uý Vũ chỉ biết cười khổ, phụ nữ Triệu gia quả khó nắm bắt.
Nghĩ tới chuyện gặp lại Triệu Nhiên Hy, anh có cảm xúc rất khó tả, sau khi gặp sẽ nói gì chứ?
Tối hôm đó, điều mà Triệu Mạn Di không sao hiểu nổi là Cố Hạo Thần liên tục ép cô đến không nổi. Khi về, anh nói muốn hai người về riêng, vừa đến nhà, cô định mở cửa xe xuống thì anh kéo cô lại, hôn cô đến tối tăm mặt mũi. Cái khoản kia đương nhiên không thể thiếu. Cô bị anh ép một lần trên xe, Cố Hạo Thần căn bản không còn sợ cô nữa.
“Cố Hạo Thần, anh cư nhiên phát dục như vậy.”- giận dữ đây Cố Hạo Thần ra, Triệu Mạn Di che kín thân thể lại.
“Em…”- bị đẩy ra, Cố Hạo Thần có phần tức giận- “Có phải em đã thích cái tên Dương Quý Vũ đó không? Hắn có gì hơn anh chứ hả?”
Triệu Mạn Di không tin nổi nhìn Cố Hạo Thần, xin đi nha, cô và anh đã có với nhau hai đứa con rồi. Tuy còn nhiều người thích cô nhưng ngoài anh ra, cô còn yêu ai nữa đâu chứ?
“Cố Hạo Thần, anh được lắm, đến giờ anh vẫn không tin rằng tôi chỉ yêu anh. Tôi và anh đã có hai đứa con rồi, sao anh không chịu hiểu hả?”
Cố Hạo Thần chợt lạnh sống lưng, anh không muốn bị phạt ngủ ở phòng làm việc nữa đâu.
“Di, anh xin lỗi. Chỉ là anh không chịu được cái cảnh em có người đàn ông khác để ý.”
Mặt anh xị xuống trông rất đáng thương. Triệu Mạn Di chợt mềm lòng. Tổng giám đốc của cô thì ra cũng chỉ mỏng manh như vậy sao.
Nhẹ nhàng ôm Cố Hạo Thần, cô đặt lên môi anh nụ hôn. Đáp lại sự nhiệt tình của vợ, anh chỉnh lại quần áo cho hai người rồi ôm cô vào nhà.
Người làm tự biết lùi ra, thật sự hai ông bà chủ rất thử thách người nha. Hại họ phải lén lút chạy ra, tiện thể kéo theo thiếu gia cùng tiểu thư nhỏ ra nơi khác chơi.
Đêm đó, một đêm cuồng nhiệt.
Chuyện tốt sau cơn ghen
“Di, anh biết anh sai rồi, anh sẽ không tái phạm nữa đâu. Tha lỗi cho anh.”- Cố Hạo Thần đứng ngoài cửa nói vọng vào, âm thanh nhỏ như muỗi kêu. Chuyện này nếu để gia nhân trong nhà biết, anh sẽ đến mức độn thổ mất.
Triệu Mạn Di bên trong mi không động, nhàn nhã xử lý công chuyện.
Nói cô tha thứ? Không có đâu. Nhìn mấy tờ giấy cùng hình ảnh loằng ngoằng trên bàn làm cô muốn điên lên.
Tại sao mỗi lần Cố Hạo Thần nổi máu ghen lên, họ nhất định trúng số độc đắc?
Lần biết có Triệu Di Vân, cô cũng kiểm tra qua, xác định thời điểm có thai chính là ngày Cố Hạo Thần thấy cô nói chuyện khá vui vẻ với Doãn Đường Viễn- anh kết nghĩa cũng là tổng giám đốc của Doãn Tư, trong vụ đi khảo sát công trình.
Mà lần này, lại là sau vụ đi dự tiệc ở Tề gia.
Mà lần này, chính là ở trên xe lẫn trên phòng, bọn họ làm tới trên dưới chục lần.
Mà lần này, cô thế nhưng chính là mang thai một cái long phượng…
Sinh đôi…
Một trai một gái.
“Tôi tha cho anh mới là lạ.”- Triệu Mạn Di lẩm bẩm, đùa cô sao? Lần trước rõ ràng hai người có nói với nhau chỉ dừng lại ở con số hai đẹp đẽ, vậy thì tại sao giờ lại lên hẳn gấp đôi?
Cô tuy bây giờ mới hai mươi sáu, nhưng sinh hai lần cũng làm cô đủ mệt.
Ba năm bốn đứa. Liệu bọn họ có phải quá khủng bố rồi không?
Hai bên gia đình nghe xong tin này vội vàng chạy tới, còn vội vàng xem ngày, đặt tên, thai long phượng không phải không có, nhưng trường hợp chính là rất ít. Triệu Mạn Di lại may mắn có phúc đó.
May mắn? Ok, cô sẽ xem là may mắn nếu đó là chuyện của ba năm trước. Nhưng bây giờ thì không.
“Tổng giám đốc, cô thật mắn…”- Dương Nhậm Vũ trước mặt mọi người mà nói ra. Giờ anh chẳng sợ cô nữa. Bởi Cố Hạo Thần đã thuyết phục thành công Triệu Mạn Di mang Kiki về với rừng xanh, đúng hơn là cho vào viện sinh thái. Mặc dù có chút khó khăn, nhưng cái con thú đó vẫn khá là dễ thích ứng. Anh hiện giờ cảm thấy đã bớt đi một yếu tố gây hốt hoảng cho mình.
Triệu Mạn Di liếc xéo Dương Nhậm Vũ. Ánh mắt của cô liếc hết chỗ này đến chỗ khác. Toàn những lời chúc mừng của mọi người. Nhưng tại sao cô không thể cười nổi.
Cô kiếp trước chính là heo mẹ sao?
Chợt thấy Cố Hạo Thần đứng phía góc phòng nhìn bụng cô cười ngây ngốc. Trong lòng cô lại có cảm giác lạ.
Anh như thể lần đầu nghe tin cô có thai vậy.
Đúng, cô đầu hàng trước anh.
Nhẹ nhàng xuống giường đi đến bên anh. Trước mặt mọi người mà hôn lên môi anh. Cô thì thầm.
“Vì anh, thêm hai đứa nữa đều có thể.”
Không gian không lãng mạn, nhưng đủ cho mọi người thấy, họ chỉ cần có nhau. Mà gia đình có thêm hai thành viên nữa cũng không có vấn đề gì.
Tính hay ghen của chồng yêu
Triệu Mạn Di nhìn thoáng qua màn hình laptop, lông mày khẽ nhíu rồi giãn ra luôn, cô lại tiếp tục đánh văn kiện cho tháng sau.
Rầm rầm rầm.
Tiếng đập cửa bên ngoài khiến Triệu Mạn Di không thể tập trung nổi nữa.
“Chuyện gì? Ai vậy?”
“Là anh, mau mở cửa.”
Là tiếng Cố Hạo Thần, hôm nay anh tới đây làm gì chứ? Cô tuy biết ngày nào cũng có người mang canh dưỡng thai tới, nhưng chẳng lẽ hôm nay họ đình công sao?
“Anh tự mở đi, cửa đâu có khóa.”
Cửa mở, Cố Hạo Thần xông ngay vào, anh vứt ngay tờ tạp chí xuống trước mặt cô, đập ngay vào mắt cô là hình ảnh trên bìa tạp chí. Đó là hình ảnh sáng nay đám phóng viên chụp được. Tổng giám đốc Vân Đỉnh cầm bó hoa hồng đỏ, cô đứng đối diện khẽ nhíu mày. Phía dưới là dòng tít: “Triệu tổng Triệu Thế Vương sau kết hôn vẫn cuốn hút được tổng giám đốc Vân Đỉnh.”. Sáng nay, khi cô vừa xuống xe, định vào công ty thì tổng giám đốc Vân Đỉnh đã chờ sẵn ở đó, anh ta mặc vét trắng, tay cầm một bó hoa hồng rất to tiến tới và tặng cô.
Khi cô còn chưa hiểu gì thì máy ảnh khắp nơi xung quanh đã tanh tách vang lên.
“Triệu tổng, tôi biết cô và tổng giám đốc Cố thị đã kết hôn, nhưng hai người nhất định là hôn nhân kinh doanh, vậy cho phép tôi được theo đuổi cô, được chứ?”- Tổng giám đốc Vân Đỉnh nói, anh ta nở nụ cười mê hoặc với Triệu Mạn Di, nhưng với cô, tất cả đều không thể so được với Cố Hạo Thần.
Cô quay đi, không nói một lời nào, cũng không nhận hoa, tất cả chỉ là ánh mắt lạnh lùng quay đi, để lại tổng giám đốc Vân Đỉnh đứng như trời trồng cùng bó hoa hồng đỏ chói mắt.
“Em giải thích đi, này là sao hả?”- Cố Hạo Thần hét lên, thật không ngờ sáng nay vừa vội đi họp CEO, để cô tự tới Triệu Thế Vương lại xảy ra chuyện này.
Giờ đây nhìn quý ông chồng đang nổi máu Hoạn Thư trước mắt, cô cũng chỉ nhàn nhạt mở miệng.
“Em đâu biết gì đâu, đó là chuyện của anh ta, em yêu anh cơ mà, anh quên à?”
“Biết là vậy nhưng anh không muốn họ nghĩ hôn nhân của chúng ta là do kinh doanh.”- Cố Hạo Thần buồn bã ngồi xuống.
Triệu Mạn Di thở dài đến bên Cố Hạo Thần.
“Em yêu anh, chúng ta yêu nhau, mình biết điều đó là được rồi, em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh. Có hiểu không?”
Cố Hạo Thần nhìn sâu vào đôi mắt cô, nở nụ cười.
“Anh yêu em, mãi mãi…”
Chỉ là ngay hôm sau, Triệu Mạn Di đã yêu cầu sắp xếp một cuộc nói chuyện với chủ tịch của một tạp chí nổi tiếng, mà cuộc nói chuyện chưa đầy năm phút, tính cả thời gian mời ngồi và uống chút nước. Triệu Mạn Di chỉ nói vài câu, nhưng vài câu này mà nói, đối với mọi người để lại vô cùng nhiều ấn tượng, nhất là với chủ biên tạp chí hôm qua đã đăng ảnh cô lên.
“Tôi và Cố Hạo Thần yêu nhau gần một năm và kết hôn, tôi đang có cục cưng, chúng tôi sẽ vô cùng vui nếu như mỗi ngày đều không thấy mình chình ình trên báo với những dòng tít vớ vẩn. Tôi ghét bị chụp hình trộm, và tất cả mọi người đều biết khi ghét một thứ, tôi sẽ làm thế nào rồi đấy, tôi sẽ làm đủ mọi thứ khiến toàn thế giới này biết tôi ghét thứ đó thế nào. Và nếu như một ngày nào đó tôi lại nghe thấy cụm từ “kết hôn vì kinh doanh” một lần nữa, nhất định tôi sẽ sửa chữa thật tốt cái bàn phím của người đó. Nên mong ngài sẽ cẩn thận quản lí những thông tin mà tạp chí tung ra.
Cảm ơn.”
Từ đó trở đi, mọi người đều không thấy tin gì về Triệu Mạn Di và Cố Hạo Thần kết hôn vì kinh doanh nữa, thay vào đó là những mẩu tin dài hàng vài trang giấy tung hô Triệu Mạn Di và Cố Hạo Thần lãnh đạo hai tập đoàn tài tình như thế nào, tổ ấm của họ hạnh phúc ra sao.
Triệu Mạn Di không quan tâm những điều đó, cô chỉ cảm thấy những kẻ làm báo là những kẻ có mặt dày hàng vài cái tường thành.
Nhưng không ai nói… số lượng điện hoa cho cô giảm xuống cả.
Và vậy là… cho dù bất mãn nhưng dường như Cố Hạo Thần đã thay nhân viên dọn rác của biệt thự quẳng tất cả hoa và quà gửi cho Triệu Mạn Di vào thùng rác.
“Tổng giám đốc… cô có nghĩ nên can thiệp không?”- Dương Nhậm Vũ nhìn người đàn ông đang cật lực khuân hoa và quà ném vào thùng rác sau nhà qua cửa sổ thư phòng.
Triệu Mạn Di vẫn chỉ để ý vào đống sổ sách, tai vẫn nghe loáng thoáng những âm thanh tức giận bên dưới qua cửa sổ.
“Này thì quà… các ngươi là lũ mặt dày… ta và vợ nợ nần gì các người mà các người bám bọn ta không tha?”
Cô khẽ thở dài.
“Kệ anh ta, tháng này trả thêm lương cho anh ta là được.”
“Tổng giám đốc, không ngờ cô cũng có khiếu hài hước.”
“Dương Nhậm Vũ, anh làm việc với tôi được bao nhiêu năm rồi? Về hưu sớm không phải là vấn đề lớn nhỉ?”
“Tổng giám đốc, tháng sau nhất định tôi sẽ phấn đấu tăng doanh thu lên 15%”
“Đó là anh nói.”
“Vâng, tôi đảm bảo điều đó.”
Đôi khi… khiếu hài hước của băng sơn mĩ nhân cũng làm cho người ta nghẹn cổ.
Việc tăng lương cho tổng giám đốc Cố thị… ừm… có thể suy nghĩ mà.
Phụ: Một nhà sáu người.
Từ bên ngoài chạy vào hai cục cưng nhỏ sinh đôi một trai một gái. Gọi là cục cưng nhưng hai đứa cũng đã mười lăm tuổi. Triệu Mạn Di mỉm cười đứng khỏi ghế.
“Lại đây nào hai con…”- cô hôn hôn lên mặt chúng. Vừa xong thì Cố Hạo Văn đi vào.
Con trai càng lớn càng giống cha, năm nay cũng đã mười tám tuổi rồi.
“Mẹ, kí cho con bảng điểm.”- trên mặt cậu không có vẻ gì vui vẻ, thậm chí còn nhàn nhạt mà lướt qua hai đứa em sinh đôi kia.
Triệu Mạn Di thấy con trai, cũng thả hai đứa bé xuống, cô tới cầm lấy bảng điểm. Ừm rất tốt, kết quả rất cao. Mười mấy năm qua đều như vậy.
Kí xong cô đưa cho con trai.
“Ngoan, mai là sinh nhật con, chúng ta sẽ tổ chức cho con thật vui vẻ.”
Cố Hạo Văn cười nhẹ.
“Sao cũng được ạ.”
Mẹ Cố Hạo Thần nói Cố Hạo Văn giống hệt Cố Hạo Thần ngày trước, nên Triệu Mạn Di cũng không thấy lạ khi thái độ của con trai lại hời hợt. Nhưng có một điều cô biết. Thực chất cậu lại là người quan tâm mọi người trong nhà hơn ai hết.
Lần Triệu Mạn Di bị ốm, cậu xăm xăm chỉ ở bên mẹ, khi lấy cái này, lúc lấy cái khác. Đêm cũng đòi ngủ với mẹ, mặc dù vừa đặt lưng xuống là ngủ say.
Cố Hạo Văn biết rõ mọi người thích gì, thích hai em út, nhưng cực kì dị ứng với đứa em hai Triệu Di Vân.
“Mẹ ơi…”- ác mộng của Cố Hạo Văn xuất hiện, Triệu Di Vân mặc trên người toàn đồ đen đi vào, nhìn thấy anh hai thì mặt biểu lộ mất hứng bước qua. Thấy hai đứa em thì gườm gườm mắt rồi ngó thẳng vào mặt chúng mà nói.
“Hai ngươi hủy hoại cuộc đời ta.”
“Vân Nhi.”- Triệu Mạn Di giọng lạnh lùng- “Con đang nói cái gì hả?”
Một câu của mẹ làm Triệu Di Vân giật mình. Cô tim đập hơi nhanh, phải bình tĩnh lại. Bao năm qua mẹ vẫn làm cô thấy sợ bởi vẻ lạnh lùng ấy mà.