“Là ai mà dám chống lại Linh Tiêu Các?” Ánh mắt hai người phụ nữ cưỡi trên lưng cặp sư tử trắng đằng đằng sát khí. Trong nháy mắt, họ điều khiển mãnh thú của mình đứng đối diện với người đàn ông vừa cất tiếng. Khoảnh khắc chàng nho nhã quay người, hai con dã thú đồng thời nhoài người xông tới.
“Càn khôn đại na ni? Tại sao ngươi lại biết võ công của Linh Tiêu Các?”
“Tuyết Thần ca ca, huynh thực đúng là lợi hại quá!” Mấy đứa trẻ thấy công phu của chàng lợi hại liền hoan hỉ reo lên. Tuyết Thần khẽ mỉm cười dịu dàng nhìn đám Hoa Hoa, Thảo Thảo. Ở chàng vẫn toát lên thứ khí chất cao quý không gì che giấu nổi.
“Công tử Tuyết Thần!”
“Một mình độc chiếm ba ngàn dặm Nhất kiếm đứng trên trăm vạn người.”
“Không biết Các chủ đại giá quang lâm, thuộc hạ nhất thời mạo phạm, xin Các chủ tha mạng!” Hai người phụ nữ áo trắng liền quỳ sụp xuống, sắc mặt hoàn toàn trắng bệch.
“Dưới ta là ba ngàn thị nữ bạch y, người đã từng nhìn thấy dung mạo thực sự của ta vô cùng kiếm. Kẻ không biết không có tội, thế nên các ngươi có tội gì chứ?” Tuyết Thần chắp tay sau lưng, đứng giữa biển cát mênh mông, thần thái oai phong lẫm liệt.
“Thế nhưng hộ pháp Tinh Thích nói Các chủ cần bế quan bảy năm, nếu không phải vừa nãy Các chủ dùng chiêu thức thức trong Càn khôn đại na ni, chúng thuộc hạ thực không dám tin ngài đã xuất quan trước thời hạn?”
“Tinh Thích? Hắn nhân lúc ta bế quan, đã ra tay tập kích, khiến ta mang trọng thương. Suốt dọc đường đi còn liên tục bị quân hắn truy sát, nếu không phải là hắn, ta với Thức Cầm sao phải âm dương cách biệt? mau truyền lệnh xuống, Linh Tiêu Các thanh trừ phản đồ, hễ gặp Tinh Thích, giết chết không tha!”
“Thuộc hạ tuân lệnh!” Hai thị nữ cưỡi trên lưng sư tử trắng đồng thanh đáp lời. Tuyết Thần nhẹ đưa tay ra hiệu, bọn họ lập tức quay mình biến mất giữa biển cát bao la.
“Tuyết Thần ca ca, huynh đã cứu bọn đệ đấy!” Bọn Hoa Hoa, Thảo Thảo hào hứng hét lên.
“Ngày đó, khi ta bị trọng thương, cũng là các đệ cứu ta mà.” Tuyết Thần vừa nói, vừa tra kiếm vào vỏ.
“Đại trượng phu hành hiệp trượng nghĩa là điều neenlafm, Tuyết Thần ca ca, huynh không cần phải để bên răng.” Quả Quả vỗ ngựa lên tiếng.
“Là không cần phải khách sáo.” Hoa Hoa đứng bên cạnh thì thầm chỉnh sửa. Ta trợn mắt nhìn thằng bé, đúng là đứa sau còn mất mặt hơn đứa trước.
“Hay cho câu không cần phải khách sáo. Mới chút tuổi đầu đã biết hành hiệp trượng nghĩa, sau này nhất định có tiền đồ lắm đây!” Tuyết Thần mỉm cười, nhẹ xoa đầu đám nhóc.
“Tuyết Thần ca ca, Thức Cầm tỷ tỷ dạo này sao rồi?” Hoa Hoa đưa lời hỏi thăm, xem ra bọn chúng nhớ Thức Cầm lắm.
“Thê tử của ta? Nàng đã qua đời rồi!” Ánh mắt Tuyết Thần bỗng tối sầm lại, trong đôi mắt ngập tràn nét sầu muộn mênh mang. Thê tử của chàng? Hai người họ đã thành thân rồi sao? Ta nhìn về phía chàng, nhớ lại trước kia bản thân đã từng vì chàng mà đi trộm miếng ngọc bội có khắc hai chữ “Thức Cầm”, thậm chí không màng mạo hiểm cả tính mạng. Lúc này, ta lại đang vì ngăn Diệu phạm sai lầm, mà đến tận đây báo tin nguy cấp cho Diệp. Mới chớp mắt một cái, đã một đời bể dâu. Chúng ta đều đã gặp cho riêng mình một người để yêu thương và trao gửi cả một tấm chân tình.
“Tinh Thích hiện đang là phản đồ của Linh Tiêu Các. Thế nhưng Kha Hãn lại rất tin lời nói phản nghịch của hắn, thậm chí còn lạm sát người Trung Nguyên. Ta nhất định phải quay về ngăn cản bọn họ mới được. Nếu hai nước thực sự khai chiến, hậu quả khôn lường. Ta không tiện lưu lại nơi này thêm nữa, các người hãy tự bảo trọng. Còn nữa… đây là lệnh bào của Linh Tiêu Các, nếu gặp binh sĩ Hồi Cốt, có thể dùng nó để bảo toàn mạng sống.” Dứt lời Tuyết Thần đưa cho ta một tấm lệnh bài, sau đó nhảy lên ngựa phi nhanh về một hướng.
Phải mất một lúc sau, đám thương nhân Hồi Cốt mới bừng tỉnh khỏi cơn chấn động.
“mấy đứa trẻ này có thể theo chúng ta tới Cao Xương. Thế nhưng, cô nương không thể đi theo chúng ta được nữa.” Gia Na Tháp nhìn ta đầy buồn bã nói lời chia tay. Ta cũng biết bản thân đã mang lại phiền phức lớn cho họ, nên cũng chẳng thể tiếp tục ở lại thêm nữa.
“vậy hãy giúp ta chăm sóc bọn Hoa Hoa, Thảo Thảo. ta nhất định sẽ đến Cao Xương đón chúng.”
“Cô nương cứ đi theo con đường này, quân Đại Kỳ mà cô nương muốn tìm đang trấn giữ ở một tòa thành gần thành Đôn Hoàng.” Trước khi rời khỏi, bọn họ để lại cho ta một con lạc đà, chút lương khô, nước và bản đồ.
Biển cát mênh mông, con đường phía trước mơ hồ, mịt mùng. Núi Kỳ Liên phía xa chẳng khác nào sống lưng của một loài dã thú, lạnh giá, ảm đạm. Đấy là điểm cuối cùng của sa mạc. Đường đi tới đó uốn lượn, vòng vèo. Ta ngồi trên lưng lạc đà, một mình cô độc giữa đại mạc mênh mông, trải tầm mắt kiếm tìm ốc đảo mà mọi người vẫn thường nhắc tới.
***
“Đi nào, đi nào… ây da, cái con lạc đà chết tiệt, đi đường còn chậm hơn cả rùa bò, rốt cuộc mày có chạy được không? Chạy giống như là ngựa ấy! Ây da, nhanh lên, nhanh lên chút đi! Ta lệnh cho ngươi đi về phía Tây, phía Tây đó, sao ngươi cứ đi về phía trước vậy. Rốt cuộc ngươi có biết phân biệt phương hướng hay không?”
“Ây da, đừng đi nữa, đừng đi nữa! Đợi ta nghiên cứu bản đồ một chút nào. Dừng lại… dừng lại… con lạc đà ngu ngốc, ngươi có nghe thấy ta nói gì không?”
“Có phải ngươi thích đưa ta đi lòng vòng tại nơi quỷ quái này không? Tại sao ngươi lại ngốc như vậy, ngay cả phương hướng cũng chẳng phân biệt được? Phía Tây, đi về phía Tây đó…”
Ta tức chết mất, ta thực chẳng thể nào điều khiển nổi con quái vật có hai cục u trên lưng này nữa. Cho dù ta thét, đá hay đạp, nó vẫn chẳng có phản ứng gì. Cuối cùng ta mệt đến mức nằm thở hổn hển trên lưng nó, còn nó vẫn thản nhien, chậm rãi tiến về phía trước.
“Ngươi là ai? Mau dừng lại, khai báo tên tuổi!”
Đi mất mấy ngày, ta cuối cùng cũng tìm đến được nơi đội quân Diệp đang chiếm giữ. Thế nhưng còn chưa đến trước cổng thành, một đội binh sĩ tuần tra đã giơ giáo ép ta phải nhảy xuống khỏi lạc đà.
“Tại hạ là thiên kim tiểu thư phủ Thừa tướng, Ngọc Phiến Nhi, đến đây xin cầu kiếm tướng quân. Ta có chuyện quan trọng cần cấp báo, mong mấy vị tiểu ca dẫn đường.”
“Thiên kim tiểu thư phủ Thừa tướng? Ta thấy ngươi chính là gian tế của bọn Hồi Cốt thì đúng hơn! Xem ra vận khí của bọn Hồi Cốt đã tận, nên mới phái đi một mật thám chẳng hề biết đường như ngươi tới đây.” Người đàn ông dẫn đầu đội tuần tra cười chế giễu.
Ta phát nộ trước thái độ khinh thường của bọn chúng, chỉ muốn la hét một trận, nhưng sau cùng vẫn đành phải nhẫn nhịn lấy một bộ y phuc Đại Kỳ ra rồi mỉm cười nói:” Mấy vị đại ca, các vị xem, ta mang theo cả y phục của người Đại Kỳ đây này, sao có thể là gian tế được? Ta thực sự có việc quan trọng cần cầu kiếm chủ soái, phiền các vị đi thông báo một tiếng.” Ta lắc bộ y phục Đại Kỳ trước mặt, quả nhiên chúng mở đường cho ta đi, thế nhưng mới đi được vài bước, hai cánh tay ta đã bị bẻ quặt ra sau, cả người ta bị nhấc lên trong một tư thế kì quặc.
“Xin đại ca tha mạng! Đau quá, nhẹ chút… tay ta ắp gãy rồi… có chuyện gì cứ đặt ta xuống rồi từ từ nói chuyện…” Ta thét lớn nhưng bọn chúng chẳng hề có ý định thả ta xuống.
“Đừng tưởng lấy ra một bộ y phục của người Đại Kỳ là chúng ta sẽ bị mắc lừa, ngươi coi chúng ta là đồ ngốc hả?”
“Xem ra nếu không dụng hình, ả ta sẽ không chịu khai thật.”
“Dụng hình? Các ngươi định dụng hình gì? Ngươi… ngươi… ngươi… đừng có làm bừa, ta chính là Vương phi của đương kim Tam Điện hạ, con gái bảo bối của Thừa tướng đương triều, là…”
“Là cái gì mà là? Ta còn là Hoàng thượng đương triều cơ! Ngươi an tâm, bọn Hồi Cốt các ngươi vây khốn chúng ta tại nơi này, chúng ta nhất định sẽ đáp trả lại các ngươi đầy đủ. Đến lúc đó, sẽ cho ngươi nếm đủ mùi vị đoạn ruột, xuyên tâm, rút xương, ghế hổ, nước ớt… Người tại hình đường chúng ta đều có huynh đệ nằm lại nơi sa trường, tuyệt đối sẽ có oán báo oán, có thù báo thù.”
“Này, đại ca, ta hoàn toàn không thù không oán với các vị nhé! Nam Cung Diệp, mau cứu mạng…”
“Hỗn xược! Tên của chủ soái là để cho ngươi gọi sao? Người đâ, mau áp giải tên gian tế này vào đại lao.”
“Này, các ngươi rốt cuộc có hiểu lí lẽ không thế? Ta tới đây vì muốn báo tin thế nhưng các người chẳng hỏi lấy một câu… Này nhẹ tay thôi!” Ta vùng vẫy, đưa lời phản kháng, thế nhưng vẫn bị mấy tên binh sĩ không não áp giải về đại lao.
***
Mùi máu tanh nồng trộn lẫn mùi rêu ẩm mốc tràn ngập khắp không gian của đại lao thế nhưng ta đã quá quen với thứ mùi vị này. Trước kia, mỗi lần ăn trộm bị bắt, ta cũng thường bị nhốt ở những nơi đại loại thế này. Ta tựa lưng vào tường, bên tai vọng đến rất rõ tiếng roi quất vào da thịt, cùng tiếng phạm nhân kêu gào thảm thiết ở phòng tra hỏi cạnh bên.
“Các ngươi là lũ súc sinh, xâm phạm lãnh thổ Hồi Cốt chúng ta đã đành lại còn làm nhục phụ nữ Hồi Cốt, các ngươi sẽ không được chết tử tế đâu. Chúng ta năm nào cũng tiến cống đầy đủ, tại sao các ngươi vẫn lòng tham vô đáy, liên tục xâm phạm, các ngươi nhất định sẽ gặp báo ứng!”
“Im miệng! Đánh mạnh nữa cho ta! Rõ ràng la các ngươi không biết an phận, hại chúng ta có nhà không thể về, phải từ Trường An tới tận đây để đánh nhau, hại biết bao huynh đệ của chúng ta bỏ mạng trên sa trường.”
Những tiếng mắng chửi thậm tệ lẫn tiếng roi da vun vút truyền đến tai ta. Tên hồ li thối tha, chàng có biết bản thân đã gây ra những chuyện gì không? Vì chàng mà bao người không còn nhà để về, bao người mất đi phụ mẫu và thê tử? Lại có bao người phải trở thành ăn mày, bao người sẽ chết đói nơi đầu đường xó chợ, và bao người vô tội phải bỏ mạng nơi sa trường? Xin lỗi, ta không thể để chàng mãi sai lầm như vậy được.
Nghĩ tới đây, ta liền đứnglên, nghiên cứu kĩ một lượt khóa sắt của phòng giam. Chiếc khóa này khá nặng, nhưng không hề phức tạp, đáng tiếc trên mình ta là bộ đồ nam nhân, trên đầu chẳng có lấy một chiếc trâm. Không có công cụ ta muốn mở cửa chạy trốn ra ngoài cũng khó.
“làm gì thế hà? Định trốn sao?” Chính vào lúc ta đang mải tìm cách phá khóa thì một tiếng thét đáng sợ vang lên khiến ta giật nảy mình. Hai tên ngục tốt đang áp giải một người con gái tóc tai rũ rượi, toàn thân bê bết máu vào. Ta vội tránh sang một bên, người con gái đó đi rất chậm, bước đến đâu để lại một vệt máu dài đến đó.
“Vị đại ca này, ta thực không phải là gian tế của Hồi Cốt, chính xác còn là con dân Đại Kỳ. Đại ca mau thả ta ra đi!” Ta mặt mày hân hoan tiến lên trước, túm lấy cánh tay của viên ngục tốt lắc giật liên hồi.
“Cút! Lát sẽ tới lượt ngươi thôi.” Viên ngục tốt đẩy mạnh một cái khiến ta ngã nhào xuống đất, rỉ cả máu mồm.
“Đúng là đồ vô dụng!” Người con gái kia thấy ta năn nỉ viên ngục tốt, liền mắng lại một câu.
“Ở yên đó!” Viên ngục tốt dứt lời sập mạnh cửa phòng giam lại.
Người con gái kia đi lại rất khó nhọc, xem ra đã bị thương rất nặng. Thấy nàng ta khổ sở, ta bất giác dịch người nhường đường cho nàng đi.
“Không cần ngươi phải giả nhân giả nghĩa, người Hồi Cốt chúng ta không có loại đàn ông nhu nhược như ngươi.” Nàng ta nghiến răng đưa lời nhiếc móc.