càng nghe càng thấy hồ đồ, Tường Vi nói năng chẳng có trật tự gì cả. Đầu óc nàng bỗng dưng chấn động, chân của nàng ấy! Chân của Tường Vi làm sao?
- Ta không rời xa muội, ta bế muội về phòng ngủ. – Nguyệ Phách đứng lên, Vĩnh Dạ nhìn thấy rõ đôi chân Tường Vi bất động, bám lấy cổ Nguyệt Phách mặc cho chàng ôm.
Nàng cảm thấy trên mặt lạnh lẽo, một giọt nước mắt lăn xuống. Xảy ra chuyện gì mà thành ra thế này?
Vĩnh Dạ âm thầm nhìn ngọn đèn tắt ngúm.
Quận chúa của phủ Tĩnh An Hầu, từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, được nâng niu như bảo bối trong tay… Một cơn gió thổi qua, giọt nước mắt khô dần.
- Đại công tử nói, nếu ngài có hành động gì bất thường thì họ chỉ có chết. – Bình thúc bình tĩnh nói, thần sắc hơi thay đổi, dường như do dự diều gì đó.
- Quay về đi! – Vĩnh Dạ thở dài, đột nhiên phi đao dời tay, người đã lùi nhanh về phía sau, như một con chim lùi lại ba trượng.
Nàng biến mất thì Nguyệt Phách và Tường Vi mới không còn nguy hiểm, nếu không mọi người sẽ càng liên lụy tới nhau, chẳng ai chạy thoát được. Nhân lúc Du Li Cốc và An gia còn chưa ép mình phải uống độc vật gì, Vĩnh Dạ buộc phải thoát.
Suy nghĩ của nàng lập tức thay đổi, bởi vì nàng nghĩ tới một người – Mặc Ngọc!
Ở chùa Khai Bảo của An quốc, người Du Li Cốc muốn giết không phải là Đoan Vương, mục tiêu là nàng. Ánh mắt Mặc Ngọc nhìn nàng chất chứa thù hận và đố kị, như thể nàng đã cướp mất thứ hắn vô cùng yêu quý, lại như thể nàng đã hủy hoại mất bảo bối của hắn. Mà Lý Ngôn Niên lại từng tiết lộ thân phận của Mặc Ngọc trong sơn cốc rất cao. Với độ tuổi của Mặc Ngọc, thân thủ vẫn chưa bằng Lý Ngôn Niên, dựa vào đâu mà hắn có thân phận cao như thế?
Vĩnh Dạ chỉ xác định được một chuyện, mục tiêu của Du Li Cốc là mình. Nguyệt Phách và Tường Vi chỉ là quân cờ họ dùng để khắc chế mình.
Nàng dốc hết toàn lực, thuận theo cơn gió nhẹ nhàng xuyên qua bóng đêm, nàng cảm thấy Bình thúc đẩy một chưởng tới, nhưng vì cự ly quá xa nên chưởng phong vỗ vào lưng nàng không có cảm giác gì, sau đó bỏ lại ông ta.
Phong tỏa một ngõ thì đã là gì, chỉ cần tìm được Phong Dương Hề, tìm được Thái tử Yến, với võ công của Phong Dương Hề và quyền thế của Thái tử Yến, muốn phá hủy ngõ này cũng không phải là khó.
Nàng không biết nơi dừng chân của Phong Dương Hề, nàng chỉ có thể lao về phía hoàng cung. Nàng không có lựa chọn khác, chỉ đành tìm Thái tử Yến. Chỉ có quyền thế của chàng mới có thể giúp Nguyệt Phách và Tường Vi bình an thoát hiểm. Vĩnh Dạ không thể nghĩ tới quá nhiều điều, cho du ngay bây giờ bảo nàng cưới Thái tử Yến, nàng cũng đồng ý.
Nàng bay đi trong bóng đêm, trong lòng điên cuồng gọi tên Phong Dương Hề. Chẳng phải hắn nói hắn luôn ở bên cạnh nàng sao? Người đâu? Hắn ở đâu?
Con phố dài trong màn đêm dần dần dâng lên một lớp mây mù.
Hoàng cung đang ở ngay trước mặt, Vĩnh Dạ càng thêm cảnh giác. Một đầu con phố dần dần xuất hiện bảy, tám thanh y nhân che mặt.
- Tinh Hồn.
Cái tên ấy lập tức xuyên thẳng vào trái tim Vĩnh Dạ, nàng lặng lẽ đứng nhìn, sau lưng cũng có người.
- Các người tính toán rất chuẩn, còn biết ta đi đường nào.
- Cốc chủ đã tính toán rằng ngươi sẽ đi đường này. Ngươi định đánh một trận rồi chịu trói, hay là từ bỏ đối kháng, chủ động theo bọn ta đi?
- Đương nhiên là ta… - Phi đao của Vĩnh Dạ đã rời tay, ném về kẻ đứng sau lưng, còn mình rút tụ đao ra, lao về phía trước như một mũi tên.
Nóc nhà hai bên cũng có người nhảy xuống, ngọn roi dài như con rắn liếm vào mắt cá chân nàng.
Vĩnh Dạ lăng không lật người né tránh, bàn tay túm lấy ngọn roi, người kia lập tức bị kéo ra ngoài, nhân cơ hội đó mượn lực búng mạnh, thân thể đã bay xa ba trượng.
Trước mặt lướt qua một bóng người, một chưởng mang theo nội lực hùng hậu ập tới, nàng nghiêng người, chưởng vỗ lên vai, đau tới mức khiến tay nàng run rẩy, suýt thì cầm đao không vững, tay trái vẫn vung phi đao. Người đó vẫn còn không dám tin khi đưa tay bịt yết hầu, há hốc miệng định hét lên mà không hét được, mồ hôi đầm đìa trên trán, ngã rầm xuống.
Vĩnh Dạ cười lạnh, ám khí trên người phóng ra không tiếc, mười bóng đen ấy vẫn bao vây, tiêu hao thể lực của nàng, hình như định bắt sống.
Nàng thở hổn hển, hét lên:
- Không đánh nữa, ta hết ám khí rồi.
- Ngươi thông minh đấy! – Thanh y nhân giễu cợt lại gần.
Vĩnh Dạ đứng yên bất động, tính toán bộ pháp, đột nhiên lao tới. Nàng không còn ám khí, tụ đao như hình với bóng, bèn sử dụng đòn công kích của kiếp trước, thấy trước mặt đã trống một chỗ, bèn dùng khinh công để thoát. Hai thanh kiếm chênh chếch lao tới, kiếm pháp vô cùng độc ác, nhanh chóng bổ sung vào vòng vây.
Vĩnh Dạ nguội lòng, ngẩng đầu nhìn trăng, cười cười, rồi cũng đến một ngày không đánh lại cũng chẳng chạy thoát được.
- Ngươi đã bị thương rồi, còn đánh tiếp thì chỉ kiệt sức thôi, không trốn được đâu. – Một người lạnh nhạt nói.
Vĩnh Dạ thở dốc, thanh y nhân đang siết chặt vòng vây. Sở trường đặc biệt của nàng là khinh công và ám khí, nàng biết họ nói không sai. Bụng chân nàng đã phát run, ám khí đã dùng hết, gan bàn tay đang chảy máu tươi, tụ đao keng một tiếng rơi xuống đất.
Nàng nhìn bóng người càng lúc càng lại gần, đưa tay rút cây trâm cài tóc, đặt ngang cổ hong:
- Còn lại gần một bước, ta sẽ tự vẫn.
Thanh y nhân khựng lại.
- Tránh ra! – Nàng quát, loạng choạng lùi về sau. Nàng đang đánh cược, cược Du Li Cốc không lấy mạng mình. Ai ngờ mới lùi được mấy bước, ngọn roi đột nhiên quét ngang, chân Vĩnh Dạ mềm nhũn, ngã xuống đất, cây trâm ngọc trong tay văng đi xa.
- Muốn chết cũng không chết được đâu. – Thanh y nhân lạnh lùng nói, ngọn roi lại quất ra định quấn lấy người Vĩnh Dạ.
Vĩnh Dạ nhắm mắt, nàng đã không còn sức lực. Vậy mà không cảm thấy bị tấn công, nàng kinh ngạc mở mắt ra, ngọn roi quất về phía nàng đã đứt thành mấy đoạn. Phong Dương Hề chặn trước mặt nàng, thanh trường kiếm chỉ vào thanh y nhân:
- Không sợ chết thì lên hết đây. Tốt nhât là cùng lên, Phong mỗ không muốn phải tiêu diệt từng người.
Ánh trăng chiếu lên thanh kiếm của hắn, lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Gương mặt ấy mang chút gì như giễu cợt, mỉa mai, nhãn thần sắc bén như dao.
- Sao hả, chỉ dám ra tay trong bóng tối, không dám so chiêu với Phong mỗ ư?
Thanh y nhân bao vây hắn, đột nhiên nhất tề ra tay. Phong Dương Hề bước lên một bước, lưỡi kiếm lóe hàn quang. Ba thanh y nhân lao lên trước đối đầu với lưỡi kiếm, chỉ cảm thấy bàn tay lạnh buốt, hoảng sợ nhìn, bàn tay cầm kiếm đã bị chém đứt rơi xuống đất. Làn sương mù trên con phố càng dày hơn, loáng thoáng ngửi thấy một mùi thơm, Phong Dương Hề biến sắc, ôm Vĩnh Dạ bỏ đi, như một con hắc ưng nhân lúc các thanh y nhân còn ngỡ ngàng, lao vút ra ngoài.
Một tiếng thở dài vang lên:
- Các ngươi không phải đối thủ của hắn đâu. Rút đi!
- Vâng!
Thanh y nhân cung kính đáp, đưa người bị thương rời đi.
Ánh trăng một lần nữa bao phủ con phố, như thể mọi việc chưa từng xảy ra.