“Các em trật tự, mở sách ra, chúng ta bắt đầu vào bài mới nào!” Giọng cô giáo đều đều vang lên.
Hải Nguyên mở ba lô ra định lấy sách thì phát hiện ra tối hôm qua anh lấy sách ra xem trước và quên không bỏ vào ba lô, anh quay sang giật lấy quyển sách từ tay Khánh Đan thản nhiên mở ra như không có chuyện gì cũng phớt lờ luôn ánh mắt nảy lửa cô đang dành cho anh. Lát sau thấy cô vẫn nhìn mình, anh buông một câu khô khốc:
“Chưa thấy trai đẹp bao giờ à mà nhìn mãi?”
Khánh Đan không thèm trả lời anh mà vặn lại: “Cậu có sách sao còn lấy sách của tôi?”
“Quên mang rồi!” Anh trả lời, giọng tỉnh bơ.
“Quên thì cậu giật sách của người khác như vậy sao?”
“Ưmm… thích thế!”
“Đồ bất lịch sự! Với ai cậu cũng giật của người ta vậy à?”
Bấy giờ Hải Nguyên mới trợn mắt nhìn cô, nói:
“Với cô tôi cứ thích thế đó! Làm sao?”
“…”
“Khánh Đan!” Đúng lúc đó cô giáo nhìn xuống chỗ Khánh Đan buông lời nhắc nhở, Khánh Đan đành nhịn ấm ức mà quay sang Nhật Lệ đang nhìn hai người cãi nhau nãy giờ kéo sách lại gần mình và đọc bài.
Những tiết học dài cũng dần trôi qua, tiếng trống tan học vang lên, Khánh Đan cất sách vở vào cặp cùng Nhật Lệ đi ra khỏi lớp.
“Cậu và Hải Nguyên quen nhau từ trước rồi à?” Nhật Lệ hỏi cô.
“Ừ, cậu ta là con của dì Ngọc Vân” Khánh Đan thở dài
“Thật sao? Anh họ mà cậu nhắc đến là cậu ấy?” Nghe Khánh Đan nói Nhật Lệ ngạc nhiên hỏi lại Khánh Đan – “Nhưng hình như cậu ghét cậu ấy thì phải?”
“Có hả?”
“Uhm, thì đúng là như thế mà.”
“Ôi, không phải là mình ghét, mà là rất ghét cậu ta luôn ý! Cậu biết cậu ta gọi mình là gì không? Gọi là ‘Thỏ Ngố’, đã thế lại còn luôn trọc tức mình nữa.”
“Ha ha, xem ra Khánh Đan nhà ta gặp phải oan gia rồi đây!”
“Lại còn cười nữa, cậu vui thế sao?”
“Thì đúng là thế mà…”
Nhật Lệ chưa nói hết câu thì một giọng con trai đã cắt ngang:
“Chào bạn, bạn là Nhật Lệ đúng không?”
Nhật lệ và Khánh Đan cùng quay sang nhìn, Khánh Đan cau mặt quay đi không thèm để ý vì vậy cô không nhìn thấy được một ánh mắt đang nhìn cô một cách thú vị.
“Uhm, mình là Nhật Lệ, bạn thân của Khánh Đan, mình nghe Khánh Đan nói Hải Nguyên là anh nuôi của cậu ấy đúng không?”
“Àh, đúng vậy, cô ấy là em nuôi của mình đó, bé Khánh Đan này có vẻ rất thích nói xấu người khác phải không?”
“…”- Nhật lệ cũng chẳng biết nói gì với câu nói này của Hải Nguyên.
“Xe đến rồi, mình về đây” Khánh Đan lên tiếng chào Nhật Lệ và bước đi, Hải Nguyên cũng nhanh chóng đi theo và cầm lấy tay Khánh Đan và lôi đi.
“Buông tay ra!”
Đáp lại cô chỉ là sự im lặng, Hải Nguyên vẫn không nói gì mà tiếp tục lôi cô đi.
“Tôi nói là buông tay tôi ra, cậu có nghe rõ không hả?”
“…”
“Buông ra…ah đau quá!”
Trong giọng nói của cô bây giờ không phải là tức giận nữa, mà trong đó có chút gì đó yếu đuối, mắt cô đỏ hoe lên, nước mắt như sắp trào ra. Nhìn thấy vậy, Hải Nguyên mới buông tay cô ra, nhìn chằm chằm vào cô, cô xoa xoa cổ tay đã đỏ lên của mình, ấm ức mà không nói được câu nào, im lặng một lúc rồi anh nói:
“Làm sao mà tôi không nghe rõ được cơ chứ! Tôi còn nghe rất rõ lời cô đấy, cô thích nói xấu người khác gớm ha!”
“Tôi là đồ đáng ghét sao?”- Hải Nguyên gằn giọng và với mỗi từ Hải Nguyên lại tiến một bước lại gần Khánh Đan lầm cô bé hoảng hồn lùi lại dần phía sau…
B Ụ Ụ PPP….!!!
“ui da...”
Khánh Đan đá mạnh vào chân Hải Nguyên một cái rồi chạy nhanh ra xe bỏ mặc Hải Nguyên đang kêu lên vì đau. “Nhỏ này, mình chỉ đùa cô ta chút thôi, làm gì mà phản ứng ghê thế.”- Hải Nguyên đứng im nhìn Khánh Đan chạy đi rồi tự nhiên mặt anh ngây ra, lần đầu tiên anh nhìn thấy một người con gái ngay cả lúc tức giận hay sợ hãi cũng rất đáng yêu…
Thấy Hải Nguyên đi dần về phía xe Khánh Đan ngồi dịch sát vào phía bên cánh cửa, cúi mặt im lặng chờ đợi hành động tiếp theo của Hải Nguyên, bởi cô biết chắc rằng với tính cách của anh, anh sẽ không bao giờ để cô yên.
…
Năm phút trôi qua…..
Trái với suy nghĩ của Khánh Đan, từ lúc lên xe tới giờ Hải Nguyên chỉ liếc nhìn cô một cái rồi im lặng không nói gì, bầu không khí càng trở nên kì dị cho tới khi về tới nhà Khánh Đan mới thở phào nhẹ nhõm vì tạm thoát được Hải Nguyên dù chỉ một lần cũng khiến cô thoải mái hơn.
“Cô chủ, cậu chủ đi học về rồi à?”
“Vâng ạ.”
“Ông bà chủ đi ra ngoài chưa về, bà dặn cô cậu đừng đợi cơm ông bà, ông bà chủ ăn ở ngoài rồi mới về, cô cậu lên phòng thay đồ nghỉ ngơi rồi xuống ăn cơm, cậu Hải Minh cũng về rồi, đang trên phòng đấy, cậu dặn cô Khánh Đan về thì lên phòng cậu ấy.”
Không đợi thím Hồng nói hết Hải Nguyên bước lên bậc thang và lên phòng, Khánh Đan cũng vâng dạ mấy câu rồi lên phòng, thay đồ rồi cô nhanh chóng chạy sang phòng Hải Minh, vội vàng tới mức quên không gõ cửa mà cứ thế xông thẳng vào khiến Hải Minh cũng phải lên tiếng trách móc:
“Em không gõ cửa được hay sao mà cứ hấp tấp xông thẳng vào phòng anh thế hả nhóc?”
“Hì hì, em biết anh đang ngồi đợi em, em nhanh chóng chạy tới cũng để anh khỏi đợi lâu mà.”
“Giờ còn biết khéo miệng bao biện nữa đấy!”
“Hì hì. Anh đi công tác về chắc là có quà cho em đúng không? Cho em xem nào!” Khánh Đan ngọt ngào nói và chìa tay ra.
“Đây, của em đây!”
Hải Minh cười rồi lấy từ dưới đất lên một cái giỏ nhỏ đưa cho Khánh Đan, vừa nhìn thấy món quà cô bé đã reo lên sung sướng:
“Oa!!! Đáng yêu quá! Anh kiếm đâu con cún con đáng yêu thế này” Vừa nói cô vừa ôm con cún lên vuốt ve nó “ …ha ha anh xem nó dụi dụi vào tay em nữa này….”
Hải Minh không nói gì chỉ im lặng ngắm nhìn sự thích thú của Khánh Đan đối với con cún con anh đem về và nở một nụ cười thoải mái. Xem ra sự lựa chọn của anh không tồi, mấy ngày trước khi về anh tính sẽ mua cho cô em gái đáng yêu một sợi dây chuyền nhỏ nhưng khi đi qua cửa hàng bán thú nuôi anh đã bị thu hút bởi con cún này, biết chắc Khánh Đan sẽ thích nên anh đã mua nó về và làm thủ tục gửi nó về Việt Nam rồi nhờ người chăm sóc hộ cho tới khi anh về nước. Một món quà có lẽ Khánh Đan thích nhất từ trước tới nay, bởi cô rất thích nuôi động vật mà.
“Anh ơi, đặt tên con cún này là gì được nhỉ?”
“…”
“Anh!”
“À, ừ” - Hải Minh đang mải mê với suy nghĩ của mình nên cũng không nghe Khánh Đan nói gì.
“Anh đặt tên cho cún con đi!”
“Ừm. Tên là…Lu Lu nhé!”
“Lu Lu àh? Hay đấy anh. Haha… Cún ơi, từ bây giờ em tên là LuLu nhé! Lu lu ngoan nào!”
Khánh Đan mải chơi với cún con mới của mình quên luôn cả thời gian cho đến khi Hải Minh nhắc cô trở về phòng.
“Thôi nào, em không muốn nghỉ thì cũng phải cho cún con nghỉ chứ, em quậy nó hoài, nó cũng mệt đó.”
“Hì hì, em mải chơi quá nhỉ, thôi, em về phòng đây.”
Khánh Đan ra khỏi phòng rồi, Hải Minh thầm cười nhìn theo dáng cô bé, anh thầm mong một ngày nào đó anh sẽ mãi mãi được ở bên cô bé, yêu thương và chăm sóc cô cả đời này, có thể cô cũng sẽ rất hạnh phúc khi ở bên anh.
Cún Lu Lu nghịch ngợm đáng yêu nên được cả nhà yêu quý và chăm sóc. Khi thì chú cún khiến cả nhà bật cười vì hành động nghịch ngợm của nó, đôi khi thì cũng phải nhăn nhó vì thói phá phách của nó. Tuy được cả nhà yêu thích nhưng chú cún lại không thể lấy lòng được cậu chủ Hải Nguyên khó ưa, và có lẽ là cũng giống như cô chủ nhỏ của mình LuLu ghét Hải Nguyên ra mặt, hễ thấy cậu ở đâu là Lu Lu sủa ầm ĩ lên, đôi khi còn xông ra cắn cậu khiến cho Hải nguyên dần dần sợ chú cún nhỏ đanh đá này và mỗi lần về nhà trông thấy Lu Lu, Hải Nguyên nhanh chóng lảng đi. Ngày tháng cứ thể trôi đi, Hải Minh vẫn hay đi công tác, Hải Nguyên thì thường xuyên trọc tức cô, hai người cãi nhau suốt ngày, mới đầu Khánh Đan còn thấy khó chịu nhưng dần cũng quen với sự xuất hiện và tính cách ngang ngược của anh.
Mùa đông bắt đầu tràn về, năm nay có vẻ lạnh hơn hẳn những năm trước, mới đầu mùa mà cái lạnh đã buốt tới thấu sương, ngồi trong lớp Khánh Đan thầm than trách mình không mang theo áo khoác dày hơn mà lại mang cái áo khoác mỏng tanh, không biết có chịu được đến chiều không? Đứng ngoài hành Lang ngắm nhìn bầu trời âm u, gió đang thổi từng cơn cô miên man suy nghĩ.
“Ơ…” Cô khẽ kêu lên một tiếng khi thấy có người khoác lên cho mình cái áo khoác, mùi hương thoang thoảng, rất quen nhưng… hình như không đúng lắm… Cô quay người lại ngạc nhiên nhìn anh.
“Sao lại trợn mắt nhìn tôi thế!”
“Cậu… không lạnh sao đưa áo khoác cho tôi?”
“Bên đó lạnh hơn nhiều. Có ai hâm như cô, mặt tái đi vì lạnh mà vẫn đứng đây hứng gió không?”
Nói rồi Hải Nguyên bước vào lớp ngồi, anh khẽ run vì lạnh, phải công nhận hôm nay tự dưng trời trở lạnh như vậy, nhưng anh cũng không nỡ nhìn một cô gái bị lạnh như thế trước mắt anh. Anh nhìn xung quanh lớp cũng rất nhiều người đang run vì trời lạnh mà không mang theo áo khoác, không phải riêng Khánh Đan, sao anh lại làm cái việc sến như trong các bộ phim Hàn mà lại là với Khánh Đan chứ? Chẳng hiểu sao nữa.
Khánh Đan đứng ngây người ra một lúc, thực ra Hải Nguyên đâu tới mức xấu xa như cô nghĩ đâu. Hành động vừa rồi của anh, chẳng hề giống anh chút nào. Cô nhìn thấy một Hải Nguyên biết quan tâm, trầm ấm, quan tâm tới người khác, một Hải Nguyên hoàn toàn lạ lẫm.
“Khánh Đan, lạnh thế này sao còn đứng đây?”
“…”
“Khánh Đan!” vừa nói, Nhật Lệ lay nhẹ vào vai Khánh Đan, lúc đó cô mới giật mình đáp lại:
“Ơ… Gì vậy?”
“Khánh Đan, cậu khỏe không vậy? Lạnh quá đơ rồi phải không?”
“Không, mình không sao. Ừm, lạnh thật, vào lớp thôi.” Khánh Đan cười rồi cùng Nhật Lệ di vào lớp.
“Dạo này cậu có chuyện gì không vui à? Hải Nguyên lại bắt nạt cậu à?”
“Ừm… không có.”
Thấy Khánh Đan ấp úng trả lời Nhật Lệ nhìn cô bằng ánh mắt dò xét lẫn khó hiểu và rồi cô mỉm cười bàng một nụ cười khó hiểu:
“Khoác áo của người ta thế kia thì đúng là không thể gọi là bắt nạt được rồi…” Và cô bước vào trong lớp.
“Nè, cậu có ý gì thế?”
“Không phải sao? Haha” Nhật lệ nhìn cô cười đầy ẩn ý.
“Chỉ là cậu ta thấy trời lạnh vậy mà mình không mang áo khoác, cậu ta nói không lạnh nên cho mình mượn áo thôi.”
“Cậu thấy cậu ấy không lạnh à?” Nhật Lệ vừa nói vừa liếc mắt nhìn về phía Hải Nguyên đang có vẻ co ro vì lạnh và nói tiếp: “Hơn nữa trong cái lớp này không ít người đang chết rét đâu, bao gồm cả Yến Nhi, cô nàng đang được Hải Nguyên để ý nữa đấy!”
Khánh Đan nhìn theo ánh mắt của Nhật Lệ mà im lặng không nói câu nào, nhanh chóng về chỗ ngồi trước bao con mắt nhìn theo cô và cái áo khoác cô đang khoác, mỗi người một câu, thì thầm to nhỏ, chỉ có ba nhân vật chính trong cuộc trò chuyện là Yến Nhi, Khánh Đan và Hải Nguyên thì vẫn im lặng và lờ đi như không biết gì. Nghe bàn luận mãi cũng chán Khánh Đan gục đầu xuống bàn, Hải Nguyên ra ngoài còn Yến Nhi thì nhìn theo dáng Hải Nguyên đi với ánh mắt giận dỗi, ấm ức.
“KHÁNH ĐAAANNNNN!!!!!”
Khánh Đan đang xem phim dưới phòng khách cùng mẹ bỗng giật mình khi nghe thấy tiếng gào giận dữ của Hải Nguyên. Cô chưa kịp lên tiếng thì Hải Nguyên lại tiếp tục thét lên: