- Lý Thiên Hựu! Ngươi là nghịch tặc giết em trai để cướp ngôi! – Thiên Thụy nhận ra một trong số người đó chính là Thiên Hựu, bất chấp Lý Ngôn Niên, mọi oán khí tích tụ trong ngực đều bộc phát, lao về phía Thiên Hựu. Cha đánh con trai? m thanh đó như tiếng sét vang lên bên tai hắn.
Chóp mũi dường như ngửi thấy một mùi thơm, mùi thơm của đồ nướng lẫn với hương hoa, quyến rũ lạ thường.
Lông mi khẽ lay động, một giọng nói quen thuộc dịu dàng vang lên bên tai:
- Tỉnh rồi hả?
Vĩnh Dạ ngáp dài, trong đầu lập tức hồi tưởng lại chuyện tối qua. Nàng trúng mê dược, lao ra khỏi Mẫu Đơn Viện, cướp ngựa, sau đó không trụ được nữa… vậy chính hắn đã cứu mình? Hắn có giết mình không?
Nàng chầm chậm mở mắt ra, nhớ tới phi đao trên người. Chỉ khẽ cử động đã cảm thấy phi đao vẫn còn.
Ám khí đương nhiên là vũ khí ở trong bóng tối, bất kể là giấu trên người hay để công kích kẻ địch thì Vĩnh Dạ đều ở trong bóng tối, không để ai phát giác. Ám khí của nàng cũng thế. Nếu lục soát thân thể, trừ phi lột sạch nàng ra, không thì sẽ không bao giờ biết nàng giấu phi đao ở đâu.
Chỉ cần Phong Dương Hề không thấy chỗ nàng giấu đao thì hắn sẽ không biết nàng là thích khách Tinh Hồn. Bây giờ nàng xuất đao liệu có giết được hắn không? Vĩnh Dạ vừa ngáp dài vừa phán đoán tình thế và chênh lệch thực lực.
Trong rừng nhóm một đống lửa, phía trên là một con thỏ. Phong Dương Hề chăm chú nướng thỏ, không ngẩng đầu lên:
- Ngươi là tiểu tư trong Mẫu Đơn Viện, sao tự nhiên lại đi cướp ngựa như một gã điên?
Vĩnh Dạ ngẩn người, hắn không nhận ra mình ư? Nhớ ra loại phấn dịch dung trên mặt không dễ bị rửa trôi. Người đẹp vì lụa, mặc y phục tiểu tư, hoàn toàn khác với y phục hoa lệ của Vĩnh An Hầu, tâm lý bất an của Vĩnh Dạ dần dần ổn định lại. Nàng nghĩ, với danh tiếng của đại hiệp Phong Dương Hề hẳn sẽ không lục soát người mình đâu.
- Tôi là kẻ làm công, chỉ cần miếng ăn, không muốn bán thân…
Dường như nàng khổ sở đến độ không nói được nên lời. Có những khi nói nửa câu còn có hiệu quả tốt hơn là nói cả câu. Tập Hoa phường là nơi thế nào? Mẫu Đơn Viện là nơi thế nào? Cướp ngựa chạy ra ngoài, lại còn trúng mê dược. Vĩnh Dạ nghĩ, nửa câu chưa nói kia cũng đủ để Phong Dương Hề tha hồ liên tưởng tới mấy cảnh phấn hương.
Phong Dương Hề nhìn nàng đầy thông cảm, xé con thỏ thành hai phần, đưa nửa to cho nàng.
Vĩnh Dạ cũng không khách sáo, nhận lấy ăn ngon lành.
Vì sao hắn lại xuất hiện ở Tập Hoa phường, lại còn tình cờ cứu mình? Vĩnh Dạ vừa ăn vừa nghĩ.
Ăn xong, Phong Dương Hề ném cho nàng một cái hầu bao:
- Có ít bạc vụn.
Vĩnh Dạ nhận lấy, tâm tư xoay chuyển, nghẹn ngào nói:
- Đa tạ ơn cứu mạng của đại hiệp, Tiểu Ma Tử chẳng có gì báo đáp, nguyện đi theo đại hiệp làm trâu làm ngựa…
Phong Dương Hề cười nói:
- Giữa đường gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ là bổn phận của những người hành hiệp trượng nghĩa như ta, ngươi nặng lời rồi. Cầm ít bạc vụn mà về nhà sớm đi.
- Ơn của đại hiệp như trời như bể, cứu Tiểu Ma Tử lại còn ban bạc, Tiểu Ma Tử… không có nhà nữa, xin đi theo đại hiệp hành hiệp trượng nghĩa, mong đại hiệp thu nhận. – Vĩnh Dạ trôi chảy tuôn một tràng như học thuộc, một mực đòi đi theo Phong Dương Hề. Dẫu sao bây giờ nàng cũng chẳng có nơi nào để đi, Du Li Cốc đã biết thân phận nàng, cho dù nàng về Đoan Vương phủ, bọn họ cũng sẽ tìm tới tận nhà, chi bằng đi theo Phong Dương Hề, võ công của hắn cao cường, người của Du Li Cốc có tìm được cũng chẳng có kết cục tốt đẹp. Huống hồ, Vĩnh Dạ nghĩ, Phong Dương Hề từ Trần quốc về An quốc, phần lớn là để tìm Tinh Hồn báo thù, vậy thì… nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất!
Vĩnh Dạ hai mắt đẫm lệ, khóc lóc ầm ĩ.
Phong Dương Hề nhìn nàng, tựa hồ khó lòng đối phó với nước mắt của nàng, nhún vai khó xử:
- Ta là lãng tử giang hồ, bốn bể là nhà, theo ta khổ lắm.
- Không sợ! Tiểu Ma Tử xuất thân bần hàn, làm hạ nhân đã quen. Đại hiệp, ngựa vẫn còn đây, tôi dắt ngựa cho ngài! – Vĩnh Dạ nhảy tới trước con ngựa, cầm sợi dây thừng nhìn Phong Dương Hề lấy lòng.
- Con ngựa này là của người khác, phải mang trả lại. – Phong Dương Hề mỉm cười nhìn nàng, bộ hắc y bay trong gió, đôi mắt sáng lên vẻ cương nghị.
Mang về? Về Tập Hoa phường? Vĩnh Dạ lập tức dài mặt ra:
- Không sợ làm sai, biết sửa là được. Trả ngựa rồi thì ta sẽ thu nhận ngươi làm hạ nhân của ta. Đi thôi.
Vĩnh Dạ đột nhiên hơi hối hận, lẽ ra mình không nên đi theo hắn, nghe Phong Dương Hề nói xong, hai mắt nàng muốn trợn trắng.
- Đúng rồi, ta tên Phong Dương Hề! Còn ngươi?
- Gọi tôi là Tiểu Ma Tử được rồi, từ khi sinh tôi ra, cha mẹ đã gọi là Tiểu Ma Tử, không có tên nào khác.
- Ngươi bao nhiêu tuổi rồi, Tiểu Ma Tử?
- Mười tám.
- Theo ta cũng không phải cách lâu dài. Sau này ngươi còn phải thành gia lập nghiệp, cưới vợ sinh con, không như những kẻ lang bạt giang hồ như chúng ta.
Vĩnh Dạ thở dài, lắc đầu:
- Ai mà chịu gả cho một tên mặt rỗ vừa nghèo vừa xấu cơ chứ? Phong đại hiệp không cần lo lắng cho tôi.
Vĩnh Dạ tỉ mỉ đánh giá, hắn không có ngũ quan tuấn mỹ như Lý Thiên Thụy, cũng không có ngoại hình thanh tú như Lý Thiên Hựu, càng không có được gương mặt anh tuấn như Nguyệt Phách. Chòm râu che khuất nửa gương mặt trông có vẻ lôi thôi, duy chỉ có đôi mắt là sáng rực, cuốn hút. Nếu nói hắn đẹp trai, chi bằng nói hắn tuy nhếch nhác nhưng lại phóng khoáng hào sảng.
Phong Dương Hề thở dài, nghiêm túc nói:
- Ngươi đừng tự ti, chẳng qua chỉ là da ngươi hơi đen một chút, mặt hơi nhiều tàn nhang, nhưng chỉ cần tâm địa lương thiện thì các cô nương tốt đều sẽ tranh nhau gả cho ngươi, nói không chừng còn có thiên kim tiểu thư để mắt tới ngươi ấy chứ. Gã què đóng móng ngựa mấy hôm trước còn cưới được một cô nương mười tám cơ đấy.
Vĩnh Dạ nhớ tới lão què đóng móng ngựa ở ngõ nhỏ sau lưng Tập Hoa phường, hàm răng vàng khè đã rơi mất vài cái, nói chuyện thì thều thào. Lão mà cưới được cô nương mười tám? Vĩnh Dạ lập tức có cảm giác muốn nôn hết phần thịt thỏ ra ngoài.
- Được đi theo Phong đại hiệp là phúc của Tiểu Ma Tử. Tiểu Ma Tử hiểu rồi ạ, tuy rằng mặt Phong Dương Hề hơi bẩn một chút, chòm râu trông hơi nhếch nhác, nhưng tâm địa tốt, ngay cả Mặc Ngọc công tử cũng không đẹp bằng Phong đại hiệp.
Phong Dương Hề ngượng ngùng ho khan hai tiếng, so sánh kiểu gì kỳ vậy, đánh đồng hắn với Mặc Ngọc công tử của Mẫu Đơn Viện? Hắn quay mặt đi, nói:
- Tới Tập Hoa phường rồi, ngươi đi trả ngựa đi.
- Tôi sợ lắm, nơi này Tiểu Ma Tử không dám bước vào nữa đâu!
- Không sao đâu, có ta ở đây, sẽ không sao cả. Ngươi đường đường chính chính đi trả ngựa, sợ cái gì?
Vĩnh Dạ cười khan hai tiếng, trong lòng thầm nghĩ, sao cứ cảm giác như Phong Dương Hề đang chơi khăm mình nhỉ? Nàng chậm chạp dắt ngựa vào Tập Hoa phường.
Trên người vẫn mặc y phục của tiểu tư Mẫu Đơn Viện, người trong Tập Hoa phường nhìn nàng như một kẻ điên, ai cũng biết chuyện tên tiểu tư này đêm qua nổi điên cướp ngựa, không khỏi thở dài, chạy được rồi còn quay lại ư? Không chết thì cũng bị lột da. Đi tới cạnh Mẫu Đơn Viện, chẳng ai đếm xỉa gì tới nàng. Vĩnh Dạ quay đầu, Phong Dương Hề đứng cách đó không xa đang dùng ánh mắt khích lệ. Nàng thở dài, gọi to:
- Ngựa của ai đây? Mau tới nhận về! Hôm qua Tiểu Ma Tử uống nhiều rượu nên cưỡi ngựa đi mất, hôm nay mang tới trả!
Tiếng nàng rất to, có lẽ toàn bộ Tập Hoa phường đều nghe thấy. Nhưng đứng một lát chẳng thấy ai ra nhận. Vĩnh Dạ đi thẳng tới cổng Mẫu Đơn Viện, đặt dây thừng vào tay một tiểu tư gác cửa, nói to:
- Ai bị mất ngựa thì tới đây nhận! Tiểu Ma Tử xin đắc tội. – Nói xong rảo bước định bỏ đi.
Vừa được mấy bước, sau lưng đã vang lên tiếng gầm giận dữ:
- Tiểu Ma Tử! Khế ước bán thân của ngươi vẫn nằm trong tay lão nương, ngươi chạy đi đâu? Quay lại cho ta!
Khế ước bán thân? Mình ký khế ước bán thân khi nào? Vĩnh Dạ kinh ngạc quay đầu lại, mụ tú bà của Mẫu Đơn Viện đang chống nạnh đứng ở cửa, trừng mắt nhìn nàng.
- Ma ma, tôi không lấy tiền công tháng này nữa, hình như tôi chưa từng ký khế ước bán thân thì phải?
- Đây là cái gì? Giấy trắng mực đen lại còn có dấu tay! Luật của An quốc viết rất rõ ràng, lão nương bỏ ra hai lượng bạc mua ngươi về mà ngươi lại dám chạy ư? Bắt lại cho ta! – Giọng tú bà còn to hơn giọng Vĩnh Dạ gấp mười lần, bàn tay béo múp phẩy một cái, năm sáu hộ viện của Mẫu Đơn Viện xông ra bao vây nàng.
Vĩnh Dạ nghĩ bụng, cái chủ ý tồi này của Du Li Cốc tuy rằng thối nát nhưng lại rất hữu hiệu, giờ không phải là lúc nói lý. Nàng lại không thể thể hiện võ công trước mặt Phong Dương Hề, chỉ đành ngoác miệng hét lớn:
- Phong đại hiệp cứu mạng! Tôi đâu có ký khế ước bán thân! Cướp người à, cứu mạng với!
- Tiểu Ma Tử, ta ở đây!
Vĩnh Dạ bị hai tên hộ viện xốc nách hai tay, cố ngoái đầu nhìn:
- Phong đại hiệp cứu mạng!
- Ai da! Vị này chẳng phải Phong đại hiệp danh chấn giang hồ đây sao? Ngài nhìn xem, giấy trắng mực đen viết rất rõ ràng, Tiểu Ma Tử tự nguyện bán thân cho Mẫu Đơn Viện chúng tôi với giá hai lượng bạc, Phong đại hiệp nhất định phải phân xử cho tôi! – Mụ tú bà đưa tờ khế ước bán thân tới trước mặt Phong Dương Hề.
Hắn liếc qua, thở dài nói:
- Tiểu Ma Tử, ngươi đã ký khế ước bán thân thì sao ta dám đưa ngươi đi? Giúp ngươi chuộc thân thì ta lại không có tiền.
- Phong đại hiệp, dù ngài có bạc cũng phải hỏi lão nương có đồng ý hay không! Đây là khế ước chết!
Vĩnh Dạ nhìn hai bọn họ kẻ xướng người họa, trái tim chùng xuống. Không lẽ Phong Dương Hề đã nhận ra mình? Trước mặt hắn nàng luôn tỏ ra yếu ớt bệnh tật, sợ nhất là hắn biết mình chính là thích khách Tinh Hồn. Nhớ lại ngày trước ở Trần quốc đâm hắn một đao sau lưng, bất kể thế nào cũng không dám sử dụng công phu trước mặt Phong Dương Hề. Nếu hắn nhận ra nàng, nàng chỉ đành nghĩ cách chạy trốn thôi. Vĩnh Dạ không sợ hai tên hộ viện bắt mình, nàng đang nghĩ làm thế nào để thoát khỏi Phong Dương Hề, hoặc giả, vào Mẫu Đơn Viện, chờ hắn đi rồi sẽ dễ dàng hơn.
Phong Dương Hề thong thả đi tới cạnh nàng, thở dài:
- Ngươi lấy bạc của người khác, bán thân, sao có thể trở mặt không chịu thừa nhận? Uổng công ta còn muốn giúp ngươi làm một người tốt.
Vĩnh Dạ đảo tròn mắt, khổ sở nói:
- Xin lỗi, Phong đại hiệp. Tuy rằng Tiểu Ma Tử xấu xí, nhưng thực sự không muốn ở Mẫu Đơn Viện nên mới lừa ngài.
Phong Dương Hề lắc đầu, sắc mặt thoáng buồn:
- Phong mỗ thực lòng muốn giúp ngươi mà lại bị ngươi rắp tâm lừa gạt!
Vĩnh Dạ cúi đầu tỏ vẻ ăn năn, chỉ hi vọng Phong Dương Hề mau cút, cút càng xa càng tốt. Nàng càng lúc càng tin rằng Phong Dương Hề là loại ngụy quân tử, ngoài miệng thì nói chuyện nhân nghĩa, nhưng trong lòng toàn nghĩ những điều xấu xa. Ai ngờ giọng điệu Phong Dương Hề đột ngột thay đổi:
- Phong mỗ hận nhất là những kẻ lừa gạt ta, đưa Phong mỗ vào ch