ra hôm nay cô không cần đến trông quán; cô cũng không nói với anh, hôm nay “Lam Dạ” sẽ đóng cửa sớm.
“Cậu nói thử xem, hai đứa con gái cùng ăn cơm trong tối hôm nay, có phải rất kỳ lạ không?” Trong nhà hàng kiểu Tây, Hà Dĩ Thuần liếc nhìn từng cặp tình nhân đang ngồi trong góc tối, có cảm giác mình bị bao phủ bởi bầu không khí tràn ngập tình ý này.
“Ăn xong rồi cậu mới nghĩ thế, có phải đã quá muộn hay không?” Dung Nhược giơ tay lên gọi người phục vụ tới thanh toán, rời đi.
Sau khi tạm biệt ngoài cửa tiệm, cô mới men theo con phố, từ từ đi về nhà.
Dọc theo đường đi, có vô số cặp tình nhân đi lướt ngang qua, nếu không phải đang cười đùa vui vẻ, thì cũng là dịu dàng, tình cảm, sắc đỏ tươi của hoa hồng trong một đêm như thế này, có vẻ vô cùng chói mắt. Dung Nhược đón gió, bất giác lại nhớ tới Vân Trạm, đồng thời cô cũng nhận ra là dường như không có khả năng đè nén nỗi nhớ này lại được.
Cúi đầu cười, cô thầm chế giễu sự tự mâu thuẫn trong lòng mình. Rõ ràng là cô cố ý trì hoãn thời gian không muốn đón ngày lễ này với anh, vậy giờ đây vì sao lại không ngừng nghĩ đến khuôn mặt đó chứ?
Lúc lại ngẩng đầu, Dung Nhược phát hiện, mình đang đi qua quảng trường Hòa Bình ở giữa thành phố, mà nơi này, bây giờ đã tụ tập rất nhiều người, vô cùng náo nhiệt.
Ánh đèn, hoa tươi, bóng bay, âm nhạc, còn cả tiếng người huyên náo, những đứa trẻ bán hoa không ngừng chạy qua chạy lại… Từ bao giờ, mà sự ngọt ngào chỉ dành riêng cho hai người lại trở thành niềm vui chung của tất cả mọi người như thế này?
Đứng giữa đám đông ai cũng có đôi có cặp, cảm giác được sự cô độc lạnh lẽo mà đến bản thân mình cũng cảm thấy nó thật nực cười và khác người nhanh chóng ập đến, nhưng Dung Nhược lại nhận ra, dù có nực cười, khác người đi chăng nữa, lúc này, cô thực sự rất nhớ hơi ấm từ bàn tay ấy, nhớ cái ôm chặt khiến cô cảm thấy an lòng, cũng muốn có một người ở bên cạnh cô vào lúc này, cùng trải qua ngày lễ dành riêng cho các cặp tình nhân.
“Dung Nhược?” Khi giọng nói chân thực của Vân Trạm vang lên trong điện thoại, Dung Nhược bỗng hơi hối hận với xúc động nhất thời của mình.
“Em ăn cơm chưa?” Cô nghe thấy anh hỏi.
Cô cúi đầu nhìn chằm chằm mũi giày của mình, “Em ăn rồi… Còn anh?”
“Anh chưa ăn.”
“… Em không có việc gì.” Ngẩng đầu nhìn người xung quanh, cô ngừng một chút, mới nói: “Chỉ là vừa lúc đi qua quảng trường, thấy ở đây rất náo nhiệt, vì thế…” Cô đột ngột ngừng, không nói thêm gì nữa. Vì thế cái gì? Rõ ràng là vợ chồng, nhưng cô lại phát hiện muốn mở miệng bảo Vân Trạm đi ra với cô, rất không dễ dàng.
Đầu kia điện thoại cũng trầm mặc một lát, Dung Nhược vô thức đứng dịch ra khỏi đám người/đám đông một chút, dùng tay che một bên tai, xác nhận “A lô” một tiếng, cô cho rằng tín hiệu không tốt, hoặc là Vân Trạm nói nhưng cô không nghe thấy.
“Em ở đó chờ anh.” Giọng nói hơi trầm truyền tới, vô cùng rõ ràng.
Hơi ngẩn ra, Dung Nhược ngửa đầu nhìn bóng bay không biết là ai thả, khẽ cười nói: “… Được.”
Trong bầu trời đêm đen thẫm, gần trăm quả bóng bay buộc cùng một chỗ, nhìn không ra màu sắc ban đầu, dần dần bay cao, cho đến khi biến mất không thấy nữa.
Vân Trạm mặc áo khoác chuẩn bị ra cửa, vừa ra khỏi phòng ngủ đã nhìn thấy Vân Hân đang tựa người vào cửa phòng khách, sắc mặt buồn bã, mang theo vệt nước mắt rõ ràng, đứng bên cạnh là người giúp việc với vẻ mặt bối rối, khó xử.
“Làm sao vậy?” Anh xoay xe lăn tới gần, kéo cô ngồi xuống sô pha.
Vân Hân lắc đầu, không chịu nói.
“Là chuyện cãi nhau với Cao Lỗi?” Anh thăm dò hỏi.
“… Vâng.” Vân Hân úp mặt vào lòng bàn tay, giọng nói hơi khàn khàn, mang theo âm mũi.
Quay đầu bảo người giúp việc rót chén nước ấm, Vân Trạm nhìn người đang bắt đầu nức nở, chỉ khẽ thở dài, lôi điện thoại di dộng ra.
Dung Nhược không nghĩ rằng, chỉ cách mười phút, Vân Trạm lại nói cho cô rằng chắc anh không thể đến được, còn dặn cô khi nào muốn về thì gọi điện cho lái xe tới đón.
Dập điện thoại, Dung Nhược mỉm cười chua chát, đồng thời thầm nghĩ trong lòng: Có lẽ ngay từ đầu cuộc điện thoại kia đã quá thừa thãi; chắc là, một thứ tình cảm vốn chẳng đơn thuần, thì không cần và cũng chẳng có tư cách gì để trải qua một ngày lễ tốt đẹp như thế này.
Đèn pha trên khán đài dựng giữa quảng trường đột nhiên sáng rực lên, mọi người từ từ tụ tập về phía đó. Đột nhiên cảm thấy không còn lòng dạ nào để xem nữa, cô lơ đễnh đi về phía ngược lại. bất ngờ bị xô mạnh vào người, di động còn chưa kịp cất vào túi cũng vì thế mà bị bắn văng ra khỏi tay, chỉ một giây sau đã trở thành vật hi sinh dưới chân người khác.
… Ngẩn người nhìn chiếc di động màu trắng bạc vỡ ra từng mảnh, lại ngẩng lên nhìn người vừa đụng phải mình đã sớm biến mất giữa đám người, cô siết chặt chiếc túi xách vừa từ trên vai trượt xuống tay…
—— Một vết rạch dài đằng sau túi khiến Dung Nhược vừa muốn nổi khùng mắng chửi người, vừa khóc không ra nước mắt!
Vết dao rạch ngay chính giữa, mọi đồ đạc để bên trong vẫn còn nguyên, ngoại trừ ví tiền. Dung Nhược không biết mình nên cảm thấy may mắn hay là lầm bầm chửi rủa nữa, hiện tại, đến ít tiền để bắt xe về nhà cô cũng không có.
“Phiền anh chờ một chút, để tôi vào nhà lấy tiền trả anh.”
Ái ngại cười nói với người lái taxi, Dung Nhược bước nhanh vào nhà. Bây giờ, ngoài việc muốn nhanh chóng trả tiền xe cho xong, cô còn muốn tìm một người để kể hết toàn bộ những xui xẻo mà mình đã gặp phải, mà người đầu tiên cô nghĩ đến, lại chính là Vân Trạm.
Lúc ngang qua phòng khách, cô đột nhiên dừng bước.
Qua cánh cửa phòng ngủ đang mở, cô thấy Vân Hân đang gục trên đùi Vân Trạm mà khóc, hiển nhiên, Vân Trạm cũng đã nhìn thấy cô.
Đứng cách hơn mười mét, Dung Nhược liếc nhìn người ở bên trong, rồi quay ra dặn người giúp việc đang đứng bên cạnh: “Phiền cô lấy tiền trả cho tài xế taxi ở ngoài cổng giúp tôi.”
Nói xong, cô lướt qua cửa phòng Vân Hân, trở về phòng mình.
Đèn trong phòng tắm sáng, Vân Trạm gõ cửa kính.
“Bộp”, cửa bị mở ra, Dung Nhược mặt không thay đổi lướt qua bên cạnh anh, đi về phía tủ quần áo.
“Di động hết pin sao?” Vân Trạm chuyển hướng, hỏi. Sau lúc ấy, anh lại gọi điện thoại cho cô mấy lần, lần nào cũng chỉ nhận được giọng thông báo của tổng đài.
Dung Nhược không quay đầu lại, mở cửa tủ ra, giọng nói hời hợt: “Rơi rồi.”
Vân Trạm nâng mắt nhìn bóng lưng lạnh lùng kia, xoay xe lăn về phía trước: “Em giận?”
Tìm được quần áo mình muốn, Dung Nhược lấy nó xuống từ trên mắc áo, hỏi: “Giận cái gì?”
“Tối nay là anh sai, trong điện thoại khó nói rõ, vì thế cũng không nói cho em anh có chuyện gì.” Lúc đó Vân Hân ở bên cạnh, anh không muốn ngay trước mặt Vân Hân nói giữa cô ấy và Cao Lỗi xảy ra vấn đề tình cảm, bởi vậy, trong điện thoại anh cũng không nói rõ với Dung Nhược.
“Vậy giờ anh có thể nói cho em biết không?” Dung Nhược cầm áo khoác ngoài xoay người, trên mặt vẫn không biểu lộ chút cảm xúc nào.
“Tiểu Hân đêm nay cãi nhau với Cao Lỗi rất kịch liệt.”
Vân Trạm nhận thấy phản ứng lãnh đạm rõ rệt của cô, cau mày hỏi: “Em rốt cuộc làm sao vậy?”
“Bộp!”
Chiếc lược bị đặt mạnh xuống mặt bàn, phát ra tiếng kêu khá lớn.
“Em chẳng sao hết.” Cao giọng đáp lại, Dung Nhược có cảm giác như mọi cơn gió lạnh lẽo mà mình phải hứng chịu trên đường khi nãy đã chuyển hết thành sự giận dữ, không có chỗ nào để xả.
Hừ lạnh một tiếng, cô đứng lên, một lần nữa khôi phục lại sự bình tĩnh, “Em thực sự không làm sao. Nếu đem ra so sánh, chuyện của Vân Hân hẳn phải quan trọng hơn nhiều.” Nói xong câu đó, trong lòng cảm thấy thực đau xót.
—— Quả thực, từ trước đến giờ Vân Hân luôn quan trọng hơn hẳn cô. Trước kia đã như vậy, bây giờ cũng vẫn thế.
Di động hỏng, không liên lạc được với ai; Ví bị lấy mất, không thể trả tiền taxi; tìm được trạm điện thoại công cộng, lại phát hiện thẻ từ đặt trong túi cũng không cánh mà bay; trong đám người qua đường có đôi có cặp, cô một mình cô độc đứng ở vệ đường hơn mười phút để bắt xe… Thế nhưng, những thứ này so với chiến tranh giữa Vân Hân và Cao Lỗi, có thể coi là cái gì chứ?
Trong lòng Dung Nhược thực sự cảm thấy rất khó chịu. Không phải do số tiền bị mất, hay chiếc ví da yêu thích của cô, vì cái di động cũng không, cũng không vì chuyện đứng chờ lâu trong thời tiết lạnh lẽo để bắt xe… Chỉ đơn giản là do hành động và suy nghĩ của Vân Trạm, bao giờ anh cũng thiên về phía Vân Hân.
Cô đương nhiên hiểu rõ, việc hẹn hò đêm lễ tình nhân, đem so với nguy cơ rạn nứt tình cảm của Vân Hân và Cao Lỗi thì hẳn là nên tạm gác qua một bên, chỉ là, làm cho cô thấy quá khó xử, có lẽ đã định trước rằng, cô hay những chuyện có liên quan đến cô, cho tới tận bây giờ, dường như vẫn chẳng thể nào quan trọng hơn Vân Hân được.
Bất luận là Vân Trạm có thể tự lựa chọn, hay thực sự là chẳng có cách nào khác đi chăng nữa, cô, vẫn luôn chỉ đứng ở vị trí thứ hai, vẫn luôn là như thế.
Lúc ra khỏi phòng ngủ, cô nặng nề thở dài trong lòng.
“Đã trễ thế này, em còn muốn đi đâu?” Vân Trạm theo ra ngoài, câu Dung Nhược vừa mới nói kia, dường như đã giáng một đòn mạnh mẽ vào ngực anh, đau đến mức khó thở.
Dừng bước lại, Dung Nhược quay đầu, chỉ vào chiếc đồng hồ treo trên tường, trên môi là nụ cười lạnh nhạt: “Còn lại một giờ cuối cùng, em muốn đi tìm một người không bị những chuyện khác ngăn cản, có thể yên tâm cùng em trải qua ngày lễ.”
Âm cuối câu nói biến mất trong tiếng đóng cửa trầm lặng, Vân Trạm che ngực, nhắm mắt tựa vào lưng ghế, sắc mặt tái nhợt ảm đạm.
Vì sao phải giận chứ?
Sau khi hoàn toàn bình tĩnh lại, Dung Nhược cảm thấy nực cười với cảm xúc mấy giờ trước của mình.
“Có phải mày đã quên mất mục đích lúc trước rồi hay không?” Vỗ vỗ hai má, cô thì thào tự nói.
Vốn dĩ động cơ của cuộc hôn nhân này đã chẳng hề đơn giản, chẳng qua là do những tình cảm khó quên kia khiến cô đắm chìm trong ảo tưởng, thậm chí còn mong muốn trở thành người quan trọng nhất trong lòng Vân Trạm, có vẻ như cô đã sớm quên rằng, khi mọi chuyện kết thúc, việc anh yêu ai đã chẳng còn quan trọng nữa, có khi còn mang lại nhiều phiền não hơn.
“Dung Dung à! Đêm hôm khuya khoắt em tìm đến chỗ anh, anh đã mong là em muốn cùng anh chia sẻ khoảnh khắc ấm áp của lễ tình nhân, chứ không phải là bắt anh ngồi nghe em than thở đâu.”
Dung Nhược liếc nhìn Diệp Lăng Thu đang nằm dài trên sô-pha, đứng dậy cười nói: “Chỉ là muốn nghĩ thông một số chuyện. Giờ em mệt rồi, đi ngủ trước đây… Đúng rồi, cảm ơn anh đã cho em mượn phòng khách. Còn nữa, xin phép được bày tỏ sự ngạc nhiên của em khi thấy anh cô đơn trong một đêm như thế này… Anh, chắc không có vấn đề gì chứ?”
“… Này! Em nói vậy là có ý gì? Em cho là…”
Dung Nhược tựa vào phía sau cánh cửa đã khép, ngăn cản người đang không ngừng lải nhải bên ngoài phòng khách.
Nằm trên chiếc giường rộng rãi, cô lẳng lặng nhắm mắt lại, đồng thời tự nhủ thầm trong lòng: Có một số việc, có lẽ nên sớm kết thúc.
Thời tiết lúc sáng sớm được bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc. «1...456