“Có phải ngài phát hiện ra quân lương có vấn đề? Trong khi lương thảo tiếp tế còn chưa được chuyển tới?” Ta không trả lời câu hỏi của ngài mà hỏi lại.
“Sao nàng biết?”
“Ngày hôm đó, sau khi làm lễ bái đường xong, vì đói bụng quá, ta liền chạy tới từ đường của vương phủ tìm đồ ăn vụng. Kết quả, ta đã nghe được đoạn nói chuyện giữa Diệu và Hoàng Phủ Trung Nghĩa, biết được đây đều là kế hoạch mà họ làm theo âm mưu của Tinh Thích. Thực ra Tinh Thích là người Hồi Cốt, trước kia chính là Quang minh tả sứ của Linh Tiêu Các. Hắn cho người giả làm binh sĩ Hồi Cốt quấy nhiễu, thách thức chúng ta ở biên cương, để Trường An xuất binh chinh phạt. Mặt khác, hắn lại xúi giục Kha Hãn Hồi Cốt hủy bỏ giao ước, phát binh phản kháng. Còn Diệu vì muốn mượn binh lực của Hồi Cốt để giết ngài, cho nên đã tráo đổi lương thực.”
“Vào ngày đại hôn khi nghe lén được những lời này, nàng đã quyết định vượt ngàn dặm đường xa xôi tới đây chỉ để thông báo cho ta biết mọi chuyện sao? Nói vậy, nàng vẫn chưa thực sự kết hôn với Diệu?” Diệp dường như ôm ta chặt hơn, thì thầm khẽ hỏi. Ta lặng lẽ cúi đầu trong lòng ngài thầm nghĩ có lẽ duyên phận giữa ta và Diệu đã tận. Chàng làm sao có thể tiếp tục cần một người phụ nữ đã phản bội, bán rẻ chàng thế chứ?
“Diệp, chết trận dễ dàng thắng trận khó. Trận chiến này, ngay từ đầu chúng ta đã bại rồi. Đừng đánh thêm nữa, để tránh kẻ thù vui sướng, người thân đau lòng, và cũng đừng để những người có mưu đồ bất chính ngồi đó làm ngư ông đắc lợi. Từ bỏ nhiều khi còn cần nhiều lòng dũng cảm hơn là kiên trì cố thủ. Chúng ta hãy thoái binh thôi.” Lần đầu tiên, ta dùng giọng điệu bình tĩnh nhất để cầu khẩn Diệp. Ta không thể để Diệu tiếp tục sai lầm thêm nữa, không thể để đến khi mọi chuyện không cách vãn hồi lại được. Tuy rằng Diệu chưa từng thật lòng với ta thế nhưng… chàng đã từng cho ta có cảm giác ấm áp hiếm hoi và đáng quý nhất trong cuộc đời này, dẫu rằng… nó giả tạo và mong manh dễ vỡ.
“Được, ta hứa với nàng, sẽ giảng hòa cùng Hồi Cốt.” Diệp nhìn ta chăm chú, im lặng hồi lâu rồi đáp. Giây phút nhận được câu trả lời của Diệp ta quay đầu nhìn Đóa Lệ Tư nhẹ nở nụ cười.
“May mà nàng kịp thời khuyên nhủ, nếu không vị tướng quân nóng tính của nàng đã giết chết ta rồi!” Đóa Lệ Tư mỉm cười dịu dàng. Ánh hoàng hôn khiến bộ y phục trắng như tuyết của nàng ta biến thành màu hồng rực rỡ, trông nàng ta chẳng khác nào một chú phượng hoàng lửa giữa mênh mông đại mạc.
“Mấy ngày nữa vết thương nàng khỏi rồi, chúng ta sẽ cùng tới Đôn Hoàng.” Nàng ta nhìn về phương xa, giọng điệu mang nhiều mong mỏi. Ta cũng nhìn theo hướng đó, lúc này mặt trời đã dần lặn sau rặng núi ở đường chân trời. Giờ ta đã có thể tin rằng phía trước chúng ta đang tràn đầy ánh sáng của hòa bình, niềm hi vọng vào sự sống tươi vui mới.
Tiếng tiêu vang vọng, tiếng đàn ngân nga, chiêng trống reo vang, khắp nơi tràn ngập lời ca tiếng hát, cuối cùng chúng ta cũng tới được thành Đôn Hoàng. Nơi đây hoàn toàn khác so với đại mạc trong kí ức của ta, thành Đôn Hoàng nhộn nhịp và phồn hoa không kém gì Trường An của Đại Kỳ. Đèn lưu ly sáng lóa, rèm châu giăng đầy, rượu nho thơm phức, tiếng cười nói rộn ràng nơi nơi. Vừa bước vào cung điện hoa lệ này, ta tức thì bị thu hút mạnh mẽ bởi những bộ trang phục bắt mắt. Mọi người thường nói hoàng thất Trường An sa hoa, bây giờ đến được Đôn Hoàng, ta mới nhận ra bản thân thực sự chỉ là ếch ngồi đáy giếng, và rằng bản thân chưa từng nhìn thấy những nơi nguy nga hơn mà thôi.
“Quý khách mời vào, Thành chủ đã chờ rất lâu rồi.” Một mỹ nữ che mặt nhẹ mỉm cười dẫn chúng ta bước vào đại điện. Trên người nàng ta đeo đầy trang sức lộng lẫy khiến ta hoàn toàn choáng ngợp, hai mắt không khỏi say mê ngắm nhìn.
Nhưng đến khi bước chân vào sảnh đường, ta thực sự kinh ngạc trước cảnh tượng bên tong. Giữa sảnh đường là một chiếc lư đồng được trạm trổ tinh tế, mỹ tửu tỏa mùi hương thơm phức, những chiếc ly đồng đính châu ngọc sang trọng vô cùng. Bên tai ta không ngừng vang lên tiếng ca múa rộn ràng, trước mặt toàn là những giai nhân tuyệt sắc. Mười hai vị nhạc sư đang biểu diễn hết tài nghệ của mình, tấu lên những điệu nhạc đắm say lòng người. Đám ca vũ ăn mặc khá táo bạo, bước đi nhịp nhàng, uyển chuyển, thi thoảng lại tung người lên cao, thần tiên mà thoát tục.
Trong không khí thoang thoảng mùi hương phấn son hòa cùng hương rượu nồng ấm, những mỹ nữ này không ngừng uốn lượn xung quanh khiến ngay đến ta mặt cũng nóng bừng. Nhìn sang Diệp bên cạnh, chỉ thấy ánh mắt ngàu vẫn lạnh như băng, hoàn toàn không chút để tâm tới những mỹ nữ tuyệt sắc đó.
“Tất cả hãy lui xuống đi!” Một giọng nói lười nhác vang lên tức thì đám mỹ nữ quyến rũ kia lui xuống hết. Lúc này, ta mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn lên thì thấy người vừa lên tiếng là một người đàn ông mặc áo gấm, mái tóc đen nhánh buông dài nổi bật trên nền một tấm da báo mềm mại, quý giá. Ngài nhàn nhã dựa lưng vào ghế, mỹ nữ ngồi bên thi thoảng lại đưa hoa quả đến bên miệng cho ngài. Đúng là bại hoại, con người sao có thể hưởng thụ sung sướng đến độ này cơ chứ?
“Tứ Điện hạ của thiên triều đại giá quang lâm, thất lễ vì đã không nghênh đón từ xa.” Người đàn ông đó từ từ lên tiếng, chất giọng như đã ngà ngà say. Gương mặt tuấn tú ẩn hiện dưới lớp áo da báo trắng muốt, đôi mắt như đôi mắt của loài mèo Ba Tư được nuôi trong thành Đôn Hoàng hiện rõ bẻ cao quý mà nho nhã.
“Từ trước đã nghe nói Thành chủ Đôn Hoàng Hoắc Thanh Hấn anh dũng thiện chiến lại thêm túc trí đa mưu, hôm nay quả nhiên ta đã được mở rộng tầm mắt.” Diệp ngẩng đầu nhìn Hoắc Thanh Hấn, không hề tỏ ra yếu thế. Đóa Lệ Tư đứng một bên, nét mặt lộ rõ vẻ khâm phục.
“Thật sao? Anh dũng thiện chiến là các tướng sĩ của ta, còn túc trí đa mưu là muội muội của ta kìa. Còn ta, ta chỉ dám tự nhận mình một kẻ hoang dâm vô độ. Có điều không sao, ta thích vậy. Ngài đến đây để giảng hoà đúng không? Nếu hai con sủng vật này của ta đồng ý, vậy thì ta cũng không có ý kiến gì khác.”
Bộp! Bộp! Người đàn ông dứt lời liền vỗ nhẹ hai tay, tức thì đám người dưới liền đẩy một chiếc lồng lớn vào. Khi thấy bên trong chiếc lồng là hai con sư tử, ta không khỏi cực kỳ kinh ngạc. Khác với hai con sư tử lần trước ta gặp, hai con sư tử này có bộ lông màu nâu, nhưng thân hình to hơn rất nhiều. Một trong hai con sư tử giơ móng ngáp dài, để lộ ra bộ nanh vuốt sắc nhọn, thấy vậy ta bất giác run rẩy cả người.
“Nếu ngài có thể sống mà bước ra khỏi lồng sắt này, chúng ta sẽ tiếp tục bàn thêm.”
“Ca ca, huynh thật là quá đáng! Tại sao huynh lại có thể đối xử với người thật lòng muốn giảng hòa như vậy chứ?” Đóa Lệ Tư phẫn nộ cắt lời, nàng ta vừa định tiến lên trước đưa lời tranh luận liền bị Diệp ngăn lại.
“Hi vọng Thành chủ nói lời giữ lời.” Diệp bình thản đáp trong khi ta lo lắng kéo y phục ngài, lắc đầu cuồi cuội, nhưng Diệp chỉ vỗ nhẹ lên bàn tay ta thay lời an ủi rồi ra hiệu ra đừng quá lo lắng.
Sau đó Diệp nhanh nhẹn bước về phía chiếc lồng. Giây phút đó, tất cả mọi người đều nín thở quan sát. Hoắc Thanh Hấn cũng đã ngồi thẳng dậy tự lúc nào. Hai con sư tử thấy có người bước vào, cổ họng khẽ phát ra tiếng gầm gừ đáng sợ. Diệp không hề do dự, mở cửa chuồng bước vào trong, đứng hiên ngang trước hai con sư tử đang không ngừng nhe nanh múa vuốt.
Sư tử rống lên một tiếng rồi xông nhanh về phía Diệp. Trận chiến giữa người với thú bắt đầu mở ra. Diệp quay người né sang một bên, trên mặt ngài một vết máu do vuốt sư tử cào để lại. Đóa Lệ Tư mím chặt môi, nhìn Diệp đầy lo lắng, còn ta cũng sợ đến toát mồ hôi.
Diệp đưa tay lau vết máu trên mặt. Hai con sư tử ngửi thấy mùi máu tanh lại càng thêm điên cuồng phẫn nộ, không ngừng gầm lên, thanh âm vang vọng cả đại điện. Sư tử lại xông lên, lúc này thân thủ Diệp nhanh như chim én, ngài đột nhiên bay lên, đạp chân thẳng vào song sắt lấy đà. Đóa Lệ Tư đứng một bên không ngừng vỗ tay tán thưởng. Ngài giũ y phục, lạnh lùng dịch người sang một bên, trông thực trác tuyệt oai phong!
“Thân thủ quá tuyệt, thật không ngờ Tứ Điện hạ lại là một cao thủ lợi hại như vậy!” Hoắc Thanh Hấn cũng không khỏi gật đầu tán thưởng.
Con sư tử không vồ được mồi, lại thêm phẫn nộ, xác định phương hướng, xông về phía Diệp lần thứ ba. Diệp lộn người, cưỡi thẳng lên lưng sư tử. Con sư tử còn lại thấy vậy do dự một hồi chẳng dám xông lên trước nữa.
“Dừng!” Hoắc Thanh Hấn huýt sáo ra hiệu, tức thì hai con sư tử nhanh chóng nằm xuống ngoan ngoãn như chú mèo.
“Có dũng có mưu, Hoắc Thanh Hấn ta xưa nay chưa từng khâm phục ai cả. Ngài là người đầu tiên đấy!” Hoắc Thanh Hấn đưa tay sờ cằm, xem thái độ cực kỳ hứng thú.
“vậy ngài đã đồng ý?”
“Trước khi các ngài tới đây, có người đến và đã nói hết mọi chuyện cho ta nghe cả rồi. Lúc nãy, ta chỉ muốn thử thành ý và sự quyết tâm của Điện hạ mà thôi.” Hoắc Thanh Hấn vẫy tay cho tất cả mọi người lui xuống, chỉ để lại ta, Đóa Lệ Tư và Diệp.
“Có người vì việc nghị hòa mà đến tìm ca ca sao? Là ai thế?” Đóa Lệ Tư kinh ngạc cất tiếng hỏi.
“Là ta.” Một giọng nói dõng dạc vang lên phía sau tấm rèm, cùng khoảnh khắc kiếm khí mạnh mẽ bùng lên, chỉ trong nháy mắt, có người bay vụt đến trước mặt chúng ta.
“Thì ra là Tuyết Thần, Các chủ Linh Tiêu Các, thất kính.” Diệp liền vòng tay lên trước ngực đưa lời chào hỏi.
“Quả nhiên là có mắt nhìn, ngài ấy chính là Các chủ Linh Tiêu Các… Úy Trì Tuyết Dung.” Hoắc Thanh Hấn nói xong liền mời chúng ta vào trong nhập tọa.
“Không biết Tứ Điện hạ có dự định thế nào?” Tuyết Thần nhìn Diệu cất lời hỏi.
“tất cả mọi chuyện đều do Hoàng huynh ta nghe theo lời xúi giục của kẻ xấu nên mới tạo ra cục diện ngày hôm nay. Sau khi về nước ta sẽ bẩm báo lại sự tình cho Phụ hoàng rồi giao trả phản đồ Tinh Thích cho Linh Tiêu Các xử lý. Mong rằng Thành chủ bẩm báo lại chân tướng sự việc một cách rõ ràng với Kha Hãn.” Lúc nghe Diệp nói sẽ quay về Trường An, ta nhận thấy ánh mắt Đóa Lệ Tư hiện rõ nét muộn phiền.
“Cũng được, hành lý cùng lộ phí ta đã dặn người chuẩn bị hết rồi.” Hoắc Thanh Hấn gật đầu đáp.
“Mọi người thực sự quá xem thừng Tinh Thích. Quay về Trường An? Chỉ sợ lúc này Trường An đã không còn là Trường An mà mọi người biết nữa.” Tuyết Thần đứng một bên đột nhiên cười lạnh nói.
“Lời này nghĩa là sao?” Tuyết Thần vừa lên tiếng, sắc mặt của mọi người tức thì trắng nhợt.
“Tinh Thích thực chất không phải người Hồi Cốt, hắn lại càng không lấy lòng Hoàng tử Đại Kỳ chỉ vì cầu cạnh phú quý và quyền lực. Mục đích của hắn chỉ có một, đó là khiến cho cả Hồi Cốt và Đại Kỳ nước mất nhà tan.” Tuyết Thần chậm rãi đưa lời giải thích. Lúc nghe xong những lời này, trái tim ta đau đớn từng cơn, mọi chuyện rốt cuộc là sao chứ?
“Các ngươi có biết thân phận thực sự của Tinh Thích là gì không? Mười tám năm trước, ở Tây Vực có một quốc gia nhỏ tên là Lâu Lan, sau khi bị Hồi Cốt thôn tính, chỉ còn lại một Hoàng tử vừa mới lên bốn. Tám năm trước, sau khi Đại Kỳ thống nhất cả dải Miêu Cương Tây Vục, Hồi Cốt và Nam Chiếu lần lượt trở thành tiểu quốc phụ thuộc Đại Kỳ. Để thể hiện lòng trung thành, Hồi Cốt và Nam Chiếu đều theo lệ đưa con tin tới Trường An. Năm đó, Hoàng tử Lâu Lan mới mười hai tuổi đã ph