Ai? Ai cơ? Vinh Dạ chớp mắt. Tối nay mới vừa trò chuyện vui vẻ với Thái tử Yến, sau một bữa cơm đã nói với nàng rằng người nàng phải cưới là chàng ta? Trò chuyện vui vẻ không có nghĩa là nàng sẽ thích loại nam nhân yếu ớt ấy! Lại còn nói Thái tử Yến tặng quà là vì muội muội chàng, hóa ra là sính lễ!
Cuối cùng quốc tang cũng trôi qua, lệnh giới nghiêm của Kinh Đô thành được hủy bỏ, cổng thành mở rộng. Kinh Đô thành khôi phục lại sinh khí.
Các bách tính hệt như ve sầu ngủ đông, trải qua một thời kỳ giới nghiêm ngặt nghèo, các trà lầu tửu quán lại trở nên náo nhiệt, không dám nói chuyện triều chính, lại muốn nghe những chủ đề mới mẻ thần bí mà không sợ rơi đầu. Lúc này Thánh chỉ gửi tới, cải phong Thế tử Đoan Vương Vĩnh An Hầu thành Vĩnh An quân chúa được đồn ra ngoài.
Trong phút chốc, các phiên bản tin tức được ra lò. Vì uy vọng của Đoan Vương và vẻ đẹp của Vĩnh An Hầu mà tin tức này nhanh chóng lan đi khắp các ngõ lớn ngõ nhỏ.
Mới qua một thời gian, Tề Thái tử Yến lại đích thân đưa Lạc Vũ công chúa tới Kinh Đô, được coi là thượng khách của An quốc.
Tam hoàng tử được đại diện An quốc đi nghênh đón. Nghe nói An tứ tiểu thư cũng theo đoàn xe của công chúa đồng thời tới đây, sau đại lễ đăng cơ phong Hậu, Tam hoàng tử Thiên Tường cũng sẽ đón An gia tứ tiểu thư về nhà.
Thế là chủ đề bèn chuyển sang Tân Hậu và Tân Tam hoàng phi. Sau một hồi bàn luận về thiên hạ tứ mỹ nữ, mọi người bắt đầu thấy tiếc nuối vì sự mất tích của Tường Vi quận chúa.
Đại lễ đăng cơ sẽ diễn ra vào ba ngày sau, lễ phong Hậu cũng sẽ đồng thời được tiến hành.
Các quan viên bộ Lễ bận tối tăm mặt mũi, Đoan Vương cũng đi cả đêm chẳng về, bách quan thì xoay như chong chóng.
Duy chỉ có Vĩnh Dạ là vẫn cáo ốm, ở phủ dưỡng bệnh. Dù sao cũng chẳng phải lần đầu nàng ốm đau, ngay cả chỉ ý cải phong quận chúa cũng nói do thân thể ốm yếu nhiều bệnh, cần nuôi như con trai tới năm mười tám tuổi mới thoát được tử kiếp. Lý do này chẳng ai hoài nghi, duy chỉ có Hựu Khánh Đế là ngày nào cũng dặn các nội thị mang đủ các loại đồ bổ tới Đoan Vương phủ, đồ thì nhận, nhưng chẳng lần nào nội thị truyền chỉ gặp đươc mặt Vĩnh Dạ. Các nội thị toàn từ phủ Hựu thân vương theo vào cung, cũng hiểu vài phần tâm tư của Hoàng đế, không dám dây vào Vĩnh Dạ, ngày nào cũng chỉ về bẩm báo đúng sự tình cho Thiên Hựu, nhưng cũng vui vì công việc này nhàn hạ.
Ngày nào Vĩnh Dạ cũng ở trong phủ nghiên cứu đồ ăn ngon với Vương phi, cuộc sống tiêu diêu tự tại.
- Thiên hạ tứ mỹ thì tam mỹ đã thuộc về An quốc. Rốt cuộc Tường Vi quận chúa đang ở đâu? Nghe nói Tĩnh An Hầu phu nhân đã đổ bệnh rồi. Mấy hôm trước, nghe phụ vương con nói Tĩnh An Hầu và mấy vị công tử trong phủ đã tiến cung xin Hoàng thượng hủy bỏ hôn ước của Tường Vi và Thiên Thụy, Hoàng thượng đồng ý rồi. Không biết Tường Vi nghe được tin này có tự quay về hay không! – Đoan Vương phi vừa nhào bột vừa cảm thán.
Vĩnh Dạ chậm rãi dừng hành động trộn nhân bánh của mình. Tường Vi sao còn chưa quay về? Trong mắt nàng lóe lên một vẻ lo lắng.
Hơn một tháng rồi, nàng được cải phong thành quận chúa, Thiên Thụy mưu phản, Thiên Hựu đăng cơ là một việc rất lớn, đã được đồn đại sang khắp các nước. Vậy mà lại chẳng chút tin tức của Nguyệt Phách, cũng không có tin gì của Tường Vi. Chàng đang làm gì? Tường Vi vì đau lòng do yêu lầm mình nên mới không muốn quay về sao?
Vĩnh Dạ không đoán nổi nguyên do, dừng tay, nói:
- Con về Hoàn Ngọc viện đây, muốn ngủ một chút.
- Vương phi! Quận chúa! Trong cung… lại đến.
Vĩnh Dạ thở dài, chớp mắt nói với Vương phi:
- Nói con bị ốm, đang nằm trên giường.
Vương phi cũng thở dài, chỉnh trang lại y phục rồi ra sảnh trước tiếp chỉ.
Còn ba ngày nữa là tới đại lễ đăng cơ, Ly Thiên Hựu lại định giở trò gì? Vĩnh Dạ bất lực nằm trên giường giả bệnh, chỉ chờ Vương phi trả lời tin tức mà người ở trong cung mang tới.
Chẳng bao lâu sau, ngoài sân vang lên tiếng người, nghe Vương phi gọi to:
- Vĩnh Dạ, Hoàng thượng tới rồi.
Vĩnh Dạ thực sự thấy đau đầu, nhắm chặt mắt, quay mặt vào tường giả vờ ngủ.
Cửa mở ra, Thiên Hựu nhẹ nhàng bước vào, nhìn Vĩnh Dạ nằm trên giường cười lạnh:
- Trẫm đích thân tới thăm nàng mà còn dám giả ốm?
Vĩnh Dạ nghĩ bụng, giả đã lâu rồi, không tiếp tục thì chẳng phải rõ ràng là phạm tội khi quân sao?
- Đừng giả bộ nữa, tưởng trẫm là trẻ con ba tuổi à? – Lý Thiên Hựu đứng trước giường lạnh lùng nói.
Biết rõ là nàng giả bệnh, chàng đã nhịn, nàng giả bệnh thì ta mang thuốc bổ tới, ai ngờ lần nào các nội thị về cũng nói không gặp được nàng. Còn ba ngày nữa là tới đại lễ đăng cơ, Lạc Vũ công chúa cũng sẽ được phong làm Hoàng hậu. Thiên Hựu ngày nào cũng nhớ tới dáng vẻ giận dữ bỏ đi của Vĩnh Dạ hôm ấy, không thể ngồi yên được nên hôm nay mới đưa cận thị xuất cung thăm nàng.
Đầu óc Vĩnh Dạ xoay mòng mòng, nghe Lý Thiên Hựu vạch trần chuyện nàng đang giả bệnh, quay người lại hừ một tiếng:
- Ba ngày nữa phải cử hành đại lễ đăng cơ, phong Hậu, sao Hoàng thượng còn thời gian xuất cung? Có thời gian rảnh thì nên đi thăm công chúa mới phải. Tôi còn nhớ phụ vương mấy hôm nay còn bận tới mức chẳng gặp mặt được mẹ tôi.
Nghe giọng nàng hờn dỗi, nộ khí của Lý Thiên Hựu lập tức tan biến hết. Y mỉm cười nhìn điệu bộ uể oải của Vĩnh Dạ dựa trên giường, dịu giọng nói:
- Bận đến đâu thì ta cũng muốn gặp nàng. Tiểu Dạ, đừng giận, chờ đại lễ trôi qua …
- Lạc Vũ công chúa dịu dàng xinh đẹp, là mỹ nhân nổi danh thiên hạ! Vĩnh Dạ nên chúc mừng Hoàng thượng sắp cưới được một Hoàng hậu tốt mới đúng!
- Tiểu Dạ! – Lý Thiên Hựu đặt chiếc gối sang một bên, tới gần chăm chú nhìn nàng, thấy trong mắt Vĩnh Dạ long lanh nước thì thở dài. – Ta biết là nàng không vui, ta cũng không trách nàng đối đầu với ta. Nàng ta cứ việc làm Hoàng hậu, người ta thích là nàng.
- Ngài coi tôi là con nít dễ dụ thế sao? Lý Thiên Hựu, ngài từ bỏ ý định đó đi, tôi tuyệt đối không ở dưới cơ nàng ta đâu, tuyệt đối không nhập cung! – Nàng quả quyết là Lý Thiên Hựu không thể nào hủy hôn ước không cưới Lạc Vũ công chúa nên cố ý dùng lời nói kích thích y, tạo cho mình hình tượng đầy mất mát thương tâm.
- Tiểu Dạ, nàng thật vô lý! Hôn sự này do phụ hoàng ta ước định từ trước, khi đó ta không hề biết nàng là phận nữ nhi. Công chúa đã chờ ta hai năm, nước Tề cũng luôn ủng hộ ta, làm sao ta có thể tự ý hủy hôn ước? Chẳng lẽ muốn để Tề quốc khởi binh xâm phạm, gây ra chiến tranh sao? – Lý Thiên Hựu cũng hơi nổi giận. Y bỏ thân phận quyền quý để tới thăm nàng, trước mặt nàng chẳng còn dáng dấp gì của Hoàng đế, thế là đã nhường nhịn nàng lắm rồi, sao nàng còn không biết nặng nhẹ?
Vĩnh Dạ quay đầu đi, giậm chân quát:
- Tôi mặc kê, tôi không vào cung! Dựa vào đâu mà sau này tôi gặp nàng ta còn phải hành đại lễ? Chẳng lẽ ngài cưới nàng ta rồi từ đó không bước vào Phượng cung? Từ đó không đếm xỉa gì tới những nữ nhân của Trần quốc, Tống quốc rồi các nước khỉ gió gì đó giúp đỡ cho Hoàng vị của ngài?
Lý Thiên Hựu giật mình vì dáng vẻ khóc lóc la lối của nàng, có bao giờ Vĩnh Dạ thể hiện cái điệu bộ nữ nhi này trước mặt chàng đâu? Vĩnh Dạ ghen tuông khiến chàng không nhịn được bật cười, đưa tay ra định kéo nàng. Vĩnh Dạ vung tay, lực đạo không mạnh không nhẹ, Lý Thiên Hựu chỉ coi như nàng đang gãi ngứa cho mình, đang định dỗ dành tiếp thì Vĩnh Dạ gia tăng lực đạo, nhân tiện đẩy y ra cửa rồi khóa trái.
Lý Thiên Hựu không kịp đề phòng, lọang choạng thoái lui một bước, thấy cửa phòng đóng kín, bất giác bật cười. Hoàng đế bị nhốt ngoài cửa phòng mà đồn ra ngoài thì chẳng phải khiến người trong thiên hạ đều cười rụng răng? Chàng quả quyết trong lòng Vĩnh Dạ có mình, nỗi tương tư sầu khổ nhiều ngày qua đã tan biến hết, gõ nhẹ cửa phòng, dịu giọng nói:
- Tiểu Dạ, đừng làm loạn nữa. Nàng biết là trong lòng ta có nàng mà.
Trong phòng vang lên tiếng Vĩnh Dạ đập giường ném đồ đạc, nàng khóc lóc.
- Ngài là kẻ lừa đảo, ngài đi mau! Tôi không muốn gặp ngài nữa!
Hét xong nàng sờ cánh tay, gai ốc đã nổi lên từng lớp, vùi mặt vào chăn cười run rẩy cả người.
Lý Thiên Hựa bị nàng nhốt ngoài cửa, không tiện nổi giận, lại không biết nên dỗ dành nàng thế nào, qua cửa sổ thấy nàng khóc nức nở, định đạp cửa xông vào nhưng sợ Vĩnh Dạ nổi giận, lại không tiện to tiếng gọi nàng, nhất thời đành bó tay.
Nếu Vĩnh Dạ lạnh lùng từ chối, chàng còn có thủ đoạn đối phó. Nhưng Vĩnh Dạ vừa làm nũng vừa giận dữ lại khiến chàng bối rối, thẫn thờ đứng ngoài cửa nửa canh giờ, cuối cùng thở dài bỏ đi.
Vĩnh Dạ vui vẻ nghĩ, nam nhân sợ nhất là chiêu này của nữ nhân, dỗ cũng vô ích. Chửi hắn, hắn cũng chỉ đành nhịn.
- Vĩnh Dạ! – Vương phi sốt ruột lao vào, vừa nãy bị các nội thị trong cung chặn ở bên ngoài, nhưng rõ ràng bà nghe thấy tiếng khóc lóc, quậy phá của Vĩnh Dạ, sợ đến mặt mày trắng bệch.
Vĩnh Dạ quay đầu lại phì cười thành tiếng:
- Đi rồi ạ?
Vương phi ngẩn người, giật mình vì dáng vẻ như thể chẳng có gì xảy ra của nàng:
- Sao con dám lừa Hoàng thượng? Ngài mà nổi giận thì biết làm thế nào?
- Nam nhân đê tiện! Nếu đối xử với y tốt, nhường nhịn y thì y sẽ làm tới! Yên tâm đi, y chỉ đắc ý bỏ đi thôi, không nổi giận đâu. – Vĩnh Dạ nói xong lại thấy buồn cười, kiếp trước từng bị bạn gái giở chiêu này rồi, trí nhớ vẫn còn sâu sắc lắm.
Lúc này Nhân Nhi vội vàng chạy vào bẩm báo:
- Thái tử điện hạ của nước Tề mang rất nhiều lễ vật tới, ngài mời Quận chúa tới dự yến!
Mắt Vương phi sáng lên, kéo tay Vĩnh Dạ nói:
- Đi, đi xem nào.
Ra tới tiền viện, Vĩnh Dạ há hốc miệng. Lễ vật mà Thái tử Yến tặng bày kín từ đại sảnh chính đường ra tới ngoài sân, danh sách quà lễ kéo dài tận bốn mươi tám mục. Vĩnh Dạ bất giác nghĩ,Thái tử Yến liệu có hào phóng quá không, chẳng qua chỉ là uống rượu, trò chuyện với nhau trong Hoàng cung nước Trần một lần, vậy mà lại tặng lễ vật hậu như thế.
- Vĩnh Dạ này, mẹ thấy Thái tử điện hạ đối với con tốt đấy. - Vương phi lướt qua danh sách quà mừng, vui vẻ nói.
Vĩnh Dạ mỉm cười giải thích:
- Hồi đi sứ sang Trần có cùng Thái tử Yến kết giao và trò chuyện khá vui vẻ, trong yến tiệc ở Trần cung, chàng ta là người duy nhất con muốn bắt chuyện. Hóa ra Thái tử nước Tề có tiền riêng nhiều thế cơ à? Có lẽ là vì đưa muội muội tới An quốc, muốn lấy lòng để phụ vương chiếu cố hơn đây mà.
- Trò chuyện được với Vĩnh Dạ thì chứng tỏ nhân phẩm không tệ. Con cảm thấy Thái tử điện hạ của Tề quốc trông như thế nào? – Vương phi cười tủm tỉm hỏi nàng.
- Mặt trắng!
- …
- Mặt rất trắng, yếu như không chịu nổi gió ấy. Con người thì hiền hòa, ừm… không kênh kiệu, nói chuyện được. – Vĩnh Dạ nhớ lại dáng vẻ của Thái tử Yến rồi miêu tả cho Vương phi.
Vương phi cau mày hỏi:
- Thế à? Thế thì giống ai, giống đại hiệp Phong Dương Hề hay là vị… Nguyệt công tử?
Vĩnh Dạ sa sầm mặt:
- Sao giờ cứ nghe nói con với nam nhân nào thân thiết một chút là lại cảm thấy không bình thường hả? Chỉ mong con lấy chồng thật sớm để mọi người đỡ lo phải không? Mẹ chán nhìn con rồi chứ gì?