Người đó nói, chỉ cần chúng tôi nhặt rác lên, vứt vào thùng thì sẽ không bị phạt nữa.
Tôi thấy anh ta rất thấu tình đạt lý, liền cúi đầu định nhặt số giấy đó lên.
Nhưng Trâu Chi Minh quát lớn: “Tụt mất cảm hứng rồi! Vứt về vị trí cũ!”.
Tôi dè dặt đặt chúng trở lại vị trí cũ, đồng thời nói với người đó rằng: “Lát nữa tôi sẽ nhặt chúng lên, anh ta đang tìm cảm hứng sáng tác, anh ta là một họa sĩ theo trường phái ấn tượng, thành thật xin lỗi…”.
Người đó không chấp nhận lời giải thích của tôi, kiên quyết viết hóa đơn nộp phạt, số tiền hai trăm đồng.
Tôi và Trâu Chi Minh đều tròn mắt ngạc nhiên, chúng tôi cùng xin người đó hãy nương tay, nhưng kết quả không khả quan.
Chúng tôi đành phải chia nhau gọi điện cầu cứu, người duy nhất có thể mang tiền mặt đến lúc này là Lê Bằng, anh nói anh đang bàn chuyện làm ăn ở gần đây, mọi chuyện vừa kết thúc, mười phút nữa chắc chắn sẽ có mặt. Quả nhiên anh nói lời giữ lời, khắp người đầy bụi bặm đến tìm tôi, ngay cả tóc cũng bị gió thổi rối tung, cúc áo khoác còn chưa kịp đóng, gương mặt thể hiện sự lo lắng.
Tôi ngay lập tức lao vào lòng Lê Bằng, đẩy làn gió lạnh muốn len lỏi vào vòng tay anh ra ngoài.
Sau khi mọi việc được giải quyết, Lê Bằng hỏi tôi ngọn ngành sự việc, tôi bị anh hỏi cho mê muội đầu óc, suy nghĩ cũng hỗn loạn, chỉ biết kể rằng: “Em và nhà văn Hòa đang tìm cảm hứng sáng tác, bất cẩn thế nào lại khiến cho nhân viên vệ sinh ở đây nổi giận, bọn em lại không mang đủ tiền…”.
Dường như Lê Bằng đã hiểu mọi chuyện nhưng vẫn nhìn tôi một cách hết sức khó hiểu.
Tôi hiểu ý anh, anh muốn hỏi, tại sao tôi lại ở đây, tôi giải thích: “Em vốn định đi siêu thị mua cá, không ngờ lại gặp cảnh nhà văn Hòa và người ta đang xô xát bên đường, em liền tới đó khuyên can, khuyên can xong em cùng anh ấy đi tìm cảm hứng sáng tác, tìm mãi, tìm mãi rồi tìm đến đây…”.
Nét mặt Lê Bằng đầy vẻ khó hiểu.
Trên đường về nhà, tôi nghĩ đi nghĩ lại về cuộc gặp gỡ kỳ lạ hôm nay, cuối cùng rút ra một kết luận: “Trâu Chi Minh đang có âm mưu”.
Tôi nói với Lê Bằng: “Thực ra chuyện khạc nhổ không cần phải làm ầm ĩ đến vậy, nhà văn Hòa thật sự rất cố chấp, anh ta cố tình làm ầm ĩ cho đến khi cảnh sát giao thông tới mới thôi. Lẽ ra đi đến trung tâm thương mại cũng không cần phải đi taxi, nhưng anh ta kiên quyết bắt taxi, mà đi taxi thì tốn đến mấy chục đồng. Đến đó rồi, em cũng nói là em không đói, nhưng anh ta kiên quyết gọi hai chiếc sandwich cá ngừ, và ăn hết veo trước mặt em, thế là lại mất thêm mấy chục đồng nữa. Còn nữa, ngay cả một đứa trẻ cũng biết không được vứt rác lung tung, nhưng anh ta lại chọn đúng phố Trường An để vứt, nhân viên vệ sinh yêu cầu nhặt lên, anh ta còn kiên quyết bắt em đặt về chỗ cũ, thái độ rất tệ, vậy nên mới bị phạt nặng! Thực ra bây giờ tính lại, hơn một trăm đồng mà anh ta đã tiêu, cộng với số tiền trên người em cũng đủ để nộp phạt…”.
Lê Băng nói xen vào: “Tư duy của những người làm nghệ thuật rất khó hiểu”.
“Anh ấy đâu phải một nhà nghệ thuật, anh ấy là một văn nhân.”
“Chẳng phải anh ta nói, muốn khảo sát tình tiết cho nhân vật chính trong chuyện sao, có lẽ chỉ khi ép nhân vật chính đến tận cùng mới đạt được hiệu quả.”
Tôi không nói gì, cả người mệt mỏi rã rời.
Về đến nhà, tôi phát hiện gót chân nổi hai cục bong bóng, Lê Bằng đích thân bưng nước rửa chân cho tôi. Rửa chân xong, lại dùng cồn giúp tôi tiệt trùng vết thương, dùng kim châm vào hai cục bong bóng, sau đó lại tiếp tục xử lý vết thương.
Tôi nhìn anh, trong lòng cảm thấy ấm áp vô cùng. Đây chính là người đàn ông mà tôi đã lấy làm chồng, từ lúc mang tiền đến cứu tôi đến tận bây giờ anh chưa hề oán trách một câu. Vậy mà tôi, đã có một ngày đầy bướng bỉnh và hoang đường, lại còn phải tìm người đến để thu dọn hậu quả. Nếu chuyện này xảy ra khi tôi chưa lấy chồng, chắc chắn mẹ tôi sẽ cằn nhằn với tôi rằng: “Một lần ngã là một lần bớt dại, con cứ phải ngã vài lần, thì mới nhớ được lâu”.
Tôi nghĩ, không phải là Lê Bằng không biết nói đạo lý, chỉ có điều anh không chọn lúc tâm trạng hay cơ thể tôi mệt mỏi nhất để nói, bởi nếu theo tính cách của tôi, tôi chắc chắn sẽ cãi lại anh.
Vì thế, anh chọn cách im lặng và thông cảm.
Tôi nói: “Ông xã, chúng ta mua một chiếc xe đi”.
Anh sửng sốt, hoang mang, hỏi tôi tại sao?
“Đàn ông ra ngoài bàn chuyện làm ăn phải đi lại nhiều không có xe có tiện không? Không thể mất mặt với người ta cũng càng không thể thua về khí thế, chiếc xe đối với đàn ông tựa như châu báu của phụ nữ, nó không chỉ là bộ mặt, mà còn là công cụ đi lại, bất kể là để việc di chuyển hay việc làm ăn đều mang đến sự thuận tiện, anh nên có một chiếc xe.”
“Em quên rồi à? Chúng ta đã thỏa thuận, tiền kiếm được là để dành cho con cái.”
Tôi sờ vào bụng, nói: “Con còn chưa thấy bóng dáng đâu, chẳng lẽ vì nó mà người lớn phải chịu khổ sao? Hay là đợi có con rồi tích lũy sau, nhiệm vụ cấp bách bây giờ là công việc của anh”.
“Không được, không được, trẻ con cần tiêu nhiều tiền lắm…”
“Em nói được là được, thực tế chứng minh, nếu công việc của cha mẹ làm không tốt, thì sao kiếm được tiền nuôi con? Chỉ cần công việc của anh thăng tiến, nhà chúng ta sợ gì không kiếm thêm được chiếc xe nữa? Hơn nữa, quy định hạn chế mua xe sắp thực thi, giờ mua xe tốt hơn nhiều so với sau này phải xếp hàng mà không mua được. Tóm lại, tất cả đều do em quyết, ngày mai chúng ta cùng đi xem xe, mua luôn!”
Lê Bằng không phản bác, anh bị tôi làm cảm động.
Đã là vợ chồng, bất kể là thấu hiểu hay bất đồng thì đó đều là quan hệ tương hỗ, bởi hôn nhân là việc lựa chọn cùng bước đi trên một con đường của hai con người với hai trí hướng khác nhau.
Vài ngày sau, Lê Bằng lái một chiếc xe cũ về.
Tôi hỏi anh hết bao nhiêu tiền, anh giơ tay ra hiệu: Sáu.
Sáu mươi nghìn tệ mua được một chiếc xe cũ, đây là lần chi tiêu xa xỉ nhất từ khi chúng tôi kết hôn.
Tôi gọi chiếc xe này là Tiểu Hắc, bởi toàn thân nó phủ một lớp sơn màu đen.
Sự xuất hiện của Tiểu Hắc, khiến Lê Bằng như được thay da đổi thịt. Anh rất nhiệt tình với Tiểu Hắc, thậm chí còn nhiệt tình hơn cả với tôi.
Buổi trưa, Lê Bằng xách một xô nước và giẻ lau xuống dưới nhà, dưới bàn tay của anh, Tiểu Hắc trở nên bóng lộn.
Buổi chiều, không biết Lê Bằng kiếm đâu ra đươc tấm bạt bọc xe, Tiểu Hắc được đeo khẩu trang che kín mặt.
Buổi tối, Lê Bằng xuống nhà tất cả ba lần, lúc trở về luôn nói với tôi: “Tiểu Hắc đúng là càng ngắm càng thấy đẹp”.
Tôi nói, em muốn mua một số đồ treo trang trí cho Tiểu Hắc.
Lê Bằng phản đối, anh nói Tiểu Hắc lúc nào cũng phải được giữ trong trạng thái sạch sẽ nhất, gọn gàng nhất, không cần bất cứ thứ gì như gối ôm, gối tựa, bọc ghế, đồ treo hay là nước hoa.
Tôi nói, trang trí một chút cũng có ảnh hưởng gì đến vẻ bề ngoài của nó đâu.
Anh vẫn kiên quyết phản đối.
Tôi nói: “Tiểu Hắc đâu có phải là của riêng anh”.
Anh nhìn tôi một cái, rồi nói: “Anh là người trực tiếp lái xe, anh phải được ngồi trong môi trường mà anh cảm thấy thoải mái nhất”.
Tôi kinh ngạc mở to mắt nói: “Treo chút đồ lên mà cũng cảm thấy không thoải mái sao? Đồ đạc trong nhà này đều do em bố trí, anh có cằn nhằn bao giờ đâu?”.
Anh nói: “Thế nên, bà xã đại nhân ơi, em cứ sắp xếp hết mọi thứ trong nhà đi, còn Tiểu Hắc nhường lại cho anh, hãy để cho nó được đơn giản nhất”.
Anh nói cứ như tôi đang sỉ nhục Tiểu Hắc vậy.
Tôi nói: “Tiểu Hắc là mảnh đất sạch cuối cùng của nhà chúng ta sao?”.
Anh gật đầu.
Tôi lại nói: “Anh vẫn kiên quyết chứ?”.
Anh tiếp tục gật đầu.
Tôi không nói gì, cầm cuốn tạp chí bên cạnh lên lật xem, nhìn như rất bình thản và yên ổn, nhưng thực ra tôi đang cố gắng kiềm chế những ý nghĩ phản nghịch đang không ngừng trỗi dậy, trong lòng thầm nghĩ: “Anh nói không cần mình nhất định cứ làm”.
Bắt đầu từ hôm đó, tôi liền có dự cảm, Tiểu Hắc sẽ thành chướng ngại trong mối quan hệ của tôi và Lê Bằng.
Sáng sớm hôm sau, chúng tôi cùng nhau dậy như mọi ngày, đánh răng, rửa mặt, ăn sáng, đi làm, hôn tạm biệt nhau.
Ai ngờ khi xuống đến dưới nhà, chúng tôi bắt đầu nảy sinh bất đồng.
Tôi vừa ngồi vào ghế lái phụ, thắt dây an toàn, Lê Bằng đã lạnh lùng nói với tôi: “Anh sẽ đưa em đến bến tàu điện ngầm, em chỉ cần đi qua bốn trạm là đến công ty, không cần chuyển xe bus”.
Tôi quay mặt nhìn anh nói: “Thế còn anh?”.
“Anh số khổ, đành chịu kẹt giữa dòng xe cộ đông đúc giờ cao điểm, phải mạo hiểm đối mặt với việc bị trừ tiền vì đến muộn và giá xăng dầu tăng cao.”
Lời nói của Lê Bằng khiến tôi ý thức sâu sắc được rằng, mua xe là một cái bẫy.
“Lê Đại Mao, ý của anh là, từ nay về sau mỗi ngày em đều phải bắt tàu điện ngầm đi làm, còn anh độc hưởng Tiểu Hắc?”
Anh gật đầu, nói rất nghiêm túc: “Nếu không như vậy, quan hệ của chúng ta sẽ bị lộ mất”.
Tôi vẫn cố vùng vẫy giãy chết lần cuối, nói: “Không còn cách nào khác sao?”.
Anh đề nghị: “Em lái xe đi làm, còn anh đi tàu điện ngầm?”.
Anh thừa biết chuyện này là không thể, bởi tôi không có bằng lái.
Cuối cùng, tôi vẫn phải chấp nhận xuống xe, nhìn Tiểu Hắc hòa mình vào dòng xe cộ. Đem theo nỗi oán hận Lê Bằng đi xuống ga tàu điện ngầm, tôi rảo bước đi đến chỗ quẹt thẻ, xếp hàng lên tàu. Tôi luôn bị người phía sau đẩy lên tàu, cho dù đã cố gắng bám sát người đàn ông phía trước, nhưng người phụ nữ phía sau vẫn cố để chen lên, khiến tôi không khỏi hoài nghi mông cô ta có bị nằm ngoài cánh cửa khi tàu khép lại hay không.
Lúc này, tôi ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc, đang cố nghĩ, thì thấy người đàn ông phía trước quay đầu lại, hóa ra là Trương tổng.
Anh ta nhìn từ trên xuống chào hỏi tôi, tôi cũng ngẩng đầu đưa mắt nhìn anh ta một cách lịch sự, nhe răng nở một cười.
Người phụ nữ đứng bên cạnh Trương tổng lúc này cũng quay đầu lại, hóa ra là Trương Mai.
Sau lần cãi nhau với Trương Mai đến giờ, tôi và cô ta coi nhau như người vô hình, gặp mặt cũng không chào hỏi, hôm nay nhìn thấy nhau ở khoảng cách gần như vậy, không thể không ngại ngùng.
Trương Mai cười rất ngọt ngào nói: “Nhược Nhược, chẳng phải từ trước đến giờ cô vẫn đi làm bằng taxi sao?”.
Tôi nhếch miệng cười, nói: “Tôi cũng nhớ là Trương tổng thường lái xe đi làm mà?”.
Trương tổng nói: “Xe của tôi mang đi sửa rồi”.
Tôi hỏi: “Lại hỏng à?”.
Anh ta nở một nụ cười đau khổ nói: “Lần này là bị đâm”.
Ba người chúng tôi cùng rơi vào im lặng, tôi ôm lấy túi xách cố gắng che về phía khu vực góc toa tàu, lại bị người phụ nữ đứng ở góc đó dùng cùi trỏ huých một cái, sau đó cô ta mắng: “Chen cái gì mà chen! Cô đã giẫm lên chân tôi mấy lần rồi đấy!”.
Tôi rất muốn nói, chân của tôi cũng đang ở dưới chân người khác, chị à, chị làm ơn đi.
Tôi lại chen sang một góc khác, mới nhích được hai bước, đã đụng phải Trương Mai, cô ta liếc tôi một cái, ánh mắt đầy sự ghét bỏ, tôi cũng liếc lại, nhích về vị trí cũ.
Vì thế, tôi vẫn đứng sát sau lưng Trương tổng, tư thế này rất giống với những mô tả về nét đặc sắc của đất nước Australia: Gấu túi Koala.
Tôi vốn định giữ im lặng suốt cả chặng đường đồng th