“Nhưng chẳng phải anh đang muốn mua xe sao, nuôi con tốn lắm đấy.”
Anh nghĩ ngợi rồi nói: “Vì con, anh không cần mua gì cả”.
Tôi như trút được một gánh nặng trong lòng, đưa ra câu hỏi cuối cùng: “Vậy anh sẽ cai thuốc chứ, coi như vì con đi vậy”.
Lần này, anh không suy nghĩ, trả lời luôn: “Cai chứ, đây là việc cấp bách, vì vợ, vì con, cũng là vì chính mình, sau này nếu anh còn hút thuốc, em có thể cấu véo anh!”.
Tôi sà vào lòng Lê Bằng, thầm mừng rỡ, cái anh chàng ngốc này, em sao nỡ cấu véo anh?
Đúng vào buổi sáng hôm tôi và Lê Bằng quyết định đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe, tôi nhận được điện thoại cầu cứu của bố tôi, lại một lần nữa mẹ tôi phải vào viện.
Bố tôi nói, mẹ tôi đau bụng suốt cả buổi sáng, ban đầu tưởng là viêm dạ dày, sau đó đau đến mức nằm lăn lộn trên sàn nhà, bố tôi lập tức gọi xe cứu thương.
Lúc tôi và Lê Bằng đến được bệnh viện, tôi cũng cho rằng chứng viêm dạ dày của mẹ tôi lại tái phát, đang chuẩn bị cằn nhằn bố vài câu phải chú ý đến chuyện ăn uống của mẹ, thì nhận được kết quả chẩn đoán của bác sĩ.
Bác sĩ nói, nguyên nhân đau bụng của mẹ đến từ chiếc vòng tránh thai không được lấy ra đúng hạn.
Tôi rất kinh ngạc, bố tôi cũng rất kinh ngạc, chúng tôi đều không biết trong bụng mẹ có một chiếc vòng tránh thai.
Bác sĩ nói, kỳ hạn của một chiếc vòng tránh thai có thể là một năm hoặc lâu hơn, tùy loại, cái đang nằm trong bụng mẹ tôi đã quá hạn vài năm nay, nó là nguyên nhân trực tiếp khiến bà bị đau bụng không ngớt, cũng may chưa mọc gai kim loại, tình hình không nghiêm trọng, có thể lấy chiếc vòng tránh thai đó ra, không cần cắt bỏ tử cung.
Tôi và bố thở phào nhẹ nhõm, sau đó bố đi ký vào đơn đồng ý phẫu thuật.
Sau này, tôi hỏi mẹ, mẹ nói, mẹ không biết thứ đó phải lấy ra, có thể là bác sĩ đã từng nói với bà, nhưng bà không nhớ đặt nó bao nhiêu năm rồi hoặc có lẽ bà sớm đã lãng quên mất chuyện này.
Khi tôi và Lê Bằng lần lượt đi kiểm tra sức khỏe, tôi lại được chứng kiến hai câu chuyện khác.
Chuyện đầu tiên nhân vật chính là một cặp vợ chồng, cặp đôi này một người có nhóm máu AB, một người có nhóm máu O, họ vốn sống ở một thị trấn nhỏ ở phía Bắc nay đến thành phố này làm thuê, lúc kết hôn họ không đi kiểm tra sức khỏe, người chồng cũng không biết mình thuộc nhóm máu gì.
Theo lời họ kể, ở nơi họ sống, phụ nữ khi sinh nở đều sử dụng phương pháp truyền thống, hầu hết đều cho rằng, đi bệnh viện kiểm tra là phí tiền của. Mãi cho đến sáng hôm nay, người vợ cảm thấy không khỏe, lại có triệu chứng sinh non, cùng chồng đến bệnh viện khám, mới biết rằng, trên đời này có một chứng bệnh gọi là chứng huyết tán. Các cụ ngày xưa chưa hề nói với họ rằng, kết hôn cần phải xem nhóm máu.
Tôi đã từng nghe nói đến chứng huyết tán, hơn nữa còn nghe nói phụ nữ mang thai mắc chứng bệnh này rất dễ bị sảy thai hoặc tỷ lệ trẻ chết khi sinh cao. Thậm chí khi sinh nở, có thể trị liệu bằng thuốc, cũng có thể điều trị bằng cách thay máu, hoặc làm phẫu thuật đình chỉ thai kỳ.
Nghe tiếng khóc của người vợ trẻ ở hành lang, tự nhiên tôi cau mày, rồi nhìn sang chồng cô ấy, gương mặt đầy vẻ ngây ngô, thiếu hiểu biết, anh ta vụng về không biết an ủi vợ ra sao, thậm chí đến bây giờ anh ta còn không biết tại sao lại xuất hiện căn bệnh này.
Ngay sau đó liền xảy ra câu chuyện thứ hai, một người phụ nữ mang thai cầm kết quả xét nghiệm đi về phía tôi. Khi đến cạnh tôi, tôi nhìn cô ấy bằng con mắt nghi hoặc, nhưng chỉ kịp nhìn cô ấy ngã xuống.
Tôi luống cuống chỉ kịp đỡ lấy vai cô ấy, không dám đụng đến phần bụng. Tôi đỡ cô ấy ngồi ngay lên ghế, nhìn khuôn mặt trắng bệch, hơi thở yếu ớt, cặp mắt khép hờ, tôi đoán cô ấy không bị tụt huyết áp thì cũng mắc chứng thiếu máu.
Lúc này, tôi mới chú ý đến tờ kết quả xét nghiệm trên tay cô ấy, trên đó ghi rõ các chỉ số xét nghiệm hội chứng Down. Tôi không biết chỉ số đó có được cho là cao hay không, chỉ biết rằng những đứa trẻ mắc phải hội chứng này có tỷ lệ tử vong rất cao, nếu sống sót thì cũng bị dị tật, thiểu năng trí tuệ, tàn tật, thậm chí còn rất dễ mắc bệnh máu trắng.
Người phụ nữ này dần tỉnh lại, có lẽ cô ấy cần người an ủi, thấy tôi đang nhìn, cô ấy bắt đầu khóc lóc kể lể, cô ấy nói rằng, cô ấy chưa bao giờ nghĩ rằng nhiễm sắc thể thứ hai mươi mốt của đứa trẻ này lại có đến ba chiếc, cô ấy không biết phải làm thế nào. Sau đó, cô ấy hỏi tôi, cô ấy có nên làm phẫu thuật để đình chỉ thai kỳ hay không?
Tim tôi nhói lên từng hồi, tôi không hề biết rằng một đứa trẻ đến được với thế giới này phải trải qua rất nhiều cửa ải, phải trải qua trăm đắng nghìn cay.
Trong lúc đợi kết quả xét nghiệm, tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi tưởng tượng ra rằng, có thể mình thuộc nhóm máu hiếm gặp, mình bị đột biến gen, trứng của mình bị dị dạng. Nói tóm lại, tôi liên tưởng đến tất cả những tình huống xấu nhất, để có thể chuẩn bị tâm lý, bởi vì tôi rất sợ, rất sợ mình sẽ gặp những tình huống giống như họ.
Không biết, đổi lại là mình rơi vào những hoàn cảnh đó, tôi sẽ phải đối mặt như thế nào, tôi cũng tin rằng, không người mẹ nào biết phải xử lý ra sao trong tình huống đó.
Kết quả kiểm tra sức khỏe đã có, bác sĩ cho biết tất cả đều bình thường.
Lúc tôi thở phào nhẹ nhõm, lại nghĩ đến nhóm máu của mình cũng là AB.
Đầu óc tôi lại ong lên, hỗn loạn, tôi không thể nhớ nổi nhóm máu của Lê Bằng, thậm chí anh nói với tôi điều này hay chưa tôi cũng không nhớ được.
Khoảnh khắc gặp lại Lê Bằng, câu đầu tiên tôi hỏi chính là: “Anh thuộc nhóm máu gì?”.
Anh nói: “Nhóm máu B”.
Tôi thở phào, lại hỏi: “Kết quả kiểm tra sức khỏe của anh có vấn đề gì không?”.
Anh lắc đầu, nói với tôi: “Tất cả đều bình thường”.
Tôi cười, tự đáy lòng nở một nụ cười vui sướng đầu tiên trong ngày hôm nay.
Sau đó, tôi lại khóc, ôm lấy Lê Bằng mà thút thít, không dám khóc lớn tiếng, tôi sợ sẽ làm ảnh hưởng đến tâm trạng của những bệnh nhân xung quanh.
Về đến nhà, tôi ngồi lặng lẽ trên sofa, xem ti-vi, nhưng không thể tập trung.
Lê Bằng hỏi tôi có chuyện gì.
Tôi kể hết những chuyện sáng nay mình chứng kiến cho anh nghe, anh nghe xong cũng im lặng rất lâu.
Phòng khách chỉ vọng lại tiếng thở dài của cả hai chúng tôi, sau đó Lê Bằng chủ động nói với tôi: “Đợi thời tiết ấm lên một chút, chúng ta sẽ xem xét tới chuyện sinh con nhé”.
Tôi hỏi tại sao.
Anh nói: “Tâm trạng của em hiện nay rất không ổn định, anh sợ đến khi em có thai sẽ nghĩ vớ vẩn”.
Anh thật hiểu tôi.
Anh còn nói: “Hằng ngày chúng ta đều phải làm việc với máy tính, em lại có thói quen uống cafe, chi bằng cho em một thời gian thích ứng, cai hết những thứ đó rồi mình tiếp tục chuẩn bị”.
Với những hiểu biết của tôi về Lê Bằng, rất có thể anh đã nhờ đến sự tư vấn của bác sĩ về những vấn đề cần chuẩn bị trước khi mang thai.
Buổi chiều, Lê Bằng về nhà, giúp bố mẹ anh làm thủ tục di dời căn nhà cũ.
Trước khi ra khỏi nhà, anh nói với tôi, chúng tôi sắp có một khoản tiền, có thể đổi một căn hộ khác rộng hơn để sau này cho con cái ở. Anh còn nói, sinh con phải sinh một cặp, một trai một gái, để tạo thành chữ “Hảo” tức là tốt, có như vậy thì tuổi thơ của chúng mới không cô đơn, đồng thời cũng học được cách nhường nhịn và giúp đỡ lẫn nhau hơn so với những đứa trẻ là con một. Đạo đức, tính cách phải được bồi dưỡng từ thuở nhỏ.
Không ngờ, chiều hôm đó Miumiu cũng đến nhà thăm tôi và Lê Bằng.
Là chủ nhà đồng thời là bạn thân, tôi đã gọt dứa Thái Lan, pha ấm trà táo và mở một gói hạt thông mới mời cô ấy.
Miumiu cho tôi xem bản thảo cô ấy viết, cô ấy chuẩn bị xuất bản sách, tiêu đề cuốn sách là: Phụ nữ không xấu.
Trong cuốn sách này, cô ấy nhắc đến một số quan niệm như:
Bất kể là trong quan hệ yêu đương hay với tư cách là một người vợ, phụ nữ đều phải thường xuyên thay đổi vai diễn của mình, luôn duy trì được cảm giác tươi mới và thần bí, đây là phương pháp hữu hiệu nhất đảm bảo cho tình yêu lâu dài.
Phụ nữ phải học được cách mắt nhắm mắt mở, còn phải học cách đóng giả và càng phải học cách không can thiệp vào tự do của đàn ông, cứ để cho họ bay thật cao, bay thật xa, nhưng dây diều luôn phải nắm chặt trong tay.
Phụ nữ phải biết thấu hiểu và nhường nhịn, phải thông cảm với áp lực và gánh nặng của đàn ông, không nên cằn nhằn những chuyện vặt vãnh khi đàn ông rơi vào tình cảnh khó khăn nhất, phải học được cách dừng lại đúng lúc.
Thế hệ trước tỷ lệ ly hôn thấp là vì thứ gắn kết cuộc hôn nhân của họ không phải tình yêu, mà là tình thân. Cho dù tình yêu đã hết từ lâu, nhưng mối quan hệ tình thân là thứ chắc chắn nhất không thể phá vỡ trên thế giới này. Tuy nhiên, cuộc sống của con người trong thế giới hiện đại có tiết tấu quá nhanh, trước khi lâu đài tình ái được xây dựng vững chãi, thì tình yêu đã bị rất nhiều nguyên nhân cũng như những thói hư tật xấu của mình làm cho hao mòn hết.
Miumiu liệt kê ra tổng cộng sáu mươi tư điều như vậy.
Tôi xem liền một mạch, giống như đang xem một cuốn sách hướng dẫn duy trì hôn nhân.
Tôi rất khâm phục Miumiu, nguyên nhân tôi khâm phục cô ấy không phải vì tôi không hiểu những đạo lý này, mà là khả năng tổng kết của cô ấy. Tôi tin rằng, nhiều người đã kết hôn bao gồm cả đàn ông và phụ nữ đều có thể nêu ra tám đến mười kinh nghiệm về cuộc sống hôn nhân, hơn nữa cho dù được nói ra từ miệng ai, đều có thể tìm được những điểm tương đồng.
Miumiu rất đắc ý nói với tôi, làm vợ thì nhất định phải hung hãn, mạnh bạo, có như vậy mới quản chặt được chồng mình.
Tôi nói: “Quản lý nhiều quá, đàn ông sẽ nhớ về cuộc sống độc thân trước kia, ngộ nhỡ gặp phải kẻ thứ ba sẵn sàng cho anh ấy khoảng trời riêng thì tớ phải làm sao?”.
“Cậu quản lý anh ấy, nhưng không được để cho anh ấy nhận ra. Hãy để anh ấy vừa cảm nhận được khoảng không gian riêng, lại phải nhận thức được rằng khi rung rinh trước một ai đó sẽ cảm thấy có lỗi với cậu, có như vậy họ mới tự hạn chế chính mình.”
“Miumiu, cậu ngây thơ quá, hôn nhân không chỉ bằng một vài câu nói đơn giản của cậu mà hình dung được hết, hôn nhân cũng không thể so sánh với lúc đang yêu, những người chưa trải nghiệm qua, sẽ không cảm nhận được sâu sắc những thăng trầm mà hôn nhân phải trải qua.”
Vẻ mặt cô ấy đầy vẻ khó hiểu, hỏi tôi: “Nếu thăng trầm, vậy tại sao còn kết hôn?”.
Tôi nói: “Bởi vì trong lòng tớ có một ý niệm, phải chung sống với người đàn ông này suốt đời, vì thế chúng tớ mới mở lòng với nhau, để bước vào vòng vây. Hơn nữa, một người dù có kết hôn hay không, cuộc sống vốn đã thăng trầm rồi, nếu chỉ vì sợ thăng trầm mà không kết hôn, có thể sẽ bỏ lỡ rất nhiều trải nghiệm đẹp trong cuộc sống. Là ngọt ngào hay đau khổ, tự bản thân mỗi người sẽ hiểu”.
“Nhưng nếu một người chưa sẵn sàng để chịu mọi trách nhiệm, vậy tại sao còn kết hôn?”
“Nếu chưa có sự chuẩn bị này, thì không nên kết hôn kẻo làm ảnh hưởng đến người khác và chính bản thân mình.”
“Về điểm này, tớ thấy Lê Bằng nhà cậu có trách nhiệm hơi quá rồi. Ngươi đàn ông luôn giữ chặt phụ nữ bên mình để trông chừng, thông thường nếu không phải loại thiếu đầu óc thì đa phần cũng vì muốn giam giữ người phụ