình chằm chằm. Nhưng cô không nói gì, để mặc sự yên tĩnh bao trùm cả không gian.
Ánh sáng hắt lên những sợi tóc lạc lòa xòa rũ xuống, che khuất cả gò má của anh, lại mang đến một cảm giác thật trầm tĩnh, an bình. Không biết đã qua bao lâu, Vân Trạm dường như có chút mệt mỏi nhắm mắt lại, khi lại mở ra, đôi mắt lại đầy vẻ sâu trầm mà tĩnh lặng.
“Dung Nhược.” Anh gọi tên cô, giọng hơi khàn khàn.
“Ừm?” Cô không ngẩng đầu, đáp lại.
“Quà Giáng sinh, em còn muốn không?” Câu hỏi rất khẽ, không kém phần thản nhiên, song lại khiến đôi tay Dung Nhược hơi run run.
Cô ngước lên nhìn vào mắt anh, đôi mắt ấy sâu thẳm tựa như không thấy đáy, không để lộ chút cảm xúc nào, nhưng lại cuốn hút cô hết lần này đến lần khác, khiến cô chẳng tài nào suy nghĩ được điều gì.
Giọng Vân Trạm trầm thấp mà vững vàng, anh chậm rãi nói: “Đây là sự đáp ứng của anh với em. Cho nên, nếu em đồng ý, chúng ta kết hôn đi.”
“Soạt!”
Vỏ táo đã gọt được một nửa rơi xuống đất. Hàng lông mi dài rợp cũng không che giấu nổi vẻ kinh sợ trong mắt Dung Nhược, bờ môi cô giật giật, những cuối cùng cũng chỉ có thể
ngỡ ngàng nhìn người bệnh đang tựa người trên chiếc giường trắng như tuyết kia. Cô chưa từng nghĩ tới, Vân Trạm lại sẽ coi lời đề nghị đêm đó là thật. Càng không thể nghĩ tới nổi, hai chữ “kết hôn” này, khi chúng từ miệng Vân Trạm thốt ra, lại có thể gây cho cô sự rung động lớn đến vậy.
“Cần suy nghĩ thêm chứ?” Vân Trạm chăm chú nhìn vẻ mặt khiếp sợ của người trước mắt, đôi môi nhợt nhạt khẽ hé mở, “Anh chờ câu trả lời chính xác của em.” Cả mặt mày đều toát lên vẻ kiên nhẫn vô bờ.
Trong nhà tắm của phòng bệnh, Dung Nhược vặn mở vòi nước màu bạc, giữa tiếng nước chảy ào ào, cô ngẩng đầu nhìn bản thân qua gương.
Kết hôn….
Cô lẩm nhẩm hai chữ này, rồi thất thần một lúc.
Cũng không hiểu nổi cảm giác hiện giờ trong lòng cô là gì, ngọt ngào hay chua xót – cái suy nghĩ trở thành vợ của Vân Trạm, dù là vì tình cảm hoặc là có toan tính riêng, lúc này đây, đều đang thít chặt lấy thần kinh cô. Nhưng trên hết, cô không nén nổi tự nhủ thầm, nếu chuyện này xảy ra ở hai năm trước, khi mà tất cả đều chưa từng phát sinh, cô hẳn sẽ là người hạnh phúc nhất trên đời.
Nhưng, vẫn nhưng, đây cũng chỉ là ảo tưởng mà thôi – cái thứ hạnh phúc tưởng chùng như đơn giản vậy, đã không còn có thể tồn tại nữa rồi.
Nhìn vào hình bóng người con gái đang gượng cười trong gương, cô chậm rãi nhắm mắt lại.
Khi bước ra khỏi phòng tắm, cô hít một hơi thật sâu, rồi nhìn thẳng đôi mắt đen sâu thẳm của Vân Trạm, khẽ nói: “Em đồng ý.”
……………. Không cần suy nghĩ gì nữa, cô đồng ý.
Cho dù cho tới tận bây giờ, gả cho Vân Trạm, vẫn là nguyện vọng tha thiết và chân thực nhất tận đáy lòng cô.
Đồng thời cũng là nỗi đau thương nặng nề nhất với cô.
Vân Hân đẩy cánh cửa lớn được khắc hoa nặng nề ra, nhìn về phía Vân Trạm đang ngồi trên xe lăn, hỏi dò: “Khách mời đều tới gần hết rồi, chuẩn bị bắt đầu được chưa hả anh?”
“Ừ.” Vân Trạm soi gương, chỉnh lại chiếc nơ nơi cổ áo. Ánh sáng từ chùm đèn rạng rỡ giúp che bớt vẻ tái nhợt trên gương mặt anh, chỉ còn lại từng đường nét hoàn mỹ được tôn lên.
“Lỗi đâu?” Phát hiện ra phù rể không có mặt, Vân Hân hỏi.
“Cậu ấy….”
Vân Trạm còn chưa nói xong, Cao Lỗi đã bước nhanh lướt qua Vân Hân, đi vào trong phòng, vẻ mặt đầy nghiêm túc.
Anh không quay đầu lại, nói thật nhẹ: “Tiểu Hân, em ra ngoài trước xem Dung Nhược chuẩn bị tốt chưa đi, anh có lời muốn nói với Trạm.”
“……. Dạ.” Vân Hân sửng sốt, cảm thấy dáng vẻ của Cao Lỗi có chuyện, nhìn về phía Vân Trạm lại thấy anh gật gật đầu, đành phải cố dặn dò nốt một câu, “Hai người nhanh lên nhé, đừng để lỡ mất giờ.” Rồi mới chịu bỏ đi, không quên đóng cửa lại.
Đợi đến khi trong phòng chỉ còn hai người, Cao Lỗi đứng cạnh cửa, giọng anh trầm hẳn xuống: “Thứ này là sao?”
Vân Trạm nhìn lướt qua tờ giấy trong tay Cao Lỗi, quay xe lăn đi, giọng thản nhiên:
“Nhẫn mang tới chứ?”
“Không chỉ là nhẫn, tớ còn vô tình phát hiện thứ này!” Cao Lỗi nhíu mày nói, anh khó chịu kéo chiếc nơ trên cổ ra. Nếu không phải anh thay Vân Trạm về nhà lấy nhẫn kết hôn, anh sẽ không thể phát hiện ra báo cáo điều tra về Dung Nhược mà lúc trước công ty thám tử tư đưa tới.
“Việc Dung Nhược mất trí nhớ là giả, đúng không?” Anh thở dài một cách nặng nề, “Cậu đã sớm biết cô ấy diễn kịch.”
“Phải. Chuyện này rất quan trọng sao?” Vân Trạm hỏi lại.
“Cô ấy có mục đích gì? Cô ấy làm như vậy, nhất định có mục đích, đúng không?” Có lẽ đã quen với chốn thương trường ngươi lừa ta gạt, từ lúc biết Dung Nhược giả vờ mất trí nhớ, anh liền lập tức nảy sinh ý nghĩ như thế, hơn nữa anh tin rằng, lúc này đây, phán đoán của bản thân sẽ không sai. Mà thời gian để Vân Trạm suy nghĩ về vấn đề này còn dài hơn cả anh, chuyện anh có thể nghĩ tới, cậu ấy cũng nhất định có thể.
Vân Trạm khẽ cười mang chút tự giễu, “Cô ấy muốn trả thù mình.” Nếu Cao Lỗi đã đoán ra, anh cũng không định giấu diếm nữa, “Cô ấy sẽ dùng thân phận thân thiết nhất mà rời khỏi mình, để trả thù năm đó mình đã bỏ rơi cô ấy.” Vế trước, là nguyên lời Dung Nhược. Khi nói những lời này, ngực Vân Trạm lại dấy lên cơn đau tức quen thuộc.
Im lặng.
Cao Lỗi dường như không nghĩ tới, đối diện trực tiếp với ý đồ của Dung Nhược như vậy, Vân Trạm còn có thể nhẹ nhàng bình thản đến thế.
“Sao không nói cho cô ấy, lúc trước là vì Vân Hân mang thai.”
“Tớ thấy không cần thiết.”
“Vì sao?”
“Cao Lỗi,” Vân Trạm trầm giọng hỏi, vẻ mặt thực bình tĩnh và nghiêm túc, “Nếu là thứ mà cậu trân trọng hơn hết thảy, liệu cậu có muốn được tự mình bảo vệ nó, bằng chính khả năng của mình hay không?”
“Đương nhiên.”
“Trước đây mình cũng nghĩ như vậy.” Ánh mắt Vân Trạm xem không rõ là lạnh nhạt hay là bi ai.
Nếu nói việc Vân Hân mang thai, khiến cô trở thành người cuối cùng được lựa chọn.
Vậy, nguyên nhân khiến anh không chút do dự đưa ra sự lựa chọn đó, hoàn toàn là Dung Nhược. Vì để đổi lại được cô ấy, anh sẵn sàng trả giá tất thảy, kể cả tính mạng. Có lẽ, đây cũng có thể lý giải thành thứ tôn nghiêm và kiêu ngạo nực cười của đàn ông.
“Nhưng, nhưng mình đã không thể làm được.” Là do anh tự tin quá mức, mới gây ra kết quả như vậy.
Cao Lỗi khẽ hạ mi mắt, Vân Trạm nói tiếp, “Thật ra, cho dù có đủ loại lý do đi chăng nữa, từ cái khoảnh khắc mình lựa chọn Vân Hân kia, mình đã gây tổn thương cho Dung Nhược rồi.”
Anh biết rõ, lý trí và tình cảm, có đôi khi không thể đạt được sự thống nhất. Sau khi anh vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Dung Nhược với Hà Dĩ Thuần, nằm trên giường bệnh ở bệnh viện, anh đã suy nghĩ rất cẩn thận, cũng hoàn toàn hiểu được nỗi oán hận Dung Nhược dành cho anh.
“Mình không có thói quen tự biện giải cho bản thân, hơn nữa, mình thực sự đã khiến cô ấy phải chịu thiệt thòi.” Là anh khiến Dung Nhược suýt đánh mất tính mạng, chỉ riêng một chuyện này thôi, đã là sai lầm chết người rồi.
Vân Trạm liếc nhìn đồng hồ trên tường, đẩy bánh xe lăn, “Đến giờ rồi, chúng ta ra ngoài đi.”
“Nhưng mà…” Cao Lỗi nhíu mày. Đã biết rõ kết cuộc sẽ chỉ là đau thương, anh thực sự không muốn trơ mắt nhìn cậu bạn thân tiếp tục buông xuôi tất cả như vậy.
“Cao Lỗi.” Vân Trạm dừng tay lại, khuôn mặt lạnh nhạt và kiên định, “Đây là lễ cưới của mình. Là lễ cưới đến muộn hai năm vì sự cố lần đó. Mà cậu, hôm nay là phù rể của mình.”
Cánh cửa được mở ra, có tiếng nhạc ở đại sảnh dưới lầu vọng tới, giai điệu du dương đầy vui vẻ.
Đêm, lạnh buốt.
Nhưng, tất thảy hơi lạnh đều tại một đêm tựa ảo mộng này biến mất như chưa từng tồn tại, giữa ánh sáng rạng ngời, choáng ngợp, một hôn lễ hoàn mỹ và long trọng đang diễn ra.
Bộ váy cưới hở lưng trắng tinh khôi, vạt váy dài chấm đất tạo thành đường cong duyên dáng đầy tao nhã, lớp voan mỏng màu tím được kết thành đoá hoa bao quanh chiếc cổ trắng nõn của Dung Nhược, lặng thầm nở rộ.
Giây phút này, đại sảnh vốn dĩ huyên náo bỗng trở nên yên tĩnh. Trong tiếng nhạc du dương, Dung Nhược đứng bên Vân Trạm, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, cô cảm thấy hơi chóng mặt. Hơi nghiêng đầu, dưới ánh đèn sáng ngời, Vân Trạm ngay cạnh đây, mắt cô như bỗng nhoè đi không rõ.
– hôm nay, cô lại thực sự có thể trở thành vợ anh.
Giọng MC vang bên tai kéo tâm trí cô quay về, cô xoay người, cùng lúc đó, tay trái bị Vân Trạm nắm lấy.
Chạm vào bàn tay với những ngón thon dài lành lạnh kia, cảm giác ấm áp từ đầu ngón tay lan ra, Dung Nhược bắt gặp ánh mắt Vân Trạm, sau đó lặng im cúi đầu, nhìn chiếc nhẫn kim cương đang toả sáng lấp lánh nơi ngón áp út.
Trong nháy mắt, cô đắm chìm vào thứ nghi thức chính thức mà truyền thống này, không tránh khỏi suy tưởng, từ nay về sau cô và Vân Trạm, là chính thức gắn kết chặt chẽ lại với nhau.
Đối diện cặp mắt thâm thuý kia, Dung Nhược như trúng phải thứ ma thuật nào đó, chủ động cúi người hôn lên đôi môi mỏng đầy hấp dẫn trước mặt, để mặc hơi thở thanh nhã của Vân Trạm bao phủ lấy chính mình. «1234...6»