ế nói Thiên Hựu phải hoàn thành hôn sự trong vòng trăm ngày, ông muốn nhân cơ hội này xin một đạo Thánh chỉ để phòng thân.
Dụ Gia Đế thở dài:
- Ta biết, khanh không muốn bị cuốn vào chính sự triều đình, chẳng lẽ khanh không tin tưởng Thiên Hựu?
- Có còn hơn không.
- Ha ha, khanh thật là… - Dụ Gia Đế ho khẽ một tiếng rồi đáp – Được, ta biết khanh thương nó, chỉ sợ nó chống đối Thiên Hựu. Thiên Hựu nói với ta rằng nó rất thích con gái khanh, khanh không cần quá lo lắng.
- Nhưng sau này Thiên Hựu sẽ thành Hoàng đế!
Dụ Gia Đế khựng lại, ho hai tiếng rồi cười:
- Đúng thế, làm người bên cạnh Hoàng đế rất đáng sợ, nếu không thì đâu có câu “gần vua như gần hổ”? Ví như hai chúng ta huynh đệ tình thâm mà đệ vẫn cố để không bị kéo vào cuộc tranh đua hoàng quyền. Nhị đệ, Hoàng vị ta đã ngồi, ta lại thấy ngưỡng mộ đệ. Năm xưa đệ nói chí của mình là ở mỹ nhân chứ không phải giang sơn, từ bỏ Hoàng vị. Đệ nói, ta có nên cho Thiên Hựu một cơ hội lựa chọn không? Nó là Hoàng đế, nó cũng có người mà nó thích.
Ngài không xưng “trẫm” mà dùng ngữ khí bình thường để hỏi Đoan Vương, điều này khiến ông thấy lòng ấm áp, cảm giác như được quay về những ngày tháng thân thiết xưa kia giữa hai huynh đệ.
Đoan Vương ngây người, trầm mặc rất lâu:
- Vĩnh Dạ không thích nó.
- Năm xưa… Vương phi cũng thích đệ sao? Chẳng phải vì đệ cứ bám lấy nàng sao? Thế mà cũng nói! – Dụ Gia Đế dường như cũng nhớ lại cảnh tượng năm xưa hai huynh đệ cấu kết nhau làm việc xấu, tới chỗ Trương Thừa tướng ép hôn, ho vài tiếng, mặt đỏ bừng lên.
- Hoàng huynh! – Đoan Vương thẳng lưng quỳ trước mặt Dụ Gia Đế, tiếng gọi ấy hệt như lời khẩn cầu năm xưa xin được lấy Vương phi. Đoan Vương cúi đầu nhẹ giọng nói, - Lâu nay thần đã muốn định hôn sự cho Vĩnh Dạ.
Dụ Gia Đế kinh ngạc, sửng sốt, ít nhiều cũng thấy có chút không vui. Nhìn thần sắc Đoan Vương thì biết là thật, thở dài nói:
- Chẳng lẽ còn có ai tốt hơn Thiên Hựu sao?
- Hoàng huynh! – Đoan Vương đi bằng đầu gối lại gần, dựa sát vào Dụ Gia Đế nói khẽ.
Dụ Gia Đế nghe vậy ngỡ ngàng, rất lâu sau mới thở dài:
- Khó xử cho đệ quá, phải nghĩ ra một cách lưỡng toàn như vậy. Nhưng Vĩnh Dạ có thích người đó không? Nếu Vĩnh Dạ thích Thiên Hựu thì sao? Ta thấy, chuyện của con cái đệ đừng lo lắng nữa, đệ vì Vĩnh Dạ, ta cũng vì Thiên Hựu mà thôi. Ta sẽ cho đệ một đạo Thánh chỉ, để Thiên Hựu không được miễn cưỡng nó, được không? Có điều, đệ phải cho Thiên Hựu một cơ hội, như năm xưa ta đã cho đệ một cơ hội!
Hai huynh đệ lúc này đã không còn giữ thân phận Hoàng đế và thần tử, mà là hai người cha, một người vì con gái, một người vì con trai.
- Đa tạ Hoàng huynh. – Đoan Vương biết đây đã là nhượng bộ cuối cùng của Dụ Gia Đế.
Dụ Gia Đế dường như cũng an tâm, xua tay.
Đoan Vương tạ ân rồi cầm hai đạo Thánh chỉ ra ngoài, đoạn quay đầu lại, dập đầu với Dụ Gia Đế ba lần, hành đại lễ. Khi đứng lên thấy Dụ Gia Đế mỉm cười nhìn ông, thở dài, lúc này mới ngậm lệ ra khỏi Long Tường Cung. Ông biết, đây là lần cuối cùng ông gặp Dụ Gia Đế rồi.
Tiếng gió vẳng tới, Dụ Gia Đế nghiêng tai lắng nghe.
Trong Long Tường Cung, đĩa nến Cửu Long đột nhiên kết thành một bông hoa lửa lớn rồi bùng lên.
Tâm trạng trầm tư của Dụ Gia Đế bị âm thanh khe khẽ này đánh thức. Ngài ngẩng đầu lên hỏi:
- Hoàng hậu đi nghỉ chưa?
Vương công công chắp tay đứng hầu:
- Có lẽ là chưa ạ.
Dụ Gia Đế ngồi dậy:
- Thay đồ cho trẫm, tới Phượng cung.
Vương công công giật mình, đang định khuyên nhủ thì Dụ Gia Đế đã xuống giường. Ông vội vàng gọi nội thị vào hầu hạ ngài thay y phục. Thấy phần thắt lưng lại rộng ra một chút, trong lòng không khỏi chua xót, buột miệng:
- Ngoài kia mưa rồi, Hoàng thượng, hay là, để mai…
Dụ Gia Đế nhìn ra ngoài điện, ngày mai? Ngài thở dài, chống chọi được tới hôm nay, sợ rằng nếu không đi thì không còn cơ hội nào nữa rồi:
Ngoài kia Vũ Lâm Vệ đã phong tỏa cổng cung, mưa gió tơi bời, khiến bà cảm thấy vô cùng bất an. Nay Dụ Gia Đế tới, không biết nên mừng hay lo, bà chầm chậm quỳ xuống hành lễ. Tà váy dài như đuôi chim phượng xòe ra trong điện, tư thế vẫn như thường ngày, mỹ lệ, nho nhã.
Dụ Gia Đế không đỡ bà dậy, ngồi xuống sập nhìn Hoàng hậu. Ánh mắt tràn ngập hồi ức.
Rất nhiều năm trước, ngài cũng từng thích bà. Thích sự kiêu ngạo, xinh đẹp, hoạt bát của bà, vậy mà vì sao giờ đây gương mặt mỹ lệ ấy lại không thể nào thu hút được hứng thú và sự sủng ái của ngài? Dụ Gia Đế thở nhẹ một hơi:
- Đứng lên đi!
Hoàng hậu đã chờ tiếng ấy rất lâu, chờ tới khi sợi dây trong lòng gần như đã đứt. Bà ngẩng đầu lên, khuôn mặt hoen nước mắt:
- Hoàng hậu lúc nào cũng quật cường như thế… - Ngón tay gõ nhẹ xuống sập, thần sắc hòa ái của Dụ Gia Đế vẫn không thay đổi, không buồn cũng không vui. Ngài trầm ngâm giây lát rồi mới chậm rãi nói:
- Trẫm không sống được bao lâu nữa, uống thuốc cố gắng duy trì, đến hôm nay đã như ngọn đèn cạn dầu, Hoàng hậu biết không?
Hoàng hậu im lặng. Ngài sắp chết rồi, sao bà có thể không biết. Hai tháng trước, Dụ Gia Đế tan buổi triều sớm thì ho ra máu, suốt nửa tháng qua Đoan Vương đã nghĩ ra không biết bao nhiêu cách để khôi phục tinh thần cho ngài. Hoàng hậu thầm nghĩ, ngự y và Hồi Hồn đều nói Dụ Gia Đế bị bệnh lao, chỉ cần liên tục ho ra máu thì sẽ vô phương cứu chữa. Suốt một tháng qua, không biết đã bao lần bà nhìn thấy Dụ Gia Đế ho ra máu tươi, nhìn ngài ngày càng gầy đi, làn da vàng vọt không hồng lên một cách bình thường được nữa, bà nghĩ, không bao lâu nữa, mọi thứ sẽ kết thúc.
Vạt áo vàng kim dừng lại trước mặt Hoàng hậu, gấu áo thêu sóng biển cuồn cuộn, rồng vàng đùa nước vô cùng sống động, Hoàng hậu cụp mắt nhìn con rồng nhe nanh múa vuốt như chực xông về phía mình, lồng ngực đầy cảm giác áp bách khó chịu. Miệng bà vẫn nói:
- Hoàng thượng mệnh cùng trời đất… chắc chắn sẽ vạn thọ vô cương!
- Ha ha! – Dụ Gia Đế cười lớn, tiếng cười khiến Hoàng hậu ngẩng đầu lên, nhìn thấy gương mặt gầy gò vẫn giữ được vẻ kiêu ngạo thời trẻ, tim bà thoáng run rồi lại cúi đầu xuống.
- Hoàng hậu tưởng rằng có Du Li Cốc nhận sự ủy thác của nàng thì có thể kê cao gối mà ngủ rồi sao? Thái tử, Đông cung đã bị bao vây, Hoàng đệ mang Thánh chỉ của trẫm đi rồi.
Thanh âm của Dụ Gia Đế cũng suy yếu như sắc mặt ông, Hoàng hậu nghe mà cảm giác như tiếng từ địa ngục vọng về. Bà gạt mạnh tay Dụ Gia Đế ra, loạng choạng đứng lên, chỉ mặt ngài mà quát:
- Nó cũng là con trai của ngài, sao ngài lại tàn nhẫn như thế? Vì sao lại đối xử bất công với Thiên Thụy như thế?
- Bất công? – Dụ Gia Đế từng bước áp sát Hoàng hậu, nhất thời toàn thân như có được sức mạnh, bệnh tật, đau đớn dường như đã lùi xa. Chờ bao nhiêu năm cuối cùng cũng chờ được ngày này, rốt cuộc trong mắt ông cũng lóe lên hận ý. – Ta thực sự bất công với nó? Tàn nhẫn với nó? Nó là con trai của trẫm… Sau khi Lý phi mang thai, trẫm chỉ tới Phượng cung một lần, lần đó đã có Thiên Thụy? Nàng lừa trẫm say rượu rồi tưởng rằng trẫm không biết gì sao? Trên người nó có điểm nào giống trẫm? Đích tử của Hoàng hậu, nực cười! Thiên Hựu tâm tư thâm trầm, Thiên Tường ngoài mặt hào sảng nhưng cũng không phải hạng vừa, nhưng thứ duy nhất chúng không có chính là sự độc ác, tàn bạo của Thái tử!
Hoàng hậu hốt hoảng lùi về sau, tà váy dài cuốn vào chân, ngã nhào xuống đất, trâm vàng rơi xuống, mái tóc dài xõa ra, trên gương mặt xinh đẹp tràn đầy tuyệt vọng và thống khổ:
- Đúng, nó không phải là con ngài. Thế nhưng vì sao? Thiếp không tốt sao? Huynh trưởng của thiếp quanh năm ở Tần Xuyên, vì ngài chống lại binh mã nước Tề, mười bốn tuổi thiếp đã gả vào phủ Thái tử kết hôn với ngài, vì sao ngài còn có thêm Lý thị, Trương thị?
- Đó chính là nguyên nhân nàng phản bội trẫm? – Dụ Gia Đế đại nộ. Gương mặt ông lóe lên một sắc hồng dị thường, ho một tiếng, máu tươi bắn lên hoàng bào.
- Thiếp là Hoàng hậu, vậy mà phải chứng kiến Lý thị mang thai trước, ngài bảo thiếp còn thể diện nào? Thiếp nhìn vẻ mặt rạng ngời hạnh phúc của Lý thị, rồi lại nhìn ánh mắt ngài nhìn ả, thiếp cũng muốn có một đứa con! Năm đó, là mùa thu phải không, Hoàng thượng? Còn nhớ mùa thu năm đó đi thưởng cúc không? Từ đằng xa thiếp đã thấy ngài nắm tay Lý thị, hái cho ả một bông cúc vàng, mà thiếp chỉ có thể rời đi… Thiếp đi bao xa ngài không biết, thiếp đi bao lâu ngài cũng không biết! Ha ha! – Hoàng hậu đột nhiên bật cười lớn. – Ngài không thể ngờ rằng Hoàng đế An quốc du ngoạn, thị vệ cấm quân trùng trùng bảo vệ mà lại có người xuất hiện trong bụi hoa, bắt cóc Hoàng hậu của ngài!
Hoàng hậu lộ vẻ bi ai, thế nhưng gương mặt mỹ lệ lại lóe lên ánh sáng khác thường. Bà thì thào tự nói:
- Hắn xuất hiện giữa những đóa hoa, lặng lẽ nhìn thiếp, thiếp cũng lặng lẽ nhìn hắn… Khi rời đi, hắn đã nói với thiếp rằng, nếu có chuyện gì thì có thể tìm Du Li Cốc. Thiếp mang trong mình giọt máu của hắn, thiếp là một người mẹ, thiếp buộc phải giúp Thiên Thụy đăng cơ Thái tử, làm Thiên tử.
- Nàng nằm mơ! – Dụ Gia Đế quát lớn, cả người kịch liệt run rẩy. – Nàng là bậc mẫu nghi thiên hạ mà lại dan díu với một nam nhân không quen biết!
Hoàng hậu ngồi trên mặt đất, vuốt mái tóc dài, cười si mê:
- Nhưng mà, Hoàng thượng, ngài lại để Hoàng hậu của ngài nuôi con cho người khác hai mươi hai năm trời, điều gì đã khiến ngài ẩn nhẫn đến thế? Vì binh mã của La gia sao? Hay là ngài âm mưu thôn tính cả thiên hạ? Nam nhân mà thiếp không quen, chẳng lẽ ngài cũng không quen sao? Ngài thực sự không quen hắn? Hắn chẳng lẽ không phải người của Lý gia, không chảy chung một dòng máu với ngài ư? Chẳng lẽ con trai của Thánh tổ chỉ có ngài và Đoan Vương thôi sao?
Dụ Gia Đế giận dữ đến mức chân tay run rẩy, nhưng nụ cười phát ra lại vô cùng lạnh lẽo:
- Nghiệt chủng của Thánh tổ năm xưa khiến hai huynh đệ ta phải gánh trên lưng, khiến ta ẩn nhẫn suốt hai mươi hai năm! Nói thật cho nàng biết, kẻ đó ở ngay trong Đoan Vương phủ, làm một hạ nhân, làm một nô tài! Cùng một dòng máu chưa chắc đã cao quý như nhau!
Lời này khiến Hoàng hậu hét lên:
- Không! Chàng… sao chàng có thể là một hạ nhân? Ngài, các người hiếp người quá đáng!
Tiếng hét lanh lảnh như mũi tên bay vút lên bầu trời Phượng cung, tình nguyện chớp mắt bị xé rách, hóa thành một tia chớp, sấm chớp vang rền.
Bên trong Phượng cung không một bóng người, những ngọn nến bập bùng cháy, giọt nến đỏ rực như nước lũ tràn bờ, những cái bóng như quái