Nhưng vì sao cứ nghĩ tới việc thân mật với Nguyệt Phách là nàng lại thấy ngượng ngùng? Nàng có thể ôm chàng, có thể nằm trong lòng chàng và cảm thấy rất dễ chịu, chỉ có điều, nàng không có rung động với chàng. Vĩnh Dạ nghĩ, bản thân mình có phải vì còn nhớ ký ức của kiếp trước nên gặp trở ngại tâm lý không?
Ve sầu không còn kêu, đình viện buổi trưa trở nên yên tĩnh.
Đây là một tòa viện tử hình chữ nhật, chẳng có lấy một gốc cây khiến Vĩnh Dạ nghĩ tới chữ Tù[1]. Nàng lại cười, nếu có thêm cây thì chẳng phải sẽ thành chữ Khốn[2] sao? Hiệu quả cũng như nhau, đều là những dấu hiệu không tốt.
Vĩnh Dạ đi bộ dọc sân, nhìn những gốc cây bị chặt đi giờ lại nảy mầm giữa nền đất ẩm, trông vô cùng chói mắt. Chứng tỏ một điều, là cầm tù chứ không phải là nhốt.
Thái tử Yến có tâm cơ ấy sao? Vĩnh Dạ mỉa mai nghĩ, nàng nhìn người vẫn không chuẩn.
Vương Đạt dẫn thị vệ canh gác ở bên ngoài, xa thêm một chút nữa là các binh sĩ nước Tề dưới danh nghĩa bảo vệ. Ngay cả Vương Đạt cũng giận dữ bẩm báo, binh sĩ An quốc muốn đi ra phố cũng phải bẩm báo lên Trịnh đại nhân đồng ý mới được. Cũng cùng một lý do, đại hôn đang tới gần, Tề quốc không muốn xảy ra bất cứ sai sót gì.
Vĩnh Dạ chỉ bảo Vương Đạt cứ bình tĩnh, rồi lại nói thời tiết quá nóng, bản thân mình cũng không muốn ra ngoài. Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là nàng thấy vui. Vĩnh Dạ đuổi tất cả thị nữ đi, một mình ở trong viện tử, dặn dò mọi người rằng không gặp bất cứ ai.
Ngày thứ năm, nàng cũng như thường lệ ở trong phòng lặng lẽ pha trà. Giờ là buổi trưa, tinh thần của con người ở vào trạng thái mệt mỏi nhất, tìm được một nơi mát mẻ để ngồi thì chẳng ai lại muốn ngồi phơi nắng ngoài đường cả, các binh sĩ trong dịch quán có lẽ là ít nhất.
Rất nhiều người cho rằng bỏ đi lúc hỗn loạn khi nhập cung vào ngày thứ mười là tốt nhất, nhưng Vĩnh Dạ lại cho rằng một ngày trước và sau là lúc phòng vệ cẩn mật nhất.
Vĩnh Dạ uống một ngụm trà, đứng lên. Trên người nàng chẳng có nổi một lượng bạc, nếu nàng muốn đi thì đương nhiên phải đi thật kiên quyết, không thể nào thu dọn tay nải, tiền bạc để thu hút sự chú ý được. Nàng liếc nhìn bếp lò, cởi áo ngoài ra, trong đó là một chiếc áo voan màu trắng. Vĩnh Dạ di chuyển bếp, rồi đi ra khỏi tẩm điện.
Đá xanh trong sân dưới cái nắng thiêu đốt của mặt trời dường như bốc lên một lớp bụi khói trông như ngọn lửa, ve sầu vẫn điên cuồng ca hát ngoài kia. Vĩnh Dạ thở dài, người chờ nàng ngoài đó có lẽ là Phong Dương Hề? Hắn có canh giữ suốt mười hai canh giờ không? Nếu không, e rằng chẳng ai có thể ngăn nàng lại.
Đúng lúc này, nàng nghe thấy tiếng bước chân vọng tới. Vĩnh Dạ dừng chân, lạnh lùng nhìn về nơi phát ra âm thanh.
Ngoài cổng có một người đi vào. Cái bóng người đó dưới ánh nắng kéo ra thật dài, tim Vĩnh Dạ đột nhiên đập mạnh. Áo vải màu xám, gương mặt anh tuấn quen thuộc, Nguyệt Phách đang thong thả đi về phía nàng, thần thái như thể đang tản bộ trong hoa viên nhà mình.
Vĩnh Dạ chớp mắt, đột nhiên thấy thật buồn cười. Vì sao trong lòng nàng, Nguyệt Phách luôn là người cần nàng phải bảo vệ? Suýt nữa nàng đã quên chàng cũng xuất thân từ Du Li Cốc, có công phu dụng độc xuất thần nhập hóa.
Nguyệt Phách thong thả đi tới trước mặt Vĩnh Dạ, ngưng thần nhìn nàng, ánh mắt chất chứa nụ cười:
- Ngây người rồi hả?
Giọng chàng vang lên thật thân thương, Vĩnh Dạ vẫn đang vươn tay sờ lên mặt chàng, lại còn véo mạnh một cái.
Nguyệt Phách phì cười:
- Là thật đấy. – Nói rồi dang tay ôm chặt Vĩnh Dạ vào lòng.
Vĩnh Dạ nghe tiếng tim mình đập thình thịch, quên mất mình đang ở trong dịch quán, chỉ cảm thấy trời đất nay còn lại mỗi nàng và Nguyệt Phách, mơ màng nghĩ mọi thứ dường như chỉ là một giấc mơ.
- … Tinh Hồn… Tinh Hồn… - Nguyệt Phách khẽ khàng gọi tên nàng, thấy nàng vẫn mặc nam trang như trước, không hề có vẻ sắp xuất giá, trong lòng vô cùng kích động, cúi đầu nhìn Vĩnh Dạ đang nhắm mắt, thở dài:
- Ngày nào ta cũng ở trà quán đối diện uống trà chờ nàng.
Mắt Vĩnh Dạ đỏ hoe, gần như sắp khóc, đẩy chàng ra sẵng giọng:
- Có nóng không hả?
Nguyệt Phách mỉm cười:
- Nàng ôm chặt thế mà còn kêu nóng à?
Bấy giờ Vĩnh Dạ mới phát hiện ra mình vẫn còn ôm chặt eo Nguyệt Phách. Mặt đỏ bừng, nàng cảm thấy mất tự nhiên, bẽn lẽn hỏi:
- Chàng vào kiểu gì?
Nguyệt Phách chớp mắt đáp:
- Ta đi qua trước mặt họ, họ không nhìn thấy. – Nói rồi nắm tay Vĩnh Dạ đi ra ngoài. – Ta thấy Phong Dương Hề đi rồi mới vào. Buổi trưa trời nóng, đám binh sĩ đó là mệt mỏi nhất, ta dùng Mê Hồn Tán, bọn chúng tỉnh dậy chỉ tưởng là mình đang ngủ gật thôi.
Vĩnh Dạ bị chàng kéo ra khỏi sân, Nguyệt Phách không đi cổng chính, kéo Vĩnh Dạ đi về phía cổng sau. Hình như chàng rất quen thuộc với cách bố trí trong dịch quán. Dọc đường, chỉ thi thoảng thấy vài binh sĩ đang ngơ ngác nhìn họ.
Vĩnh Dạ huơ tay trước mặt các binh sĩ, phát hiện tròng mắt của họ hình như không có tiêu cự, bất giác bật cười:
- Công phu dụng độc của Nguyệt Phách quả nhiên không tệ.
- Ngốc, ta mà muốn tất cả người trong dịch quán này chết, thì chúng có chết thế nào cũng không biết! – Nguyệt Phách cốc đầu nàng, hai người rất thuận lợi ra khỏi dịch quán. Nguyệt Phách đội chiếc mũ cỏ, đội thêm cho Vĩnh Dạ một cái rồi kéo nàng chui vào ngõ nhỏ.
Đi khoảng một khắc thì bỗng sau lưng vang lên âm thanh huyên náo. Nguyệt Phách quay đầu nhìn, kinh ngạc nói:
- Chẳng lẽ có người định giết nàng? Sao viện tử nàng ở lại bốc cháy.
Vĩnh Dạ siết chặt tay chàng, cười nói:
- Đi mau đi, ta phóng hỏa đấy.
- Đi lâu thế rồi, làm sao nàng phóng hỏa được?
Vĩnh Dạ cười cười:
- Ta đang pha trà, lò lửa không cẩn thận bén vào y phục, rồi cháy cả phòng, thế thôi. – Nàng nói rất đơn giản, nhưng lại phải tốn khá nhiều thời gian, tính chuẩn thời điểm bốc cháy. Vốn định nhân lúc người ta tới chữa cháy thì trốn đi, không ngờ Nguyệt Phách lại sớm hơn nàng một bước, coi như cũng tiết kiệm thời gian.
Nguyệt Phách nghiêng đầu nhìn chàng, cười cuời:
- Ta biết ta không tới thì nàng cũng sẽ đi. Nàng vào Thánh Kinh đã mấy ngày mà không thấy động tĩnh gì, ta không chờ được nữa.
Vĩnh Dạ đưa mắt nhìn cột khói ở đằng xa, nghĩ, trời khô nóng, năm điểm bén lửa, có lẽ dập lửa xong cũng khó.
Nguyệt Phách rất quen thuộc Thánh Kinh, kéo tay Vĩnh Dạ luồn đông lách tây, đi đúng một canh giờ, cuối cùng cũng rẽ vào một con hẻm.
- Chúng ta không rời khỏi Thánh Kinh ư?
- Bây giờ chắc chắn là không đi xa được đâu, nói không chừng cổng thành còn không ra được, chờ vài ngày rồi tính. - Nguyệt Phách cười gian xảo, chỉ một tiểu viện trong ngõ. – Bình An y quán của nàng đấy.
Vĩnh Dạ nhìn theo hướng tay chàng chỉ, một khung cửa nhỏ, căn nhà cũ nát, trên đó treo một tấm chiêu bài nền trắng chữ đen, viết bốn chữ “Bình An y quán”, nhất thời ngây người.
Nguyệt Phách nắm tay nàng, nói khẽ:
- Ta từng nói, nếu nàng muốn sống cuộc sống bình yên, ta có thể nuôi nàng. – Bàn tay chàng dịu dàng và kiên định dắt tay Vĩnh Dạ đẩy cửa bước vào.
Căn phòng y như tưởng tượng của Vĩnh Dạ, đằng trước là cửa hàng, đằng sau có một viện tử, trong viện tử trồng đủ loại thảo dược, góc tường còn nuôi một con lợn. Thấy họ bước vào, con lợn kêu lên mấy tiếng.
Ánh nắng chiếu vào sân nóng bức vô cùng, vậy mà Vĩnh Dạ chỉ cảm thấy ấm áp.
- Không bằng dịch quán có băng đá, ở đây nóng lắm. – Nguyệt Phách đứng sau lưng, áy náy nói.
- Thế là tốt lắm rồi, việc làm ăn của chàng tốt không? Ta chẳng lấy gì đã đi, một đồng xu cũng không có.
- Việc làm ăn không thể quá tốt, ta không thể quá nổi tiếng được. – Nguyệt Phách cười nói.
- Nếu họ lục soát đến thì làm thế nào?
Nguyệt Phách cười cười:
- Nàng quay đầu lại xem.
Vĩnh Dạ quay đầu, giật nảy mình, gương mặt Nguyệt Phách đã biến thành mặt của một người trung niên. Nàng quan sát tỉ mỉ rất lâu, cảm thán:
- Công phu dịch dung của chàng cao minh hơn ta rồi. Ta thường bị nhận ra, Phong Dương Hề vừa nhìn là biết ngay.
Nguyệt Phách mỉm cười nói:
- Có ta đây, đảm bảo không ai nhận ra. Ta ở đây đã lâu, hàng xóm láng giềng đều gọi ta…
- Là gì? – Vĩnh Dạ tò mò hỏi
Nguyệt Phách ho khẽ một tiếng:
- Gọi ta là Nguyệt lão phu tử!
- Ha ha! – Vĩnh Dạ ôm bụng cười. – Sao chàng không đối họ đi? Nguyệt lão… Ha ha!
- Cười cái gì! Tại vì sợ nàng không tìm thấy! – Nguyệt Phách ngượng ngùng bịt miệng Vĩnh Dạ, nàng như con lươn chui ra, nụ cười rạng rỡ nở trên gương mặt, ánh nắng dường như cũng rạng rỡ hơn. Trong lòng Nguyệt Phách bỗng dưng cảm thấy nhói đau một cách kỳ lạ, nhẹ nhàng:
- Tinh Hồn, sau này đừng bỏ ta nữa.
Vĩnh Dạ khựng lại, cúi đầu, chầm chậm lại gần, ôm eo chàng:
- Xin lỗi, ta chỉ nghĩ như thế… như thế mãi thì tốt. Ta không nên cho thuốc an thần vào canh của nàng.
Vĩnh Dạ chấn động, trên mặt nặn ra một nụ cười. Mười ngày trong núi, ban đầu nàng không phát hiện ra, nhưng đối với một người quanh năm sống trong bóng tối, hễ tới buổi tối là tinh thần tốt hơn ban ngày, thì ăn cơm tối xong lại buồn ngủ là chuyển rất bất thường. Sau đó nàng mới phát hiện Nguyệt Phách chỉ nấu canh, tối nào cũng khuyên nàng uống canh. Tối cuối cùng, nàng mới quyết định nôn canh ra, dùng nước suối lạnh để tỉnh táo hơn.
Trong suốt một khoảng thời gian dài, nàng luôn né tránh việc này. Chỉ cần nghĩ tới món canh Nguyệt Phách làm, là trong lòng nàng như có một cái gai đâm vào tim đau nhói. Thế nhưng khi Nguyệt Phách giải thích như vậy cho nàng, nàng đã vui trở lại. Nghi ngờ và nỗi đau bị giăng bẫy như tảng băng tan chảy dưới ánh mặt trời. Nàng không cần nghi ngờ chàng, trên thế gian này chỉ có Nguyệt Phách là vẫn bảo vệ nàng từ khi còn nhỏ tới giờ. Nghĩ tới việc Nguyệt Phách giăng bẫy nàng… trái tim nàng cứ như bị một tờ giấy mỏng và sắc bén cứa qua, còn chưa cảm nhận được vết thương đã thấy đau nhói.
Nàng ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói:
- Ta không trách chàng, ta cũng muốn được sống mãi như thế.
Trong mắt Nguyệt Phách đầy vẻ ăn năn và bất an, tỉ mỉ nhìn ngắm đôi mắt Vĩnh Dạ, trong veo như nước, không vướng chút hoài nghi. Cuối cùng chàng cũng mỉm cười thanh thản, nắm tay Vĩnh Dạ đi vào sương phòng phía tây:
- Ta chuẩn bị cho nàng rồi.Ta ngủ ở phòng phía đông.
- Tường Vi đâu? – Vĩnh Dạ nhìn chiếc chiếu trúc sạch sẽ cùng chiếc chăn mỏng nền trắng hoa xanh được gập vuông vắn trong phòng, bỗng dưng buột ra câu hỏi này.
Nguyệt Phách trầm mặc một lát rồi đáp:
- Lần trước ta sợ nàng lo lắng nên không nói, nàng ta đã rơi vào tay của Du Li Cốc, ta trốn được. Nàng có trách ta không?
Tim Vĩnh Dạ thắt lại, hơi nóng từ ngoài kia hắt vào cũng không làm tan nổi sự lạnh lẽo trong lòng nàng. Du Li Cốc, nàng còn phải đấu với Du Li Cốc một trận nữa sao?
- Mỗi người đều có số phận của mình, chúng ta không lo nữa, ích kỷ thì ích kỷ! Chúng ta cứ sống thế này, được không?
Giọng nàng bỗng dưng trở nên nghẹn ngào, bàn tay ôm chàng càng siết chặt hơn. Nguyệt Phách vòng tay ôm nàng, ngày nóng, sự ăn năn trong tim như một ngọn lửa thiêu đ