- Chỉ còn thiếu nghi thức nhập cung nữa thôi! – Thái tử Yến cười nói – Mười ngày sau, trên kim điện sẽ tiến hành nghi thức sắc phong, Vĩnh Dạ nhận ngọc sắc kim ấn rồi sẽ là chủ nhân của loan điện Đông cung.
Vĩnh Dạ vung áo đại nộ:
- Chưa nhận ngọc sắc kim ấn, ta vẫn là công chúa của An quốc, mời Thái tử về!
Ba ngày bình an trôi qua.
Đại lễ đăng cơ, phong Hậu vừa kết thúc, hôm sau Thái tử Yến đã cáo từ về nước. Trước khi đi lại tới Đoan Vương phủ một chuyến, Phong Dương Hề với chàng ta như hình với bóng, làm đúng chức trách, tận lực bảo vệ.
Đoan Vương cũng vào cung bẩm báo với Thiên Hựu chuyện hôn sự của Vĩnh Dạ.
Nghe nói từ năm năm trước đã hứa gả Vĩnh Dạ cho Thái tử nước Tề, Thiên Hựu im lặng hồi lâu rồi mới hỏi:
- Nàng đồng ý không?
Đoan Vương trầm giọng nói:
- Nó không đồng ý cũng phải đồng ý, cũng như Hoàng thượng lập Hậu.
Câu này khiến Thiên Hựu á khẩu.
Tối hôm đó Thiên Hựu len lén xuất cung, trèo tường vào Hoàn Ngọc viện.
Dưới ánh trăng, Vĩnh Dạ đang ôm đàn. Khúc nhạc đau thương thê mỹ, Thiên Hựu si mê đứng nghe.
- Hoàng thượng, ngài không thể xuất cung như thế. – Vĩnh Dạ phá lệ mặc một bộ áo bào màu trắng ngọc, chất vải lụa dưới ánh trăng tựa một lớp sương mỏng phủ lên người, khiến nàng toát lên phong thái tựa thần tiên.
Mình sắp phải gả đi rồi, đầu tiên phải an ủi Lý Thiên Hựu. Vĩnh Dạ không muốn y trút giận lên phụ vương, còn biện pháp nào tốt hơn việc khiến y cảm thấy áy náy không?
Nàng đóan Lý Thiên Hựu mà biết tin này nhất định sẽ tới, thế nên đã thay y phục, mượn ánh trăng, tiếng đàn và một chút nước mắt, Vĩnh Dạ nghĩ chắc chắn nam nhân sẽ động lòng.
Vĩnh Dạ nhìn Thiên Hựu đang chầm chậm lại gần, ánh mắt dịu dàng, ngón tay lướt qua dây đàn, mang theo một tiếng đàn nghe như tiếng thở dài. Nàng nhàn nhạt nói:
- Nửa tháng sau, tôi sẽ được gả sang nước Tề. Hoàng thượng tới thăm Vĩnh Dạ lần cuối sao?
Ánh trăng phủ lên đình viện một màu bàng bạc. Vĩnh Dạ ngồi trên khoảng sân trước phòng như một đóa bạch ngọc lan đang nở rộ, diễm lệ mà cô độc.
Thiên Hựu trước nay chưa bao giờ thấy Vĩnh Dạ như thế. Ngày trước y chỉ biết nàng văn nhược tuyệt mỹ, sau đó biết nàng tinh nghịch lanh lợi, rồi thấy nàng ngang ngược, bướng bỉnh, nhưng chưa bao giờ thấy lặng lẽ nhìn y như hôm nay, khiến y thấy tim mình đau nhói.
Y biết Đoan Vương vì muốn lôi kéo nước Tề nên mới định hôn sự này, Đoan Vương còn nói rõ rằng nếu Vĩnh Dạ vào cung, Du Li Cốc chắc chắn sẽ tiết lộ thân phận của nàng. Lý Thiên Hựu kinh ngạc hỏi ông sao lại biết y đã sớm hay Vĩnh Dạ là thích khách Tinh Hồn rồi. Đoan Vương cười nói:
- Thiên Hựu tâm tư cẩn mật, có lẽ cũng đoán ra rồi.
Quả thật y đã đoán ra, vốn tưởng rằng có thể dùng thân phận này để ép Vĩnh Dạ vào cung.
Là con dao hai lưỡi sao? Khó khăn lắm mới phá hoại được âm mưu của Du Li Cốc, không lẽ lại vì Vĩnh Dạ mà dấy lên sóng gió. Để Du Li Cốc không vạch trần nàng, nàng hạ thủ giết bao nhiêu trung thần? Thiên Hựu nhớ tới Binh bộ Thượng thư Quách Kỳ Nhiên mà nhiều năm trước y đã cứu, ngay sau khi biết tin, y gần như đã phái toàn bộ cao thủ trong phủ Hựu thân vương tới bảo vệ ông. Một khi Du Li Cốc đồn tin này ra ngoài, như Đoan Vương đã nói, cho dù không nhận thì cũng không thể bảo vệ được nàng.
Nàng vì đại nghiệp của y nên mới nữ cải nam trang suốt nhiều năm, lại vì y mà nay phải gả cho Thái tử Yến.
Thiên Hựu trầm giọng nói:
- Tối qua… nàng cùng hắn ở Cố Nhã Viên dùng cơm, nghe nói trò chuyện rất vui vẻ. – Nói xong trong lòng bất giác thấy khó chịu.
Vĩnh Dạ cười cuời, nụ cười như là cố nặn ra, khóe miệng nhếch lên. Nàng thản nhiên nói:
- Khi ăn cơm tôi còn không biết người mình phải cưới là chàng ta, giấu tốt thật.
Thiên Hựu nghe nàng nói đầy thê lương thì bước lên một bước, yên lặng nhìn nàng rồi nói:
- Hoàng thúc vì ta mà quyết định hôn sự này. Ông biết Thái tử Yến không có bá khí vương giả, sẽ không bắt nạt nàng, đồng thời cũng khiến giao tình giữa hai nước An, Tề càng tốt hơn. Nhưng ông không biết rằng, ta không đồng ý… cho dù phải giao chiến với Tề.
Vĩnh Dạ rũ mi, khóe miệng nở nụ cười giễu cợt:
- Ba ngày trước, hình như Hoàng thượng còn nói với Vĩnh Dạ, Công chúa chờ Hoàng thượng đã lâu, nước Tề luôn ủng hộ ngài, Hoàng thượng không thể nào tự ý hủy bỏ hôn ước, không thể để nước Tề dẫn quân xâm phạm, gây ra chiến hỏa! Nổi giận vì hồng nhan chẳng qua chỉ là nhất thời mà thôi.
Nàng ngẩng phắt đầu lên, quát khẽ:
- Giang sơn nặng nhẹ ra sao? Hoàng thượng có chịu cùng Vĩnh Dạ cao chạy xa bay, nhường ngôi cho Tam hoàng tử không? Không, ngài mới đăng cơ, năm xưa ngài xuất cung lập phủ, ẩn nhẫn nhiều năm chẳng phải là để được làm vua thiên hạ đó sao? Tôi… sao có thể vì sự ích kỷ cá nhân mà liên lụy tới ngài? Cho dù Hoàng thượng không cho Vĩnh Dạ lấy chồng thì trách nhiệm gây ra chiến hỏa, Vĩnh Dạ cũng không gánh vác nổi, mà Hoàng thượng cũng không gánh vác nổi!
Nói rồi giọt lệ trong mắt rốt cuộc lăn ra, long lanh đọng trên gò má.
Thiên Hựu không nhịn được nữa, kéo Vĩnh Dạ vào lòng. Y không nói gì, vừa thương xót, vừa đau lòng vì Vĩnh Dạ. Y rất muốn giữ nàng lại, nhưng muốn là một chuyện, làm lại là chuyện khác.
Vĩnh Dạ chỉ cảm thấy trái tim y đang đập thình thịch, cánh tay siết chặt nàng vào lồng ngực. Bất giác nàng cảm khái, cho dù mình có ghét Lý Thiên Hựu tới đâu thì ít ra y cũng có vài phần thật lòng với nàng. Y không thể từ bỏ Hoàng vị, nàng hiểu được. Vĩnh Dạ ngẩng đầu lên, gương mặt thanh tú của Lý Thiên Hựu dường như hơi méo mó, nàng giật mình, giơ tay đẩy y ra.
Lý Thiên Hựu bỗng dưng vùi đầu vào vai nàng, khẽ nói:
- Xin lỗi, Tiểu Dạ.
Hơi thở của y mang theo hơi nóng ẩm ướt phả lên gáy nàng. Vĩnh Dạ vô cùng khó chịu, nàng cố kiềm chế ước muốn đẩy y ra thật xa, ngẩng đầu lên nhìn vầng trăng sáng, lẩm bẩm:
- Còn nhớ tòa thủy tạ ở phụ Hựu thân vương không? Ngày trước Vĩnh Dạ thường cùng Hoàng thượng uống trà ngắm trăng tại đó. Ánh trăng ở Tề quốc không biết có đẹp được như thế không? Phụ vương chỉ có mình tôi, sau này cách biệt hai phương trời, mẫu thân sẽ buồn lắm.
Thiên Hựu khàn giọng:
- Ta đã đoán được… hắc y nhân tới thư phòng ta là nàng, nàng chính là thích khách Tinh Hồn mà Phong Dương Hề luôn tìm kiếm. Ta vốn nghĩ rằng, nếu nàng không chịu vào cung, ta sẽ lấy chuyện đó ra uy hiếp. Nhưng ta không ngờ được rằng Hoàng thúc lại vì ta hi sinh nhiều tới vậy. Tiểu Dạ, nay nàng gả cho gã phế nhân Thái tử Yến, chắc chắn là nàng không thích, ta… ta cũng đâu có vui?
Trước đây y luôn cảm thấy Vĩnh Dạ yếu ớt, tưởng rằng mình thực sự có hứng thú với một nam nhân. Khi biết nàng là nữ nhi, không biết y đã vui mừng đến thế nào. Vậy mà nay y vẫn không có được nàng…
- Trẫm sẽ phong nàng thành Vĩnh An công chúa, ban cho nàng nghi trượng công chúa, để nàng xuất giá được nở mày nở mặt. – Thiên Hựu chậm rãi nói.
Vĩnh Dạ loạng choạng lùi về sau, bộ áo bào rộng rãi trên thân thể càng khiến nàng mỏng manh tới đáng thương. Gương mặt đỏ hồng, nàng mừng là Thiên Hựu đã buông tay, sau này sẽ vì vậy mà hậu đãi Đoan Vương. Liếc nhìn ánh mắt y, nàng lại dở khóc dở cười.
Y quay người đi không nhìn nàng:
- Vì Hoàng vị này, tất cả mọi người đều phải hi sinh quá nhiều, ta… sẽ không phụ lòng mọi người, sẽ làm một Hoàng đế tốt. Tiểu Dạ, nàng không cần lo lắng cho phụ vương nàng. Ông ấy mà muốn ngồi lên Hoàng vị thì đã ngồi từ lâu rồi, ta không phải là loại Hoàng đế tận diệt trung thần để cầu an.
Vĩnh Dạ thở phào nhẹ nhõm, nhìn bóng lưng Lý Thiên Hựu, cảm thấy mình hơi quá đáng. Không thích y lại khiến y tưởng rằng mình si tình, lại còn vì y mà xuất giá. Nhưng nghĩ lại, nàng chẳng nói gì nữa. Diễn kịch tới phút cuối rồi, không thể diễn hỏng được. Dẫu sao Lý Thiên Hựu cũng chẳng chút tổn thất.
Lý Thiên Hựu biết mình nên làm gì và không nên làm gì, y sẽ không vì nàng mà từ bỏ Hoàng vị hoặc gây ra chiến tranh. Còn bản thân nàng muốn gì? Vĩnh Dạ lại nhớ tới Nguyệt Phách. Điều nàng muốn là một người tòan tâm toàn ý với nàng, không lừa gạt nàng, không hãm hại nàng, yêu nàng suốt đời suốt kiếp.
Quyền thế phú quý đều chỉ là thêm hoa trên gấm mà thôi. Chẳng lẽ với kinh nghiệm của nàng, kiếp này lại phải sống cuộc sống nghèo khổ hay sao?
Nàng run giọng cúi đầu:
- Vĩnh Dạ cung tiễn bệ hạ!
Thiên Hựu thở dài:
- Ta thậm chí còn chẳng có dũng khí quay đầu lại nhìn nàng. Vốn tưởng rằng ta có thể đón nàng vào cung, nàng đồng ý cũng được, không đồng ý cũng được, đều không thể nào tử chối… Nhưng ngay cả dáng vẻ mặc nữ trang của nàng ta cũng không nhìn thấy.
Nhớ tới Nguyệt Phách, Vĩnh Dạ mỉm cười dịu dàng:
- Được, Vĩnh Dạ nam trang xuất giá!
Thiên Hựu giật mình, hai tay nắm chặt, nam trang xuất giá, nàng vì y mà nam trang xuất giá! Viền mắt nóng bừng lên, Thiên Hựu khắc chế bản thân, run giọng đáp:
- …Được! – Y nhanh chóng rời đi, không quay đầu lại.
Vĩnh Dạ mỉm cười nhìn theo, bĩu môi nói:
- Vì ngươi? Ngay cả phụ vương và mẫu thân ta còn không chịu cho nhìn cơ mà! – Nàng che miệng cười rồi vui vẻ về phòng.
Một tháng sau, Vĩnh Dạ được gả sang Tề quốc với nghi thức của một công chúa.
Vương phi cùng Đoan Vương ngồi ở đại sảnh tiền đường chờ Vĩnh Dạ mặc hỉ phục đỏ tươi tới bái biệt, hung phấn đỏ bừng cả má:
- Vĩnh Dạ bái biệt phụ vương, mẫu thân! – Vĩnh Dạ đầu đội kim thiền quan, mặc chiếc áo bào lụa thêu chỉ vàng màu trắng, trông vô cùng tiêu diêu. Nàng ngoan ngoãn dập đầu ba cái rồi đứng lên.
- Đường đến nước Tề xa xôi diệu vợi, mẫu thân nhẫn tâm để Vĩnh Dạ đội mũ ngọc nặng mấy cân sao?
- Nhưng… - Vương phi líu lưỡi, không nói được lời nào.
Đoan Vương cau mày đang định lên tiếng thì Vĩnh Dạ đã cười tươi ngắt lời:
- Hoàng thượng nghe nói Vĩnh Dạ xuất giá trong bộ dạng này thì vui lắm! Tới nước Tề rồi thay y phục cũng được.
- Tốt lắm! – Đoan Vương bật cười, chắp tay sau lưng tới gần Vĩnh Dạ, đi quanh nàng một vòng, cúi đầu nói nhỏ bên tai nàng. – Mặc màu trắng này để cho ai ngắm? Đừng quên con đã hứa với ta, không qua lại với tiểu tử tên Nguyệt Phách ấy!
Vĩnh Dạ bĩu môi, phẩy tay áo, rất hài lòng với màu trắng như mặt trăng này. Nàng chớp mắt nói:
- Xuất giá tòng phu, không phải tòng phụ! Hay là con không cưới nữa?
Đoan Vương nghĩ ngợi, nói:
- Con cứ mặc y phục tím bình thường hay mặc đi! Không thì mặc y phục tân nương đỏ rực! Nếu không… con đừng trách phụ vương độc ác.
Vĩnh Dạ mỉm cười quay mặt đi:
- Con cũng thấy màu tím tốt hơn, bộ này không quen lắm! – Nàng nhìn Đoan Vương tuy ngoài mặt thì cười vui vẻ, nhưng ánh mắt đã lấp loáng hàn quang, chọc giận lão gian trá này thì chắc chắn sẽ không được yên ổn. Vĩnh Dạ là người rất thức thời.
Lát sau, nàng thay y phục, như y phục bình thường đi dạo phố. Trước khi đi còn không quên nói với Đoan Vương phu phụ:
- Con sang Tề quốc chơi, khi nào nhớ cha mẹ sẽ về thăm.
Vương phi vẫn còn chìm đắm trong sự kinh ngạc, giương mắt nhìn Vĩnh Dạ ra khỏi cổng phủ. Các thị