t nhất, tớ rất muốn tìm hiểu bí mật mà cô ta đang cố giấu. Tại sao cô ta lại như vậy?”.
“Chỉ có một cách để lý giải cho thái độ như vậy, đó là xấu hổ.”
“Tớ không hiểu. Tớ gặp nhiều trường hợp đàn ông cảm thấy xấu hổ về vợ của mình, chứ chưa gặp trường hợp nào vợ lại ghét bỏ chồng.”
“Bây giờ không còn là thời đại mà chồng là ông trời nữa, Phạm Dung là điển hình của mẫu phụ nữ giỏi giang, có lẽ cô ta không thích văn nhân.”
Tôi bĩu môi, cảm thấy mọi thứ thật lạ, cứ như không cẩn thận mở ra chiếc hộp Pandora vậy.
Tôi không kể chuyện n với Lê Bằng, mặc dù anh nhận ra tôi có vẻ bất thường.
Những biểu hiện khác thường của tôi rất rõ ràng, khi nấu cơm tôi nhầm đường thành muối, nhầm xì dầu thành dấm, món thịt chua ngọt trở thành thịt kho xì dầu, vậy mà Lê Bằng vẫn an ủi tôi: “Ngon phết, ăn với cơm ngon lắm”. Lúc giặt quần áo, tôi lại quên ấn nút khởi động, quần áo bị ngâm cả tiếng đồng hồ, tôi mới nhận ra, máy giặt hôm nay có vẻ quá yên lặng.
Lê Bằng quan sát tôi rất lâu, lúc này anh không nhịn được nữa, hỏi tôi hôm nay đã xảy ra chuyện gì.
Tôi không trả lời mà hỏi ngược lại: “Lê Bằng, trong những tình huống nào con người ta không muốn giới thiệu bạn đời của mình với bạn bè?”.
“Có lẽ vì áp lực lớn quá chăng?”
“Nếu như đã là vợ chồng, ngồi chung trên một con thuyền rồi thì còn có áp lực gì không thể cùng nhau đối mặt?”.
Anh do dự một lúc rồi hỏi tôi: “Có phải em không quen với cuộc sống hiện nay không?”.
Hóa ra anh cho rằng tôi đang nói về hai chúng tôi.
Tôi vội vã phủ nhận: “Không phải, em chỉ hỏi vui vậy thôi”.
Mặt anh đầy vẻ nghi hoặc, nói: “Nếu em cảm thấy cuộc sống hiện nay cần phải thay đổi, chúng ta có thể thử…”.
Tôi ngắt lời anh: “Em đã bảo là chỉ hỏi vui thôi mà!”.
Lê Bằng ngạc nhiên không nói gì, nhìn tôi.
Tôi hất tóc, giải thích: “Không phải em đang nổi cáu với anh, em thật sự chỉ hỏi vui thôi”.
Nói xong câu này, tôi bỗng cảm thấy lực bất tòng tâm, cảm giác giống như dù mình nói gì cũng không nhận được sự đồng cảm.
Tôi đành tự cười mỉa mai, nói: “Thôi bỏ đi, coi như em chưa nói gì”.
Hai giờ đêm, một cơn đau quằn quại làm tôi bừng tỉnh, tôi yếu ớt lấy tay lay Lê Bằng, nhưng anh không hề nhúc nhích.
Tôi gọi to: “Lê Bằng, cứu em!”, anh mới giật mình tỉnh dậy.
Câu đầu tiên buột khỏi miệng tôi đó là: “Đồ khốn! Tôi sắp chết rồi đây này!”.
Lần đầu tiên nghe thấy tôi nhắc đến từ chết, anh sợ đến mức mặt mũi trắng bệch, còn tôi, vừa khóc lóc vừa không ngừng chửi rủa.
Ba giờ sáng, Lê Bằng ôm tôi chạy đến phòng cấp cứu.
Bác sĩ kê cho tôi thuốc giảm đau, Lê Bằng tóm lấy ông ấy hỏi, cái thai có giữ được không?
Tôi uể oải trợn mắt nhìn anh, rồi ngoảnh mặt đi, không muốn nói gì.
Bác sĩ nói cho anh biết, đây là đau bụng kinh.
Lê Bằng lại nói, tôi chưa bao giờ bị đau như vậy, anh nghi ngờ tôi có vấn đề khác.
Tôi quay mặt vào tường bĩu môi, thầm nghĩ: “Anh mới có vấn đề”.
Bác sĩ tiếp tục giải thích rằng, đau bụng kinh có thể hơi đau, nhưng cũng có thể rất nghiêm trọng, nếu nghiêm trọng, lập tức đưa đến bệnh viện là cách xử lý đúng nhất, để tránh trường hợp đau kéo dài sẽ để lại di chứng.
Vẻ mặt Lê Bằng vẫn hết sức hoài nghi.
Về đến nhà, anh làm theo lời bác sĩ dặn, rót cho tôi một cốc nước ấm.
Tôi hỏi: “Tại sao anh lại cho rằng em đang có thai?”.
Anh nói, trước khi tôi gọi anh dậy, anh đã nằm mơ, trong giấc mơ có một đứa trẻ gọi anh là bố, gọi tôi là mẹ.
Tôi nói: “Anh thật ngốc, chúng ta toàn dùng bao cao su mà”.
Lê Bằng nói: “Có khi nào dùng mà bị rách không, giấc mơ này có thể là một lời cảnh báo”.
Tôi sắp bị anh làm cho tức chết, tôi hét to: “Rách cái gì mà rách! Anh đang mong chờ cái gì! A a a…! Anh mau tránh khỏi tầm mắt em, em đang muốn giết người đây!”.
Sau chuyện đó, Lê Bằng đã rút ra được một quy tắc hôn nhân: Không nên kể chuyện cười với phụ nữ đang trong kỳ kinh nguyệt.
Những chuyện liên quan đến “kỳ kinh nguyệt” còn nhiều hơn tưởng tượng của tôi, nó được biểu hiện cụ thể ở công ty ngay hôm sau.
Là một phụ nữ ai cũng nhận thức được những phản ứng tự nhiên của cơ thể khi những ngày đó đến, ngực cương cứng, bụng dưới căng chướng, lưng và xương chậu đau nhức,… Điều trùng hợp là, khi ngực tôi cương cứng, bộ phận sản xuất lại đư tới một lô sản phẩm áo lót vừa hoàn thành thiết kế.
Từ trước đến giờ, tổ A phụ trách hoạch định thị trường tiêu thụ với đối tượng khách hàng là phụ nữ thành niên, sản phẩm mới được tung ra lần này lại nhắm tới đối tượng nhân viên văn phòng.
Bộ phận thị trường sẽ hoạch định như thế nào? Tất nhiên không thể chỉ có lý luận suông. Phụ nữ và áo lót có quan hệ như thế nào? Đó là mối quan hệ giữa chủ nhân và thợ mát-xa. Một chiếc áo lót tốt phải đem lại cho chủ nhân cảm giác thoải mái, dễ chịu khi mặc, cảm giác như nó sinh ra là để dành cho mình, đồng thời nó phải đạt được yêu cầu thu hút người tiêu dùng ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Thiếu nữ thích ren và đường viền, già dặn hơn một chút lại thích cảm giác chân thật từ chất liệu và tính thời trang của sản phẩm. Căn cứ vào nhu cầu tiêu dùng của từng đối tượng khách hàng khác nhau, mỗi chiếc áo lót cũng đều có linh hồn riêng. Một chiếc áo lót không thể làm cho mọi phụ nữ yêu thích, mà nó phải nhắm tới một đối tượng cụ thể.
Tất cả các đồng nghiệp nữ của tổ A đều nhận được chiếc áo lót theo kích cỡ ngực của mình, vào nhà vệ sinh, trong khoảng thời gian mười phút, chúng tôi vừa phải điều chỉnh dây áo, nâng chỉnh bầu ngực, còn phải xem khuôn ngực của mình có thích hợp với chiếc áo hay không.
Thời gian kết thúc, chúng tôi chỉnh trang lại quần áo, quay trở lại phòng họp của bộ phận thị trường.
Lê Bằng đang đợi ở đó.
Sau khi tất cả nữ nhân viên đều về chỗ ngồi, bắt đầu phát biểu ý kiến, mỗi người đều phải chỉ ra một ưu điểm và khuyết điểm.
Lưu Tranh Tranh phát biểu đầu tiên, cô ta nói: “Khoảng trống ở phần đỉnh không đủ, có cảm giác như bị đè nén, hơn nữa lớp bên trong là mút, mặc trong khoảng thời gian dài sẽ làm nhũ hoa thêm đậm màu”. Ngực cô ta căng nhất trong số tất cả những người ngồi đây.
Tiếp theo từ trái sang phải mọi người lần lượt phát biểu.
Lúc đến lượt tôi, tôi nói: “Tôi thấy phần dưới quả ngực không đủ độ cong, một phần quả ngực không được bao bọc hết, như vậy sẽ làm hằn lên phần thịt phía sau lưng và ở gần nách, ảnh hưởng tới mỹ quan”.
Lưu Tranh Tranh hỏi tôi: “Cô lấy nhầm size à?”.
Tôi nói không hề, đúng là size C.
Lê Bằng ngẩng đầu nhìn tôi một cái, chỉ duy nhất một cái, nhưng đã thể hiện được ý tứ khác.
Lưu Tranh Tranh chợt nở nụ cười như hiểu ra tất cả, cô ta nói: “Cũng to đấy chứ!”.
Tôi nói, tại sao cô ta không đi làm gương mặt đại diện cơ chứ…
Thư ký của tổ A ghi chép lại tất cả ý kiến của chúng tôi, tiếp đến là thảo luận về vấn đề đàn ông và sức mua, cũng chính là vấn đề nhân tố bên ngoài tác động.
Đây luôn là một vấn đề khó.
Xã hội Trung Quốc khá bảo thủ so với xã hội phương Tây, đàn ông mua áo lót cho phụ nữ không phải là điều phổ biến, nhưng cũng phải nói rằng, phụ nữ mặc áo lót ngoài việc bảo vệ cho bộ phận quan trọng nhất của cơ thể, còn có một phần nguyên nhân lớn là vì đàn ông. Áo lót đẹp là nguyên nhân chủ yếu hấp dẫn đàn ông, họ đâu có hiểu gì về cảm giác thoải mái, họ chỉ biết đến những đường cong ẩn nấp sau chiếc áo lót.
Nhưng vấn đề là, đàn ông không bao giờ hiểu được những người phụ nữ trạc tuổi như mình sẽ mặc loại đồ lót nào. Những người đàn ông lớn tuổi thích ren và viền hoa, trẻ tuổi hơn lại thích sự thần bí ở những thiết kế trưởng thành, giống như đàn ông lớn tuổi thì thích thiếu nữ, còn nam sinh nhỏ tuổi lại thích phụ nữ trưởng thành. Điểm này sẽ ảnh hưởng đến nhu cầu mua và sức mua của phụ nữ.
Thế nên, vấn đề lần này của chúng tôi là nghiên cứu làm sao cho hệ thống sản phẩm mới nhận được sự ủng hộ từ phía đàn ông lớn tuổi.
Tôi kiến nghị nên đưa ra thiết kế một màu, điểm thêm viền ren hoặc họa tiết hoa.
Nhưng Lưu Tranh Tranh lại cho rằng, trang phục của phụ nữ trưởng thành nên hạn chế hoa văn. Chiếc áo lót nhiều hoa văn hay phụ kiện trang trí không những bị lộ màu qua lớp áo ngoài, còn khiến cho những chiếc áo bó sát trở nên lồi lõm, khiến người mặc phải ngượng ngùng và cũng khiến nó mất thẩm mỹ.
Nhưng nếu không có bất cứ trang sức nào, chiếc áo lót này sẽ quay trở lại trạng thái ban đầu.
Tất cả mọi người đều trầm tư suy nghĩ, Lê Bằng cho nhóm nhân viên nữ của tổ A thời hạn ba ngày để suy nghĩ, sau ba ngày, mỗi người đều phải đưa ra một phương án giải quyết, bao gồm cả chính anh.
Tôi chưa bao giờ nghi ngờ năng lực làm việc của Lê Bằng, đặc biệt là trong chuyện này. Có thể dẫn một câu nói của người xưa để hình dung tình huống hiện tại: “Nam nữ phối hợp, làm không thấy mệt”.
Về đến nhà, Lê Bằng hỏi tôi: “Chẳng phải từ trước đến giờ em đều mặc size C sao? Kiểu dáng mới này, size C nhỏ quá à?”.
“Phụ nữ đang trong kỳ kinh ngực thường bị cương cứng, rất khó chịu. Những chiếc áo lót có kích thước phù hợp thường ngày trong những ngày này sẽ hơi chật.”
Lê Bằng lại nói: “Thế tại sao em không mua thêm vài chiếc size D, chuẩn bị trước thì cần gì phải lo”.
Tôi cảm thấy anh nói rất có lý, nhưng không phù hợp với lợi ích kinh tế, tôi đáp: “Chỉ vì năm ngày trong tháng mà phải tiêu tốn vài trăm đồng, phụ nữ bình thường sẽ không làm như vậy. Bọn em thà dành tiền mua những kiểu dáng, màu sắc khác để phục cho hai mươi lăm ngày còn lại hơn”.
Lê Bằng gật đầu, ghi chép lại, miệng lẩm bẩm: “Phụ nữ chi tiêu cũng có lúc dùng lý trí để suy xét”.
Trong chi tiêu phụ nữ luôn là những người lý trí, nhưng đàn ông cũng phải cho phép chúng tôi có những lúc được làm theo cảm tính chứ.
“Những người vung tay quá trớn thường là những cô gái trẻ, hoặc những người phụ nữ lớn tuổi kém hiểu biết. Đối tượng đầu tiên thường không nhớ được mình mua cái gì thì tiền đã hết. Đối tượng thứ hai lại luôn thích thú xem mình đã tiết kiệm được bao nhiêu tiền từ việc hạ giá, nhưng không ngờ rằng, kẻ được lợi trong việc này không bao giờ là họ cả.”
Lê Bằng bĩu môi nói: “Em nói cái gì cũng có lý nhỉ”.
Tôi rất đắc ý, nói: “Đương nhiên, em là một bà nội trợ đảm đang mà”.
Lê Bằng lại bĩu môi thêm lần nữa, chỉ vào chiếc hộp trên nóc tủ nói: “Vậy tại sao em mua cả hộp xà phòng bánh thế kia? Còn nữa, trong bếp có đến sáu lọ nước rửa bát, trong phòng tắm có đến bảy túi bột giặt, tủ bếp thì có đến mười mấy chai xì dầu và dấm”.
Tôi biện hộ: “Vật giá ngày càng leo thang, anh có hiểu điều đó không, không tranh thủ lúc này mua nhiều một chút, sau này mua không biết sẽ mất thêm bao nhiêu tiền! Hơn nữa, tất cả những thứ này đều là đồ dùng hằng ngày, mua nhiều sớm muộn gì cũng dùng đến, có dùng thì cũng phục vụ cho tổ ấm của chúng ta, chứ đâu phải em nhàn rỗi không có việc gì làm mà đi sưu tầm chúng”.
Lê Bằng lắc đầu thở dài, không nói.
Tôi nói: “Tại sao đàn ông lại chỉ ghi nhớ những khoảnh khắc phụ nữ chi tiêu một cách cảm tính và vung tay quá trán, mà quên đi mất phần lớn thời gian họ đều là người tiêu dùng thông t