Tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh, thấy anh đang ngồi ngẩn người trên sofa.
Tôi tiến lại gần, nói: “Em bảo anh đi rửa tay, anh có nghe thấy không, anh đang nghĩ gì thế”.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi một cái, không đáp mà hỏi lại tôi: “Anh hỏi em, hôm nay tại sao em không đợi anh, mà lại lên xe của Trương tổng?”.
Tôi khựng lại, vội vã lật lại trí nhớ, ấp a ấp úng đọc thuộc những lời đã chuẩn bị trước đó, nhưng bởi đã quá lâu, nên có vài chi tiết bị rối loạn: “Ừm, em tháo kính áp tròng nên nhìn không rõ mọi thứ, khi nhìn thấy chiếc xe màu đen ở bên đường, lại nghe thấy có người gọi “Nhược Nhược”, em cứ tưởng là anh. Sau khi leo lên xe mới phát hiện ra là Trương tổng. Em…”.
Lê Bằng vung tay ngắt lời tôi, nói: “Anh ta gọi em là gì?”.
Tim tôi đập thình thịch, sao tôi lại nói ra điều không nên nói nhất thế này.
Anh nói tiếp: “Lúc riêng tư anh ta gọi em là Nhược Nhược à?”.
Tôi vội vã xua tay nói: “Không phải, đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên!”.
Dường như anh không nghe thấy lời tôi nói, tự mình phân tích: “Anh ta gọi em là Nhược Nhược, sau đó mời em cùng đi xem phim tình cảm”.
Tôi lo lắng, lập tức kêu lên: “Gì vậy chứ, tại không có ai đi cùng anh ta, anh ta lại không muốn lãng phí tấm vé, nên…”.
Anh tỏ ra rất lắng nghe những điều tôi kể, tiếp lời: “Thế nên anh ta mới mời em đi xem”.
Tôi im lặng, bị buộc im lặng hoàn toàn, vì Lê Bằng nói rất có lý, thậm chí nói đúng tiếng lòng của tôi lúc này. Tôi mất tự tin cúi đầu lặng lẽ, nghĩ ngợi một lúc rồi mới nói: “Cho dù điều anh nói là sự thật, nhưng em không có ý đó”.
Lê Bằng không để ý tới lời tôi nói, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh rửa tay.
Tôi đi theo đến cửa nhà vệ sinh, nói: “Quả thật em không có ý đó, là anh ta hiểu lầm!”.
Anh vẫn không nói gì, mặt lạnh lùng chăm chú rửa tay.
Tôi phát hiện, thời gian anh rửa tay lâu hơn bình thường, còn rửa rất cẩn thận. Bình thường, lúc nào có thể lười là anh lười ngay, chỉ cần tôi không để ý là anh chỉ xối nước không rồi xoa vội hai tay vào nhau. Nhưng hôm nay thì khác, anh không những dùng đến nước rửa tay, mà còn dùng cả xà phòng thơm, rửa bằng nước lạnh một lần, rồi rửa thêm lần nữa bằng nước ấm, đến mức sắp tróc hết da tay.
Tôi biết, anh đang thể hiện sự bất mãn với tôi.
Tôi phải giải thích rất lâu, cuối cùng không còn kiên nhẫn nói: “Tùy anh thích tin thì tin, tóm lại là em không làm gì hổ thẹn với lòng mình. Hơn nữa, em nói với anh ta là em đã có bạn trai, có lẽ anh ta cũng đã hiểu, anh giận dỗi với em thế này thì có ích gì? Đừng làm như em có lỗi với anh vậy!”.
Anh nhìn tôi qua gương một cái, rồi lại cúi xuống, cầm khăn mặt lau khô tay, sau đó quay người lại nói với tôi: “Lúc anh ta tặng vé cho em, em không cảm thấy có vấn đề?”.
Tôi lắc đầu nói: “Có vấn đề gì? Lúc đó quả thật em không thấy có vấn đề, vấn đề hiện tại cũng là giả thiết của anh, có khi người ta cũng không hề có ý định đó, anh đừng có gây sự vô lý nữa đi”.
Sau đó, tôi lại nghĩ tới Trương Mai và nói: “Em còn chưa hỏi anh, chuyện giữa anh và Trương Mai là như thế nào?”.
Lê Bằng cau mày nói: “Anh và Trương Mai? Giữa anh và cô ta có chuyện gì?”.
Tôi cười lạnh lùng nói: “Em chỉ bắt gặp được hai lần cô ta tặng hoa cho anh, còn bao nhiêu lần em không bắt gặp? Còn nữa, anh mua xe, cả công ty đều không biết, vậy tại sao mình Trương Mai biết? Cô ta còn nói, anh mời cô ta lên xe ngồi thử. Ngồi thử ư, quan hệ của hai người gần gũi quá! Em bên này ngồi còn chưa nóng mông, vậy mà bên kia đã có người xếp hàng muốn ngồi thử rồi!”.
Lê Bằng không biện hộ cho mình, ngược lại còn nói một cách châm chọc: “Em ngồi chưa nóng mông là bởi em còn phải ngồi lên xe của người đàn ông khác!”.
Tôi như sững người lại, im lặng đúng ba giây, dường như đã bị chọc tức đến u mê.
Tôi hét lên: “Lê Bằng, anh thật quá đáng! Em đã nói là hiểu lầm, hiểu lầm mà!”.
Lê Bằng hắng giọng nói: “Ở đâu ra mà lắm chuyện hiểu lầm thế cơ chứ”, rồi ra khỏi nhà vệ sinh.
Tôi cũng lẽo đẽo theo sau anh: “Lê Bằng! Sao anh vô lý vậy! Em chỉ lên xe của Trương tổng chứ có phải lên giưòng của anh ta rồi bị anh bắt gặp đâu, vậy mà anh cứ gây sự từ khi về đến giờ! Em nói cho anh biết, từ khi em kết hôn với anh đến nay, em một lòng một dạ với anh! Anh chàng Trương tổng đó trong lòng cũng chỉ có vợ trước của anh ta thôi, làm sao mà để mắt đến em được, chẳng lẽ đàn ông các anh trong lòng cùng lúc có thể vương vấn đến mấy cô sao!”.
Lê Bằng quay người lại, ánh mắt như lưỡi dao nhằm thẳng vào người tôi, nói: “Trong lòng anh ta chỉ có vợ cũ? Tại sao em biết điều đó?”.
Tôi nói: “Một người đàn ông đã ly hôn nhưng luôn nhớ về những điều tốt của vợ, đó chẳng là chứng cứ thì là gì!”.
Anh cười lạnh lùng nói: “Anh không định hỏi em điều này, cái mà anh muốn hỏi là, làm sao em lại biết anh ta đã ly hôn, cả công ty này có ai biết đâu. Lại là anh ta nói với em à? Còn kể cả chuyện anh ta nhớ vợ cũ như thế nào nữa? Thế mà em còn dám nói em và anh ta không có gì?” .
Ánh mắt của anh tràn đầy sự nghi ngờ và khinh thường, trong chốc lát đã nhìn thấu tôi.
Tôi sững sờ, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông lên đến đỉnh đầu.
Tôi nghĩ, Lê Bằng, anh đúng là kẻ vô lý, là đồ đàn ông ích kỷ, một ông chồng ghen tuông vô lối, anh đã úp lên người em cả một bô phân không thể gột rửa, những lời giải thích của em trong mắt anh lúc này đều trở thành những cái cớ làm ngứa tai anh!
Tôi nói: “Lê Bằng, anh vu oan cho em. Hằng ngày hết giờ làm em đều về thẳng nhà, lao luôn vào bếp. Những ngày anh nấu cơm, anh cho quá nhiều muối hay quá nhiều dầu, dù ăn không quen, nhưng em vẫn ủng hộ anh ăn cho bằng hết. Lúc anh rửa bát, thì em giặt quần áo, anh xem tin tức, em đi thu dọn giường ngủ. Trước khi anh vào giường ngủ, em đã ủ chỗ cho thật ấm. Buổi sáng bao giờ cũng phải dậy trước anh, chuẩn bị sẵn bữa sáng, chỉ còn thiếu nước bưng đến trước mặt anh, mời anh ăn. Nếu trong lúc ăn anh nhăn mặt, em đều tự hỏi có phải đồ ăn làm không được ngon như trước, lại phải vắt óc nghĩ ngợi thay đổi thực đơn. Anh ăn những gì, không ăn gì đều phải ghi nhớ, vì sợ sẽ ảnh hưởng tới khẩu vị của anh. Sáng nay anh đuổi em xuống xe, bắt em đi tàu điện ngầm, em không oán thán nửa câu. Anh có biết tàu điện ngầm đông tới mức nào không, anh có biết đôi giày em mới mua bị giẫm thành ra thế nào không? Nhưng em không kêu ca câu nào với anh cả. Thế còn anh, anh ngồi trong xe nghe đài phát thanh, ngâm nga hát, trong đầu thì nghi ngờ em và Trương tổng có quan hệ với nhau. Vừa về đến nhà, chưa có thời gian để uống nước anh đã bắt đầu chất vấn em, giống như thẩm vấn phạm nhân vậy, không hề tin tưởng em! Em hỏi anh, rốt cuộc em là vợ anh hay là nô lệ, quản gia, bảo mẫu của anh!”.
Anh hỏi lại tôi: “Em đừng lôi chuyện cũ ra nói được không, chúng ta đang nói chuyện của em và Trương tổng, chứ không phải những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống! Hôm nay em hẹn anh ở cửa ga tàu điện ngầm, nhưng cuối cùng em lại leo lên xe của Trương Lập, em nói đi, anh phải nghĩ về em như thế nào?”.
“Lê Bằng, anh úp chụp cho em một tội danh không hề có, vu oan cho em, anh muốn ép em phải cúi đầu nhận tội mới buông tha đúng không!”
“Anh chỉ muốn nói với em, em cần phải cảnh giác và cẩn thận hơn, đừng để chuyện xảy ra rồi mới ý thức được vấn đề! Cho dù em không làm gì có lỗi, không thể bảo đảm người khác cũng như vậy. Không tin, em có thể kể chuyện hôm nay cho người khác nghe, mười người thì có đến chín người sẽ hiểu sai!”
Tôi bị Lê Bằng hăm dọa, ép đến bờ vực của sự sụp đổ, hét lớn: “Em sai rồi, em sai rồi, được chưa! Em cũng có ý đồ với anh ta, anh vừa lòng chưa! Em nói cho anh biết, cho dù em và anh ta đều có tình ý với nhau, anh làm được gì nào! Anh hy vọng nhìn thấy bọn em làm điều gì đó thì mới cam tâm à! Em đã gả cho anh rồi, thì sẽ sống với anh cả đời, tại sao anh lại nghĩ em xấu xa đến vậy!”.
Tôi vừa hét xong, lập tức cảm giác khí thế của mình tăng lên gấp bội. Để làm tăng thêm khí thế của mình,lập tức vớ lấy áo khoác trên sofa, chạy ra phía cửa, không kịp thay giày đi thẳng ra ngoài.
Tôi đếm từng bậc thang, dò dẫm từng bước đi xuống, vì sợ động tác Lê Bằng chậm trễ sẽ không đuổi kịp tôi.
Thế nhưng, khi tôi đi ra khỏi cửa tòa chung cư, Lê Bằng vẫn không đuổi theo.
Tôi nghĩ, thôi thế là xong, thế là xong, anh không đuổi theo, vậy thì tôi sẽ thu dọn chuyện này thế nào đây, không thể tự mình quay về được, về nhà tôi biết nói gì? Chẳng lẽ nói rằng không khí bên ngoài thật tuyệt, em ra ngoài để hít thở một lúc?
Tôi ngồi xổm ở cửa ra vào chung cư một lúc lâu, cho đến khi gối mỏi, chân tê, lúc này mới sờ vào túi áo, phát hiện ra không đem theo chìa khóa nhà. Điều này đồng nghĩa với việc, nếu tôi quay trở về, sẽ phải gõ cửa hoặc bấm chuông, đợi Lê Bằng mở cửa nhà cho tôi.
Đây đúng là tình huống mất mặt nhất!
Trong túi chỉ còn hai mươi lăm đồng tám hào, đến tìm một nhà nghỉ nhỏ để ngủ lại một đêm cũng không đủ. Nên tôi đã ngẩng đầu bắt một chiếc xe, đọc địa chỉ nhà mẹ đẻ, ủ rũ về nhà mẹ.
Mẹ mở cửa cho tôi, vừa nhìn thấy tôi bà đã hỏi: “Muộn thế này rồi sao con còn đến đây…”. Sau đó, bà nhìn tôi dò xét một lượt, nhường đường nói: “Vào đi”.
Tôi vào trong, mẹ nhanh chóng rót cho tôi một cốc nước nóng, rồi bắt đầu hỏi han: “Con cãi nhau với Lê Bằng à, lần này là vì chuyện gì? Vì nó quên mất không đậy nắp bồn cầu, tất bốc mùi lại vứt linh tinh hay Lê Bằng lại lấy tạp chí của con để lót bàn ăn?”.
Tôi ngồi trên ghế ngoài hành lang, cúi đầu, bị hơi nước từ cốc bốc lên làm cho cay mắt, đôi mắt ngân ngấn lệ, nhưng không chịu rơi xuống.
Mẹ nhìn thấy tôi trong bộ dạng này, thở dài, đến ngồi cạnh, vỗ vai tôi nói: “Con chịu ấm ức gì à?”.
Tôi chớp mắt, mở miệng nói: “Tại sao đàn ông lại ích kỷ đến vậy, chỉ vì một chuyện nhỏ mà cứ truy xét đến cùng, hơi một tí là đẩy hết trách nhiệm cho phụ nữ, chẳng nhẽ họ không bao giờ tự vấn lại mình sao!”.
Mẹ hỏi tôi: “Thế còn con, con đã tự vấn lại mình chưa?”.
Tôi nói: “Tại sao con phải tự vấn, con có làm gì sai đâu!”.
Mẹ tôi thở dài nói: “Nghe ý con thì Lê Bằng cho rằng cậu ấy không sai, con cũng nói là con đúng, vậy thì ai sai cơ chứ, là mẹ à? Vợ chồng trẻ có vấn đề, phải kiên nhẫn giải quyết, hễ xảy ra chuyện là cãi nhau, tình cảm chẳng mấy mà sứt mẻ! Như vậy sao vượt qua những ngày tháng sau này được? Đừng có hơi một tí là tức giận, động một xíu lại chạy về nhà với mẹ, chuyện này mà lan ra ngoài người ta cười cho!”.
Tôi không nói gì.
Mẹ tôi gọi điện cho Lê Bằng, hai người giấu tôi nói chuyện một lúc khá lâu.
Lúc tôi hỏi mẹ, bà nói không có gì, chỉ là hàn huyên thôi.
Tôi nói: “Mẹ đừng giả bộ nữa, con biết chắc chắn mẹ lại trách móc con trước mặt anh ấy”.
“Làm gì có, con là con gái mẹ, mẹ có thể không ủng hộ con được sao. Mẹ đang nói cậu ấy không hiểu chuyện, thấy vợ bỏ đi mà cũng không lo lắng, còn không biết cách đuổi theo dỗ dành, khiến con phải bỏ về nhà mẹ đẻ nhờ mẹ can thiệp.”
Sau đó, tôi hỏi: “Vậy Lê Bằng nói những gì?”.
“Nó à, nó vốn định đuổi theo con, nhưng đúng lúc bắt đầu đuổi theo thì cẳng chân va vào bàn uống trà, đau đến mức không đứng được dậy, giờ đi lại còn bị khập khiễng.”
Tôi hoảng hốt, lập tức nói: “Chắc không gãy xương chứ, đã đến viện khám chưa?”.