“Dậy rồi? Lúc nào cũng ngủ say như lợn thế à?” Hải Nguyên cất giọng mang chút chế diễu cô.
“Cậu thôi cái kiểu lúc nào cũng so sánh người ta với động vật đấy đi!” Khánh Đan bực mình nạt lại cái giọng lúc nào cũng như diễu cợt người khác của anh.
“Cô chắc không? Ai gọi tôi là Khỉ Đột đấy?”
“Thì…cậu đúng là rất giống mà…”
“Ừ, cái điệu bố ngố ngố của cô rất buồn cười, cái dáng ngủ của cô trông cũng rất giống lợn đấy!” Thực ra anh muốn nói là rất dễ thương, nhưng làm sao có thể nói để cô gái ngốc nghếch kia hiểu được, cô không hề nhận ra tình cảm của anh, càng không hề biết anh cố tình trọc tức cô vì muốn cô để ý đến mình, nhưng sau đó anh lại thấy khuôn mặt đỏ ửng lên vì tức giận của cô rất đáng yêu, anh rất muốn cười nhưng lại không thể.
“Cậu…” Khánh Đan méo mặt nhìn anh không nói được câu nào, trong lòng cô nghĩ không lẽ mình ngủ xấu thế.
“Thôi, đi ăn chút gì rồi đi ngủ, khỏi ốm còn đi học.”
“Hôm nay kiểm tra thế nào?”
“Làm sao tôi biết, hôm nay tôi cũng nghỉ mà.”
“Sao anh lại nghỉ?” Khánh Đan thầm nghĩ, hôm nay cô ốm cả ngày nằm trên giường, khi nào tỉnh dậy thì đã thấy anh, không lẽ anh luôn ở bên chăm sóc cô?
“Ừ thì… mệt, không thích đi, tôi đi học hay không cô quan tâm làm gì.” Anh nói rồi đi xuống bếp mang đồ ăn lên phòng cho cô. Có lẽ cũng đúng, tính khí anh thất thường, làm gì chẳng ai hiểu được, anh làm sao có thể thích cô chứ, càng không thể ngồi ở bên cô cả ngày được, huống hồ người anh theo đuổi là Yến Nhi- hoa khôi của trường cô vừa xinh đẹp lại học giỏi. Càng nghĩ Khánh Đan lại càng cảm thấy mình dở hơi, suy nghĩ lung tung.
Những ngày cuối đông, gió bắc tràn về, bầu trời âm u mưa phùn. Ngày giỗ bố mẹ Khánh Đan cũng đến rồi, cô chuẩn bị đồ đi đến nghĩa trang. Tai nạn năm đó Khánh Đan còn rất nhỏ nên căn bản không nhớ được gì nhiều, những kí ức của cô về bố mẹ chỉ là những mảnh ghép chắp vá, cô cũng không biết bố mẹ cô là ai cho đến bốn năm trước ông Văn Thịnh đã tìm được những ghi chép về tại nạn năm đó và giúp cô tìm được mộ của bố mẹ cô.
“ Mới khỏi ôm lại đi đâu thế?” Hải Nguyên thấy cô đi ra ngoài liền hỏi.
“Tôi đi ra thăm mộ.”
“Tôi đi với nhé!”
“Cậu đi làm gì?”
“Mẹ bảo tôi chăm sóc cô cho tốt trước khi mẹ về, cô ra mộ nhỡ ngất ở đấy mẹ lại trách tôi.”
Khánh Đan nghe anh nói vậy thì im lặng không nói nữa, anh mắt thoáng buồn rồi quay đi trong lòng thầm nghĩ “chẳng lẽ anh chỉ quan tâm cô vì mẹ yêu cầu thôi sao”. Cả đoạn đường cô đều im lặng không nói gì khiến anh cũng không biết phải nói gì chỉ đành im lặng đi theo cô. Cô đến chỗ ngôi mộ tách biệt so với các ngôi mộ thì dừng lại. Trên bia mộ có hai tấm ảnh, một người đàn ông trung tuổi nghiêm nghị và một người phụ nữ khá trẻ trên môi nở nụ cười hạnh phúc, bà rất xinh đẹp và phúc hậu, có lẽ Khánh Đan giống mẹ cô, thừa hưởng nét đẹp của mẹ cô nhưng ánh mắt cô lại phảng phất nỗi buồn xa xăm đôi khi có chút lạnh lùng. Cô lau sạch tấm ảnh bố mẹ và xung quanh rồi ngồi trước mộ ngắm nhìn hai bức di ảnh, cả buổi cô không hề nói một lời, có thể những lời nói của cô dành cho bố mẹ được dấu trong tim, hoặc cô chẳng biết nói gì, kí ức của cô về họ mơ hồ xa xăm tựa như một giấc mơ.
“Khánh Đan có nhớ bố mẹ không?”
“Không biết nữa, họ mất trong tai nạn khi tôi còn rất nhỏ….”
Một lần nữa kí ức của cô lại trở về trong tâm trí, những ngày mà Khánh Đan không thể nào quên được. Sau khi tai nạn người ta đưa cô vào cô nhi viện, nơi những đứa trẻ bị bỏ rơi, không cha không mẹ. Mỗi ngày cô bé trải qua trong sự thiếu thốn, cô là đứa trẻ mới đến nên thường xuyên bị những đứa trẻ lớn tuổi hơn bắt nạt, giành mất đồ ăn. Mùa đông lạnh áo cũng không đủ ấm, cô ở trong cô nhi viện hai năm thì bỏ chốn khỏi đó. Đếm hôm đó là một đêm mùa đông lạnh giá, năm đó cô bảy tuổi cô đã có một suy nghĩ liều lĩnh đó là bỏ chốn, cô muốn đi tìm bố mẹ, các cô giáo trong trại mồ côi nói bố mẹ cô đã đến một nơi rất xa, nơi đó gọi là thiên đường, nhưng những đứa trẻ trong trại trẻ lại nói rằng bố mẹ cô không cần cô nữa nên bỏ cô lại đây, cô không tin, bố mẹ yêu thương cô như vậy làm sao có thể không cần cô chứ. Thế là cô quyết định đi tìm bố mẹ mình. Thời tiết mỗi ngày một lạnh, cô đi khắp các con phố, trong cơn đói và rét đến cắt da cắt thịt, cho đến khi ngất đi vì đói và lạnh. Trong giấy phút đó dường như cô gặp được bố mẹ, người đã đưa cô đến với thế giới này nhưng lại bỏ mặc cô ở đây với cái đói và rét. Rồi cả người cô nhẹ bẫng, cô nghĩ rằng cô đang được lên thiên đường, được gặp lại bố mẹ.
Khi tỉnh dậy, xung quanh là một màu trắng xóa, một cô gái mặc váy trắng đang đứng bên cạnh cô, ánh mắt dịu dàng nhìn cô. Mấy hôm sau đó cô mới biết mình được một người con trai đưa vào bệnh viện, người đó chính là Hải Minh. Khi xuất viện Hải Minh đã hỏi nhà cô ở đâu cô chỉ bảo cô không biết, anh đành đưa cô về nhà, khi về nhà họ Dương vì cô ngoan ngoãn, lễ phép nên bà Ngọc Lan đã nhận nuôi cô. Bà Ngọc Lan sau một lần tai nạn không thể sinh con nữa, trong lòng bà luôn mong có một đứa con gái nên đã yêu thương cô vô cùng.
“Từ đó tôi ở nhà cậu, trở thành con của bố mẹ, bố mẹ rất yêu thương tôi. Ân tình của nhà cậu có lẽ cả đời tôi không thể trả hết được.”
Nhìn thấy Khánh Đan như vậy Hải Nguyên thấy có chút gì đó không quen anh nói: “Ngốc, đi về thôi!”
Khánh Đan khẽ ừ một tiếng rồi đứng dậy cùng Hải Nguyên đi về.
“Ui da.!”
Hải Nguyên quay lại thấy Khánh Đan vấp ngã, anh cúi xuống đưa tay cho cô cầm kéo cô đứng dậy:”Sao lúc nào cũng vấp được thế? Có đau lắm không?”
“Không sao.”
“Có đi được không thế?” Anh nói rồi ngồi xuống phía trước cô “lên tôi cõng ra xe.”
Khánh Đan nghe theo lời anh để anh cõng đi: “Tôi nặng lắm không?”
“Không, nhẹ lắm.Từ trước đến nay chưa bao giờ tôi cõng ai, cô là người đầu tiên đấy nhé”
“Uhm… Cảm ơn.”
“Cảm ơn gì chứ!”
Hoàng hôn buông xuống, không khí vốn ảm đạm, âm u trong nghĩa trang càng trở nên nặng nề hơn, Hải Nguyên cõng Khánh Đan ròi khỏi khu mộ cả hai không nói với nhau thêm một lời nào, không khí có vẻ ngượng ngùng. Hải Nguyên chưa bao giờ có cảm giác này với bất kì người con gái nào, mấy hôm nay chăm sóc cô ốm anh bỗng dưng muốn được mãi như vậy chăm sóc cô, quan tâm cô, lúc cõng cô trên lưng như này anh lại càng muốn được ở bên và yêu thương cô gái đa sầu đa cảm này, đối với cô, anh luôn có một suy nghĩ là cần phải bảo vệ cô, cô mong manh tựa như sương gió, yêu đuối vô cùng nhưng anh lại luôn không làm chủ được bản thân mình mà bắt nạt cô.
Kỳ nghỉ đông cũng đến, Khánh Đan, Hải Nguyên cùng cả lớp đi Sa Pa, mùa đông năm nay lạnh hơn những năm khác, trên các trang mạng cũng đăng tin, chụp ảnh tuyết rơi trên Sa Pa khiến mọi người rất hứng khởi đi. Lớp trưởng đứng trên nhắc mọi người chuẩn bị đồ dung cần thiết đặc biệt là quần áo ấm, bên dưới mọi người cũng thảo luận ầm ĩ. Một tuần học cuối cùng cũng trôi qua, học sinh rục rịch về nhà chuẩn bị đi du lịch trong lòng ai cũng háo hức mong chờ, Khánh Đan cũng cảm thấy như vậy, không hiểu sao năm nay cô lại thấy đặc biệt mong chờ, trái ngược hoàn toàn với con người bên cạnh cô, dường như anh không hứng thú với bất cứ cái gì cả một đoạn đường dài từ Hà Nội lên Sa Pa anh không hề nói chuyện gì nhiều với mọi người chỉ ôm khư khư lấy cái máy ảnh chụp chỗ nọ chỗ kia. Khi đoàn xe đến Sa Pa trời cũng xế chiều, mọi người tụ họp lại phân công nơi nghỉ rồi trở về phòng chuẩn bị cho buổi tối giao lưu. Chiều đông tháng mười hai lạnh buốt, từng bông tuyết bám trên cây tạo lên vẻ đẹp khác biệt, càng xa sương mù giăng trắng xóa mờ ảo như tiên cảnh, Khánh Đan chưa bao giờ nhìn thấy những cảnh đẹp như vậy cô cứ ngây người ra ngắm nhìn mà không biết phía sau cô một ống kính đang hướng về cô chớp lấy khoảnh khắc đẹp nhất của con người và thiên nhiên. Người chụp ảnh mỉm cười hài lòng với chiến lợi phẩm của mình, anh ngắm nhìn cô gái trong tấm ảnh sương chiều, màn sương làm bóng cô trở nên mong manh kiều diễm tựa như tiên nữ đẹp mê lòng người.
“Khánh Đan!” Nhật Lệ từ xa lại gần cô: “Lên phòng thôi!”
“Ukm” Cô mỉm cười đáp lại “Sa Pa đẹp quá!”
“Làm cậu mê hồn rồi hả? hehe”
“Hì hì”
“Giống như ai đó hả?” Nhật Lệ lại tiếp tục trêu cô. Khánh Đan nhìn Nhật Lệ thoáng chút khó hiểu: “Giống ai cơ?”
“Hì, đừng giả vờ không biết với mình nhé, cậu ốm mấy hôm người ta chép bài cẩn thận cho cậu lại còn chăm sóc cậu cẩn thận, lẽ nào không động lòng ư?”
Khánh Đan hiểu ý của Nhật Lê, trong lòng cô thực ra cũng có chút suy nghĩ đó nhưng mà ngẫm lại cô vẫn thấy không thể có chuyện đó được nên đã phủ nhận “Cậu đừng nghĩ linh tinh, không phải như vậy đâu.”
“Cậu thật không có chút tình cảm gì sao?”
“Uhm…”
Sáng hôm sau mọi người đều dậy rất sớm ngắm bình mình trên núi mặc dù hôm qua thức rất khuya đốt lửa trại. Bình minh trên núi quả thực rất đẹp, từng đám mây là là dưới mặt đất, mặt trời đằng đông thấp thoáng nhô lên vẽ lên sắc hồng cho bầu trời. Khung cảnh quả thực như tiên cảnh, những cô gái dân tộc bắt đầu đi làm bắt đầu một ngày mới tà váy bay bay duyên dáng. Mặc cho thời tiết lạnh đến không độ những cô học sinh tinh nghịch vẫn vui đùa, chụp ảnh kỉ niệm hay hét thật to làm tiếng hét còn vang vọng khắp núi rừng. Sau màn ngắm bình minh mọi người cùng nhau đi tham quan khắp nơi như Núi Hàm Rồng, Nhà thờ cổ, Bản Cát Cát, thung lung Mường Hoa, Cổng Trời…
Trên đường đi hướng dẫn viên là một cô gái dân tộc Mông trẻ tuổi đã kể cho mọi người nghe truyền thuyết về một tình yêu thủy chung của một cô gái dân tộc dành cho người cô yêu. Cô gái rất thích hoa đỗ quyên vì loài hoa này tượng trưng cho tình yêu và sự thủy chung như tình yêu của cô gái và chàng trai kia, nhưng người con trai lại phải đi làm ăn xa để cô gái ở nhà đợi chờ, cô chờ tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác mà người yêu vẫn không trở về, cô rất đau lòng nên sinh bệnh nặng. Trước khi chết, cô yêu cầu bố mẹ mình phải trồng bên mộ cô một cây hoa đỗ quyên trắng, nhưng vì xung quanh đó không có hoa đỗ quyên trắng, gia đình đã trồng một cây đỗ quyên vàng thay thế như kì lạ là khi mùa hoa nở, cây hoa đó lại nở hoa màu trắng. Mọi người trong bản cho rằng linh hồn cô vẫn ở lại đợi chờ người yêu trở về sợ anh không biết cô đang ở đó đợi anh nên đã làm cho hoa đổi màu để khi anh đến đây sẽ biết cô chết ở đây. Người con trai nhiều năm trở về biết cô đã chết, anh đau khổ vô cùng. Từ đó anh dựng một ngôi nhà nhỏ bên mộ cô ngày ngày ra mộ cô, chăm cây hoa đỗ quyên năm này qua năn khác cho đến khi anh chết. Chính vì vậy hoa đỗ quyên trắng đã thành biểu tượng cho tình yêu, nếu người con trai nào có duyên đến đó khi hoa nở và hái tặng người yêu thì hai người sẽ nhận được sự chúc phúc của đôi uyên ương nọ mà hạnh phúc bên nhau trọn đời.
“Nếu mà được người mình yêu thương hái tặng bông hoa trên núi đó thì thật lãng mạn.”
Thấy Thảo Vân nói vậy Nhật Lệ liền cười cô mà nói: “Cậu cứ ở đấy mà mơ đi nhé!”
“Thì mình cũng chỉ nói vậy thôi mà, cái người đó cũng chẳng bao giờ lãng mạn chút nào cả. Haizz…” Thảo Vân nói rồi thở dài nhìn sang Khánh Đan: “Khánh Đan, cậu cũng thích được như vậy chứ?”