Nếu không biết nàng là ai, An gia sao có thể để Du Li Các dùng Nguyệt Phách và Tường Vi uy hiếp nàng? Nếu biết thân phận của nàng, Thái tử phi tương lai, vậy thì con đường tài lộc của An Bá Bình hình như quá nguy hiểm rồi.
- Về rồi à?
Vĩnh Dạ trèo tường đi vào từ hậu viện. Để che giấu tai mắt người khác, mỗi lần ra ngoài nàng đều trèo từ hậu viện để ra, khi về cũng chờ trời tối mới trèo tường vào. Người trong ngõ chỉ biết Triệu đại thúc ở nhà tết giày cỏ để hầu hạ Triệu đại thẩm bệnh nặng, rất ít khi ra ngoài, thế nên Vịnh Dạ không thể nào ra vào thoải mái được.
Trong sân có một giàn nho, Nguyệt Phách ngồi dưới giàn nho mỉm cười chờ nàng về ăn cơm.
Vĩnh Dạ mua hai con gà quay, cố nở nụ cười:
- Ta cầm được một nghìn lượng bạc. – Nói rồi đưa ngân phiếu cho Nguyệt Phách. Bày gà quay lên bàn, còn có vài đĩa thức ăn nhỏ, ngoài ra có canh đậu xanh nấu bí đao. Nguyệt Phách thở phào:
- Ta lại mua một con lợn rồi, gọi nó là heo quậy. Khi nào nó béo, có lẽ chúng ta cũng đi được rồi.
Vĩnh Dạ "ồ" một tiếng, xé cái đùi gà đưa cho Nguyệt Phách, còn mình cầm một cái chân gà lên gặm. Bỗng dưng nàng phát hiện ra gặm chân gà còn có một tác dụng nữa là không cần nói quá nhiều.
Nàng có nên nói với Nguyệt Phách chuyện mình gặp Phong Dương Hề không?
- Tinh Hồn, chúng ta rời khỏi Thánh Kinh, tìm một nơi non xanh nước biếc, dân chúng hiền hậu được không? Ta muốn thấy nàng mặc nữ trang, cũng như những cô nương bình thường khác, sau khi sắp xếp xong xuôi, nàng cưới ta được không?
- Ta… - Vĩnh Dạ do dự, nhớ rằng Phong Dương Hề nói hắn luôn ở cạnh nàng. Không biết vì sao, cứ nghĩ tới việc khi ở cạnh Nguyệt Phách, Phong Dương Hề đang ở một bên nhìn bọn họ là cả người lại thấy khó chịu. Đây là lần thứ bao nhiêu Nguyệt Phách bảo nàng gả cho chàng rồi? Vĩnh Dạ thấy lòng rối như tơ vò.
- Nàng sao thế? Xảy ra chuyện gì ư? – Nguyệt Phách nhìn nàng chăm chú, miếng gà quay trong tay đột nhiên không còn mùi vị.
- Ta không thể bỏ mặc Tường Vi. Chờ tìm được nàng ấy đã, được không? Phong Dương Hề đã hứa là sẽ không nói với Thái tử Yến, không bắt ta về thành thân! – Vĩnh Dạ cúi đầu kể lại chuyện gặp Phong Dương Hề cho Nguyệt Phách. Nàng không nói Phong Dương Hề luôn đi theo nàng, sợ Nguyệt Phách cảm thấy bất an.
- Đúng thế, nếu không cứu Tường Vi, cả đời này ta cũng không thấy thoải mái được.
Vĩnh Dạ dùng đũa khuấy cháo, nói khẽ:
- Cứu được Tường Vi rồi, chúng ta sẽ… sẽ đi tìm nơi đó. – Mặt nàng đỏ bừng, cắm đầu uống cháo.
Nàng không thể nói ra được tiếng “cưới”. Vĩnh Dạ thấy ánh mắt Nguyệt Phách có chút hoài nghi, nàng luôn muốn cùng Nguyệt Phách sống cuộc sống bình an, gả cho chàng thì có gì không đúng? Vì sao nàng luôn cảm thấy có chỗ nào đó không bình thường?
- Nhất định phải cứu được Tường Vi. – Nguyệt Phách đưa tay lau vết mỡ dính trên mặt nàng, dịu dàng nói. – Từ nhỏ nàng đã ngu ngơ, nhưng luôn lương thiện. Không cứu Tường Vi, cuộc sống của chúng ta làm sao trôi qua bình an được?
Vĩnh Dạ cười, nói:
- Chàng sai rồi, ta không ngốc, cũng không lương thiện. Nếu không phải gặp Phong Dương Hề, ta thà cả đời này cứ sống như thế, mặc kệ Tường Vi, thật đấy. Ta ích kỷ lắm, có lẽ vì luôn luôn phải sống trong căng thẳng, thế nên mới khát khao cuộc sống bình an ấy.
Sau khi nói ra câu này, Vĩnh Dạ thấy tay Nguyệt Phách run run. Nàng cũng giật mình, nàng khao khát cuộc sống bình an ấy chứ không phải vì thích Nguyệt Phách? Không, không phải đâu, Vĩnh Dạ thầm nói với mình không phải như thế. Nguyệt Phách từ nhỏ đã đối xử tốt với nàng, những ngày ở bên Nguyệt Phách rất ấm áp, sao nàng lại không thích chàng cho được?
- Ta còn không biết nàng sao? Trông thì có vẻ tàn nhẫn, thực sự lại rất dễ mềm lòng. Đừng nói nữa, ăn mau lên, gặm sạch chân gà đi, còn cái đùi nữa đây! – Nguyệt Phách rũ mi che giấu sự hoang mang trong đáy mắt, vội vàng gắp thức ăn cho Vĩnh Dạ.
Gương mặt chàng đang ở gần bên, nhưng Vĩnh Dạ lại có một cảm giác bất lực, cảm thấy rồi có một ngày chàng sẽ ở rất xa, rất xa nàng. Vì sao khi trong núi, nàng cảm thấy không lâu dài, mà khi tới Thánh Kinh, nhìn thấy Bình An y quán trong giấc mơ, cùng Nguyệt Phách sống cuộc sống bình yên như giấc mơ, nàng vẫn cảm thấy không lâu dài?
Tâm trạng ấy khiến Vĩnh Dạ hoảng hốt, nàng cũng không thể nói rõ được vì sao, bỗng dưng ném cái chân gà đi rồi ôm lấy Nguyệt phách. Nàng nhắm mắt lẩm bẩm:
- Chúng ta đi, đi luôn bây giờ! Chẳng phải chàng rất quen thuộc Thánh Kinh này sao? Chúng ta có thể tìm một góc tường thành vắng vẻ để trèo ra ngoài? Khinh công của ta giỏi, ta đưa chàng ra ngoài! Chúng ta mặc kệ Tường Vi, mặc kệ Du Li Cốc, cũng không cần điều tra quan hệ giữa Tế Cổ Trai và Du Li Cốc nữa, chúng ta đi!
- Đồ ngốc! – Nguyệt Phách vỗ nhẹ lên lưng nàng, Thánh Kính khác với các đô thành khác, tường thành cao tám trượng, tất cả đều xây bằng đá xanh, muốn trèo tường đâu có dễ dàng như thế? Huống hồ… bây giờ đã bị Phong Dương Hề theo dõi, làm sao mà đi được? – Chàng vuốt nhẹ sống lưng nàng, cho nàng khóc đã đời. Vầng trăng sáng rọi trong mắt chàng, cảm giác tịch mịch lạnh lẽo, như thể ẩn chứa một nỗi đau vô bờ.
Trong sân vườn mùa hạ, ánh trăng xuyên qua giàn nho, dây nho và lá đổ bóng loang lổ, bao phủ Nguyệt Phách và Vĩnh Dạ.
Giờ Mão, chân trời đã ánh lên sắc xanh lam, rồi dần ngả sang sắc cam, ngày mới lại bắt đầu.
Vĩnh Dạ uể oải nằm trên giường, không lấy lại nổi tinh thần. Tối qua nàng khóc mệt rồi ngủ mất. Nếu không phải nghĩ tới bất cứ chuyện gì mà ngủ một giấc thì tốt quá. Nàng thở dài, các vấn đề trong đầu lại len lỏi chui ra, Tường Vi liệu ở đâu được nhỉ?
- Heo lười, còn chưa dậy sao? Con heo quậy kia đã dậy từ lâu rồi! Ta cho nó ăn rồi!
Vĩnh Dạ nghiêng đầu, Nguyệt Phách dựa cửa vui vẻ nhìn nàng, ánh nắng dát vàng lên người chàng, gương mặt anh tuấn, nụ cười nơi khóe môi khiến chàng cho dù chỉ mặc một bộ quần áo vải bình thường cũng như thần tiên thoát tục.
- Nó làm sao mà giống ta được? Nó chỉ biết ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn.
- Đêm qua ai ăn xong rồi ngủ? – Nguyệt Phách không nhịn được cười. Hôm qua Vĩnh Dạ khóc mệt rồi ôm chàng không buông, không lâu sau thì ngủ quên mất.
Vĩnh Dạ ngồi bật dậy như con cá quẫy đuôi, vươn vai, đi thẳng ra cửa phòng:
- Nó béo rồi thì mang cắt tiết, ta mà béo là vì ăn thịt của nó, giống nhau thế nào được.
Nguyệt Phách phì cười thành tiếng, nhìn Vĩnh Dạ uống hết một bát cháo to rồi mới lấy đồ dịch dung ra:
- Những cái này là điều chế riêng cho nàng, cũng như cái cũ, nếu không dùng thuốc rửa thì không trôi đi được. Nàng cẩn thận một chút, giọng nàng rõ ràng, nghe không thấy sự dịu dàng của nữ nhân, người gầy bé, yết hầu nhỏ cũng là bình thường, kiếm thêm chút vết thương dán vào, không rơi được đâu. - Nguyệt Phách vừa giải thích vừa dịch dung cho nàng.
Vĩnh Dạ thấy chàng đã làm xong thì soi gương, trong gương là một thiếu niên có nước da đen giòn, không sợ làm lộ hàm răng trắng. Đang định đi thì Nguyệt Phách lại lấy ra một túi đao:
- Ta đặt làm đấy, giống cái ngày trước của nàng.
- Làm từ lúc nào?
- Đây là khi trước lão chưởng quầy béo tố khổ, kêu nàng ngang ngược, nhân tiện làm một bộ. Cầm chỗ đao này cứ nghĩ như nàng đang ở cạnh. - Nguyệt Phách thản nhiên cười.
Vĩnh Dạ cầm túi đao. Từ sau khi giết Nhật Quang, nàng không muốn dùng phi đao nữa, những lưỡi đao cũ đã được chôn xuống đất cùng với bộ y phục tím ở Bình An y quán rồi. Nàng không muốn người của Du Li Cốc biết tới sự tồn tại của mình. Phi đao sẽ nhắc nhở tất cả mọi người, nàng chính là thích khách Tinh Hồn.
Vậy mà khi nàng không muốn làm Tinh Hồn nữa, nàng vẫn phải dùng phi đao, nhưng đao của Nguyệt Phách cho nàng thì khác, nó mang theo nỗi nhớ nhung và lưu luyến của chàng. Vĩnh Dạ nhận túi đao, mở ra, trong đó có ba mươi sáu ngọn đao, nàng làm một việc mà Thanh y sư phụ đã nghiêm lệnh cho nàng không được tiết lộ ra ngoài.
Vĩnh Dạ cầm thanh đao khua khua trước mặt Nguyệt Phách:
- Xem xiếc đây. – Thanh đao trong lòng bàn tay bỗng dưng biến mất. Hết ngọn này tới ngọn khác, biến mất hệt như không khí.
Nguyệt Phách mở to mắt, hỏi nàng:
- Nàng giấu ở đâu?
Vĩnh Dạ xòe hai tay:
- Chàng lục đi! Xem chàng có tìm ra không?
Nguyệt Phách cười gian xảo, gật đầu, vươn tay về hướng ngực nàng.
Vĩnh Dạ hét lên:
- Chàng dám tấn công ngực! Nguyệt Phách, chàng vẫn là tiểu tử thối hồi còn nhỏ!
Nàng hét lên, đỏ mặt trèo tường bay ra ngoài.
Nguyệt Phách si ngốc nhìn nàng, nụ cười dần dần biến mất. Ánh nắng kéo dài cái bong của chàng trên mặt đất, chàng đứng trong sân, nhưng lại không cảm nhận được bất cứ hơi ấm nào tỏa ra từ vầng mặt trời nóng bức trên kia.
- Lý công tử tới rồi à?
Vĩnh Dạ ừm một tiếng rồi đi vào nội viện của Tể Cổ Trai, khựng lại.
Đại quản gia của Đại Xương Hiệu, Lương ông và một nam tử trung niên ngồi trong phòng. Trên bàn bày bức tranh mà nàng đã làm giả.
Nàng liếc nhìn bức tranh trên bàn, thản nhiên hỏi:
- Lương ông mời tại hạ đến thẩm định bức tranh này sao?
- Cậu… - Đại quản gia nhận ra người cầm tranh chính là Vĩnh Dạ, đứng bật dậy.
- Bức tranh này là do tại hạ mang tới Đại Xương Hiệu cầm cố.
Đại quản gia đỏ bừng mắt chắp tay với Vĩnh Dạ:
- Bức tranh này do đích thân Trần đại gia thẩm định là hàng giả. Lần đầu tiên lão phu nhìn nhầm, vô cùng hổ thẹn!
Nam tử trung niên khoảng chừng ba mươi tuổi, để râu ngắn, ôn tồn nhìn nàng. Ánh mắt nàng chuyển sang sợi thắt lưng lụa trên lưng hắn.
- Lý công tử có nhận ra con tì hưu ngọc này không?
- Nghe đồn ở Tề quốc có một miếng ngọc lục thúy, toàn thân trong suốt, màu xanh không vướng tạp chất, được điêu khắc thành một con tì hưu ngọc, đáng giá mười vạn lượng bạc trắng.
- Lý công tử ánh mắt tinh tường! - Nam tử trung niên nở nụ cười rạng rỡ, chắp tay. - Tại hạ An Bá Bình, là đông gia cuả Đại Xương Hiệu. Đại Xương Hiệu thất lễ rồi. – Nói rồi nhãn thần thoáng động, đại quản gia vội vàng đặt ấn chương điền hoàng và ngân phiếu lên bàn.
- Công tử có thủ đoạn thật cao minh! Nhị quản gia của Đại Xương Hiệu dám nhận cầm điền hoàng thượng phẩm giá trị trăm lượng với giá thấp, có lẽ vì công tử bất bình nên mới trêu đùa Đại Xương Hiệu như thế. –An Bá Bình khẽ thở dài, cứ như thể lỗi sai là do mình.
An Bá Bình? Vị An công tử này là con trai của An gia? Nàng lén nhìn hắn một cái, thấy An Bá Bình và An tứ tiểu thư chênh nhau khá nhiều tuổi, tướng mạo cũng chẳng hề giống nhau, có lẽ An lão giàu nhất Tề quốc nên cưới không biết bao nhiêu vợ lớn vợ nhỏ, con cái sinh ra không giống nhau cũng là lẽ thường tình. Nàng nói khẽ:
- Thì ra là An gia đại công tử? Ngưỡng mô, ngưỡng mộ!
- Khách sáo quá, An mỗ nghe nói Tế Cổ Trai có một sư phụ giám định rất cao minh, thế nên tới đây thỉnh giáo, không ngờ lại gặp được chủ nhân của bức tranh này, đúng là phúc của An mỗ. Ha ha…
Vĩnh Dạ thầm nói, ngươi đã biết là giả, lại tìm được ta, rốt cuộc là có mục đích gì? Nàng liếc nhìn viên ấn thạch điền hoàng trên bàn, cười nói:
- Chẳng lẽ vào tiệm cầm đồ, được nhị quản gia và đại quản gia xem xét rồi mà còn hối hận hạy sao?
An Bá Bình lắc đầu, ánh mắt lóe lên vẻ tinh anh:
- Ra khỏi tiệm tuyệt không hối hận, có những việc nhỏ xin