“Bà xã, hôm nay sinh nhật con trai, em nghỉ ở nhà không?”- Cố Hạo Thần nhìn trong gương, tay vuốt ít sáp lên đầu. Thỉnh thoảng lại ngó qua phòng vệ sinh- “Sao em lâu vậy bà xã.”
Triệu Mạn Di mở cửa, trên mặt là nét cười gượng gạo, so với nét mặt lạnh tanh thường ngày còn dọa người hơn.
“Em muốn ra ngoài một lát, khỏi cần anh đưa đi, tiệc sinh nhật đằng nào cha mẹ chúng ta chẳng làm to gấp mấy lần đầy tháng, em cũng không tiện lo.”
Sau lần tiệc đầy tháng, Triệu Mạn Di và Cố Hạo Thần thề với nhau, chuyện sinh nhật hay kỉ niệm gì đấy nhất định không đụng vào, hai người chỉ mới đụng một chút như đặt ít bánh ngọt hay rượu vang mà bị cả bốn người già cả hét lên, nói cái gì mà “được tổ chức cho cháu trai yêu dấu là hạnh phúc của chúng tôi, hai anh chị được hạnh phúc làm cha mẹ rồi, giờ lại đoạt đi niềm hạnh phúc làm ông bà của chúng tôi.” Thật là dở khóc dở cười.
“Ờm, vậy được.”
Buổi tối, khi Cố Hạo Thần về nhà thì đúng thật không thể dùng từ “lớn” để miêu tả, phải gọi là hoành tráng hơn cả ngày mà tổ quốc giành được độc lập.
Vội vàng chạy lên lầu đón Triệu Mạn Di xuống tiếp khách quý thì bị một bộ dạng cô làm cho tức nghẹn cổ.
“Triệu Mạn Di, em thay bộ đó đi, không hề đẹp.”
Suốt gần nửa tiếng, Triệu Mạn Di đã thay ra gần như hơn chục chiếc váy, cơ bản vì Cố Hạo Thần thấy xấu. nhưng cô thấy thật lạ, kể cả Dương Nhậm Vũ hay những người làm hay mẹ chồng đều khen rất đẹp nhưng Cố Hạo Thần lại chê xấu.
“Cố Hạo Thần, rốt cục anh có để em xuống tiếp khách quý không?”- Triệu Mạn Di không chịu được mà dùng cái giọng lạnh băng ra hỏi.
“Em còn nói?”- Cố Hạo Thần ấm ức- “Em nhìn trong gương đi, chỗ này…”- anh chỉ vào ngực cô, do sinh xong nên đẫy đà không ít “Lớn như vậy, em muốn mọi người nhìn hết à?”
Một cỗ không khí quỷ dị chợt dâng lên trong phòng, trừ Triệu Mạn Di và Cố Hạo Thần ra, mọi người đột nhiên phịch xuống cái ghế gần nhất mà cười lăn cười bò. Thì ra là ông xã đại nhân không muốn vợ yêu cảnh xuân lộ liễu trước mặt người khác.
“Thần, anh được lắm, chỉ vì thế mà anh ép tôi thay đến nhừ cả người ra.”
Cuối cùng, dưới sự chọn lựa của ông xã đại nhân, Triệu Mạn Di mặc một thân váy kín cổng cao tường. Cố Hạo Thần miễn cưỡng bắt vợ khoác thêm một chiếc khăn để che thêm đi.
Tất cả đều chỉ mình anh được ngắm thôi.
Có một bàn tiệc riêng cho gia đình ba người, Triệu Mạn Di bế Cố Hạo Văn, bên cạnh là Cố Hạo Thần đang cười đến độ hai mắt híp lại. Ai có thể ngờ Cố tổng lạnh lùng hôm nay có thể cười thoải mái vậy. Mà nữ tổng giám đốc Triệu Thế Vương thì vẫn keo kiệt chỉ nở nụ cười trong chớp mắt.
Kính xong bàn tiệc của tất cả các bạn, hai người tới bàn tiệc của Bạch Phi Hằng, Triệu Mạn Di khẽ rùng mình một nhát, không phải chứ? Cái bộ dạng mời rượu đó.
“Ha ha ha, chị dâu, Cố Hạo Văn cũng được một năm rồi, từ nửa năm nay cũng đã đi dự một vài yến tiệc, giờ tôi kính chị một ly, lần này không được từ chối đâu.”- Bạch Phi Hằng nháy mắt với vài người xung quanh, rất nhanh nổi lên phản ứng.
Cố Hạo Thần chỉ nhìn Triệu Mạn Di âu yếm.
“Chỉ một chút thôi nhé, em không được uống nhiều đâu.”
Chẳng hiểu thế nào, hai bên ông bà của Cố Hạo Văn lại đi tới.
“Bạch Phi Hằng, cậu vất vả rồi.”- Cố lão gia cùng vợ nâng một ly rượu lên. Bên cạnh, Triệu lão gia cùng phu nhân cũng cười tủm tỉm nhìn đôi vợ chồng đang ngại ngùng ở giữa.
“Mạn Mạn, con uống một chút đi, rồi cùng đi những bàn khác cùng chúng ta.”- Cố phu nhân dịu dàng nhìn con dâu nhỏ đang bối rối.
“Di, sao thế? Em không khỏe à?”
Mọi người xung quanh cũng tò mò nhìn xem Triệu tổng thế nào lại bối rối như vậy? Mọi khi vẫn là vẻ mặt lạnh tanh nghìn chén không say mà.
“Con… con…”- cô đầu cúi ngày một thấp, tưởng chừng như sắp cộc vào trán Cố Hạo Văn đến nơi.
Cô thấy mãi thế này không phải cách, càng như vậy sẽ càng gây sự chú ý. Cô trao Cố Hạo Văn cho mẹ chồng bế.
“Dương Nhậm Vũ.”- cô gọi trợ lý.
Anh lập tức đưa túi xách cho cô.
Triệu Mạn Di từ trong túi xách rút ra một tập giấy, dúi vào tay Cố Hạo Thần.
Anh khó hiểu nhìn cô, mà cô thì quay sang Bạch Phi Hằng.
“Tôi không uống được rượu, chí ít là hết một năm nữa.”- rồi mặt đỏ ửng cúi gầm xuống.
Đập vào mắt Cố Hạo Thần là dòng chữ: Có thai.
DING… lại trúng thưởng.
Không khí sau đó khỏi nói cũng có thể đoán ra, Cố Hạo Thần ôm chặt vợ mình, vừa mừng vừa sợ, mừng vì hai người lại sắp có bé cưng, sợ vì anh nhớ lại ngày cô sinh Cố Hạo Văn. Triệu Mạn Di chỉ ngại ngùng mà cúi gầm mặt xuống. Cha mẹ Cố Hạo Thần và cha mẹ Triệu Mạn Di thì sung sướng như thể được trường sinh vậy, Cố lão gia thì lập tức tuyên bố với mọi người tại đó.
Vậy là sau ngày sinh nhật con trai đầu lòng, trên báo lại xuất hiện những cái tít dạng như: “Mừng sinh nhật con trai, Triệu tổng Triệu Thế Vương mang thai ba tuần tuổi.”
Chỉ có một kẻ đến giờ bực tức nhiều hơn mừng và sợ, thầm nghĩ: “Lại thêm mấy tháng cấm dục.”
Nàng công chúa của hai tổng giám đốc.
Suốt mấy tháng sau, Triệu Mạn Di ung dung ở nhà dưỡng thai, cũng may bác sĩ Lâm nói, qua một lần sinh nở, cơ thể của cô cũng đã thích nghi hơn với việc sinh con. Cố Hạo Thần làm cô gần như phát điên, cứ hai ngày lại sinh hoạt chuyện kia. Cô cảnh cáo anh là có em bé, anh vẫn không nghe và chỉ độc một câu: “Anh sẽ cẩn thận.”
Nhàn rỗi mãi cũng chán, không chơi với Cố Hạo Văn thì cũng là dạo quanh vườn. Công việc của cô ở Triệu Thế Vương không vì cô có thai mà ngừng lại. Triệu Mạn Di giờ cũng nhàn hơn trước, cô chỉ phê duyệt các kế hoạch và dự án. Phần thực hiện cô giao cho trợ lý Dương Nhậm Vũ đảm nhiệm. Cô cũng không phải đầu tắt mặt tối như trước thức đến thâu đêm nữa. Chiếu theo lời ông xã thân yêu một lần giảm lượng công việc đi.
Triệu Mạn Di hận không thể ném cái bụng bầu sang cho Cố Hạo Thần. Anh không hủy hợp đồng ở nước ngoài thì cũng là giao toàn bộ cho Bạch Phi Hằng đảm nhiệm, làm anh ta tối mặt tối mũi. Còn Cố Hạo Thần thì thản nhiên ngày nào cũng như ngày nào trừ thứ bảy chủ nhật ra, sáng chín giờ đến Cố thị, chiều mới có gần bốn giờ đã phi thẳng về nhà với vợ yêu. Báo chí lại một phen náo loạn, chỉ là mang thai thôi mà, có nhất thiết phải suốt ngày cuốn lấy vợ thế không?
Bốn người già thì suốt ngày chỉ xoay quanh chơi với cháu trai, tranh nhau bế ẵm, tranh nhau cho ăn. Triệu Mạn Di và Cố Hạo Thần với chuyện này chỉ có thể cười khổ. Bốn người kia còn hồn nhiên “đề nghị” cô và anh sinh bốn đứa để không ai phải tranh với ai. Triệu Mạn Di sau khi nghe xong đề nghị này thì mặt lạnh tanh bỏ lên phòng, Cố Hạo Thần thì chạy theo vợ yêu xin cứu trợ. Thôi đi nha, anh chỉ thích hưởng thụ quá trình, còn kết quả thì hai đứa là được rồi.
Cuối cùng thì gần tám tháng sau sinh nhật một tuổi của Cố Hạo Văn, Triệu Mạn Di cũng sinh ra một cô công chúa đáng yêu. Nhưng tuyệt nhiên, khi sinh ra, nó chỉ khóc vài tiếng cho có, rồi “mặt lạnh” quay đi. Điều này khiến mọi bác sĩ và y tá ngạc nhiên, Cố Hạo Thần chỉ nhún vai ra bộ “mẹ nào thì con đấy”.
“Con muốn con gái theo họ con.”- một tháng sau sinh, Triệu Mạn Di mới đưa ra quyết định của mình. Ngồi trước hai bên cha mẹ, Triệu Mạn Di ôm con gái vào lòng, đưa ra tờ giấy khai sinh.
Cố Hạo Thần đối với chuyện này cũng không ngạc nhiên, anh sớm biết cô sẽ làm như vậy.
“Thật sự ta thấy con bé theo họ ai không quan trọng, dù gì Triệu Thế Vương cũng phải có người thừa kế.”- ông Cố gật đầu tán thành- “Ta nghĩ cha mẹ con cũng không phản đối, hơn nữa, ta và mẹ Cố Hạo Thần tư tưởng rất thoáng.”
“Vâng, con cảm ơn cha mẹ. Triệu Di Vân là tên con muốn đặt cho con gái.”- cũng may nhà chồng vô cùng hài lòng. Hai bên đều là hai tập đoàn lớn, thừa kế là chuyện đương nhiên.
Đầy tháng cô công chúa Triệu Di Vân cũng được tổ chức rất lớn, khiến mọi người không nhịn được mà thốt lên “tầng lớp tư sản”
Triệu Di Vân được giới báo chí dự đoán sẽ thành băng sơn mĩ nhân trong tương lai.
Dù sao cũng không thể biết chắc được, nhà có hai tảng băng, sớm sẽ thành một châu Nam cực nho nhỏ mất.
Về hệ liệt
“Em thích là được.”- Triệu Mạn Di nói trong điện thoại. Em họ Triệu Nhiên Hy vừa về nước đã làm thư kí cho tổng giám đốc Đoàn thị, tối nay lại đi dự tiệc ở Tề gia.
Suốt thời gian hai năm qua em họ ở Mĩ, cô đã vận dụng mọi mối quan hệ để ngầm giúp đỡ. Cô rất thương em họ mình.
Gặp lại, bên cạnh Triệu Nhiên Hy lại là người đàn ông không phải cha của con trai em họ, Triệu Mạn Di có phần không hài lòng. Cô vẫn trách em họ không chịu giải thích với Dương Quý Vũ.
Trò chuyện một lúc thì phải đi gặp Tề tổng, quay lại thì thấy Triệu Nhiên Hy đã về. Triệu Mạn Di nhìn thấy Dương Quý Vũ, cô cũng lẳng lặng bước qua, ai ngờ anh ta lại gọi cô lại.
“Triệu tổng giám đốc, Cố tổng.”
Cố Hạo Thần đang ôm eo cô thì dừng lại.
“Dương tổng, chào.”- anh lịch sự cười chào Dương Quý Vũ. Triệu Mạn Di bên cạnh mặt vẫn lạnh tanh không biểu lộ cảm xúc.
Triệu Mạn Di thầm nghĩ không bằng tiết lộ một chút thông tin về Triệu Nhiên Hy, biết đâu Dương Quý Vũ vẫn còn tình cảm với Triệu Nhiên Hy.
“Dương tổng, tôi vừa khéo có chút chuyện muốn nói với anh.”
Cố Hạo Thần giật mình, anh quay sang nhìn, rõ ràng Dương Quý Vũ cũng đẹp trai, nhưng so với anh thì sao bằng được chứ. Khoan đã, anh nghĩ cái quái gì vậy chứ?
“Vợ à, em có chuyện gì muốn nói với Dương tổng chứ?”- anh là vẫn phải đề cao cảnh giác nha, bà xã anh xinh đẹp quyến rũ bây giờ thỉnh thoảng vẫn nhận được điện hoa từ nhiều người lắm. Họ tuy biết anh và bà xã tình nghĩa mặn nồng nhưng vẫn ấp ủ hi vọng đấy. Cũng không thể hiểu được tại sao sau khi kết hôn với Triệu Mạn Di, anh lại trở nên mất hết sức quyến rũ. Mà sự thu hút của vợ anh ngày một tăng. Cũng may bà xã lãnh huyết vô tình chỉ yêu mỗi anh.
Triệu Mạn Di bất mãn thầm kêu khổ trong lòng, có nhất thiết anh phải coi cô là bất khả xâm phạm thế không?
“Thần, em chỉ muốn nói với anh ta về Hy Hy.”
Dương Quý Vũ cười, anh không ngờ Triệu Mạn Di lại tinh ý đến thế, chả trách trên thương trường lại lẫy lừng như vậy.
“Xem ra chúng ta rất hiểu nhau, Triệu tổng.”
“Này này…”- Cố Hạo Thần xen vào- “Hợp là sao hả? Ai hợp nhau?”
Úp tay lên trán, Triệu Mạn Di thở dài, mọi người xung quanh cũng ngửi thấy mùi chua nồng nặc vội quay đi cười. Ai nói đây là Cố tổng nổi tiếng đào hoa. Giờ thì rõ ràng rồi, sợ vợ bỏ đi với người khác.
Dương Quý Vũ cũng nén cười tới cực điểm. Thư kí của anh và Bạch Phi Hằng- trợ lý của Cố Hạo Thần lắc đầu cười. Cố Hạo Thần không phải là làm quá lên chứ.
Mất lúc lâu dàn xếp được Cố Hạo Thần, Triệu Mạn Di cho Dương Quý Vũ địa chỉ của Triệu Nhiên Hy.
“Tôi mong sẽ không phải thấy em họ mình gặp chuyện không hay nữa. Nếu không thì… thật sự, tôi cũng khá có hứng thú với việc thu mua Dương thị.”
Cô cười như không cười khiến mọi người xung quanh một cỗ quỷ dị. Ai chẳng biết một khi Triệu tổng có hứng thú là sẽ phải có bằng được.
Dương Quý Vũ ngừng lại, anh đằng hắng vài tiếng.
“Tôi còn chưa biết, nhưng hi vọng nếu có dịp sẽ hợp tác vui vẻ.”
Nụ cười trên mặt Triệu Mạn Di lạnh tanh, cô khoác tay Cố Hạo Thần đi ra. Dương Q