được kháng chỉ ba lần. Khâm thử!” Đó là Thánh chỉ mà Tiên hoàng ban cho Vĩnh Dạ. Hoàng thượng, Vĩnh Dạ kháng chỉ một lần, không mặc nữ trang gặp người khác.
Lý Thiên Hựu hít sâu một hơi, không nói được lời nào. Thấy Vĩnh Dạ vẫn cười tươi nói, làn da như ngọc, lông mày như vẽ thì lại ngẩn ngơ, tâm tư xoay chuyển nhanh chóng, còn được kháng chỉ hai lần, nhân tiện ra hai đạo lệnh để phế hết ba lần này là được mà. Y lại nở nụ cười, lại gần, đặt tay lên tay Vĩnh Dạ, đỡ nàng đứng lên, tay vẫn không buông ra. Lý Thiên Hựu nhìn Vĩnh Dạ chằm chằm:
- Thì ra thần sắc bệnh tật của nàng ngày trước là giả. Tiểu Dạ, làn da của nàng đẹp quá.
Vĩnh Dạ giằng tay ra, Lý Thiên Hựu lại càng siết mạnh hơn:
- Nàng có thể dùng võ công, để xem nàng có đánh lại được trẫm không? – Thấy Vĩnh Dạ sửng sốt thì mỉm cười. – Tiểu Dạ, ta thích cái tên này, hay hơn Tinh Hồn nhiều.
Sao y biết đựoc? Vĩnh Dạ chớp mắt, giả bộ không hiểu.
- Từng có một thích khách thâm nhập vào thư phòng của trẫm, còn cho nổ tung cả thư phòng. Đến nay nghĩ lại trẫm vẫn thấy đau lòng, nàng nói xem, nếu trẫm bắt được thích khách đó thì nên làm thế nào?
Vĩnh Dạ cố sức giằng tay ra, sầm mặt nói:
- Hoàng thượng không có bằng chứng gì, sao lại đổ tội cho Vĩnh Dạ?
Lý Thiên Hựu nhìn nàng hồi lâu, thở dài nói:
- Trẫm rất nhớ nàng, Tiểu Dạ. Nàng quên những gì trẫm từng nói rồi sao?
- Hoàng thượng, Vĩnh Dạ muốn xin ngài tha cho Lãm Thúy một con đường sống, dù sao nàng cũng đã hầu hạ Vĩnh Dạ nhiều năm. – Vĩnh Dạ nghe y gọi mình là Tiểu Dạ thì thấy buồn nôn, lập tức chuyển chủ đề.
Vĩnh Dạ nghiêm mặt đứng yên, cho dù là không vui thì thần thái tóat lên trên gương mặt vẫn khiến Lý Thiên Hựu động lòng. Y hơi cau mày, đáp:
- Vì sao xa lạ với trẫm như thế? Còn nhớ trước khi đi Trần quốc, nàng không hề như thế!
- Thả hay không chỉ một câu nói của Hoàng thượng thôi, Vĩnh Dạ coi như đã hết lòng với Lãm Thúy. – Vĩnh Dạ vô cùng bực bội, cứ bị Lý Thiên Hựu nhìn chằm chặp thế này, nàng thực sự muốn đánh người.
Vĩnh Dạ thực sự hối hận khi tới cầu xin Lý Thiện Hựu, vừa gặp y là đã không kiềm chế được lửa giận. Nhưng giờ y là Hoàng đế, đối đầu với y thì thực không thức thời. Vĩnh Dạ đảo tròn mắt, cúi đầu quay người lại, rồi lại ngẩng đầu lên, trong mắt đã long lanh nước:
- Hoàng thượng sắp cưới Lạc Vũ công chúa nước Tề làm Hoàng hậu rồi, ngài, ngài bảo tôi…
Thì ra là ghen, Lý Thiên Hựu chuyển giận thành vui, nhất thời không biết nên đáp thế nào, vươn tay định ôm nàng. Vĩnh Dạ xoay người né tránh, như oán như giận mà nhìn chàng, cho tới khi Lý Thiên Hựu thấy tim mình mềm ra, lời lập Vĩnh Dạ làm quý phi đã ra tới miệng mà vẫn không dám nói.
Vĩnh Dạ giậm chân, lao ra khỏi Ngự thư phòng, để lại Lý Thiên Hựu ngơ ngẩn xuất thần.
Không phải y không biết tính khí củaVĩnh Dạ, từ nhỏ đã được thương yêu, vô cùng kiêu ngạo. Nay nàng phải chịu thua Lạc Vũ, làm gì có chuyện nàng đồng ý? Cho dù nàng đồng ý thì Đoan Vương cũng không chịu. Lý Thiên Hựu thấy thật đau đầu. Nhưng vì Vĩnh Dạ mà từ chối hôn ước với nước Tề thì không được. Khi tiến thoái lưỡng nan, bất giác Thiên Hựu nghĩ tới Lãm Thúy, bèn bảo Vương công công hạ chỉ đưa Lãm Thúy tới Đoan Vương phủ.
- Lấy lòng nàng còn không được sao? – Chàng lẩm bẩm, trong đầu bỗng dưng lướt qua một điều gì đó, hàng long mày lại nhăn chặt lại.
Ngoài Thập lý đình, Vĩnh Dạ cưỡi ngựa đưa thị vệ khiêng một chiếc kiệu xuất hiện đúng như lời hẹn.
Nàng phẩy tay bảo thị vệ rời đi, một ngựa một kiệu đứng trên đường lớn mênh mông chờ một lúc lâu, nàng mới lên tiếng gọi:
- Sư phụ, ông có thể bước ra rồi.
Rèm kiệu đột ngột vén lên, Lãm Thúy cầm một tay nải bước ra, ánh mắt nhìn vào rừng không giấu được sự nóng ruột.
Lát sau, Lý Ngôn Niên mới từ rừng đi ra. Ông ta nhìn Vĩnh Dạ chăm chú:
- Ta tưởng ngươi sẽ mai phục giết ta.
- Nếu có thể buông bỏ hận thù, cùng Lãm Thúy sống cuộc đời bình an chẳng phải càng tốt hơn sao?
- Tướng công…
Lý Ngôn Niên trầm mặc giây lát, nói:
- Lãm Thúy, suốt mấy năm qua, nàng đối xử với ta rất tốt. Nhưng cả đời ta không thoát khỏi hai chữ “thù hận”. Nàng đi đi, tìm một nơi bình an, tìm một người thật thà rồi cải giá.
Vĩnh Dạ cưỡi trên lưng ngựa như đang xem kịch.
Nước mắt Lãm Thúy tuôn rơi, lắc đầu nguầy nguậy:
- Thiếp đi theo chàng.
Lý Ngôn Niên cười nhạt:
- Theo ta khổ lắm… nàng đi đi.
Lãm Thúy lại gần Lý Ngôn Niên thêm vài bước, ánh mắt ông ta đanh lại:
- Đứng lại! Chẳng qua nàng chỉ là một thị nữ mà ta lợi dụng nay đã chẳng còn giá trị gì nữa, cút!
Bàn tay Lãm Thúy buông lơi, tay nải rơi xuống đất, khóe môi run rẩy, nhưng ánh mắt vẫn chăm chú nhìn Lý Ngôn Niên không chớp.
Trong mắt Vĩnh Dạ thoáng vẻ đau thương:
- Lãm Thúy, mùa đông năm ấy, lần đầu tiên vào Vương phủ nghe nói cô phải cưới ông ta, ta đã rất buồn, bởi vì từ giây phút đó, ta đã muốn giết ông ta. Nay, ta thả cô, cho cô một cơ hội. Cô thấy đó, cuối cùng ông ta vẫn không chịu cùng cô ẩn cư sống cuộc đời an bình. Người như thế có đáng để cô phản bội ân nhân đã từng cứu mình không?
Gương mặt Lãm Thúy nhợt nhạt, nhìn Lý Ngôn Niên nói rõ ràng từng tiếng:
- Chàng là tướng công của tôi.
Mặt Lý Ngôn Niên như bị bao phủ bởi một lớp sương mỏng, đột nhiên lao tới, một tát giáng xuống mặt Lãm Thúy, lạnh lùng nói:
- Ngươi cũng xứng sao?
Trên gương mặt nhợt nhạt dần hiện lên vết đỏ, nước mắt Lãm Thúy cuối cùng không kìm đuợc nữa, rơi xuống. Nàng nhặt tay nải lên, lùi ra sau mấy bước, vẫn không đi, chỉ ngây người nhìn Lý Ngôn Niên.
Vĩnh Dạ bật cười lớn:
- Đồ ngốc, yêu một người không nên yêu, đối với nữ nhân mà nói là điều tàn nhẫn nhất. Lãm Thúy, cô hà cớ gì phải treo cổ trên một gốc cây?
Lý Ngôn Niên không nhìn nàng ta nữa, thanh trường kiếm chỉ thẳng vào Vĩnh Dạ:
- Nếu không phải ngươi có mai phục thì là ngươi quá ngốc, ngối tới nỗi dám đuổi thị vệ đi và ở lại một mình. Nếu lại bị ta bắt được, ngươi sẽ không bao giờ còn cơ hội chạy thoát!
Vĩnh Dạ bật cười lớn:
- Lý Ngôn Niên, tôi là loại người chịu để mình vào chốn nguy hiểm sao? Ông tưởng rằng tôi thực sự không thắng nổi ông sao? Xuất chiêu đi!
Thanh trường kiếm của Lý Ngôn Niên vũ lộng như một con rắn.
Vĩnh Dạ điểm nhẹ mũi chân, người đã bay vọt lên khỏi lưng ngựa, phi đao rời tay, nhưng lại hướng vão Lãm Thúy.
Tròng mắt Lý Ngôn Niên co rút, thu chiêu về đã không còn kịp, toàn thân nghiêng đi, dùng lưng đón lấy đao ấy.
Sau lưng đau nhói, Lãm Thúy trước mặt đã nước mắt như mưa, bỗng dưng đưa tay ra ôm chặt lấy ông. Lý Ngôn Niên cả người cứng ngắc, chầm chầm quay đầu nhìn Vĩnh Dạ:
- Ngươi xuất sư rồi.
Vĩnh Dạ mỉm cười:
- Từ khi còn ở trong sơn cốc Vĩnh Dạ đã biết, sư phụ rất quan tâm tới nàng ta, biết rõ rằng nàng ta là một quân cờ mà phụ vương ta cài bên cạnh ông, ông không giết nàng mà còn giữ nàng lại, thế là đủ rồi. Đao của tôi không lấy được mạng của ông, các người đi đi.
Trong lòng nàng có một niềm vui khó tả, niềm vui khi phát hiện ra con người dù có độc ác tới đâu cũng sẽ có tình cảm, khoan hồng là vũ khí mạnh nhất. Lý Ngôn Niên chẳng qua cũng là một người khổ mệnh. Mọi quá khứ đã từng, Vĩnh Dạ coi như đó chỉ là một cơn ác mộng, nay đã được mặt trời hong khô. Nàng quay đầu ngựa, đi về kinh thành.
Sau lưng vang lên câu hỏi bất cam của Lý Ngôn Niên:
- Vì sao ngươi không hận ta?
Vĩnh Dạ cười lớn, đáp:
- Gặp lại cười một tiếng, oán thù tiêu tan! Sư phụ bảo trọng!
- Gặp lại cười một tiếng, oán thù tiêu tan… - Lý Ngôn Niên nháy mắt toàn thân như trống rỗng. Thù hận từ nhỏ, sự ẩn nhẫn hơn hai mươi năm, sự từ bỏ của Du Li Cốc, tất cả chỉ trong khoảnh khắc biến thành bong bóng.
Ông thất thần đứng yên, nàng không hận ông, chịu tha thứ cho ông. Chân ông mềm nhũn, quỳ một gối xuống đât, hai hàng nước mắt lăn ra. Vì sao ông lại là con trai của Thánh tổ? Vì sao ông lại phải ôm trên mình quá nhiều thù hận?
Đôi tay dịu dàng chuyển ra sau lưng ông, ngọn phi đao không dùng lực đạo quá mạnh, lưỡi phi đao dài một thốn chỉ cắm vào lưng có nửa phân:
- Chàng cố nhịn nhé, sẽ không đau đâu.
Giọng Lãm Thúy vang lên như cơn gió mát buổi đầu hạ, ấm áp và dễ chịu.
Lý Ngôn Niên ngơ ngác nhìn nàng. Dung nhan xinh đẹp yêu kiều, trong mắt tràn đầy thương yêu và vui mừng, như thể đã tìm về được một món bảo bối. Ông nhớ tới đôi tay của mẫu thân, ánh mắt của mẫu thân mình hồi nhỏ, cũng dịu dàng như thế.
- Xin lỗi, tại thiếp mà chàng bị thương. Quận chúa đã đưa hộ giáp cho thiếp rồi…
Lý Ngôn Niên quay người lại, lưỡi đao nửa phân chưa là gì. Ông lau nước mắt cho Lãm Thúy, lặng lẽ nhìn bóng Vĩnh Dạ đã xa dần, trong lòng tràn đầy cảm kích. Hồi lâu sau mới thở dài:
- Ta nhận thua, có đứa con gái như thế, cho dù Đoan Vương ngồi lên Hoàng vị cũng vẫn hơn ta. Không có sự cho phép của Đoan Vương, nó cũng không làm được thế này.
Lãm Thúy cả mừng, nước mắt tràn mi, vùi đầu vào ngực Lý Ngôn Niên:
- Sau này thiếp sẽ sinh con cho chàng, Quận chúa nói, một nhà sống bình an chính là phúc. Thiếp rất muốn sau này chàng là một người cha tốt, dạy con đọc sách, viết chữ.
Lý Ngôn Niên nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của nàng, nhớ lại gương mặt trẻ trung, yêu kiều của lãm Thúy khi ông vén khăn che mặt của nàng năm xưa. Người duy nhất trên thế giới này không bỏ rơi ông chính là nàng. Trái tim Lý Ngôn Niên bất giác trở nên ấm áp:
- Chúng ta rời khỏi đây thôi…
Trong gió đột nhiên vang lên tiếng dây cung, Lý Ngôn Niên ôm Lãm Thúy nghiêng người tránh đi. Thanh trường kiếm vung lên đẩy mạnh mũi tên, trong lòng nổi giận:
- Lý Vĩnh Dạ, ngươi thật là độc ác.
-Không… - Lãm Thúy thất kinh hét lên.
Những mũi tên từ trong rừng bắn ra như mưa. Lý Ngôn Niên bảo vệ Lãm Thúy không kịp né tránh, trên chân trúng thêm một tên nữa, ông cố đẩy Lãm Thúy đi:
- Đi!
Từ xa vang lên tiếng vó ngựa, Lý Ngôn Niên liếc nhìn, ánh mắt lại lóe lên hi vọng, quát to:
- Đi mau! Tới chỗ Vĩnh Dạ! Nó không giết chúng ta đâu!
Ông ra sức chặn những mũi tên bay tới, dùng tay đẩy Lãm Thúy ra.
Lãm Thúy lại quay người nhào tới sau lưng ông, hét lớn:
- Thiếp mặc hộ giáp rồi… - Mũi tên phầm phập trúng vào lưng nàng. Không xuyên qua được hộ giáp nhưng làm chấn động nội phủ của nàng, máu tươi phụt ra, tung tóe lên người Lý Ngôn Niên.
Thế giới trước mặt đột nhiên chuyển màu, Lý Ngôn Niên cảm thấy bên tai mình vang lên tiếng ù ù. Tiếng vó ngựa, Vĩnh Dạ đi rồi quay lại. Ông dốc toàn lực bế Lãm Thúy lên ném về phía Vĩnh Dạ. Chỉ cần Lãm Thúy được ở bên Vĩnh Dạ, chắc chắn nàng sẽ không giết Lãm Thúy… Lý Ngôn Niên mỉm cười.
Ông đứng yên bất động, nhìn Lãm Thúy lọang chọang từ dưới đất bò lên, Vĩnh Dạ ngày càng ở gần nàng.
Gương mặt ông méo đi vì đau, nhưng vẫn chăm chú nhìn về phía trước.