i, nhìn Lý Thiên Hựu đầy thông cảm, rồi lại thêm một mồi lửa: - Đúng thế, Thái tử chỉ cần biết Đại điện hạ có bất cứ khiếm khuyết nào là cũng sẽ phóng đại lên, nói không chừng còn nói Đại điện hạ quản trị bất nghiêm, thành trò cười...
- Hắn ư, Thái tửđiện hạ là quốc quân tương lai, hắn mà cười, ta là thần tử chỉđành nghe thôi. - Một nụ cười giễu cợt thoáng qua trên môi Lý Thiên Hựu.
Nguyệt Phách được cứu, Vĩnh Dạ cũng chẳng còn hứng thú gì với phủ Hựu thân vương nữa, bèn chắp tay cáo từ Lý Thiên Hựu, đưa Ỷ Hồng thong thả rời đi.
Lý Thiên Hựu nhìn theo bóng Vĩnh Dạ, rồi nhìn bóng Ỷ Hồng, sự hoài nghi trong mắt càng rõ hơn. Nghĩ ngợi giây lát, y thay y phục rồi cũng rời khỏi Vương phủ.
Qua một hành lang, phía sau giếng trời là một cánh cửa hoa, bước vào cửa, trước mắt sáng bừng lên, một hồ nước màu xanh ngọc bích như dải lụa đang uốn lượn, dịu dàng tỏa sáng. Một cây cầu đá chín khúc vắt ngang mặt hồ, đầu bên kia là một tòa lương đình chóp nhọn.
Màn đêm buông xuống, men theo cây cầu đá chín khúc tới tận lương đình là một hàng dài những ngọn đèn lồng, ánh đèn chiếu xuống mặt nước, tỏa sáng cùng ánh trăng. Đưa mắt nhìn ra xa, có người sẽ hoài nghi liệu đây có phải là chốn bồng lai tiên cảnh.
Trong đình có ba người là vợ chồng Đoan Vương và Vĩnh Dạ.
Các thị tùng tự giác lui ra ngoài. Rất nhiều năm trước, khi Đoan Vương tìm được Thế tửđã lập ra một quy định, khi nào họ cùng Thế tử dùng cơm là không ai được phép tới gần.
Đoan Vương chỉ ngăn hành động đó của Vương phi được một lần, hai lần chứ không ngăn được mãi. Cho dù ông dùng đại nghĩa hay những việc nghiêm túc để bàn chính sự với Vĩnh Dạ thì Vương phi cũng thường chen vào vài câu khiến ông nổi nóng. Lý Ngôn Niên không chỉ một lần muốn biết ba người nói chuyện gì khi dùng cơm, Vĩnh Dạ chỉ cười: - Sao sư phụ không lặn xuống nước nghe trộm xem sao?
Lý Ngôn Niên quả nhiên cũng làm thế, kết quả là nghe thấy ngữ khí vô cùng nũng nịu của Vương phi và giọng điệu vô cùng dịu dàng của Vương gia mới vỡlẽ. Vương gia uy nghiêm và Vương phi dịu dàng đoan trang đều đang ghen tuông vì Vĩnh Dạ, thế thì ai mà dám để thị tùng nghe thấy?
Thực tế cũng là vậy. Mỗi lần Vĩnh Dạăn cơm đều không dám ăn nhiều, Vương phi thường nghĩđủ mọi cách dùng các món ngon để mê hoặc nàng, hơn nữa chủ yếu là các món thịt. Bà thường nghĩ nếu Vĩnh Dạ lớn lên rồi thì không thể giả nam nhân được mãi. Từ năm Vĩnh Dạ tròn mười sáu tuổi, Vương phi đã rất thích sưu tầm châu báu, có cơ hội là mang ra quyến rũ nàng.
Những món đồ tinh xảo ấy Vĩnh Dạ cũng thích lắm, nhưng chỉđành lưu luyến bỏ xuống. Mỗi lần như thế, nàng thường nghĩ, đó chính là bản tính của nữ nhân.
Vĩnh Dạăn được mấy miếng mới phát hiện ra cả hai người đều ngồi yên không lên tiếng. Nàng thong thả buông một câu: - Ỷ Hồng kể hết rồi ạ?
- Vĩnh Dạ à, tay con sao có thểđể cho Đại Hoàng tử sờ tới sờ lui như vậy?
Thế thì sau này phải làm thế nào? - Vương phi lập tức tỏ ra lo lắng.
Chẳng lẽ bắt con phải chặt tay đi để thể hiện sự trong sạch? Vĩnh Dạ buồn bực, buông đũa, xụ mặt: - Lập tức thu dọn hành trang, tốt nhất là sáng sớm mai xuất phát! Để Lý Thiên Hựu đỡ phải nghi ngờ này nọ, hắn thích thú việc này lắm, con không chịu được!
Vương phi nhìn Đoan Vương một cái, cắn môi, biểu cảm vô cùng đáng yêu.
- Mẹ, đó là hành động chỉ bọn con gái mới làm, sau này chỉđược làm trước mặt phụ vương thôi! - Vĩnh Dạ thực sự không chịu nổi sự nũng nịu, điệu đà của Đoan Vương phi ở bất cứ nơi đâu.
Nụ cười hài lòng nở trên gương mặt Đoan Vương: - Hai mươi năm trước ta đã từng nói câu này rồi. Thấy chưa, Vĩnh Dạ cũng nói thế!
- Nhưng mà... phải xa nhà mấy tháng trời... - Đoan Vương phi không nỡ, nhìn Đoan Vương hi vọng ông vào cung nói rõ với Hoàng thượng, Vĩnh Dạkhông phải là Thế tử, dựa vào đâu mà nàng phải hi sinh cho An quốc nhiều nhưthế. Nàng đã mười tám tuổi rồi, có Quận chúa nhà nào mười tám tuổi mà vẫn còn ở không không?
- Cũng tốt mà, ngoài Du Li Cốc ra thì con chỉở kinh đô, chưa tới những nơi khác, chuẩn bị thêm một chút bạc, ở nhà nhờ cha mẹ, ra ngoài nhờ vàng bạc! -
Lời nàng rất hợp tâm ý Đoan Vương, ông khoác vai Vương phi, dịu giọng: - Vĩnh Dạ không giống các Quận chúa khác mà, có cơ hội cho nó ra ngoài cũng tốt. Còn nhớ năm xưa chúng ta tới nước Tây phạn ở phía Bắc du ngoạn không? Nàng hưng phấn như thế nào? Ta nhớ, nàng từng nói nếu có cơ hội sau này nhất định sẽđi chu du thiên hạ, còn nói nếu có con sẽ cho nó đi cùng, nàng nói...
Giọng Đoan Vương cứ như một khúc nhạc thôi miên, Vĩnh Dạ thấy đôi mắt Vương phi trở nên mông lung, một tia ửng hồng lan ra trên gò má trắng trẻo, người bà mềm mại tựa vào lòng Đoan Vương. Nàng lắc đầu, nữ nhân ưa nịnh đúng là không sai, sau này nếu có người nào đó nịnh nàng như vậy thì nàng sẽ thế nào? Mới nghĩđến đây, cánh tay Vĩnh Dạđã nổi gai ốc đáng sợ!
Đứng lên, nhanh nhẹn trao đổi ánh mắt với Đoan Vương, Vĩnh Dạ rón rén rờ i đ i .
Vào phòng rồi mới thở phào. Ngày mai, muộn nhất là ngày kia, nhất định phải đi.
Nguyệt Phách cần phải được trà trộn vào đội xe của nàng, Đoan Vương không muốn Lý Thiên phát hiện ra nàng là nữ. Hôm nay Lý Thiên Hựu đã có vẻhoài nghi, Vĩnh Dạ cũng không muốn mạo hiểm thêm.
Chuyến đi sang Trần lần này, ngay sau khi vừa có Thánh chỉĐoan Vương đã lập tức bắt tay vào chuẩn bị, nói đi là đi, vô cùng gọn gàng.
Vĩnh Dạ vừa tỉnh ngủ, thấy Ỷ Hồng đã đeo tay nải lên vai, bất giác thấy kỳ l ạ: - Ngươi cũng muốn đi ư?
Ỷ Hồng mím môi cười: - Thiếu gia đi đâu, Ỷ Hồng đương nhiên phải theo tới đó. Vương gia, Vương phi đã dặn Ỷ Hồng phải chăm sóc thiếu gia thật tốt.
Vĩnh Dạ bị nàng coi như trẻ con, nổi lòng bi phẫn, hóa ra Ỷ Hồng là do phụvương cài cắm bên nàng, chả trách mãi không chịu lấy chồng. Thế còn Nhân Nhi và Lãm Thúy thì sao? Hơn nữa ba người không biết võ công, thế nên mới giấu được mình và Lý Ngôn Niên. Luận về tâm cơ thì đúng là nàng còn thua Đoan Vương xa lắm! Nhận thức này khiến Vĩnh Dạ càng thiếu tự tin hơn vềhiệu quả giả nam trang của mình.
Trên mặt nàng vẫn nở nụ cười, nhón chân lên ôm mặt Ỷ Hồng, dịu giọng nói: - Ỷ Hồng si tình Vĩnh Dạ quá, thủ thân không cưới. Cho dù sau này công chúa có vào cửa thì cũng nhất định phải bắt nàng ta gọi nàng một tiếng tỷ tỷ.
Ỷ Hồng ngây nguời, Vĩnh Dạđã xoay người nàng một cái rồi bật cười to: - Khá lắm, phụ vương không những da mặt dày mà còn giảo hoạt nữa, ta tính đi tính lại vẫn không tính được người còn chiêu này, bảo ta không nhận ngươi cũng không được.
- Thiếu gia thật chẳng nghiêm túc gì cả! - Ỷ Hồng chép miệng, vui vẻ di chuyển hành lý.
Trong thư phòng của Đoan Vương, Vĩnh Dạ cung kính dâng cho ông tách trà, Đoan Vương đón lấy thưởng thức, gương mặt ánh lên vẻ hài lòng.
- Vĩnh Dạ, thích khách của Du Li Cốc con quen bao nhiêu?
- Một người, Nguyệt Phách. - Vĩnh Dạ thản nhiên. Khi ở trong nội viện của Đoan Vương là lúc nàng thả lỏng nhất, rửa lớp dịch dung đi, để lộ dung nhan như hoa như ngọc.
Đoan Vương uống một ngụm trà, nhìn nàng tán thưởng. Vĩnh Dạ trong bộ áo bào rộng màu tím nhạt trông phong độ hơn người, ông rất đắc ý, và cũng rất tựhào. Có một đứa con xuất sắc như thế, làm cha mẹ có lý nào lại không tự hào được không? Huống hồ nàng lại còn thông minh và hiểu chuyện.
- Con từng nghe nói tới cái tên Tinh Hồn chưa? Nghe đồn Tinh Hồn là một thích khách sở trường khinh công, ám khí, hơn nữa còn xảo trá, độc ác, ngay cảPhong Dương Hề cũng từng bị hắn hại. Bao nhiêu năm qua đất kinh đô cứ nghe thấy cái tên Tiểu Lý phi đao là biến sắc, không biết có phải hắn thực sự mang họ Lý không?
Vĩnh An cau mày, thế là có ý gì? Nàng thưởng thức một ngụm trà, hàng lông mày không hềđộng đậy. Phụ vương đang thăm dò nàng hay là đã biết rõ sựtình? Vĩnh Dạ nhanh chóng phủđịnh phán đoản này. Du Li Cốc tuyệt đối không thể bại lộ thân phận của nàng.
- Phụ vương định nói gì?
Đoan Vương thong thả nói: - Con đã không quen biết hắn, sao còn để hắn cứu Nguyệt Phách đi?
Vĩnh Dạ há hốc miệng, có người đứng trước mặt nàng mà vu oan giá họa sao?
- Đâu có ạ.
Lúc này Đoan Vương mới lộ vẻ kinh ngạc, không phải là Tinh Hồn? Vĩnh Dạ cũng không quen thích khách này. Ông cau mày: - Không phải Nguyệt Phách là do con cứu sao? Con gấp rút đi nước Trần ngay hôm nay chẳng phải là vì muốn đưa y ra khỏi kinh đô sao?
- Là con tìm người cứu y chứ không phải Tinh Hồn.
Đoan Vương đưa một tờ giấy cho Vĩnh Dạ, trên đó vẽ hình một nam tử che mặt, còn có hình vẽ của Nguyệt Phách, viết Hựu thân vương treo thưởng một vạn lượng bạc trắng cho ai bắt được hai người này.
Vĩnh Dạ cười khổ.
- Con không biết.
- Không phải con thì tốt, không thểđể Hoàng thượng biết con có mối quan hệ mật thiết với Du Li Cốc. - Khi nhắc tới hai tiếng Hoàng thượng, giọng Đoan Vương nhẹ như làn khói đang bốc lên từ miệng tách trà.
Hoàng thượng biết mình là nữ thì cũng biết mình bị Du Li Cốc lấy thật thay giả, trở thành Thế tử, Hoàng thượng lại còn hạ chỉ cho mình cưới công chúa, nhưng không thểđể Hoàng thượng biết mình có quan hệ mật thiết với Du Li Cốc. Tâm trạng Vĩnh Dạ bất giấc trở nên nặng nề.
Chắc chắn là Đoan Vương nói nàng thiếu niên không hiểu chuyện, lợn què chữa thành lợn lành được đưa về nhà, nhưng lại may mắn vì không nói với Đoan Vương mình chính là Tinh Hồn. Có lẽ một ngày nào đó, nàng có thể khiến cho cái tên ấy biến mất một cách sạch sẽ.
- Ỷ Hồng biết chuyện từ khi nào?
- Từ khi bọn ta nhận lại con.
Vĩnh Dạđứng lên cười nói: - Phụ vương làm việc cao thâm khó lường, Vĩnh Dạ thán phục! Chỉ có điều con rất không thích! Không thích! - Nói xong giận dỗi quay người bỏđi.
Cho dù đối với nàng tốt đến đâu nhưng che giấu nàng vẫn là không tốt.
- Con giận bản thân mình không nhận ra ư? Bất cứ việc gì... bất cứ ai cũng không thể tính toán được hết mọi việc. Chẳng lẽ con không có lúc nào nằm ngoài tính đoán của ta sao? - Giọng nói ôn tồn của Đoan Vương vang lên sau lưng, Vĩnh Dạ khựng lại.
Quả thật nàng có một tâm lý cuồng ngạo. Có ký ức của kiếp trước, có kinh nghiệm giết người rất phong phú, có một tâm tư cẩn mật, nàng không coi người của thế giới này ra gì. Vậy mà Đoan Vương đã cho nàng một bài học, một bài học còn khiến nàng thê thảm hơn cả quyền cước. Tự tưởng rằng bọn Ỷ Hồng không hay biết gì, tự tưởng rằng mình đang thấy tiếc cho Lãm Thúy. Nàng nhớtới Nguyệt Phách, nhớ tới ánh mắt của Lý Thiên Hựu, nhớ tới võ công của Phong Dương Hề, và cả sự gian xảo của Lý Ngôn Niên. Bản thân mình thực sự đã có thể tính toán được hết mọi việc hay chưa?
Thấy nàng cúi đầu im lặng, Đoan Vương hơi đau lòng, dịu giọng nói: - Con luôn làm rất tốt, ngay cả phụ vương cũng phải phục, đừng tự trách mình. Nếu không phải là nhận được con thì phụ vương cũng không nhận ra sai sót gì.
Đây có phải là vừa đánh vừa xoa không? - Vĩnh Dạ vẫn chưa hết giận.
Đoan Vương mỉm cười: - Nếu con thích thì ngày nào phụ vương cũng cho con ăn kẹo.
Vĩnh Dạ lẩm bẩm: - Đừng có ngày nào đó bán con đi mà con không biết.
- Chuyện bán con gái cầu vinh cũng chưa chắc là ta sẽ không làm, con phải chuẩn bị sẵn tâm lý!
Vĩnh Dạ bịt chặt hai tai, bỏđi: - Coi chừng con bỏ nhà ra đi, không nhận hai người nữa!
Đoan Vương không nói gì nữa, nhìn Vĩnh Dạ nghĩ, nên t