hai giờ, có lẽ Dung Nhược sắp ngủ. Anh không muốn về nhà quá muộn, đánh thức cô lúc lên giường.
Lúc vào thang máy, Cao Lỗi đột nhiên hỏi: “Cậu và Dung Nhược thế nào rồi?” Cuộc hôn nhân này, từ ngày được biết rõ mọi chuyện, anh vẫn luôn không tán thành. Chuyện đã tới nước này, anh thức sự thấy lo, không biết cậu bạn tốt của mình sẽ phải chịu tổn thương lớn tới mức nào.
Vân Trạm thản nhiên đáp: “Cũng không tệ như cậu vẫn tưởng đâu.”
“Thế nhưng sau này thì sao?” Cao Lỗi hỏi tới cùng, anh cũng không cho rằng Vân Trạm mà anh biết sẽ tự lừa mình dối người như thế, “Đến khi cô ấy muốn bỏ đi thì làm sao bây giờ?”
“Đinh!” Cửa thang máy mở.
Vân Trạm xoay xe lăn đi ra phía ngoài.
“Bây giờ mình và cô ấy thực sự ở bên nhau, cần gì phải quan tâm thời gian ngắn hay dài.”
Bãi đỗ xe dưới tầng hầm đèn đuốc sáng trưng, lái xe đang chờ bên ngoài.
“Cũng chính vì mình hiểu rõ thời gian đã không còn nhiều, không biết khi nào thì mọi thứ đang có lúc này sẽ biến mất, nên mình mới cố hết sức làm những gì có thể khi mình còn đang có cơ hội thực hiện.” Bao gồm cả việc chiều chuộng, quan tâm, thậm chí là dung túng cho cô ấy.
Xe nhanh chóng phóng khỏi sườn dốc của bãi đỗ xe. Cao Lỗi nghiêng đầu nhìn về phía Vân Trạm đang ngồi bên cạnh, rốt cuộc hiểu, Trạm đã biết rõ sự thực, nhưng sao cậu ấy vẫn sẵn lòng bắt đầu một cuộc hôn nhân vốn sẽ không có kết quả tốt đẹp gì với Dung Nhược.
Đơn giản là vì yêu.
Dung Nhược nằm trên giường, lăn qua lộn lại, hoàn toàn không cảm thấy buồn ngủ chút nào.
Khi lần thứ hai nhìn về phía đồng hồ báo thức đặt bên giường, cô nghe thấy tiếng cửa mở.
Vân Trạm dừng ở cửa, thấy đèn bàn đầu giường vẫn sáng, người trên giường đã ngồi dậy, anh khẽ hỏi: “Anh đánh thức em à?”
Dung Nhược lắc lắc đầu, nương theo ánh đèn thoáng trông thấy sắc mặt tái nhợt của Vân Trạm.
“Em còn chưa ngủ.” Cô xuống giường, đi vào phòng tắm, cầm chiếc khăn mặt nóng đi ra, đưa cho anh.
Nhận thấy vẻ mệt mỏi hiện lên rõ ràng trên khuôn mặt Vân Trạm, Dung Nhược cảm thấy hơi khó chịu, nhận lấy khăn khi anh đã lau mặt xong, cô hỏi: “Em pha nước tắm cho anh nhé?” Giọng nói không giấu được việc cô đang cố trấn tĩnh lại.
Khẽ gật đầu, Vân Trạm chỉ cảm thấy mình gần như ngồi cũng không được vững, muốn cố gắng xoay xe lăn, nhưng trong nháy mắt, mọi thứ trước mắt anh bỗng trở nên tối sầm lại.
“Cẩn thận!”
Thân thể đổ về phía trước được một đôi tay mềm mại ấm áp đỡ lấy, anh nhắm mắt lại chờ cơn choáng váng đột nhiên tới qua đi, mới lắc lắc đầu, giọng nói yếu ớt, “Không sao, anh chỉ hơi mệt chút.”
“Vậy lên giường ngủ đi.” Bộ dạng của Vân Trạm bây giờ, làm cho tim Dung Nhược đau nhói. Cô đỡ anh ngồi xuống, đẩy xe lăn dừng lại bên giường, cố sức đỡ cơ thể anh lên.
Sau khi đặt Vân Trạm nằm xuống, cô mới nhẹ nhàng đắp chăn cho anh, rồi đi vòng qua bên kia, nằm xuống giường.
“Chuyện của công ty ra sao rồi?” Trước khi ngủ, cô hỏi.
“Ừ, đã giải quyết xong rồi.”
…
Sau khi trả lời, Vân Trạm giống như kiệt sức, chịu đựng co rút đau đớn trên lưng, mê man rơi vào giấc ngủ.
Ngủ đến nửa đêm, Dung Nhược bị tiếng động bên cạnh làm tỉnh giấc.
Giúp Vân Trạm trở mình là phản ứng đầu tiên của cô khi tỉnh lại, thế nhưng suy nghĩ này nhanh chóng bị ném lên chín tầng mây sau khi cô nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề dồn dập của anh.
Giữa đêm hôm khuya khoắt, nghe rõ từng tiếng thở nặng nề, khó nhọc vang lên bên tai, thực khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi.
Dung Nhược nhanh chóng bò dậy, tiện tay xoay đèn đầu giường, đồng thời quay đầu, liền nhìn thấy Vân Trạm với sắc mặt trắng bệch, cơ thể co quắp, lộ rõ sự đau đớn.
“Anh làm sao vậy?!” Miệng hỏi, cô nhanh chóng nhảy qua bên kia giường, đi lấy thuốc trên tủ đầu giường.
Câu trả lời nhận được vẫn là tiếng thở hổn hển khó nhọc, cô đỡ lấy bả vai Vân Trạm, nhét thuốc vào miệng anh.
Để anh tựa vào lòng mình, chờ giây lát, Dung Nhược mới khẽ hỏi: “… Anh đỡ hơn chưa?”
Thực ra, cô rất sợ hãi, trong giọng nói có run rẩy rõ ràng. Nếu như tình huống vẫn không chuyển biến tốt, cô sẽ kêu gọi tất cả mọi người trong nhà dậy ngay lập tức.
May mà chuyện cũng không đến nỗi nghiêm trọng như cô tưởng, thấy cánh tay đang đè chặt lên ngực của anh dần thả lỏng, cô mới thấy nhẹ nhõm đôi chút.
“Khá hơn chút nào không?” Cô hỏi lần nữa.
Mệt mỏi gật đầu, Vân Trạm nhắm mắt lại không nói gì, cảm giác đau đớn đến nghẹt thở đã giảm dần, những vẫn còn thấy tức ngực khó thở.
Thấy anh gật đầu, Dung Nhược cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ duy trì tư thế cũ. Trong phòng có bật máy sưởi, cô mặc cô mặc áo ngủ ngồi trên giường, nhưng nhiệt độ cơ thể từ phía sau lưng Vân Trạm truyền đến trước ngực chẳng những không sưởi ấm cho cô, còn khiến cho cô cảm thấy lạnh run người.
“… Không sao.” Không biết đã lại qua bao lâu, Vân Trạm trầm giọng nói.
Dung Nhược vẫn không dám cử động, chỉ hỏi: “Vậy anh bây giờ có thể nằm xuống không?”
Lại gật đầu, Vân Trạm đưa tay vịn mép giường, nhờ sự giúp đỡ của Dung Nhược từ từ nằm xuống. Trong lúc đó, cảm giác được sự quan tâm chăm sóc ấy, sau khi nằm xuống, anh đưa tay lên nắm lấy tay cô, lại phát hiện bàn tay kia còn lạnh hơn cả tay mình.
“Đắp chăn ngủ đi.” Anh buông tay cô ra.
“Vâng.”
Dung Nhược chuyển hướng, quỳ từ trên người Vân Trạm bước qua, lại nửa đường bỗng dưng ngừng lại — Trong ánh đèn sắc màu ấm áp, cô hơi cúi người, mái tóc dài rủ xuống hai gò má, phủ lên vai của Vân Trạm, lơ đãng giương mắt, chống lại tầm mắt của anh, cô thấy khuôn mặt anh hơn một nửa ẩn trong bóng mờ của tóc mình, thon gầy mà hoàn mỹ, còn cả cặp mắt kia, giờ khắc này lại càng trở nên sâu thẳm như không thấy đáy. Cô muốn di chuyển, nhưng lại ngẩn ra.
—— Một tư thế và trạng thái vô cùng mờ ám.
Trong đầu đột nhiên ý thức được, Dung Nhược không tự chủ mím môi, xoay mặt, nhanh chóng tiếp tục động tác vừa mới bị mình tùy tiện dừng lại, quay về trong chăn yên lặng nằm.
Cô ho nhẹ một tiếng, “Ngủ ngon.”
Tắt đèn, cô mở to mắt nhìn trần nhà, đen như mực, không nhìn thấy cái gì.
“Không ngờ mẹ lại bảo mình đi xem mắt!”
Giữa trưa, đang lúc Dung Nhược thấy buồn chán vô cùng, Hà Dĩ Thuần gọi điện thoại tới, trong ống nghe truyền đến giọng nói cao vút đầy tức giận của cô ấy.
“Vậy chúc mừng cậu.” Để di động cách xa tai một chút, Dung Nhược đáp lại với giọng điệu hời hợt.
“Rõ là bị lừa! Nếu sớm biết vậy mình đã chẳng về! Thật không hiểu bà đang nghĩ cái gì nữa!”
“Như vậy, mẹ cậu tìm đối tượng cho cậu, cậu đã hài lòng chưa?”
“… Này! Cậu biết rõ mình không thích như vậy, sao còn hỏi kiểu đó?! Cố tình chọc tức mình đấy hả?”
Cảm nhận được sự tức giận truyền đến rõ ràng từ đầu kia điện thoại, Dung Nhược nâng cằm, khẽ cười.
“Đêm nay mình sẽ về.”
“… Hả? Sao nhanh thế?” Cô nhìn ngoài cửa sổ, có chút không yên lòng. Bầu trời sáng sủa, trong xanh.
“Thầy giáo mọt sách kia còn định mời mình cùng đón lễ tình nhân, mình đương nhiên không thể tiếp tục ở lại đó, mặc cho địch tấn công được.”
“Vì sao không thử xem chứ? Có lẽ lần này sẽ là một tên mọt sách thú vị.” Nói xong câu này, Dung Nhược gần như có thể hình dung được dáng vẻ mắt trợn trắng của Hà Dĩ Thuần lúc này.
“Chỉ nhìn bề ngoài là anh ta đã khiến mình chẳng thấy có gì gọi là thú vị rồi.” Giọng nói chán nản, ỉu xìu lại truyền đến một lần nữa.
Dung Nhược cười dựa vào lưng ghế dựa, “Vậy không cần nhiều lời vô ích, chúc cậu thuận lợi thoát khỏi lòng bàn tay của mẹ cậu.”
“Lần sau đánh chết mình cũng không trở lại.” Trước khi cúp điện thoại, Hà Dĩ Thuần vẫn nghiến răng nghiến lợi bồi thêm một câu.
Kết thúc cuộc nói chuyện, Dung Nhược vô thức xoay đi xoay lại chiếc ghế. Lúc này mới nhớ, nếu không phải Hà Dĩ Thuần nhắc nhở, cô thiếu chút nữa đã quên ngày mai chính là ngày mười bốn tháng hai.
“Lễ tình nhân…” Cô khẽ lẩm bẩm, “Với người đã kết hôn, hẳn là không cần thiết.”
“Phụ nữ quả thật khó chiều!” Cao Lỗi đẩy cửa phòng làm việc của Tổng giám đốc, ngồi phịch xuống ghế sô-pha, vẻ mặt u ám.
Vân Trạm giương mắt: “Sao vậy?”
Cao Lỗi kéo cà vạt, ngửa mặt tựa trên thành ghế sô pha, giọng điệu trầm thấp: “Cãi nhau với Tiểu Hân.”
“Đâu phải cậu không biết tình tình của con bé, nhường nó một chút đi.” Vân Trạm xoay xe lăn, đi tới bên sô pha.
“Bắt đầu chỉ là vì một chút chuyện nhỏ, vốn tưởng rằng cãi nhau là xong. Không ngờ càng cãi nhau càng nghiêm trọng, bây giờ ngay cả điện thoại của mình cô ấy cũng không chịu nhận.” Cao Lỗi nhắm mắt lại lắc lắc đầu, có chút cảm giác bất lực.
Trên thực tế, ngoại trừ không nghe điện thoại ra, hai ngày nay anh còn bị đuổi đến phòng đọc sách ngủ. Lần này xem như là lần dữ dội nhất từ khi kết hôn tới nay của bọn họ, bây giờ cho dù anh chịu chủ động nhận sai, Vân Hân có lẽ cũng sẽ không cho anh cơ hội ấy, huống chi, anh cũng không cho rằng hoàn toàn là lỗi của mình.
“Từ nhỏ con bé đã được mọi người trong nhà cưng chiều, khó tránh được tính tùy hứng, khó bảo.” Vân Trạm thản nhiên nói. Đối với việc nhà của bọn họ, cho dù là anh, cũng không tiện can thiệp quá nhiều, chỉ có thể yêu cầu Cao Lỗi nhượng bộ thôi.
Nhắm mắt lại gật gật đầu, Cao Lỗi trầm giọng nói: “Mình biết.” Bây giờ anh chỉ hi vọng Vân Hân có thể sớm nguôi giận, như vậy cho dù phải nhận lỗi, anh cũng nhận.
“Mình cũng không hối hận vì đã kết hôn,” sau một lúc lâu, Cao Lỗi dường như rất có cảm xúc, “Nhưng mình cảm thấy, rất nhiều người đàn ông không muốn kết hôn cũng là có lý do. Dù sao, đối với mâu thuẫn trong hôn nhân, dường như sức chịu đựng của đàn ông kém hơn phụ nữ rất nhiều, mà những mâu thuẫn ấy lại không thể tránh khỏi.”
“… Cậu nói có phải không?” Cao Lỗi nghiêng đầu nhìn về phía Vân Trạm.
Người phía sau chỉ cười nhẹ, không nói gì.
Hôn nhân, hay tình yêu, phần lớn đều chỉ là tìm vui trong khổ, vui buồn lẫn lộn. Chịu đựng áp lực như thế nào, có thể chịu đựng tới cùng hay không, có lẽ chỉ có thể quyết định bởi mức độ tình cảm đối với bên kia, và có chấp nhất với cảm tình này hay không.
Vân Trạm tin rằng, Cao Lỗi cũng chỉ nói vậy mà thôi. Cuộc hôn nhân này của cậu ấy với Vân Hân, cho dù không thể mười phân vẹn mười, cũng không đến mức giữa đường đứt gánh.
Mà mình và Dung Nhược, ngay từ khi bắt đầu đã định trước không có kết cục, không liên quan tới chấp nhất, không liên quan tới mức độ tình cảm.
Ngày mười bốn tháng hai.
Dung Nhược nhìn bầu trời nắng ráo, trắng xốp, cảm thấy hơi thất vọng. Với cô, nếu một ngày lễ như thế này mà có tuyết rơi, thì mới thật sự hoàn mỹ.
Xe dừng trước cửa quán cà phê, cô vừa xuống xe, đi được vài bước đã nghe thấy tiếng Vân Trạm ở phía đằng sau.
“Dung Nhược.” Vân Trạm với qua cửa sổ xe đã hạ, gọi cô lại.
“Có chuyện gì?”
“Đêm nay em chừng nào về nhà?”
“Em không biết… Có lẽ vẫn như bình thường.”
“Ừ, không sao.”
“Chào anh.”
Vén gọn những tóc lạc trên trán, Dung Nhược vẫy tay, đi vào quán cà phê.
Cô không nói cho Vân Trạm biết, Hà Dĩ Thuần đã về rồi, nên đáng l