công tử đừng để bụng. An mỗ tới đây để cầu tài, muốn mời công tử giúp đỡ Đại Xương Hiệu!
- Tôi được Lương ông yêu mến, không định đổi chủ khác.
Lương ông nghe thấy liền đứng lên thở dài nói:
- Thực lòng không dấu công tử, Đại Xương Hiệu và Tế Cổ Trai thực ra là một nhà, đông gia đều là An công tử.
Người có mối quan hệ với Du Li Cốc mà Phong Dương Hề nói chẳng lẽ là chỉ An gia, cự phú của Tề quốc? Chưa gì đã tìm tới tận cửa, An gia đúng là có bản lĩnh. Vĩnh Dạ khách sáo cười, nói:
- Tại hạ muốn về quê trong thời gian sắp tới, hôm nay đang định xin đông ông cho từ chức. Xin lỗi đại công tử vậy.
- Ha ha, nếu đã vậy thì An mỗ cũng không ép. Định mời Lý công tử giúp An mỗ xem thêm một bức tranh, An mỗ có vài vấn đề về nghệ thuật vẽ tranh muốn thỉnh giáo công tử.
Vĩnh Dạ tỏ vẻ miễn cưỡng đồng ý.
Không biết đã đi bao lâu, đi qua thủy tạ, hành lang dài, giả sơn, đầm sen, rừng xanh, cuối cung xuất hiện một tòa nhà. Bước vào trong nhìn, là một gian thư phòng.
An Bá Bình cười nói:
- Công tử thấy biệt uyển này của ta thế nào?
Vĩnh Dạ nhìn quanh, cửa sổ thư phòng sáng rõ, trong phong treo hai bức tranh sơn thủy, trồng hai chậu hoa lan đang nở rộ. Ở giữa là một thư án bằng gỗ hạnh rất to, chỉ sơn một lớp sơn mỏng, trên bàn bày loại giấy vẽ tranh thượng hạng. Nhớ tới thư phòng của Lý Thiên Hựu bị mình phá hủy, Vĩnh Dạ bất giác cảm thán, thư phòng của An gia cũng đáng giá như thế.
- Dọc đường tới đây thấy biệt uyển có bố cục khéo léo, từng gốc cây, ngọn cỏ đều được chăm chút kỹ càng. Thư phòng trang nhã, mọi vật dụng trong đây đều bất phàm.
- Công tử thích thì nơi này sẽ tặng cho công tử!
Vĩnh Dạ giật mình đứng lên, liên tục xua tay:
- Như thế… không được. Lý mỗ không có công không nhận lộc, vả lại tôi cũng sắp rời khỏi đây, ý tốt của đại công tử tại hạ xin ghi tạc.
- Công tử đừng hốt hoảng, Bá Bình cầu tài như khát nước, muốn giữ công tử lại nhưng làm công tử sợ hãi. Là lỗi của Bá Bình! – Nói rồi lại cúi lưng hành lễ với Vĩnh Dạ
Một căn phòng lớn như thế mà bảo tặng là tặng luôn, đúng là không thể coi thường. Vĩnh Dạ thầm nghĩ.
- Ai, nơi này so với Thu Thủy sơn trang của Trần đại gia còn kém xa lắm. – An Bá Bình cười ha hả, đưa tay vuốt chòm râu ngắn – Thu Thủy sơn trang của Trần đại gia bên bờ hồ Lạc Nhật rộng bốn mươi mẫu, có hàng trăm nô bộc, thê thiếp mười chín người. Trần đại gia có ba sở thích, thích rượu, thích trà, thích mỹ nhân. Một năm ông ấy chỉ vẽ ba bức tranh. – An Bá Bình nhìn Vĩnh Dạ im lặng.
Vĩnh Dạ chớp mắt tiếp lời:
- Muốn chống đỡ cả một gia nghiệp, nuôi vợ xinh thiếp đẹp, lại còn thích rượu thích trà, vẽ nhiều thì sẽ không còn đáng tiền nữa. Vẽ ít, một năm thu nhập chỉ chừng vài nghìn lượng bạc. Thế nên An gia chính là hậu thuẫn lớn nhất của Trần Thu Thủy.
An Bá Bình cười to:
- An gia là người làm ăn, chỉ mong lợi nhuận. Tranh của Trần đại gia là chiêu bài, là bộ mặt, nhưng không phải là sinh ý kiếm tiền.
- Thế nên chẳng mấy khi có một cao thủ làm giả như tôi, tranh của thời này cao nhất như tranh của Trần Thu Thủy cũng chỉ được ngàn lượng bạc, nếu là tranh của cổ nhân thì ai mà biết giá trị của nó thế nào? – Vĩnh Dạ mỉa mai.
An Bá Bình bật cười lớn:
- Ha Ha, nói chuyện với người thông minh như Lý công tử thật là dễ chịu! Trong vòng một năm, năm bức tranh chữ, thù lao ba nghìn lượng bạc. Thế nào? – Hắn xòe tay ra.
Năm bức? Vĩnh Dạ nhìn hắn như nhìn quái vật, lắc đầu:
- Nếu không có bút tích thực, một năm không thể nào mô phỏng được năm bức tranh.
- Nếu có bút tích thực thì sao?
Vĩnh Dạ thở dài:
- Đương nhiên không thành vấn đề.
- Lý công tử đồng ý An mỗ rồi chứ?
Vĩnh Dạ rất muốn đồng ý ngay lập tức. Hôm qua Phong Dương Hề tìm gặp nàng, hôm nay đại đông gia của Tế Cổ Trai cũng tìm tới, chuyện này ít nhiều cũng có nhiều điều thần bí. Có điều, nàng rất muốn thăm dò giới hạn của An Bá Bình. Nàng cười cười:
- Đại công tử, tại hạ còn phải hồi hương, thứ cho tại hạ không giúp được đại công tử.
An Bá Bình trầm ngâm giây lát rồi nói:
- Ta có một bằng hữu họ Du nói, dùng cái này nhất định sẽ mời được Lý công tử. – Hắn ôm ra một cái hộp, đặt lên bàn.
Vĩnh Dạ nghi hoặc nhìn, ngón tay nhẹ nhàng mở hộp, cả kinh suýt nhảy dựng lên. Trong hộp đựng một đôi giày cỏ. Bên tai Vĩnh Dạ vang lên câu nói đùa của Nguyệt Phách: “Nàng không thấy ngoài cửa có treo giày cỏ đó sao? Cứ cách mười ngày Triệu đại thúc lại xách giày cỏ đi bán”. Đây chẳng phải là đôi giày cỏ treo xung quanh viện tử nơi nàng và Nguyệt Phách ở sao?
- Ha ha, chỉ là một đôi giày cỏ rách thôi mà! An gia thật biết làm ăn!
- Giày cỏ tuy rách nhưng An mỗ phải mất một vạn lượng bạc để mua đấy. – An Bá Bình bình thản nói.
An gia và Du Li Cốc rốt cuộc có quan hệ gì? An Bá Bình chỉ vì cầu tài nên mới bỏ ngân lượng ra tìm Du Li Cốc thôi ư? Mẫu Đơn Viện mà Du Li Cốc mở ở Thánh Kinh cũng đã biến mất trong một đêm y như ở An quốc, Trần quốc. An gia dùng cách gì để liên lạc được với Du Li Cốc? Nếu dùng Nguyệt Phách để uy hiếp nàng, không lẽ An Bá Bình đã biết thân phận của nàng rồi sao?
Mắt An Bá Bình nheo lại như kim, nhìn Vĩnh Dạ chằm chằm:
- Bằng hữu họ Du nói, người khác không quan tâm đôi giày cỏ ấy, nhưng Lý công tử thì lại rất quan tâm.
- Vì sao tôi phải quan tâm?
- Ha ha, vì bằng hữu họ Du nói, người tết đôi giày cỏ lớn lên cùng Lý công tử, bên cạnh hắn còn có một nữ nhân xinh đẹp, nghe nói là ý trung nhân của Lý công tử.
- Đại công tử biết tôi là ai không? – Vĩnh Dạ thẳng thắn hỏi.
An Bá Bình lắc đầu:
- An mỗ chỉ cầu tài, công tử là ai ta không quan tâm.
- Vị bằng hữu đó của ngài tôi cũng quen, chỉ có điều hắn không phải bằng hữu mà là kẻ thù của tôi. Ngài nói xem tôi nên làm thế nào?
An Bá Bình nghĩ ngợi rồi nói:
- An mỗ sẵn sàng làm người bắc cầu, sau khi thành công, tôi sẽ bảo vị bằng hữu họ Du kia không bao giờ gây phiền phức cho Lý công tử nữa.
- Như thế thì tốt.
An Bá Bình nghe vậy cả mừng, vội rút một tờ ngân phiếu một nghìn lượng bạc từ tay áo ta, đặt lên bàn:
- Lý công tử có nhu cầu gì cứ nói. An mỗ chỉ cầu tài, không có mưu đồ gì khác.
- Tôi muốn gặp người bạn đã lớn lên với tôi từ nhỏ, và cả ý trung nhân của tôi.
- Không thành vấn đề! – An Bá Bình vỗ tay, ngoài cửa xuất hiện một lão nhân. –Bình thúc, đưa Lý công tử đi.
Vĩnh Dạ tỉ mỉ quan sát Bình thúc, gương mặt bình thường không có gì nổi bật, thân hình gầy gò, hai tay xỏ trong tay áo. Nhưng khi ông ta xuất hiện ở cửa, Vĩnh Dạ không hề cảm nhận được gì.
Lúc này phát hiện Vĩnh Dạ đang nhìn mình, Bình thúc cũng ngước mắt nhìn nàng một cái. Đôi mắt đó tinh quang lấp lánh, hệt như tia chớp rạch ngang đêm đen, sáng tới kinh người, chỉ chớp mắt đã biến mất, khôi phục lại bộ dạng bình thường.
Vĩnh Dạ thất kinh, chắc chắn võ công của Bình thúc cực cao. Nếu nàng muốn chốn, với khinh công và ám khí của nàng có lẽ chốn được, nhưng Nguyệt Phách và Tường Vi thì sao? Nàng quay đầu nhìn An Bá Bình cười:
- Ông ta chính là bằng hữu họ Du của ngài?
An Bá Bình cũng cười:
- Không phải, Bình thúc là quản gia của An phủ biệt viện, sau này cũng là quản gia của công tử.
Tìm một cao thủ tới giám sát nàng? Võ công của Bình thúc với Phong Dương Hề, ai lợi hại hơn? Vĩnh Dạ nghi hoặc “ồ” một tiếng, nói với Bình thúc:
- Đi thôi.
Bên ngoài biệt uyển là một cái kiệu nhỏ, Vĩnh Dạ ngồi vào kiệu. Thấy hướng đi chính là viện tử Nguyệt Phách đang sống, trái tim nàng như chìm vào hố băng lạnh lẽo.
Chẳng lẽ Phong Dương Hề muốn thông qua An gia để tìm được Du Li Cốc sao?
Vĩnh Dạ bắt đầu nhớ lại những tư liệu về An gia.
Cự phú của Tề quốc, sinh ý rộng khắp thiên hạ. An gia quyên góp cho Tề quốc xây tàu chiến, An gia đại tiểu thư là Hoàng phi, An Bá Bình vì cầu tài mà nhờ Du Li Cốc ra tay giúp đỡ. Vậy nếu không biết nàng là ai, An gia sao có thể để Du Li Cốc dùng Nguyệt Phách và Tường Vi uy hiếp nàng? Nếu biết thân phận của nàng, Thái tử phi tương lai, vậy thì con đường tài lộc của An Bá Bình hình như quá nguy hiểm rồi.
Nếu An gia và Du Li Cốc có liên hệ mật thiết với nhau, nhưng An gia tứ tiểu thư hiển nhiên là ngây thơ không biết gì, Dụ Gia Đế hận Du Li Cốc thấu xương lẽ nào lại để Tam hoàng tử cưới An gia tứ tiểu thư?
Vĩnh Dạ càng nghĩ càng thấy đau đầu.
Trong một ngày, sự việc xoay chuyển đến chóng mặt. Buổi sáng ra ngoài, nàng và Nguyệt Phách vẫn bình an, bây giờ Tường Vi sắp xuất hiện rồi, Nguyệt Phách cũng bị Du Li Cốc không chế.
Hôm qua mình mang tranh đi cầm, hôm nay đã bị tìm thấy, lại còn dùng nguyệt Phách và Tường Vi làm con tin để uy hiếp nàng làm giả tranh.
Nàng cười khổ một tiếng, hành động của Du Li Cốc nhanh thật, lại rất khéo léo. Chân trước nàng vừa đi, chân sau họ đã tìm thấy Nguyệt Phách, lại còn khống chế chàng.
Nàng nhớ tới lời của Thanh y sư phụ:
- Không ai có thể thoát khỏi lòng bàn tay của Du Li Cốc. – Một cảm giác bi ai đổ ập xuống.
Nàng vẫn còn hi vọng, đó là Phong Dương Hề.
Ngọn đèn lồng trong con ngõ nhỏ vẫn còn sáng, con ngõ yên tĩnh một cách đáng sợ. Vĩnh Dạ âm thầm cảm nhận bầu không khí bên ngoài. Từ khi chiếc kiệu đi vào trong ngõ, hơi thở nhẹ nhàng chưa hề dừng lại, nơi này mai phục rất nhiều người. Trong một ngày mà ở đây đã có sự thay đổi đến chóng mặt.
Thường ngày về tới đây, trong lòng nàng chỉ thấy bình an, vui vẻ. Hôm nay, Vĩnh Dạ cảm giác như mình đi vào một tấm lưới, bị bầu sát khí xung quanh bao phủ, không thể cựa quậy.
Bỏ ra một khoản tiền lớn như thế, bọn họ thực sự chỉ vì vài bức tranh giả thôi sao?
Tư duy của Vĩnh Dạ rơi vào một màn sương mù, không nhìn rõ chân tướng sự việc.
Chiếc kiệu dừng trước cổng, Vĩnh Dạ ra khỏi kiệu, thấy cánh cửa của Bình An y quán bên cạnh mở ra, Bình thúc đưa tay ra hiệu, Vĩnh Dạ bèn đi vào.
Nàng rất quen thuộc với Bình An y quán, bên cạnh lại càng quen thuộc hơn. Sáng nay còn cùng Nguyệt Phách ngồi trong sân uống cháo ăn điểm tâm. Bình thúc đứng bên bức tường vây, ra hiệu bảo Vĩnh Dạ đi qua.
Nàng thấy trên tường có một cái lỗ, vừa vặn có thể nhìn thấy tình hình trong sân. Nàng lắc đầu, ghé lại gần.
Nàng nhìn thấy Tường Vi
Gương mặt tái nhợt, gầy đến trơ xương. Gò má đẹp như hoa nay đã lõm xuống, duy chỉ có đôi mắt là sáng dị thường. Tường Vi đang ngồi trong sân, dựa vào người Nguyệt Phách. Giọng nàng nhẹ như cơn gió, yếu ớt như hơi thở:
- Khi nào Vĩnh Dạ ca ca sẽ tới đón ta? Chàng nói nhất định sẽ tới đón ta mà. Về tới An quốc, chàng sẽ cưới ta làm tân nương của chàng…
Vĩnh Dạ nghi hoặc nhướng mày, tin mình được cải phong thành quận chúa đã lan ra khắp thiên hạ, Nguyệt Phách không nói với Tường Vi ư?
- Ta là Nguyệt ca ca, Tường Vi, muội quên rồi sao? - Nguyệt Phách nhẹ nhàng dỗ dành.
Biểu cảm của Tường Vi càng mơ màng:
- Nguyệt ca ca? Nguyệt ca ca biến mất rồi. Vịnh Dạ ca ca, muội muốn ngủ, huynh ôm muộn đi!
Nguyệt Phách thở dài, ôm lấy Tường Vi.
Tường Vi ôm chặt cổ chàng, lẩm bẩm:
- Vĩnh Dạ ca ca, huynh đừng rời xa muội. Một mình muội ở trong căn nhà đó đáng sợ lắm, chân muội không đi được nữa, huynh đừng bỏ mặc muội, Vĩnh Dạ ca ca…