thú trên tường đang ép về phía Hoàng hậu, khiến bà thở hổn hển, muốn hít thêm chút không khí tươi mới.
Bà sợ hãi nhắm mắt, hoa cúc rừng nở rực rỡ, một thiếu niên áo trắng với gương mặt thanh tú đứng trước mặt bà, ánh mắt thản nhiên. Bà kinh ngạc quay đầu, xung quanh không một thị tùng, lúc này mới nhớ ra mình đã dặn không cho ai theo làm phiền.
Hắn không ép buộc bà, chỉ nhẹ nhàng nắm tay bà, khoảnh khắc ấy bà không biết mình vì muốn báo thù hay là đã thuần phục trước khí độ tuấn lãng khôi ngô của người đó.
Một người cao quý như thế mà phải làm một hạ nhân, một nô tài!
- Thiếp không tin! – Hoàng hậu nghiến răng, thổ ra đầy máu tanh.
- Trẫm không làm gì hắn, hắn tưởng trẫm không biết, tưởng trẫm không biết năm xưa đã có một yêu nghiệt là hắn! Tự hắn xin vào Đoan Vương phủ, Nhị đệ cũng cảm thấy không bình thường. Dung mạo của hắn, hắn tưởng rằng không ai biết dung mạo của mẫu thân hắn ư? Bức tranh của tiện tì kia còn do đích thân trẫm và Nhị đệ đặt vào quan tài của phụ hoàng, ngay cả Thái hậu cũng không hay biết! – Dụ Gia Đế trở nên kích động, bàn tay run rẩy chỉ mặt Hoàng hậu, quá khứ như cơn lũ xâm chiếm lấy trái tim ngài. Ngài thở hổn hển mấy hơi, gân xanh trên trán nổi lên rõ mồn một.
- Vì sao? Chàng chẳng phải là huynh đệ của các người sao? Vậy mà các người lại… lại để chàng làm một hạ nhân trong Đoan Vương phủ?
Chưa từng nghĩ tới sao? Dụ Gia Đế và Đoan Vương cũng từng nghĩ tới việc cho hắn một chức tước, để hắn cả đời phú quý, nếu không phải phát hiện ra hắn câu kết với Du Li Cốc.
- Hắn xông vào hoa viên chẳng qua là vì muốn thích sát trẫm, bởi vì hắn tâm tư thâm độc nên thay đổi kế hoạch… Hắn hận trẫm, cảm thấy sỉ nhục trẫm còn thỏa mãn hơn là giết trẫm! Trẫm tha cho hắn là vì Du Li Cốc sau lưng hắn. Trẫm muốn xem hắn vọng tưởng dựa vào Du Li Cốc liệu có thể đánh đổ giang sơn của trẫm không! Trẫm vờ như không biết, mặc cho hắn hầu hạ trong Đoan Vương phủ, thậm chí trẫm còn để con trai hắn lên làm Thái tử. Các người tưởng rằng như thế là hắn có thể thuận lợi cướp được Hoàng vị của trẫm ư?
Ngài đứng từ trên cao cúi đầu nhìn Hoàng hậu, nhìn gương mặt bà dường như trong phút chốc hóa già nua. Thân thể ngài run rẩy, cười khinh miệt:
- Thiên Tường tới Tần Hà đã lâu, mục đích là để thay thế huynh trưởng của nàng; ở Kinh Đô, Thái sư phủ và phủ đệ của các quan viên quy phục Thái tử đều đã bị bao vây trùng trùng, phụ thân và toàn tộc của nàng không ai có thể thoát được. Ta vốn định chờ thêm, chờ đến tháng Tám công chúa Trần quốc xuất giá. Khi Vĩnh Dạ cưới được nàng ta, đó chẳng phải là thời cơ tốt nhất để các người giết Hoàng đệ, gây ra cung biến sao? Chỉ tiếc rằng ta không sống được tới ngày ấy nữa rồi, Vĩnh Dạ bặt tin, ta không thể khiến Hoàng đệ khó xử. Trước khi chết, ta buộc phải kết thúc việc này!
Giọng ngài âm vang như tiếng sấm ngoài kia ầm ầm bùng nổ, phá hủy phòng tuyến cuối cùng của Hoàng hậu. Con rồng với ngũ trảo trên hoàng bào xông về phía bà. Mộng tưởng suốt hai mươi hai năm trong chớp mắt bị long trảo xé nát vụn.
Tia hi vọng cuối cùng trong mắt Hoàng hậu biến mất, sắc mặt trở nên u ám:
- Thì ra ngài biết hết tất cả! Tất cả đều nằm trong tính toán của ngài, ngài… ngoài mặt hiền minh dịu dàng, thực tế lại vô cùng tàn nhẫn! Nếu ngài hận thiếp, ngài giết thiếp, thiếp cũng không oán hận, vì sao ngài… vì sao lại đưa Thiên Thụy lên mây rồi lại đạp nó xuống địa ngục? Ngài giấu tất cả mọi người suốt hai mươi hai năm chỉ để chờ ngày hôm nay!
Trong tiếng hét xé họng, bà nhìn thấy sự vui vẻ trên gương mặt Dụ Gia Đế, gương mặt vàng vọt gầy gò ánh lên sắc hồng của sự hưng phấn thỏa mãn. Trái tim bà chùng xuống, đứng bật dậy định lao ra khỏi cung.
Chát! Một cái tát giáng mạnh lên mặt bà. Hoàng hậu mặt mũi tối sầm, bật ho rồi ngã rạp xuống đất.
- Đúng, ta chờ ngày hôm nay, chờ để nhìn hai người cách Hoàng vị ngày càng gần, cũng như hắn năm xưa, tưởng rằng có sự sủng ái của Thánh tổ, được vào cung và thậm chí là ngồi lên Long ỷ! Gần ngay trước mắt, tưởng vươn tay là có thể chạm tới, nhưng rồi lại phải giương mắt nhìn nó vuột mất! Hắn như thế, con trai hắn cũng vậy!
Một ngụm máu thổ ra. Hai mươi hai năm, cuối cùng Dụ Gia Đế cũng trả được mối hận này, hệt như thân thể dính dấp mồ hôi nay được gột sạch một cách sảng khoái. Ngài lau vệt máu nơi khóe miệng, nhìn Hoàng hậu, tàn nhẫn nói:
- Lý phi không đẹp bằng nàng, Trương phi không thông tuệ bằng nàng, cho dù là Lâm Bảo Lâm, Trần mỹ nhân cũng không cao quý đoan trang như nàng, họ thậm chí còn không bằng một nửa của nàng, nhưng trẫm thích họ, không hề có hứng thú với nàng.
Sự hòa ái suốt bao năm của Dụ Gia Đế đã không còn nữa.
Hoàng hậu bịt chặt hai tai, bà thực sự không thể ngờ được rằng, thân thế của Lý Thiên Thụy đã không còn là bí mật từ hai mươi hai năm trước, việc của bà với người đó cũng không còn là bí mật. Trong khoảnh khắc, chẳng còn lại gì nữa. Bà nhớ tới Du Li Cốc, bật cười:
- Nếu Du Li Cốc dễ đối phó như vậy thì đã không còn là Du Li Cốc nổi danh thiên hạ rồi.
- An quốc, Trần quốc và Tề quốc, chẳng lẽ ba nước hợp lực còn không tiêu diệt nổi Du Li Cốc? Thực lòng cho nàng hay, Hoàng đế ba nước đã ký ước thư liên thủ lần đầu tiên, mục đích là để tiêu diệt Du Li Cốc, kẻ dẫn bọn họ bước vào cái bẫy này chính là nàng. – Dụ Gia Đế thở dài, một tổ chức thích khách nổi danh thiên hạ có thể công khai mở Mẫu Đơn Viện ở đô thành các nước để nhận nhiệm vụ. Không một vị đế vương nào chấp nhận cho sự tồn tại đầy thách thức ấy.
Hoàng hậu khựng lại, hồ như không hiểu ý của Dụ Gia Đế.
- Nàng còn không hiểu sao? Du Li Cốc dọc ngang thiên hạ, bao lâu nay không tìm được đường vào, còn nàng và hắn, bao gồm cả Lý Thiên Thụy đều là những mồi câu tốt nhất. Du Li Cốc tham lam tưởng rằng có thể chấp chưởng quyền lực của An quốc chúng ta, làm gì có chuyện không mắc bẫy? Chúng ta chỉ chờ các tinh anh của bọn họ tiến vào Kinh Đô và xông vào hoàng thành này!
Một tia chớp rạch ngang bầu trời, Hoàng hậu tức thì hiểu ra. Bà và hắn định mượn thế lực Du Li Cốc để cướp Hoàng vị của An quốc, Dụ Gia Đế băng hà, Thiên Thụy kế vị, giết Đoan Vương, Du Li Cốc sẽ nắm trong tay một vị Hoàng đế bù nhìn. Vì kế hoạch này, Du Li Cốc đã hao tổn nhân lực, vật lực suốt mười năm qua, vậy mà đối với ba vị Hoàng đế, họ chỉ mong Du Li Cốc càng đầu tư thêm nhiều tiền vốn, đầu tư càng nhiều thì thiệt hại càng lớn.
- Cho dù Đoan Vương chết thì Lý Thiên Hựu cũng có ngoại viện đúng không? – Hoàng hậu sững sờ nhìn Dụ Gia Đế, lên tiếng hỏi.
- Giờ nàng mới hiểu sao? Hoàng đệ chẳng qua chỉ là mục tiêu thu hút sự chú ý của họ. Trẫm nhẫn nại bao nhiêu năm, chẳng lẽ lại không chuẩn bị kỹ càng ư?
Lời ngài như tiếng sấm ngoài điện, dập tắt mọi hi vọng của Hoàng hậu.
Cái bóng màu vàng ấy lại một lần nữa tới trước mặt bà, ngồi xổm xuống, nơi thắt lưng có một cái hầu bao bát bảo treo lủng lẳng, trên đó có thêu đôi uyên ương đùa nước. Hoàng hậu bỗng dưng nhớ ra, ngài từng nói Đoan Vương đã nhận Thánh chỉ tới Đông cung, bèn túm lấy vạt áo Dụ Gia Đế như túm lấy cái phao cứu mạng:
- Hoàng thượng… xin ngài, nể tình Thiên Thụy không hay biết gì, xin hãy tha mạng cho nó! Ngài đeo hầu bao… là cái hầu bao năm xưa thiếp thêu cho ngài! Ngài hận thiếp, đừng hận Thiên Thụy… xin ngài, Hoàng thượng! – Cảnh tượng ân ái năm xưa hiện lên trong tim, ngài vẫn đeo hầu bao mà bà tặng, Hoàng hậu khóc lóc thảm thương.
Nhẹ nhàng lau nước mắt cho bà, Dụ Gia Đế xòe tay ra, một viên thuốc đỏ rực lăn trong lòng bàn tay ngài:
- Khó chịu lắm phải không? Uống nó rồi sẽ không còn khó chịu nữa.
Hoàng hậu run rẩy đưa tay cầm lấy viên thuốc, ánh mắt vẫn nhìn Dụ Gia Đế, khổ sở cầu xin:
- Xin tha mạng cho Thiên Thụy, cha thiếp đã lớn tuổi, Hoàng thượng!
Dụ Gia Đế khôi phục lại gương mặt hòa ái, thở dài, gật đầu.
Hoàng hậu nhắm mắt, nuốt viên thuốc.
Tiếng sấm sét vang lên giữa tiếng mưa rào rào, trong Phượng cung tràn đầy sự u ám.
Dụ Gia Đế nhìn Hoàng hậu tắt thở mà không phải trải qua đau đớn, mới cẩn thận bế bà đặt lên sập, lòng bỗng thấy chua xót, bàn tay vuốt nhẹ lên gương mặt bà:
- Ta chỉ hận vì sao trái tim nàng lại trao cho hắn? Nếu trong tim nàng có ta thì Thiên Thụy làm Thái tử có sao? – Khóe mắt người tràn ra một giọt lệ.
Hoàng hậu dường như đã say ngủ, Dụ Gia Đế ôm bà, tựa hồ đang nhìn thấy nụ cười xinh đẹp của bà khi còn là thiếu nữ, dịu ngoan nằm trong lòng ngài, khiến ngài cảm thấy thỏa mãn không sao diễn tả. Ngài trở thành Thiên tử khi còn là thiếu niên, vì tham lam không biết đủ nên bị sự dịu dàng của Lý phi, sự thẳng thắn của Trương phi mê hoặc, nhưng trong lòng ngài chưa bao giờ hết yêu bà. Cho tới khi bà mang thai đứa con của người ấy, ngài mới cảm thấy đau đớn, sự đau đớn vì bị từ bỏ.
Dụ Gia Đế nhớ tới Đoan Vương và Vương phi, nhất thời cảm thấy hoang mang. Hai mươi hai năm qua, ngài hoàn toàn có thể giết chết Thiên Thụy, khi ấy, ngài chưa thực sự muốn báo thù, hay sợ bà đau lòng? Cúi đầu nhìn Hoàng hậu nằm trong lòng mình, ngài cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Tất cả đều không thể làm lại, cũng không thể vãn hồi. Chỉ có khoảnh khắc này, ôm bà trong tay, ngài mới cảm thấy bà thực sự thuộc về mình.
Ngọn nến chao đảo trong gió, Dụ Gia Đế hốt hoảng, cuộc đời vậy là đã trôi qua. Rất lâu sau mới thở dài, là công hay tội mặc cho người đời bình xét, tất cả đã chẳng liên quan gì tới ngài nữa.
Ngài gọi Vương công công tới dặn dò:
- Trẫm bệnh nặng không dậy được, Hoàng hậu lo lắng ngày đêm nên đã ra đi, đồng táng với trẫm! Thái tử… - n oán giữa mình với Hoàng hậu chẳng lẽ lại để Thiên Thụy và Thiên Hựu một lần nữa nảy sinh bi kịch? Ngài không nói tiếp. Nhớ tới lời khẩn cầu của Hoàng hậu trước khi chết, ngài chỉ biết thở dài, đều là số phận, không nằm trong sự kiểm soát của ngài nữa rồi.
Vương công công quỳ xuống dập đầu, nước mắt lăn trên gương mặt già nua. Rất lâu sau ngẩng đầu lên, thấy Dụ Gia Đế mặt vẫn nở nụ cười, ôm Hoàng hậu ra đi.
Đông cung bị bao vây suốt năm canh giờ.
Lý Thiên Thụy bực bội bất an.
- Điện hạ, nhân lúc nửa đêm, vượt tường mở đường máu! – Một mưu sĩ trong Đông cung lo lắng đưa ra lời khuyên.
Lý Thiên Thụy lắc đầu, sắc mặt hoang mang. Mở đường máu ra ngoài rồi sẽ thế nào? Hắn nên đi đâu? Dâng Hoàng cung và Hoàng vị cho Lý Thiên Hựu ư? Phụ hoàng từ nhỏ đã không thích hắn, nhưng mẫu hậu còn ở trong cung, làm sao hắn có thể bỏ đi?
- Thái tử cung môn tiếp chỉ! – Một giọng nói kéo dài xuyên qua mưa gió, vẳng từ ngoài cửa cung vọng vào.
- Điện hạ, cẩn thận đề phòng!
Lý Thiên Thụy đứng lên, đưa đôi mắt u ám nhìn quanh. Quân muốn thần chết, thần có thể không chết không?
- Lệnh cho Tả hữu vệ soái chuẩn bị, nhân lúc tuyên chỉ, mở đường máu xông ra ngoài! – Nói xong câu đó, một cảm giác đau đớn, phẫn hận xuyên vào tim hắn, như thể có một cái gai đâm vào da thịt, không chạm vào thì không đau, nhưng vừa chạm đến đã đau đớn khôn tả. Hắn là đích tử của chính cung, vậy mà không bằng con trai do tiện nhân Lý phi sinh ra hay sao?
Đối với các nội thị và nữ quan trong cung mà nói, Thái tử bình thường hở chút là dùng gậy đánh chết người, bọn họ sợ hắn hơn là kính trọng hắn. Nhưng dù sao hắn vẫn là Thái tử, mà lúc này rõ ràng là một Thái tử bị người ta giăng bẫy, cho dù thường ngày tàn bạ