Vĩnh Dạ ngắm chuẩn phương hướng, bất chấp tất cả đuổi theo. Mỹ nhân tiên sinh và Thanh y sư phụ không lẽ đang ở Trần quốc? Du Li Cốc thực sự là do Trần quốc dựng nên? Tường Vi và Nguyệt Phách ở đâu? Nàng nhất định phải biết được đáp án này.
Thế nước của Lương Gia rất mạnh, mặt sông rộng mấy trăm trượng, chảy qua các nước Tống, Tề, sóng vỗ bạc đầu. Lương Giang nhiều ao hồ đổ vào, như một viên minh châu trong lãnh thổ Trần quốc. Trừng Hồ là hồ lớn nhất Trần quốc, bốn thành xung quanh đều là vựa cá và lúa của cả nước.
Kinh đô Trần quốc Trạch Nhã nằm ở phía đông của Trừng Hồ. Trong thành có hàng vạn gia đình sống thủy cư, buôn bán trên thuyền là một nét văn hóa đặc trưng của Trạch Nhã.
Con thuyền màu đen len lỏi trong thành, đội ngũ đã vào thành từ sáng sớm, Vĩnh Dạ vén rèm lên nhìn ra ngoài. Các ngư dân nhường đường đứng thành một hàng dài, ai cũng xách thùng gỗ lớn đựng cá, trên thùng còn treo những xâu tôm lớn vỏ xanh nhảy tanh tách.
Vĩnh Dạ mỉm cười. Những con tôm này mà bỏ đầu, cho thêm gừng tỏi vào rán thì đúng là mỹ vị nhân gian. Được ngồi cùng một đám bạn ở giữa chợ đêm nữa, mang theo một két bia lạnh, tay bóc tôm dính đầy dầu mỡ, sống như thế mới là sống.
Còn cuộc sống hiện nay là gì? Là tính toán, là giăng bẫy, là phòng bị. Mạng sắp không còn, ai còn tâm trí đâu mà thưởng thức tôm? Vĩnh Dạ cười ha hả. Con người là thế, không có cái gì thì ao ước cái ấy. Có lẽ nếu chỉ làm một bách tính bình thường, cả ngày phải buồn rầu vì tô thuế, chống lại sự áp bức của quyền lực mà không thể phản kháng thì lại khát khao quyền lực.
Nàng thả rèm xuống.
Trạch Nhã đối với nàng mà nói không quá xa lạ. Rất nhiều năm trước, trong thư phòng của Đoan Vương, nàng đã quan sát tỉ mỉ sơ đồ của Trạch Nhã. Tòa thành này trông có vẻ như được xây dựng trên đất bồi, trong thành cầu bắc ngang dọc, phố xá dày đặc như mạng nhện, nhưng nơi xây dựng Trần cung lại là một khoảng đất bằng vô cùng rộng rãi.
Một dịch đạo thẳng tắp nối thẳng từ ngoại thành vào trong, ở trung tâm có một quảng trường khá rộng, Hoàng cung nước Trần nằm nơi đó.
Từ xa nhìn lại, đình đài lầu các một màu liên miên bất tuyệt. Trạch Nhã là bình nguyên, có được địa thế này chắc chắn là do sức người đào đất để thay đổi địa thế, như vậy mới có thể xây dựng được các cung điện cao thấp khác nhau. Những nơi mắt nhìn thấy được đều là các hành lang dài đỏ rực như những cây cầu nối tiếp nhau.
Cảnh sắc tinh tế đan xen, trong sự dày đặc lại có sự thoáng đãng. Thêm một lầu là nhiều, thiếu một lầu lại cảm giác khuyết cái gì đó, quan trọng hơn là thiết kế tỉ mỉ, tinh xảo thể hiện được khí chất của Hoàng cung.
Hoàng cung An quốc tường đỏ ngói vàng, hoàng cung nước Trần thì có nóc nhà màu nâu tôn lên bức tường phấn trắng như tuyết. Nếu so sánh với kinh đô An quốc thì Trạch Nhã trông quyến rũ hơn. Nếu Trạch Nhã là một nữ nhân mềm mại, tao nhã, thì kinh đô An quốc lại là một phụ nhân trưởng thành quý phái và hào khí.
Được coi là một trong ba cường quốc, Trần quốc tất phải có chỗ đáng tự hào củ a n ó .
So ra thì Vĩnh Dạ thích sắc điệu của cung Trần Vương hơn, tao nhã mà phóng khoáng.
Dịch trạm của Trần quốc cũng rất độc đáo, không giống dịch trạm ở kinh đô, viện tử này nối tiếp viện tử kia. Bước vào gian chính của dịch trạm, hành lang khúc khuỷu, mỗi một viện tử lần lượt dẫn tới một hồ nước. Mỗi một viện lạc đều được cấu tạo bởi mấy tòa tiểu lầu, vừa độc lập lại vừa liên kết. Đưa mắt nhìn ra, bốn năm viện lạc bao quanh hồ được xây dựng trên mặt nước, cách nhau một hồ nước, không ảnh hưởng gì tới nhau. Vậy mà đối diện lại có một doanh trại thủy quân, cách bố trí này khiến Vĩnh Dạ cảm thấy chỉ có cửa chính mới là lối vào duy nhất.
- Đây là Yên Vũ lầu mới sửa lại cho Vĩnh An Hầu, Hầu gia có thích nơi này không? - Giọng nói lạnh lùng của Dịch Trung Thiên vang lên từ ngoài cửa.
Lại một kẻ không ngưng thần là không phát giác ra! Vĩnh Dạ thở dài, nàng không thể nào mạnh mẽ được đủ để đối kháng với Dịch Trung Thiên và Phong Dương Hề. Quay đầu lại, mặt nở nụ cười, nói: - Trên nước Phiêu Diêu Cư, trên hồ Yên Vũ lầu! Khá lắm. Tên rất hay.
- Nghe nói ở An quốc đường bộ là chính, ít người biết bơi lội.
Vĩnh Dạ nhìn mặt hồ ngoài kia, cười nói: - Đúng thế, có điều phương Bắc giỏi chiến trên ngựa, có lẽ quân Trần lại không quen.
Dịch Trung Thiên âm thầm biến sắc, ẩn nhẫn nói: - Hôm nay Hoàng thượng tổ chức yến tiệc trong cung, mời Vĩnh An Hầu nghỉ ngơi giây lát rồi chuẩn bị. Tôi ở ngoài dịch quán chờ ngài.
- A! Cuối cùng cũng được gặp Tụ Nhi rồi! Đa tạ Dịch tướng quân nhắc nhở!
- Thần sắc vui vẻ của Vĩnh Dạ khiến Dịch Trung Thiên không nén được nộ khí trong lòng, phất tay áo bỏ đi.
- Dịch tướng quân xin dừng bước! - Vĩnh Dạ mỉm cười. - Người của tôi không giỏi thủy tính, viện lạc ở đây mà có thích khách lặn dưới nước thâm nhập, dùng lửa đốt cháy hành lang... thì phải ứng phó thế nào?
Đôi con ngươi Dịch Trung Thiên co rút lại như mũi châm, lạnh lùng đáp: - Mời người có võ công cao cường dùng khinh công tương cứu!
- Nếu có thêm tiễn thủ lăng không bắn tới, như thế chẳng phải sẽ thành tấm bia sống hay sao? Tôi muốn hỏi, Trần quốc có kế sách nào vẹn toàn không? -
Vĩnh Dạ trông có vẻ rất lo lắng và rất sợ chết.
- Dịch mỗ sẽ tới ở dịch quán, Vĩnh An Hầu cứ an tâm. - Dịch Trung Thiên nói đúng ý nàng.
Vĩnh Dạ nhìn hắn bỏ đi, tâm trạng thoải mái lạ thường, chắp tay sau lưng thong thả ngắm nghía cách bài trí trong phòng. Đầu thú bằng đá tạc ngoài cửa ngăn cách cửa chính với cửa sổ, từ dưới cột hiên nhà có thể ngắm được nóc nhà, nàng nhìn mãi khiến Lâm Đô úy và Ỷ Hồng đều lộ vẻ lo lắng tới mức đỏ bừng cả mặt, bấy giờ nàng mới mỉm cười ngồi xuống: - Sao thế?
- Thiếu gia, rốt cuộc là có chuyện gì, nghe mãi chẳng hiểu người nói gì!
Lâm Hồng thì nói: - Hầu gia nhìn ra cái gì rồi chăng?
Vĩnh Dạ nhìn Lâm Hồng tán thưởng, cười hỏi: - Lâm Đô úy cảm thấy bố trí của Yên Vũ lầu này thế nào?
Lâm Hồng kiêm luôn hộ vệ của Vĩnh Dạ, tới nơi ở mới, đương nhiên đều phải quan sát tỉ mỉ khắp nơi. Thấy Vĩnh Dạ hỏi vậy bèn đáp: - Nơi này có một hành lang bắc ngang mặt nước nối với bên ngoài, hơn nữa chủ nhân căn nhà cầu sự thanh tĩnh, ngăn cách nhà ngoài bằng cửa vòm. Gần nước, đón gió, cảnh sắc tuyệt đẹp.
- Đây là loại gỗ thông thượng hạng, phương Nam ẩm ướt, gỗ thông đa phần là bị mối mọt đục lỗ, thường thì không dùng loại gỗ này. Hơn nữa gỗ vẫn còn mới, nước sơn cũng mới. Gỗ thông là loại ngậm dầu, cửa vòm rất hẹp, nội thất ở lầu hai. - Vĩnh Dạ nói một mạch rồi vui vẻ nhìn hai người.
Lâm Hồng và Ỷ Hồng đều biến sắc mặt. Căn lầu này nằm đơn độc trên một bãi cát bồi. Nếu lửa mà nổi lên thì chắc chắn có thích khách mai phục sẵn. Vĩnh An Hầu không biết võ công không bị thiêu cháy thì cũng chết đuối. Nếu phát động thủy quân, bao vây dịch quán thì không ai thoát được.
- Dịch Trung Thiên thật là độc ác.
- Thế nên ta cần hai người có chuyện gì xảy ra, nếu cửa vòm bị chặn thì cứ ở bên ngoài hô to là được. Nhớ đấy, cần chửi thì chửi cần khóc thì khóc, cần chạy thì chạy!
Chữ cuối cùng Vĩnh Dạ nhấn rất mạnh, gương mặt Lâm Hồng cũng trở nên nặng nề hơn.
Lời nàng nói quá rõ ràng khiến ông vô cùng cảm động. Nếu Vĩnh Dạ không nói, một khi có chuyện, hàng trăm Báo Kỵ nhất định sẽ thí mạng tương cứu, thương vong chắc chắn vô cùng thảm khốc.
- Đa tạ Hầu gia! Mạt tướng biết nên làm thế nào.
Biết rằng mình phải chết mà vẫn bất chấp tất cả, Vĩnh Dạ lại càng thích người của thế giới này. Ở hiện đại, sóng chết quan trọng hơn tất cả, những người coi sinh mạng như cỏ rác như nàng, có giết hàng trăm lần cũng không hết tội.
Vĩnh Dạ cười cười: - Về An quốc nói với phụ vương ta, ta nhất định sẽ về nhà.
- Hầu gia, bảo trọng! - Lâm Hồng rảo nhanh bước chân ra ngoài, lưng ưỡn thẳng, bàn tay siết chặt thành quyền. Vĩnh Dạ nghĩ, nàng có nên thành toàn cho ông không?
Ỷ Hồng lại quỳ thụp xuống, ngẩng đầu nhìn Vĩnh Dạ, mặt giàn giụa nước mắt: - Ỷ Hồng có lỗi với thiếu gia, không nên... nói chuyện thiếu gia biết võ công cho Lâm Đô úy.
Vĩnh Dạ ngồi xổm xuống, ôm lấy mặt Ỷ Hồng, thấy ánh mắt xinh đẹp của nàng ấy chất chứa đầy sự ăn năn và hối hận. Nàng bỗng dưng hỏi: - Có phải khi thích một người thì sẽ không có bí mật gì với người đó?
- Ỷ Hồng...
- Không cần phải nói, bao năm qua ngươi đối với ta rất tốt. Ta vốn cũng muốn Lâm Hồng cưới ngươi. - Vĩnh Dạ thở dài, đỡ Ỷ Hồng dậy - Trước khi đi phụ vương đã dặn dò thế nào?
- Khi cần thiết... để thiếu gia thoát thân!
Vĩnh Dạ ngưng thần nhìn Ỷ Hồng, hơi nghi hoặc: - Ỷ Hồng, vì sao ngươi trung thành với phụ vương ta thế?
Ỷ Hồng đáp khẽ: - Nô tì cùng Lãm Thúy và Nhân Nhi đều là cô nhi sau trận chiến ở Tán Ngọc Quan, là Vương gia đã thu nhận chúng tôi. Nếu không có Vương gia, chúng tôi không biết đã bị bán đi tận nơi nào. Bách tính ở Tán Ngọc Quan có những nhà còn lập bài vị trường sinh của Vương gia trong nhà để thờ cúng.
Vĩnh Dạ không muốn nghe những điều này. Nàng không có tình cảm với An quốc, không có hứng thú với việc tranh quyền đoạt vị của các Hoàng tử, càng không quan tâm tới việc tam quốc tranh hùng, xưng bá thiên hạ.
- Thiếu gia, An quốc mà không có Vương gia thì không biết bách tính phải chịu bao nhiêu khổ sở. Bao năm qua, ngoài lần nước Trần xuất binh xâm chiếm thì An quốc không có chiến sự gì. Đánh trận sẽ chết rất nhiều người. - Ỷ Hồng dường như nhớ lại gia đình và cha mẹ mình, giọng nói cũng trở nên buồn bã.
- Lâm Đô úy có chịu nhìn ngươi chết không?
Ỷ Hồng ngẩng đầu lên lưng ưỡn thẳng: - Chúng tôi nhận đại ân của Vương gia, cam tâm tình nguyện! Thế nên thiếu gia, tối nay tan yến trở về, Ỷ Hồng sẽ thay người vào tòa tiểu lầu này. Chàng còn phải đưa huynh đệ của chàng về An quốc, lại còn phải truyền tin cho thiếu gia. Chàng chỉ có thể nhìn tôi chết.
Vĩnh Dạ mỉm cười. Người nào cũng sẵn sàng vứt bỏ mạng sống vì tình vì nghĩa, nàng lại không được như thế. Nàng là thích khách, là thích khách máu lạnh giết người không chớp mắt.
- Ngươi cảm thấy thiếu gia nhà ngươi là người đoản mệnh sao?
Ỷ Hồng ngẩn người.
- Mang triều phục tới đây, có lẽ Dịch tướng quân sốt ruột lắm rồi.
Trong Trần cung, Phi Yến lầu là hùng vĩ nhất.
Nước Trừng Hồ được dẫn vào cung, bùn đất, cát đá nổi lên chất thành cao đài, mùa mưa, từng đàn yến bay lòng vòng trên không, tiếng chim líu lo, bởi vậy mới có cái tên này.
Thọ yến của Trần Vương được thết tại đây.
Trước mặt là một hồ nước trong veo, Trần cung thu trọn trong đáy mắt. Tình cờ hôm nay có một cơn mưa bụi ngang qua, mọi tân khách đều nhìn thấy cảnh đẹp đàn yến tụ hội.
Vĩnh Dạ ngồi ở hạ thủ của Trần Vương. Trần Vương chưa tới nàng đang quan sát Tề Thái tử ngồi đối diện.
Khoảng chừng hai mươi tuổi, thân hình như cây tre, bộ long bào bằng gấm màu đen khiến gương mặt chàng càng trở nên nhợt nhạt, thần sắc toát lên vẻ u uất tột cùng.
Vĩnh Dạ nhìn chàng mà buồn cười, mình là bôi thuốc dịch dung để đóng giả người bệnh tật ốm yếu, còn Thái tử Yến lại là yếu đuối bẩm sinh. Nhìn xuống dưới, sứ thần các tiểu quốc cùng tam đại phu Trần quốc, Tả Hữu đại tướng quân, văn võ bá quan đều ngồi kín đặc