Dịch Trung Thiên đã thay một bộ võ phục, ngồi chếch đối diện với Vĩnh Dạ, sứ thần của Tây Lương tiểu quốc ở hạ thủ, khí thế lấn át Thái tử Yến khiến chàng càng không giống Thái tử. Tây Lương sứ thần đều rất trấn tĩnh, Thái tử Yến bị Dịch Trung Thiên liếc một cái, vội vàng chuyển mắt đi nơi khác.
Vĩnh Dạ thở dài, ba nước lớn đưa tới hai kẻ bệnh tật, lại còn là thiếu niên, Trần Vương mà nhìn thấy chắc là vui lắm.
Tiếng chuông vang lên, tơ trúc đồng tấu. Một nam hai nữ thong thả đi vào từ ngoài Phi Yến lầu.
Trần quốc là quê hương của tơ lụa, bào phục trắng tinh, tay áo rộng vài thốn, trên hoàng bào được thêu thủ công vô cùng tinh xảo, con rồng thêu bằng chỉ vàng như chực bay ra.
Trần Vương khoảng chừng bốn mươi, ngũ quan thanh tú, trong vẻ uy nghiêm toát lên sự nho nhã và thư sinh. Ngọc Tụ rất giống ngài. Bên cạnh ngài là một nữ nhân xinh đẹp, nhìn phục sức cũng biết đó là Hoàng hậu.
Bước vào lầu, Trần Vương dừng lại bên cạnh Vĩnh Dạ. Đường nhìn thoáng qua, Vĩnh Dạ ngậm cười cúi đầu, ánh mắt lướt qua Trần Vương, nhìn chằm chằm vào Ngọc Tụ công chúa.
- Nghe nói Vĩnh An Hầu tới nước Trần đã chịu nhiều vất vả? Trẫm rất tự trách mình, đã hạ lệnh dốc toàn lực truy tìm hung thủ.
Giọng ngài nghe rất hiền hòa, như hơi rượu trong gió xuân, Vĩnh Dạ cười nói: - Phiền Hoàng thượng nhọc lòng. Không biết Thái tử điện hạ có sợ hãi gì không?
Thái tử Yến khựng lại, xua tay liên tục: - Ta rất khỏe, dọc đường bình an.
Vĩnh Dạ mỉm cười, đương nhiên là ngươi khỏe rồi, trong ba nước luôn có một nước cần lôi kéo, một nước cần đối phó. Lưu Bị và Tôn Quyền liên minh chống Tào Tháo chẳng phải cũng là như thế? Nàng lại cúi người trước Trần Vương: - Vĩnh Dạ không may mà thôi. Hoàng thượng không cần lo lắng quá.
Trần Vương mỉm cười.
Sứ thần các nước đua nhau dâng danh sách quà mừng, quà của An quốc là phong phú nhất.
Vĩnh Dạ chăm chú nhìn gương mặt tái xanh của Dịch Trung Thiên, chắp tay cười nói: - Hoàng thượng, Vĩnh Dạ bất tài, tháng Tám nghênh đón công chúa. Sau lần ly biệt ở kinh đô, Vĩnh Dạ ngày đêm tương tư, lần này sang Trần có chuẩn bị riêng lễ vật cho nàng, hy vọng nàng sẽ thích.
Ngọc Tụ công chúa ngồi bên trên, nghe vậy không thể không nhún mình cười nói: - Đa tạ Hầu gia!
Trần Vương nhìn sắc mặt của Vĩnh Dạ, rồi lại liếc nhìn Thái tử Yến. Hoàng đế tiếp theo của Tề quốc trông vô cùng yếu ớt, nước Tề có mạnh mẽ đến đâu thì dần dần cũng suy yếu. Còn An quốc có mấy vị Hoàng tử tranh chấp với nhau, Trần quốc chỉ cần ngồi chờ cơ hội xưng bá. Gương mặt ông dần dần bừng sáng, cằm gật nhẹ, ra hiệu khai yến.
Vĩnh Dạ trông có vẻ như đang say sưa thưởng thức ca vũ, nhưng thực tế lại đang chú mục tới Thái tử Yến ngồi đối diện. Người này ngoài bộ trang phục Thái tử bọc bên ngoài ra thì chẳng có nét gì gọi là vương giả. Nàng nhớ tới Nguyệt Phách đã về nước Tề, bèn nảy ý định kết thân với Thái tử Yến. Nàng nâng tách trà lên, cười nói: - Vĩnh Dạ lần đầu tiên đi sứ, điện hạ cũng thế, Vĩnh Dạ kính điện hạ một ly. - Dứt lời liền uống cạn ly rượu.
Thái tử Yến vội vàng nâng ly rượu trong tay lên, nhấp một ngụm nhỏ, gương mặt nhợt nhạt lập tức ửng đỏ, ngượng ngùng nói: - Nghe nói sức khỏe Vĩnh An Hầu không tốt, nhưng tửu lượng lại hơn ta rất nhiều, hổ thẹn!
Nhìn cách uống rượu cũng có thể nhận ra tính cách một người. Nghe nói Tề Vương trị quốc rất giỏi, thống nhất ba mươi sáu bộ tộc không phải bằng vũ lực mà nhờ vào đức hạnh. Thái tử Yến cũng có khả năng như thế sao?
- Ha ha, tôi đâu biết uống rượu, chẳng qua là... muốn lấy lòng công chúa thôi! - Ánh mắt Vĩnh Dạ nhìn Ngọc Tụ như si như mê. Giọng nàng không lớn không nhỏ, nhưng vừa đủ để Ngọc Tụ ngồi bên trên nghe thấy.
Trên gương mặt xinh đẹp ấy ánh lên một vẻ khinh bỉ và nộ ý. Trần Vương thì mỉm cười: - Ngọc Tụ phải kính Vĩnh An Hầu ba ly mới đủ lễ nghĩa.
Ba ly? Rượu này vào họng mới thấm lâu, tưởng chừng nhẹ nhưng uống một ly đã thấy một luồng khí nóng trong bụng bốc lên, thậm chí có thể say. Ba ly uống vào, muốn mình thành trò cười sao? Một mặt muốn gả công chúa đi, mặt khác lại muốn mình mất thể diện. Quả nhiên Trần Vương không có ý định gì tốt đẹp.
Tửu lượng kiếp trước ngàn ly không say, kiếp này, ba ly có lẽ cũng không sao. Vĩnh Dạ vội vàng đứng lên cười nói: - Công chúa rót rượu, đừng nói ba ly, cho dù ba trăm ly Vĩnh Dạ cũng phải uống?
Ngọc Tụ rời gót sen, lấy một ly rượu trong tay cung nữ ra đưa cho Vĩnh Dạ.
Đây là lần đầu tiên hai người ở gần nhau đến thế. Khi nhận ly rượu, Vĩnh Dạ hơi ngả người về trước, thấp giọng nói: - Quà tôi tặng công chúa là một chiếc váy.
Sắc mặt Ngọc Tụ lập tức thay đổi, Vĩnh Dạ đã uống cạn ly rượu trong tay, vui vẻ chờ ly thứ hai.
Ngọc Tụ giận dữ đưa thêm ly rượu nữa, lúc đón lấy chiếc ly Vĩnh Dạ nhân tiện nắm lấy tay nàng. Nàng là thê tử sắp cưới của mình, sờ tay một chút không gọi là trêu chọc, mà gọi là thân mật! Vĩnh Dạ đắc ý nắm chặt bàn tay trắng trẻo, mềm mại của Ngọc Tụ.
Hành động này rất khẽ, bàn tay bị che bởi tay áo dài nên không ai nhìn thấy.
Ngọc Tụ rút mạnh tay về, ly rượu chao đảo. Nàng nghiêng người tránh đi, Vĩnh Dạ tiện tay kéo nhẹ, với sự khéo léo ấy, Ngọc Tụ không phòng bị làm sao có thể tránh được? Vĩnh Dạ nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng nàng ta, phất nhẹ tay áo, che ly rượu đó cho nàng.
Công chúa, ta không muốn phải đền nàng thêm một chiếc váy nữa đâu. -
Vĩnh Dạ thì thầm thân mật bên tai Ngọc Tụ.
Ngọc Tụ tức giận trợn tròn mắt, rảo bước bỏ đi. Nhưng thân thể không nhúc nhích được, cúi đầu nhìn xuống, Vĩnh Dạ đang giẫm lên vạt váy của nàng, lúc này ca vũ trong lầu đang đến hồi hay nhất, nhưng những ánh mắt nhìn họ vẫn không hề ít. Ngọc Tụ xấu hổ đỏ bừng mặt, nghiến răng nói nhỏ: - Lý Vĩnh Dạ, đây là Trần quốc!
Vĩnh Dạ không hề nhìn nàng, mà nhìn những sợi gân xanh đang nổi lên trên trán Dịch Trung Thiên ở đối diện, cười nói: - Hoàng thượng! Vĩnh Dạ muốn ở lại Trần quốc thêm vài ngày nữa, tháng Tám đón công chúa cùng về An quốc luôn!
- Ha ha, được! Vĩnh An Hầu là muội phu của Trẫm, là một nửa con dân của Trần quốc, Trẫm phê chuẩn. - Trần Vương dường như không hiểu rõ sự tình, tâm trạng rất tốt.
- Chúc mừng Hoàng thượng! Chúc mừng Vĩnh An Hầu! - Tiếng chúc mừng vang lên không ngớt, Vĩnh Dạ hồi lễ hết thảy.
- Ngươi giẫm lên váy ta rồi. - Ngọc Tụ quát khẽ.
- Công chúa, vẫn còn một ly rượu! Cười với ta đi, lần trước... Vĩnh Dạ nhớ mãi điệu bộ hờn dỗi, xinh đẹp của công chúa.
Mắt Ngọc Tụ như tóe lửa, hít sâu một hơi, nở một nụ cười diễm lệ, đưa ly rượu thứ ba cho Vĩnh Dạ, bấy giờ Vĩnh Dạ mới chịu nhấc chân ra. Trước khi bỏ đi, nàng còn quay lại trừng mắt nhìn Vĩnh Dạ, hạ giọng, buông một câu: - Ta sẽ giết ngươi.
Vĩnh Dạ mỉm cười không nói.
- Vĩnh An Hầu được giai nhân ghé mắt, ta thật ngưỡng mộ. - Thái tử Yến mỉm cười.
Vĩnh Dạ cười hỉ hả, nói: - Thiên hạ tứ mỹ thì có hai người ở Tề, điện hạ vì sao còn ngưỡng mộ Vĩnh Dạ?
Ánh mắt Thái tử Yến lóe lên một vẻ kiêu ngạo: - Tiếc là tiểu muội của ta không có phúc phần ấy, không được gả cho một người có phẩm mạo như Vĩnh An Hầu!
Vĩnh Dạ cầm ly rượu đi tới trước mặt Thái tử Yến: - Tôi với điện hạ mới gặp mà như đã quen biết từ lâu, liệu có thể cho Vĩnh Dạ vinh dự ngồi cùng bàn trò chuyện?
Thái tử Yến tâm tư trong sáng, cũng chẳng mấy khi được đi sứ nước ngoài, trong yến tiệc, các đại thần của chàng đều ngồi cách xa, cảm thấy rất cô đơn, bèn mỉm cười nhường chỗ.
Vĩnh Dạ thong thả ngồi xuống, say sưa thảo luận với Thái tử Yến về phong thổ đất đai của nước Tề.
Thái tử Yến thấy Vĩnh Dạ nói tới rất nhiều kỳ trân dị bảo của Tề quốc thì không còn giữ vẻ xa cách, trong lòng càng thấy gần gũi hơn, bèn chọn những chuyện thú vị để kể cho Vĩnh Dạ nghe.
Kinh đô nước Tề, Thánh Kinh, phồn hoa không kém gì Trạch Nhã, khách thương qua lại nườm nượp.
Bách tính Thánh Kinh đôn hậu, tối không cần đóng cửa, đi đường không nhặt của rơi.
Thánh Kinh phong cảnh như tranh vẽ, mùa đông có lá phong đỏ rực trên nền tuyết trắng, mùa hè phố phường náo nhiệt, gần như không có đêm.
Vĩnh Dạ vô cùng háo hức.
Bổn tướng quân thấy Hầu gia tửu lượng rất tốt, liệu có thể di ngọc sang đây?
- Dịch Trung Thiên ở bàn bên kia nâng ly rượu lên.
Vĩnh Dạ chắp tay chào Thái tử Yến: - Có cơ hội nhất định sẽ sang nước Tề du ngoạn, điện hạ đừng quên bằng hữu này nhé.
- Vinh hạnh của ta!
Nàng bật cười ha hả, đi tới bàn Dịch Trung Thiên, thong thả ngồi xuống: - Dịch tướng quân, Vĩnh Dạ kính ngài một ly! Dọc đường có ngài hộ tống nên lễ vật mới bình an tới được Trạch Nhã, Vĩnh Dạ vô cùng biết ơn!
Dịch Trung Thiên chỉ nâng tay lên, một hơi uống cạn: - Vĩnh An Hầu đa mưu túc trí, đám sơn tặc đó đã nhìn nhầm người nên mới tự tìm đường chết.
Vĩnh Dạ đột nhiên nhận ra kỳ thực Dịch Trung Thiên rất biết chịu đựng.
Nàng lén nhìn Trần Vương hiền hòa, thở dài nói: - Dịch tướng quân vừa ngồi xuống đây là cả Phi Yến lầu này không ai có được khí thế như ngài nữa rồi.
- Dịch mỗ chỉ là hạng võ phu tầm thường, không được thiếu niên phong lưu như Vĩnh An Hầu.
Đừng nói thế, con người đều sẽ già mà. Công chúa năm nay mười sáu, so với Dịch tướng quân còn kém một giáp. Vĩnh Dạ tuy sức khỏe hơi yếu một chút nhưng ngoại hình còn coi được. - Vĩnh Dạ cười ha hả.
Sự khinh bỉ hiện lên trên gương mặt Dịch Trung Thiên. Hắn thong thả nói: - Ngày nay thiên hạ chia làm ba. Tề quốc sở trường mã chiến, An quốc giỏi phòng ngự, Trần quốc thủy chiến nổi danh thiên hạ. Nhưng Tề Vương đã già, ba vị Hoàng tử của An quốc hình như không phục lẫn nhau. Ngô hoàng thì đang tráng kiện. Tuy rằng Vĩnh An Hầu bệnh tật ốm yếu, nhưng hổ phụ tất chẳng sinh khuyển tử, nếu muốn thống nhất thiên hạ, theo Hầu gia thì như thế nào?
- Ha ha, Dịch tướng quân quả nhiên thích nói chuyện Tam quốc! Vĩnh Dạ vỗ bàn cười. Ánh mắt nàng đảo tròn trên người Thái tử Yến, nheo mắt nói: - Nghe nói Đại Giải An lão thái gia của Tề quốc mới đóng cho quân Tề năm mươi chiếc chiến thuyền, không biết sức chiến đấu của thủy sư nước Tề so với nước Trần như thế nào?
- Vĩnh An Hầu hãy nghĩ xem nếu thủy sư nước Tề đi tới sông Tần thì quân đội nước An sẽ thế nào đi!
- Ha ha, chẳng lẽ Dịch tướng quân không biết rằng Tam điện hạ nhà chúng tôi mới cầu hôn Tứ tiểu thư của An gia sao?
Ý câu ấy là An quốc và Tề quốc đã liên hôn, nước Trần đừng mong đứng giữa thọc gậy bánh xe.
Gân xanh trên trán Dịch Trung Thiên càng nổi rõ hơn, ánh mắt liếc qua Vĩnh Dạ, nhìn Thái tử Yến, nói: - Tam điện hạ của An quốc chịu cưới con của một thương gia, Trần quốc nguyện gả công chúa cầu thân. Thiên hạ chia ba, muốn hợp nhất lại không dễ đâu.
Vĩnh Dạ chớp mắt, trên mặt lộ vẻ nuối tiếc: - Thì ra Dịch tướng quân không phản đối việc Vĩnh Dạ cưới công chúa à!
Làm Vĩnh Dạ cứ lo mình cướp người trong mộng của tướng quân!
Dịch Trung Thiên bị câu nói ấy làm sặc, khí huyết đảo lộn, hừ lạnh một tiếng, thò tay vào ngực, lấy ra một vật đặt nhẹ lên bàn: - Cái này là một thuộc hạ vô tình nhặt được, hình như là kiểu dáng của An quốc, Vĩnh An Hầu giúp bổn tướng quân nhìn xem.
Vĩnh Dạ vừa thoáng liếc qua, máu huyết toàn thân như đông cứng lại. Nếu nàng nhớ không lầm thì trước khi rời khỏi An quốc,