ộc ác. Từng từ từng chữ rít qua kẽ răng: - Vĩnh Dạ tiếc gương mặt đó ư? Thì ra đệ thực sự thích những nam tử xinh đẹp!
Vĩnh Dạ giật mình, Lý Thiên Hựu đang nói gì thế? Không lẽ Lý Thiên Hựu nhận ra mình là nữ? Nàng nhớ lại mình kiếp trước qua mười tám năm, cảm giác làm nam tửđã hoàn toàn biến mất. Lý Lâm chỉđể lại cho nàng một vài chuyện cũ và kinh nghiệm sát thủ vẫn tồn tại cùng thời gian. Vĩnh Dạ chột dạ che miệng ho khan một tiếng, tay áo dài nhất thời che khuất cả gương mặt.
Lý Thiên Hựu đột nhiên vươn tay nắm cổ tay nàng, mỉm cười nói: - Nếu Vĩnh Dạđã thích thì sao ta nỡ làm việc khiến Vĩnh Dạđau lòng?
- Đại điện hạđối với Vĩnh Dạ tốt quá. - Vĩnh Dạ cũng cười, rồi lẳng lặng định dịch tay ra. Lý Thiên Hựu siết mạnh tay, nàng không cựa quậy nữa, mặc cho các ngón tay của y vuốt nhẹ lên cổ tay mình. Không biết vì sao, trước biểu cảm vô cùng dịu dàng của Lý Thiên Hựu, nàng cứ cảm giác như có một con rắn đang trườn trên tay mình.
- Sức khỏe của thiếu gia không tốt, chẳng mấy khi ra ngoài, nhưng lại có làn da rất đẹp. Sao người lại nổi da gà thế này? Lạnh ư? - Ỷ Hồng lập tức khoác áo lên vai cho Vĩnh Dạ, nhân cơ hội đó định khiến Đại điện hạ phải buông tay ra.
Lý Thiên Hựu đưa tay buộc áo cho Vĩnh Dạ, nhân tiện nắm lấy tay nàng.
Khớp xương nhỏ nhắn, các ngón tay sờ vào có cảm giác trơn mịn, bỗng dưng y rất muốn nhìn xem Vĩnh Dạ cởi hết y phục ra trông sẽ như thế nào, ánh mắt dịch chuyển từ những ngón tay thon dài lên gương mặt hơi cúi của Vĩnh Dạ.
Trán, mắt, lông mày, môi, cằm, cái gì cũng vô cùng hoàn mĩ, điểm duy nhất không đẹp trong vẻđẹp đó là làn da của Vĩnh Dạ, nhợt nhạt, u ám, mang tới cảm giác yếu ớt, bệnh tật.
Thật đáng tiếc... con trai của Đoan Vương, Vĩnh An Hầu của Hoàng thượng, y không dám. Thiên Hựu lưu luyến buông tay ra, cố nén ham muốn trong đáy tim, nhìn Nguyệt Phách ở hồ tâm đình.
Tuy trên người đầy vết thương, toàn thân là vết máu, tóc xõa rối tung nhưng vẫn toát lên vẻ siêu phàm, thoát tục. Y không thể có ý định gì với Vĩnh Dạ, không lẽ gã đó thì được?
Lý Thiên Hựu lạnh lùng nói: - Ném xuống hồ cho tỉnh táo, phải nhớ là ngươi đang uống nước ở phủ của ai!
Hai tên thị vệ bèn ném Nguyệt Phách xuống hồ.
Lúc rơi xuống nước, Vĩnh Dạ thấy ở chân Nguyệt Phách bị còng bởi một sợi xích rất thô, sợ y nổi lên giãy giụa hay sao? Trái tim Vĩnh Dạ như bị ai đánh mạnh, chăm chú nhìn vào hồ tâm đình. Nàng bỗng bật cười, cảm thấy mình thật máu lạnh, thậm chí còn chẳng chau mày lấy một cái.
Lý Thiên Hựu liếc nhìn gương mặt của Vĩnh Dạ, lại còn cười ư, y thấy thật thán phục. Tường Vi đối xử như thế mà không một chút rung động, nay nhìn Nguyệt Phách bị hành hạ mà vẫn tỏ vẻ thản nhiên. Bao nhiêu năm qua, rất ít khi thấy Vĩnh Dạ nổi giận hay khó chịu. Năm xưa bị mấy gậy của Đoan Vương đánh ngất đi mà không thấy rơi một giọt lệ, Vĩnh Dạ là người vô tình với Nguyệt Phách, hay vốn là một kẻ máu lạnh?
- Vĩnh Dạ, nếu đệ thực sự thích y thì ta bảo y theo đệđược không? - Lý Thiên Hựu thăm dò.
- Không cần, y thuật của y cao minh, công phu hạđộc cũng giỏi, đệ không muốn ngày nào ăn cơm cũng phải thắc thỏm. - Vĩnh Dạ lập tức từ chối, trong lòng thầm đếm tới sáu mươi mốt. Một phút một giây, một người không biết nội công chỉ nhịn thởđược khoảng hai tới ba phút, mà Nguyệt Phách lại còn bị thương, liệu y có chịu nổi không?
Lý Thiên Hựu nhìn nàng cười: - Cũng đúng, tại ta suy nghĩ không chu đáo, người như thế nếu không thể trung thành thì giữ lại thật chẳng dám yên tâm.
Chàng ta xua tay, Vĩnh Dạ thầm thở phào nhẹ nhõm. Thị vệ kéo mạnh, một bóng trắng từ trong nước bay ra, làm bọt nước bắn tung tóe. Nguyệt Phách ngã phịch xuống hồ tâm đình, thắt lưng còn bị buộc dây thừng, chiếc áo trắng muốt dính chặt lên người, ho khù khụ.
Vĩnh Dạ chưa bao giờ căm ghét nhãn lực của mình đến thế. Nàng nhìn thấy rõ ràng theo mỗi tiếng ho, Nguyệt Phách lại thổ ra một ngụm máu, chẳng mấy chốc, chiếc áo bào vốn đã nhuốm máu lại dính thêm máu mới, nhuộm tà áo ướt thành màu hồng nhức mắt. Trước mặt dường như có một đám mây màu hồng, một cảm giácđau nhói ập tới, nàng chỉ có thểđứng nhìn y như vậy thôi sao?
- Vĩnh Dạ, sao thế? Sao sắc mặt khó coi thế. - Lý Thiên Hựu quan tâm hỏi.
Ánh mắt Vĩnh Dạ dừng lại nơi mặt hồ. Từng sóng nước loang ra, có lẽ Nguyệt Phách đã bị chìm xuống tận đáy, lúc giãy giụa mới khiến một ít thủy tảo nổi lên mặt nước, mặt hồ dần dần khôi phục lại sự tĩnh lặng. Nàng lạnh nhạt nói: - Đệ chưa từng thấy hình phạt nào như thế này, có lẽ còn khiến y khó chịu hơn cả roi của phụ vương.
- Vĩnh Dạđã nói thế thì bảo y nhận lỗi là được rồi. Nghe đây, ngươi nhận lỗi và thề trung thành với bổn vương, bổn vương sẽ tha cho ngươi. - Lý Thiên Hựu nói.
Giọng y nghe rất ôn hòa, thậm chí có thể nói là dịu dàng. Nhưng Vĩnh Dạ biết, qua mấy trượng mặt nước, để cái âm thanh nho nhã lịch thiệp này truyền được tới tai Nguyệt Phách là phải dùng nội lực.
Nguyệt Phách tạm dừng ho, cười lớn: - Con mẹ nó, bớt nhiều lời?
Vĩnh Dạ không nhịn được bật cười, nàng nhớ lại hồi nhỏ Nguyệt Phách cứ lúc nào nổi nóng là lại chửi người ta như thế. Hóa ra tận sâu thẳm trong nội tâm y vẫn không hề thay đổi, mặc cho ngoại hình như thần tiên thoát tục. Có thể lớn tiếng mắng chửi thì có lẽ là không sao. Trong lòng nàng càng thấy sốt ruột, từ phủ tới đây đã gần một canh giờ, chẳng lẽẢnh Tử vẫn chưa tới?
Lý Thiên Hựu thấy Vĩnh Dạ cười thì mặt sầm xuống, quát: - Xem ra vẫn chưa tỉnh táo hẳn!
Nguyệt Phách lại một lần nữa bị ném xuống nước, Vĩnh Dạ nhìn mặt nước chăm chú, thấy những cơn sóng do Nguyệt Phách giãy giụa lan dần ra, nàng lại nhớ tới con giun bị mình thả vào đầm câu cá, sau một hồi bị hành hạ, cá chưa ăn được mà giun đã tắt thở. Bàn tay được che kín bởi tay áo nắm thặt, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng cho Lý Thiên Hựu một chưởng. Chờ chút nữa, nàng đếm thầm trong lòng, tính toán thời gian Nguyệt Phách có thể nín thở, đường nhìn vẫn dán lên mặt nước, nơi ánh mắt chạm tới, một cọng thủy tảo dần dần bị sóng nước cuốn ra xa, bàn tay nắm chặt dần dần lỏng.
- Vĩnh Dạđã không cần thì một con ngựa bất kham như y giữ lại cũng phiền phức, lại còn phải đề phòng y phản bội. Không thể không nói rằng người đi ra từ Du Li Cốc, cho dù là một kẻđã bị bỏ rơi cũng đều là cao thủ. Không hổ là tổchức thích khách đệ nhất thiên hạ! - Lý Thiên Hựu nhớ tới hắc y nhân từng xông vào thư phòng của mình, vô cùng cảm thán.
Lúc này Vĩnh Dạ mới ngạc nhiên hỏi: - Vì sao bên cạnh Đại điện hạ lại có người của Du Li Cốc? Cứ như là quà tặng cho huynh vậy. - Nàng vẫn luôn muốn tìm hiểu vấn đề này. Rốt cuộc là Du Li Cốc phái người vào phủ Hựu thân vương, hay là có người ủy thác Du Li Cốc làm nhiệm vụ? Là Lý Thên Hựu đang nói dối, hay bản thân Lý Ngôn Niên cũng không biết?
-2 Ta cũng không rõ, có một hôm y tới đây, nói là nhận sựủy thác của Đông chủ , tới bảo vệ ta. Đương nhiên là ta chỉđành nhận lấy thôi, huống hồ y thuật của y cao minh, lại giỏi dùng độc. Có một lần còn nhờ y mà suýt bắt được một tên thích khách... - Lý Thiên Hựu nói rồi dời ánh mắt, nhìn xuống chân Vĩnh Dạ- Vĩnh Dạđã mười tám rồi, cơ thể mỏng manh, mà chân cũng nhỏ.
Vĩnh Dạđột nhiên nghe thấy câu này thì vô thức rụt chân về thấy trong mắt Lý Thiên Hựu lóe lên vẻ hoài nghi, bèn đập bàn tức giận: - Đại điện hạ cũng muốn giễu cợt Vĩnh Dạ sao? Cho dù có mỏng manh tới đâu thì cũng cao hơn Ngọc Tụ công chúa nửa cái đầu! Hôm nào sang nước Trần chúc thọ, nếu đại thần Trần quốc mà nói thế là Vĩnh Dạ sẽ trở mặt ngay đấy!
Lý Thiên Hựu giật mình, giờ mới nhớ ra Vĩnh Dạ sắp sang nước Trần, tháng Tám này sẽ cưới công chúa về. Nếu hắn mà là nữ thì Đoan Vương đã phạm phải tội khi quân, gây ra thù hằn giữa hai nước, hai tội danh này đủđể chặt đầu rồi. Rồi lại nghĩ lại là nam thì đã sao? Mình đã muốn có, không lẽ hắn còn chạy được? Sau này... ánh mắt Lý Thiên Hựu không còn nhìn mặt hồ nữa mà quay người nghiêm túc nhìn Vĩnh Dạ nói: - Vĩnh Dạ, nói thực lòng, ta không an tâm lắm về công phu của Báo Kỵ Lâm tướng quân, đệ sang nước Trần ta thấy hơi lo lắng.
Nếu không phải Nguyệt Phách còn đang ở trong nước, nếu thực sự chỉ là uống trà ngắm cảnh, có lẽ cái ngữ khí ấy, cái thần thái ấy có thể coi là rất chân thành. Chỉ tiếc là Lý Thiên Hựu không phải người hiền lành. Nếu mà tin vào sựdịu dàng trên gương mặt ngươi, tưởng rằng ngươi là một quân tử thực sự thì ta chẳng cần phải đối phó với Du Li Cốc nữa, xương cốt ta không biết đã chìm tới tận đâu.
Ánh mắt Vĩnh Dạ cũng không hề liếc ra mặt hồ, thản nhiên cười: - Nước bại quân dùng công chúa để hòa thân, e rằng chẳng dám hạ thủ với đệ. Đừng nói là hạ thủ, cho dù là sỉ nhục đệ nửa câu có lẽ Trần Vương cũng chẳng dám.
- Ta chỉ lo lắng thôi, hay là ta phái mấy thị vệ có võ công giỏi trong phủđi theo đệ nhé.
Vĩnh Dạ luyến tiếc nói: - Chỉ tiếc là Đại điện hạ không thể rời khỏi kinh đô, nếu có thểđược Đại điện hạđồng hành thì dọc đường vừa không lo buồn bã, cô đơn, lại còn an toàn. Có điều... Phong Dương Hềđại hiệp đã đồng ý hộ tống Vĩnh Dạ, lại thêm đội tinh nhuệ Báo Kỵ, Đại điện hạ không cần phải lo lắng.
Trong mắt Lý Thiên Hựu lóe lên vẻ kinh ngạc. Nếu không phải Vĩnh Dạnhãn lực hơn người thì có lẽđã không nhận ra. Vĩnh Dạđắc ý nghĩ, không ngờtới phải không? Cánh tay phải đắc lực của ngươi giờđã bị ta sử dụng. Liệu ngươi có đánh nhau với Phong Dương Hề không?
- Như thế càng tốt, ta cũng yên tâm hơn. - Lý Thiên Hựu lạnh nhạt buông một câu rồi mới nhớ ra Nguyệt Phách, phẩy tay bảo thị vệ kéo y lên - Suýt nữa thì quên mất còn có người đang ở trong nước để tẩy não, đừng làm y chết đuối, Vĩnh Dạ sẽ sợđấy.
Vĩnh Dạ nghe vậy vội vàng lấy tay che mắt, miệng lẩm bẩm: - Nghe nói người chết đuối đáng sợ lắm, bụng sẽ trướng lên. Trời ơi, đệđã nói đệ không dám chứng kiến mấy việc đáng sợ này rồi mà, Đại điện hạ xấu quá.
Lý Thiên Hựu cười ha hả, đưa tay gạt tay Vĩnh Dạ xuống: - Vĩnh Dạ thật đáng yêu! Sợ thì quay đầu sang đây nhìn ta...
Vĩnh Dạ ngoan ngoãn quay đầu, thấy Lý Thiên Hựu còn chưa dứt câu thì sắc mặt đã lập tức thay đổi.
Một tiếng động lớn vang lên, Lý Thiên Hựu đứng bật dậy, nhìn chằm chằm về phía hồ tâm đình. Vĩnh Dạ cười thầm, ngẩng đầu nhìn chàng ta, giọng run rẩy: - Chết... đuối... thật rồi hả?
- Truyền lệnh của ta, tìm kiếm kỹ càng hai bên bờ sông Tần, phong tỏa Mẫu Đơn viện cho ta! - Lý Thiên Hựu không đáp lời Vĩnh Dạ, trong giọng nói mang theo nộ ý không che giấu được.
Lúc này Vĩnh Dạ mới thong thả quay đầu, thấy ở giữa hồ tâm đình là một tảng đá to dưới đáy hồ, sợi xích sắt thì buộc vào dây thừng. Nguyệt Phách đã biến mất tăm mất tích.
- Á! Chắc chắn là người của Du Li Cốc cứu y đi rồi! - Vĩnh Dạ vẫn không quên vu tội cho Du Li Cốc.
Lý Thiên Hựu lại quát: - Không cần phong tỏa Mẫu Đơn viện nữa. Lục soát cho kỹ!
- Vì sao không phong tỏa Mẫu Đơn viện nữa? - Vĩnh Dạ ngơ ngác.
Bởi vì phụ vương đệ từng nói không được động vào Mẫu Đơn viện! Câu này Lý Thiên Hựu cho dù thế nào cũng không thể nói với Vĩnh Dạ, đành cười khổ nói: - Kim tử chiêu bài của Du Li Cốc, người đã giao cho ta, mình không canh giữđược lại tới đòi người thì chẳng phải là tự làm trò cười cho chúng sao? Việc mất mặt thế này tốt nhất là âm thầm điều tra vẫn hơn.