m cho nàng một nơi trước thôi, bỏ nhà ra đi thì cũng phải có cái tổ trú chân chứ. Nhưng tìm cái tổ nào cho nàng hài lòng mà mình và Vương phi cũng hài lòng đây? Đoan Vương thấy hơi đau đầu.
Đội xe đã đứng thành hàng dài ở con phố phía Tây. Được biết Vĩnh An Hầu đi sứ sang nước Trần, vì sự kính trọng với Đoan Vương và sự tò mò với tướng mạo Vĩnh An Hầu nên các bách tính chen chúc tới coi nhiệt náo, chỉ trỏđội xe bàn tán xôn xao khắp con đường. Vĩnh Dạ ngồi một mình trong xe ngựa, vờ như không nghe thấy tiếng người ồn ào ngoài kia.
Mười cỗ xe ngựa, nàng ngồi một cỗ, Ỷ Hồng ngồi một cỗ, ba cỗ chở hành lý, năm cỗ chở lễ vật. Một trăm Báo Kỵ tinh nhuệ, đội ngũ vô cùng hoành tráng. Các bách tính đứng xem rất đông, đội xe xuất phát vào giờ Thìn, đi tới giờ Tịmới tới được cổng Chu Tước.
- Dừng! - Một giọng nói ở cổng thành vang lên.
Không lâu sau, Phiêu Kỵ tướng quân năm xưa nay đã nhậm chức Thiệu Vũ Đô úy, Lâm Hồng Lâm Đô úy đích thân đi tới trước xe ngựa bẩm báo: - Hầu gia, Đại điện hạ tới tiễn người?
Tới tận cổng thành tiễn? E rằng tới xem ta có đưa Nguyệt Phách xuất thành hay không thì có? Vĩnh Dạ mỉm cười, vén rèm lên nhảy xuống xe. Quả nhiên thấy Lý Thiên Hựu trong y phục thân vương, ngọc thụ lâm phong, đứng ở cổng thành.
- Đại điện hạ thịnh tình như thế khiến Vĩnh Dạ bối rối quá. - Vĩnh Dạ mỉm cười cúi lưng hành lễ.
Lý Thiên Hựu rảo nhanh chân tới đỡ lên, nhân tiện nắm tay Vĩnh Dạ: - Vĩnh Dạ phải đi lâu quá,3ta thực sự không nỡ, bởi vậy để ta tiễn Vĩnh Dạ ra tới thập lý đình ở ngoại thành .
Vĩnh Dạ thầm kêu khổ trong lòng, luôn miệng từ chối: - Đại điện hạ muốn Vĩnh Dạ tổn thọ sao. Nghe nói Thái tửđã chờở nơi đó...
- Như thế chẳng phải càng tốt hơn sao? Ta với Thái tử, Vĩnh Dạ là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, còn có tình đồng môn, coi như cùng nhau tống biệt! - Vừa dứt lời, Lý Thiên Hựu đã nhảy lên xe ngựa, giơ tay về phía Vĩnh Dạ.
Vĩnh Dạ bất lực, mệt mỏi ra lệnh: - Khởi hành.
Kiệu xe khẽđộng, Vĩnh Dạ mỉm cười: - Thực ra cũng không cần lo lắng, bao nhiêu là lễ vật, có Báo Kỵ, có Phong đại hiệp âm thầm bảo vệ, Đại điện hạ không cần quá lo lắng.
Lý Thiên Hựu mỉm cười, đột nhiên giơ tay ra ôm Vĩnh Dạ vào lòng, Vĩnh Dạ còn chưa kịp lên tiếng, đã thì thào nói bên tai nàng: - Đệ không có võ công, không chống lại được ta đâu. Vĩnh Dạ khựng lại.
Nếu nàng biết võ công thì sẽ giúp Lý Thiên Hựu chứng thực được nàng là thích khách áo đen; không biết võ công thì đương nhiên chỉđành mặc hắn kéo mình vào lòng, ai bảo nàng luôn bệnh tật ốm yếu? Vĩnh Dạ có cảm giác như mình đang bị gậy ông đập lưng ông. Mắt nàng lóe lên một tia phẫn nộ: - Đại điện hạ muốn để tất cả mọi người đều biết rằng ngài gan to bằng trời, coi thường Đoan Vương Thế tử, Vĩnh An Hầu mà Hoàng thượng đích thân sắc phong, phò mã của Ngọc Tụ công chúa nước Trần sao?
Lý Thiên Hựu cười khẽ: - Đệ cứ hét lên thật to, để mọi người đều biết ta làm gì đệ. Còn nhớ năm xưa phụ hoàng thấy vết ngón tay trên má Hoàng thúc nói đó là gần gũi da thịt. Đi tới thập lý đình ít nhất cũng mất một canh giờ, hai chúng ta cùng trong một chiếc xe ngựa, đệ nghĩ xem Phụ hoàng sẽ nói gì?
Vĩnh Dạ cảm giác đầu óc như nổ tung, âm thanh phát ra không còn giống của chính mình nữa: - Đại điện hạ mà còn nói linh tinh là Vĩnh Dạ không khách sáo nữa đâu.
- Phụ hoàng nói với ta rồi, ta chỉ là thương cho nàng thôi... - Giọng Lý Thiên Hựu như lời nguyền rủa, khiến Vĩnh Dạ không dám cựa quậy.
Vì sao Dụ Gia Đế lại nói với hắn? Bởi vì hắn mới là người kế thừa Hoàng vịthực sự trong lòng Dụ Gia Đếư? Nói với hắn mọi kế hoạch để hắn phối hợp? Vĩnh Dạ cảm thấy đó là một sai lầm rất lớn, Đoan Vương sợ sau này phạm tội khi quân nên mới nói với Hoàng đế. Nàng nên ngăn cản sớm thì hơn, sự việc kết thúc, nàng sẽ rời đi, vậy còn hơn là bị Lý Thiên Hựu khống chế.
- Tiểu Dạ. - Lý Thiên Hựu ôm nàng, vùi đầu vào gáy nàng lẩm bẩm. - Ta vui lắm, chưa bao giờ thấy vui như thế, giờ Mão ta đã ở cổng thành chờ nàng. Ta không dám tới Vương phủ, sợ Hoàng thúc không vui. Hình như ông không thích ta và nàng quá gần gũi nhau... - Lý Thiên Hựu hừ một tiếng.
Vĩnh Dạ thụi một cái lên bụng Lý Thiên Hựu, rồi nhanh nhẹn thoát ra. Nàng không dùng nội lực, kinh nghiệm sát thủ kiếp trước chứng minh rằng, không có nội lực vẫn có thể giết người.
Lý Thiên Hựu ngỡ ngàng, không dám lại gần nữa, chỉ mỉm cười nhìn nàng, thưởng thức vẻ phẫn nộ, xấu hổ, tức khí lướt nhanh trên gương mặt Vĩnh Dạ.
- Cảm giác ôm nàng vào lòng thích thật, ta vẫn luôn muốn ôm nhưng không dám. Tiểu Dạ, nàng từng nói nàng tin tưởng ta nhất. Những năm qua nàng từchối Tường Vi, nơi tới nhiều nhất là Thân vương phủ của ta. Ta hiểu tâm ý của nàng, đường sang nước Trần xa xôi diệu vợi, nàng phải sớm quay về. Chuyện mà Phong Dương Hềđã hứa chắc chắn sẽ làm được, nàng sẽ bình an thôi.
- Lý Thiên Hựu, ngài mà không cút xuống xe ngựa, coi chừng tôi trở mặt không sang nước Trần nữa đấy. Con bà nó công chúa Trần quốc, lão tử bây giờ hết tâm trạng rồi! Còn nữa, đừng có nói mấy lời buồn nôn như thế. Đừng quên, ngài là anh họ của tôi! - Lúc trước chột dạ và nhưng lời yếu đuối khiến Lý Thiên Hựu tưởng rằng nàng động lòng vì hắn, Vĩnh Dạ thực sự muốn đâm đầu vào đậu phụ mà chết đi cho xong.
Tâm trạng nàng vô cùng tồi tệ, chẳng buồn ngụy trang gì nữa, liên tiếp thốt ra những lời thô tục.
Lý Thiên Hựu hơi kinh ngạc, nụ cười càng sâu hơn: - Đó mới là bản tính của nàng sao, Tiểu Dạ? Ta thích lắm. Anh họ thích em họ... có gì là không được?
- Dừng xe! - Vĩnh Dạ hét lên. Nàng vốn tưởng rằng chẳng qua Lý Thiên Hựu chỉ phát hiện ra nàng là nữ mà thôi, không ngờ cái nơi cổ quái này còn không biết rằng anh em họ không thể cưới nhau, trong lòng bỗng dưng thấy buồn nôn.
Đội xe dừng lại, Lâm Đô úy cưỡi ngựa lại gần: - Hầu gia có chuyện gì thế?
Vĩnh Dạđang định trả lời thì một luồng hơi thở từ sau lưng ập tới, chỉ trong chớp mắt, bàn tay Lý Thiên Hựu đã ôm lấy thắt lưng nàng. Vĩnh Dạ nhắm mắt hít sâu một hơi: - Lề mề thế thì bao giờ mới tới được thập lý đình? Thái tử chờ sốt ruột là không tốt đâu!
- Vâng! - Lâm Đô úy đáp một tiếng rồi hối thúc đội ngũ tăng tốc hành trình.
- Tiểu Dạ, nàng nổi giận còn đẹp hơn lúc bị bệnh. - Lý Thiên Hựu cố kéo mạnh Vĩnh Dạ vào lòng. Vĩnh Dạ chỉ hận không thể dùng dao chặt đứt hai cánh tay hắn.
Cái mùi hương đàn ông xa lạấy từ sau lưng ập tới khiến nàng sợ hãi. Nguyệt Phách từng ôm nàng, nhưng nàng chỉ cảm thấy ấm áp. Cái ôm của Lý Thiên Hựu khiến lông tóc Vĩnh Dạ dựng ngược.
- Huynh, buông tay! - Nàng gần nhưđã nghiến răng trèo trẹo. Lần đầu tiên nàng không kiềm chếđược mà muốn dùng võ công của mình để tẩn cho Lý Thiên Hựu một trận.
Lý Thiên Hựu cười nhẹ một tiếng, buông hai tay ra, ngồi dịch sang bên cạnh, dựa vào chiếc gối mềm, ngang đầu liếc nhìn Vĩnh Dạ. Hôm qua chàng nhập cung đã có một thu hoạch bất ngờ. Chẳng qua chàng chỉ nói có một câu "Sức khỏe của Vĩnh Dạ không thích hợp để cưới công chúa" mà Dụ Gia Đế lại đáp rằng: - Chỉ là để công chúa Trần quốc gả sang An quốc mà thôi.
- Ý Phụ hoàng là?
- Một công chúa muốn gả cho con trai của ta đểđảo loạn triều cương nước ta, sao ta có thể cho ả như ý nguyện? Đoan Vương Thế tử, Vĩnh An Hầu đích thân ta sắc phong đủđể xứng đôi với ả rồi. Chỉ có điều, hừ, gả cho một nữ phò mã! Lại còn phải mang theo bao nhiêu của hồi môn ! - Dụ Gia Đế có vẻ rất đắc ý, gương mặt đỏ hồng như thếđã chờđợi rất lâu, cuối cùng cũng chờđược một thời cơ tốt như ngày hôm nay.
Lý Thiên Hựu thì thực sự ngỡ ngàng. Nữ... phò mã? Vĩnh Dạ? Trong lòng y dấy lên một cảm giác vui mừng điên cuồng. Vĩnh Dạ không phải là nam! Đáp án này còn đáng kinh ngạc hơn cả khi y biết mình phải xuất cung, được phong làm Thân vương và không còn cơ hội tranh giành ngôi Thái tử. Y ngẩn ngơ rất lâu mới hỏi: - Phụ hoàng biết...
Lúc này Dụ Gia Đế mới nhận ra mình lỡ lời, sắc mặt lập tức thay đổi, chắp tay đi đi lại lại trong điện rất lâu rồi mới nói nhỏ: - Con đi theo ta.
Nhớ lại cuộc mật đàm với Phụ hoàng, Lý Thiên Hựu nhìn Vĩnh Dạ vẻ thương yêu, sự khiêu khích bất ngờ của mình rõ ràng là quá đường đột.
Y dịu giọng: - Xin lỗi vì đã làm nàng sợ, Tiểu Dạ. Nếu nàng không quen thì ta cho nàng thêm thời gian được không? Sau này đằng nào rồi nàng cũng phải khôi phục lại thân phận nữ nhi.
- Cút!
Lý Thiên Hựu nghiêm sắc mặt, vén rèm xe lên, vẫy tay bảo thị vệ mang ngựa tới. Chàng nghĩ ngợi, rồi quay đầu nói: - Nàng phải hi sinh quá nhiều, sau này ta sẽ không phụ nàng đâu!
Nói xong bèn nhảy lên ngựa bằng một tư thế rất đẹp, rồi theo đội xe đi tiếp.
Ai hi sinh vì ngươi? Vĩnh Dạ bi phẫn ngẩng đầu lên cười khan hai tiếng, toàn thân mệt mỏi nằm sõng soài trên xe, chẳng buồn mắng chửi, chỉ muốn ngủ một giấc. Vừa mới nhắm mắt lại đã nghe thấy tiếng vó ngựa. Lâm Đô úy ở bên ngoài kiệu xe bẩm báo: - Đã tới thập lý đình. Thái tử tới tiễn Hầu gia.
- Đại điện hạ? - Lúc này tâm trạng Vĩnh Dạ không tốt.
- Chuyện gì? - Lý Thiên Hựu dịu giọng hỏi.
- Tôi muốn ngủ một giấc.
Lý Thiên Hựu cố nhịn nhưng vẫn không giấu được nét vui mừng trên mặt.
Vĩnh Dạđồng ý cho y bảo vệ, đồng ý để y đối phó với Thái tử, điều này chứng tỏ nàng đang dần dần thích nghi, dần dần chấp nhận.
Không phải y chưa từng nghĩ, nếu thân phận Vĩnh Dạ bại lộ, nói không chừng người muốn cưới Vĩnh Dạ sẽ là Thái tử Thiên Thụy. Quyền thế của Hoàng thúc, nhân mạch của Trương thừa tướng, đó đúng là một cái mỏ vàng! Tường Vi không muốn gả cho Thái tử, sau khi Thánh chỉđược đưa tới phủ Tĩnh An Hầu, nghe nói Tường Vi khóc rất nhiều, Tĩnh An Hầu chỉđành nhốt nàng trong phủ chờ tới ngày thành thân. Thay vì cưới một người không muốn gả cho mình, chi bằng cưới Vĩnh Dạ, huống hồ, nhan sắc Vĩnh Dạ lại vô cùng kinh tâm động phách. Cho dù Thái tửđã có Tường Vi thì còn Thiên Tường. Lão Tam đang ở tận Tần Hà xa xôi nghe nói uy vũ cũng không kém gì phong thái của Đoan Vương năm xưa.
Bất luận là vì kế hoạch của Phụ hoàng và Hoàng thúc hay là vì Vĩnh Dạ, Lý Thiên Hựu vẫn quyết tâm không để cho bất cứ ai biết chuyện này. Y thúc ngựa lên trước, thấy trước mặt cẩm vệ trang nghiêm, trong đình có một bóng áo vàng, đó chính là Thái tử.
Lý Thiên Hựu quan sát Thiên Thụy thật kỹ. Gương mặt nhưđúc từ một khuôn của Hoàng hậu mang theo vẻ lạnh lùng, hà khắc không được dịu dàng như mình và Thiên Tường. Y mỉm cười lại gần hành lễ: - Thần tham kiến Thái tửđiện hạ.
- Đại ca miễn lễ, Vĩnh Dạđâu? - Thiên Thụy ghét nhất là cái bộ dạng giả tạo này của Thiên Hựu, cau mày đi thẳng vào việc chính.
Thiên Hựu quay lại nhìn chiếc xe ngựa chờ Vĩnh Dạ, cười nói: - Vĩnh Dạ thân thể yếu ớt, xuất thành đi gần hai canh giờ nên giờđang ở trên xe nghỉ ngơi. Huynh đệ chúng ta chẳng mấy khi gặp nhau, chi bằng ngồi uống trà chờđệấy.
Thiên Thụy hừ giọng: - Cao giá ghê nhỉ! Ta nghi ngờ trong đội xe có thích khách trà trộn, liệu không phải hắn bị thích khách bắt cóc rồi chứ? - Trong lúc nói chuyện còn liếc mắt nhìn Thiên Hựu ra chiều chế giễu.
Vĩnh Dạở phủ ta bị môn khách của ta bắt cóc cũng chẳng tới lượt ngươi cười nhạo! Trong lòng Thiên Hựu dấy lên nộ ý, nhớ lại cuộc mật đàm trong cung tối qua, nụ cười lại nở ra, che ý giận trong khóe mắt. Chàng nói với vẻ dịu dàng và áy náy: - Là ta quản giáo môn khách không nghiêm, cũ